Vào một buổi sáng thứ Ba, ở Boca Raton, thời tiết rất nóng bức, Alexandra đến nhà tôi, viện cớ vì con chó lại trốn nhà như mọi khi.
- Con chó của em đến nhà anh làm gì?
- Em không biết.
- Nếu anh thấy nó thì anh đã dẫn về cho em rồi.
- Đúng thật. Vậy em xin lỗi đã làm phiền nhé.
Alexandra quay gót định đi thì tôi giữ lại.
- Đợi đã… Em có muốn uống một cốc cà phê không?
Nàng mỉm cười.
- Có, em rất muốn.
Tôi bảo nàng đợi một chút bởi vì bên trong rất bừa bộn.
- Không sao đâu, Markie…
Tôi run rẩy mỗi khi nàng gọi tôi như vậy, nhưng không vì thế mà tôi đãng trí.
- Đón khách như thế thì xấu hổ lắm, đợi anh một chút.
Tôi vội ra sân sau. Hôm đó là ngày đầu tiên của một đợt nóng khủng khiếp. Con Duke đang liếm láp nước trong bể tự bơm dành cho trẻ con mà tôi mua riêng cho nó.
Tôi lật ngược cái bể, đổ hết nước ra. Con Duke tỏ vẻ rất đau khổ.
- Xin lỗi anh bạn, mày phải đi ngay khỏi đây cho tao nhờ.
Nó ngồi xuống, chăm chú nhìn tôi.
- Đi đi, nào, đi đi, đi khỏi đây ngay! Cô chủ của mày đang đợi ngoài cửa.
Nó vẫn không chịu đứng lên, nên tôi nhặt quả bóng cao su lấy hết sức lực ném đi thật xa. Quả bóng rơi xuống hồ, con Duke vội bật dậy chạy về phía đó.
Tôi vội vàng đón Alexandra vào nhà. Chúng tôi ngồi trong bếp, tôi bắt đầu pha cà phê phin, còn nàng nhìn qua cửa sổ. Alexandra nhận ra con Duke đang bơi ngoài hồ.
- Ôi kìa! - Nàng kêu lên. - Con Duke ở đằng kia.
Tôi giả bộ ngạc nhiên, đến bên cạnh nàng để chứng nhận sự trùng hợp kì lạ này.
Chúng tôi kéo con Duke ra khỏi hồ nước, nó vẫn ngậm quả bóng trong miệng. Nàng kéo quả bóng ra.
- Mọi người cứ vứt lung tung vào hồ. - Tôi bình phẩm.
Nàng ở lại nhà tôi một lúc lâu. Đến lúc nàng phải về, tôi tiễn nàng đến tận cổng. Tôi thân mật vỗ con Duke. Nàng nhìn tôi thật lâu, không nói gì: Tôi nghĩ chắc nàng định hôn tôi. Nhưng chợt nàng quay gót bước đi.
Tôi nhìn Alexandra bước xuống các bậc tam cấp và lên xe. Nàng đi. Đúng lúc đó, tôi để ý thấy có chiếc xe van màu đen đang đỗ bên đường. Trên ghế tài xế, một người đàn ông đang theo dõi tôi. Lúc tôi bắt gặp ánh mắt của hắn, hắn liền nổ máy. Tôi vội vàng chạy theo. Hắn rồ máy đạp ga thật mạnh. Tôi chạy theo yêu cầu hắn dừng lại. Nhưng hắn biến mất trước khi tôi kịp ý thức phải nhìn xem biển số xe của hắn là bao nhiêu.
Nghe thấy tiếng náo động, ông Leo xuất hiện.
- Mọi việc ổn chứ, Marcus? - Ông kêu lên với tôi.
- Có một tay rất lạ lùng ngồi trong xe van. - Tôi hổn hển nói. - Hắn có vẻ kì lạ.
Leo chạy lại chỗ tôi.
- Xe van màu đen á? - Ông hỏi.
- Vâng.
- Tôi nhìn thấy nó mấy lần rồi. Nhưng tôi nghĩ là của hàng xóm.
