Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1607 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 47 -
tháng một năm 2005

Những tuần tiếp theo sau khi chia tay với Alexandra, hầu hết thời gian của tôi trôi qua ở Baltimore. Không hẳn là để thăm bác Saul hay là để trốn tránh nàng. Tôi đã dứt khoát với nàng. Tôi đổi số di động. Tôi cũng không muốn nàng đến Montclair.

Lúc nào trong đầu tôi cũng hiện lên cảnh tượng ngày chia tay ở Oak Park, khi chiếc xe của Hillel và Woody rẽ về hướng đường cao tốc. Họ đã quyết định bỏ trốn. Nếu biết được kế hoạch này, tôi đã khuyên can họ. Tôi có thể nói lí với Woody. Năm năm đã là gì? Vừa dài vừa không là gì cả. Ra tù, thậm chí Woody còn chưa chạm ngưỡng ba mươi. Anh còn cả một cuộc đời rộng mở trước mắt. Nếu cải tạo tốt, thậm chí Woody còn được giảm án. Woody cũng có thể tranh thủ hoàn thành chương trình đại học khi ở tù. Tôi đáng ra đã có thể thuyết phục anh rằng chúng tôi còn cả cuộc đời trước mắt.

Từ sau cái chết của họ, mọi thứ dường như sụp đổ. Bắt đầu từ bác Saul. Con đường tồi tệ mà bác tự dấn thân vào mới chỉ bắt đầu.

Việc bác bị trục xuất khỏi văn phòng luật sư bắt đầu gây ra những ồn ào. Tin đồn rằng nguyên nhân thực sự của sự ra đi này là một vụ biển thủ công quỹ lớn bị lan ra. Hội đồng kỉ luật của Hiệp đoàn Luật sư Maryland mở lại hồ sơ, đánh giá rằng hành vi của bác Saul nếu được thực hiện trót lọt sẽ gây tổn hại cho giới luật gia.

Bác Saul được Edwin Silverstein giúp minh oan. Tôi hay gặp chú Edwin Silverstein ở khách sạn Marriott. Một tối, khi ông đưa tôi đi ăn tối ở nhà hàng Việt Nam, tôi hỏi:

- Cháu có thể làm gì để giúp bác cháu?

Ông trả lời:

- Thực sự thì cũng chẳng giúp được gì nhiều. Cháu biết đấy, Marcus, cháu có lòng dũng cảm mà không phải ai cũng có. Cháu là chàng trai đáng mến. Bác cháu thật may mắn có cháu.

- Cháu muốn làm nhiều hơn thế.

- Cháu đã làm khá nhiều rồi. Saul nói với chú là cháu muốn trở thành nhà văn à?

- Vâng.

- Chú không nghĩ là ở đây, cháu có thể tập trung làm việc được. Cháu cũng nên nghĩ đến mình và đừng dành quá nhiều thời gian ở Baltimore. Cháu nên bắt tay vào viết tiểu thuyết của cháu đi thôi.

Chú Edwin hoàn toàn có lí. Đã đến lúc tôi nên bắt đầu thực hiện kế hoạch ấp ủ từ lâu. Và thế là trong tháng Một, sau khi từ Baltimore trở về, tôi bắt tay viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên. Tôi hiểu ra rằng chỉ có duy nhất một cách là kể về các anh họ của tôi thì tôi mới tìm lại được họ.

Ý tưởng ấy đến với tôi ở một trạm dừng trên cao tốc I-95, đâu đó gần