- Có thể là bất kì ai nhưng chắc chắn không phải là hàng xóm.
- Anh nghĩ anh bị đe dọa à?
- Cháu… cháu không biết, bác Leo ạ.
Tôi quyết định gọi cảnh sát. Khoảng chục phút sau, một nhóm tuần tra đến. Nhưng tiếc là tôi chẳng có bất kì hướng điều tra nào gợi mở cho họ. Tất cả những gì mà tôi nhìn thấy chỉ là chiếc xe màu đen. Nhóm cảnh sát đề nghị tôi gọi cho họ nếu thấy bất kì điều gì khả nghi và hứa đêm đó sẽ ghé qua tuần tra vài lần xem tình hình thế nào.
⁎
BaltimoreTháng Một năm 1994
Hội Goldman luôn ở thế kiềng ba chân. Nhưng tôi không dám chắc rằng tôi cũng là yếu tố cấu thành trong đó hay thực ra chỉ có Hillel và Woody, còn tôi là yếu tố ngoại lai thứ ba. Cái năm ở Buenavista là năm mà Scott Neville chiếm vị trí quan trọng hơn trong cuộc sống của các anh họ tôi, đến mức tôi có cảm tưởng chính cậu mới là người có được cảm tình của các anh và được nhận vị trí thứ ba trong Hội.
Scott rất vui tính, đặc biệt am hiểu về bóng bầu dục. Khi gọi điện cho anh Hillel, thường xuyên tôi được nghe kể về Scott:
- Em không đoán được hôm nay Scott đã làm gì ở trường đâu…
Tôi ghen với Scott một cách kinh khủng: Vì đã gặp Scott nên tôi biết ở cậu có gì đó vô cùng dễ thương. Thêm vào đó, bệnh tật lại càng khiến cậu trở thành người đặc biệt dễ thương. Tệ nhất là khi mường tượng ra cảnh cậu ngồi trong cái xe, được Woody và Hillel đẩy, tôi có cảm giác Scott y như một vị vua châu Phi đang được lính hầu khênh kiệu.
Từ sau kì nghỉ Noel, khi ông Skunk phải nằm bất động một thời gian do tai nạn, Scott thậm chí còn được nhập Hội làm vườn Goldman.
Suốt mùa đông, ông Skunk chỉ có mỗi nhiệm vụ quét tuyết trước các garage và lối đi giữa những căn nhà. Công việc này đòi hỏi nhiều sức lực cũng như sự chuyên cần vì ngày nào cũng phải quét, bởi tuyết rơi quá nhiều.
Vào một buổi sáng thứ Bảy, trong khi Woody và Hillel đang dùng xẻng xúc tuyết trước garage của một khách hàng, ông Skunk tức tối chạy tới:
- Nhanh tay nhanh chân lên, lũ cứt lỏi con! Chúng mày vẫn chưa làm xong ở đây à?
- Chúng cháu chỉ làm được đến mức đó là hết sức rồi, ông Skunk ạ. - Hillel bào chữa.
- Thế thì phải làm nhiều hơn! Mà tao tên là Bunk! Bunk! Không phải là Skunk!
Ông khua khoắng cái xẻng trước mặt như bình thường vẫn làm, kiểu như để dọa nạt đánh đòn và nói:
- Bà Balding vừa gọi điện cho tao. Bà ấy bảo tuần trước chúng mày không qua nên suýt nữa bà ấy không ra được khỏi nhà.
- Chúng cháu đi nghỉ mà. - Woody thanh minh.
- Tao không quan tâm, lũ lỏi con. Nhanh tay nhanh chân lên!
- Ông đừng lo lắng quá, ông Skunk. - Hillel trấn an. - Chúng cháu sẽ làm hết sức.
Ông Bunk đỏ mặt tía tai:
- Bunk! - Ông hét lên. - TAO TÊN LÀ BUNK! BUNK! Phải dạy bọn mày kiểu gì đây? Bunk bắt đầu bằng chữ B như trong… trong…
- B như trong Bunk, phải không ạ? - Hillel gợi ý.
- B như trong “Bốp vả vào cái miệng thối của chúng mày” ấy! - Ông Skunk tức tối, bỗng ngã chổng vó ra đất.
Woody và Hillel vội chạy đến. Ông nằm co quắp như con sâu.
- Cái lưng của tao! - Ông thở phì phò như bị liệt. - Cái lưng của tao, mẹ kiếp!
Ông Skunk đáng thương kêu gào thảm thiết vì cái lưng của mình bị đơ cứng lại. Hillel và Woody đưa ông về tận nhà mình. Bác Anita đặt ông nằm trên chiếc ghế dài trong phòng khách rồi châm cứu cho ông. Rõ là có sợi dây thần kinh nào đó bị chèn. Không có gì nghiêm trọng cả, tuy nhiên ông ta buộc phải nghỉ ngơi hoàn toàn. Bác Anita kê mấy loại thuốc an thần rồi lái xe đưa ông Skunk về tận nhà. Bác Saul, Woody và Hillel theo sau trong chiếc xe bán tải ông ấy vẫn dùng để đi lại chăm sóc vườn tược còn bỏ ở con phố bên cạnh. Sau khi đặt ông Skunk nằm xuống giường đâu vào đó, bác Anita và bác Saul đi mua thuốc và mua đồ ăn uống giúp ông, trong khi Woody và Hillel ngồi cạnh chăm sóc. Ngồi bên giường, bất chợt hai đứa nhìn thấy giọt nước mắt rịn ra trên khóe mắt ông Skunk, rồi chảy dài theo nếp nhăn hằn sâu trên làn da già nua bởi năm tháng lăn lộn ngoài đường. Ông Skunk khóc.
- Đừng khóc mà ông Skunk. - Woody nhẹ nhàng nói.
- Tao sẽ mất hết khách. Nếu tao không thể làm việc, tao sẽ mất hết khách.
- Ông không phải lo lắng về điều đó đâu, ông Skunk. Chúng cháu sẽ chăm lo hết.
- Lũ lỏi con, chúng mày phải hứa với tao rằng sẽ chăm sóc khách hàng thật tốt.
- Chúng cháu hứa, khổ thân ông Skunk.
Buổi tối xảy ra sự việc trên, khi Hillel gọi cho tôi thông báo tình hình, tôi tuyến bố sẵn sàng đến Baltimore ngay để trợ giúp. Hội Goldman có ý thức rất rõ ràng về chuyện giữ danh dự bằng mọi giá: Chúng tôi chỉ có một lời và chắc chắn chúng tôi phải giữ lời.
Nhưng khi tôi xin phép mẹ nghỉ học để đến Baltimore giúp các anh họ quét tuyết trước các garage ở Oak Park thì tất nhiên là mẹ không cho. Bởi các anh họ tôi thiếu người giúp nên Scott có vinh dự được đứng vào hàng ngũ Hội làm vườn Goldman.
Scott xúc tuyết rất nhiệt tình. Chính vì thế nên cậu buộc phải thường xuyên nghỉ lấy hơi. Vợ chồng bác Patrick và Gillian Neville, bố mẹ của Scott, rất lo lắng khi thấy Scott thường xuyên ở ngoài trời. Họ tìm đến tận nhà gặp Woody và Hillel để nhắc nhở rằng cần phải hết sức chú ý đến sức khỏe của Scott.
Woody và Hillel hứa sẽ để ý chăm sóc Scott. Khi những ngày trời đẹp quay lại là lúc phải dọn dẹp vườn chuẩn bị đón mùa xuân. Lúc đó bác Gillian Neville hoàn toàn không muốn con trai tiếp tục làm việc với Hội Goldman. Nhưng trái lại, bác Patrick lại thấy con trai của mình lớn hơn và trưởng thành hơn khi chơi với hai cậu bạn Woody và Hillel. Bác mời Woody và Hillel đi uống nước quả ở quán Dairy Shack để giải thích tình hình.
- Mẹ của Scott hơi lo lắng khi thấy Scott làm vườn. Đối với con trai bác, việc làm vườn phải tiếp xúc với bụi bặm bẩn thỉu là quá sức. Nhưng Scott thích chơi với các cháu. Điều đó có lợi cho tinh thần của Scott, mà sức khỏe tinh thần cũng quan trọng.
- Bác không phải lo đâu, bác Neville. - Hillel trấn an. - Chúng cháu sẽ hết sức lưu ý đến Scott.
- Con trai bác phải uống nhiều nước, phải thường xuyên nghỉ để duy trì nhịp thở đều đặn và phải rửa tay thật sạch sau khi cầm các dụng cụ làm vườn.
- Chúng cháu sẽ để mắt tới tất cả những điều đó, bác Neville, chúng cháu hứa.
Năm đó, tôi đến Baltimore nghỉ kì mùa xuân. Tôi hiểu ra tại sao các anh họ tôi lại thích chơi với Scott đến thế: cậu bạn này cực kì tình cảm. Một buổi chiều, cả hội chúng tôi đến nhà cậu ấy chơi. Bố Scott còn nhờ chúng tôi giúp chăm sóc cây cối. Đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp gia đình Neville. Bố Scott, bác Patrick, bằng tuổi bác Saul và bác Anita. Bác Patrick đẹp trai, dáng thể thao và rất lịch sự dễ mến. Bác Gillian không thực sự xinh đẹp nhưng có gì đó rất cuốn hút. Scott còn có một người chị gái mà các anh họ tôi chưa gặp bao giờ. Đây chắc cũng là lần đầu tiên họ đến nhà Neville.
Bác Patrick dẫn chúng tôi ra khu vườn sau nhà. Nhìn từ bên ngoài, nhà bác khá giống nhà của gia đình Goldman ở Baltimore, nhưng có vẻ hiện đại hơn chút đỉnh. Phía bên sườn phía tây, có hai hàng hoa cẩm tú cầu khẳng khiu bị cháy nắng. Không xa, một lùm hoa hồng có vẻ đang héo hon dần.
Woody quan sát cây cối như một chuyên gia.
- Cháu không biết có phải bác trồng cẩm tú cầu ở kia không, nhưng hướng đó không được tốt. Cẩm tú cầu không ưa nắng lắm, bác có biết không ạ? Có vẻ chúng bị thiếu nước. Hệ thống tưới tự động của bác có hoạt động không?
- Bác nghĩ là có…
Woody nhờ Hillel kiểm tra hệ thống ống tưới, sau đó anh thân chinh xem xét rất kĩ lá của khóm hoa hồng.
- Hoa hồng của bác bị bệnh rồi. - Woody chẩn đoán. - Phải có biện pháp cứu chữa mới được.
- Cháu làm được không?
- Tất nhiên là được ạ.
Hillel quay lại.
- Có rò rỉ trong hệ thống ống nước. Phải thay đường ống.
Woody đồng ý, nói thêm:
- Theo cháu, bác phải tính đến việc chuyển bụi cẩm tú cầu ra phía đối diện. Nhưng phải hỏi thêm ý kiến ông Bunk xem ông ấy nghĩ thế nào đã ạ.
Patrick Neville nhìn chúng tôi với vẻ rất khoái chí.
- Con đã nói với bố là các bạn con rất giỏi mà. - Scott nói.
Trời rất nóng nên bác Patrick mời chúng tôi uống nước. Chúng tôi vui vẻ nhận lời. Vì giày dính đầy đất nên bác thò đầu qua cửa sổ gọi:
- Alexandra, con có thể mang nước cho các bạn trẻ của chúng ta không, con yêu?
- Alexandra là ai thế? - Hillel hỏi.
- Là chị tớ, - Scott trả lời.
Vài giây sau, chị gái Scott xuất hiện, trên tay cầm chiếc khay đựng vài chai nước suối nhỏ.
Tất cả lũ chúng tôi không thốt nổi nên lời. Nàng là hiện thân của vẻ đẹp hoàn mĩ. Đôi mắt hình quả hạnh đào. Những lọn tóc vàng óng lên dưới nắng, khuôn mặt thanh tú, chiếc mũi xinh xẻo. Nàng rất điệu. Nàng đeo đôi khuyên tai kim cương nhỏ xíu lấp lánh, còn móng tay sơn đỏ. Nàng cười với chúng tôi, để lộ hàm răng thật đều và trắng tinh. Tim của cả lũ chúng tôi bắt đầu đập rộn ràng. Bởi vì cho đến tận lúc ấy, chúng tôi vẫn luôn chia sẻ với nhau tất cả mọi chuyện nên chúng tôi quyết định cả ba cùng yêu cô gái có đôi mắt cười này.
- Chào các bạn. - Nàng nói với chúng tôi. - Vậy các bạn là những người mà Scott luôn miệng nhắc đến.
Sau mấy giây lúng búng, chúng tôi lần lượt tự giới thiệu.
- Các bạn là anh em ruột à? - Nàng hỏi.
- Anh em họ. - Woody chữa lại. - Tụi mình là ba anh em họ nhà Goldman.
Nàng lại cười, nụ cười vô cùng quyến rũ.
- Ừ, những người anh em họ Goldman, mình rất vui được gặp các bạn.
Nàng thơm má bố, nói rằng phải ra ngoài một lát rồi đi mất, để lại dấu ấn duy nhất là mùi dầu gội hương đào.
Scott thấy việc cả ba chúng tôi đều phải lòng chị mình rất là vớ vẩn. Nhưng chúng tôi chẳng làm được gì. Alexandra vừa xuất hiện đã mãi chiếm vị trí trong trái tim chúng tôi.
Sau hôm gặp nàng, chúng tôi đến bưu cục Oak Park để mua tem cho bác Anita. Mua xong, Woody rủ chúng tôi vào quán Dairy Shack mua sữa chua uống, ý kiến được ủng hộ. Đúng lúc chúng tôi vừa ngồi vào bàn với các món đã gọi thì nàng bước vào. Nàng nhìn thấy chúng tôi, chắc chắn đã biết tỏng tất cả đều bị nàng mê hoặc, vì nhìn chúng tôi chắc có vẻ ngu dại lắm, nên nàng phá lên cười, đi tới bàn của chúng tôi chào lần lượt từng người bằng tên riêng.
Một trong những phẩm chất nàng không bao giờ đánh mất, đó là sự tốt bụng tuyệt vời và dịu dàng. Tất cả những ai biết nàng đều nói vậy. Mặc dù sau này nàng có được thành công trên toàn cầu, vinh quang, tiền bạc và tất cả mọi thứ khác, nàng vẫn mãi là con người đó, dịu dàng, tuyệt vời. Lúc chúng tôi sắp hết tuổi trăng tròn mười sáu để chuyển sang tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu, nàng đã khiến chúng tôi ôm giấc mộng si.
- Vậy ra các bạn sống trong khu này. - Nàng nói và lấy ống hút cắm vào cốc của chúng tôi uống thử.
- Nhà mình trên đường Willowick. - Hillel trả lời.
Nàng cười. Mỗi lần cười, đôi mắt hạnh đào khiến nàng có vẻ láu lỉnh.
- Còn mình sống ở Montclair, New Jersey. - Tôi cảm thấy cần phải nói rõ hơn.
- Các bạn là anh em họ?
- Bố của chúng mình là anh em. - Hillel giải thích thêm.
- Thế còn cậu? - Nàng hỏi Woody.
- Mình sống với Hillel và bố mẹ Hillel. Bọn mình giống như anh em.
- Tóm lại tụi mình là anh em họ của nhau. - Tôi kết luận.
Nàng cười lảnh lót. Nàng cứ thế đi vào cuộc sống của chúng tôi, cả ba chúng tôi đều yêu nàng vô cùng. A-lex-an-dra. Bốn âm tiết nhỏ đó đã khuấy đảo hoàn toàn cuộc sống của chúng tôi.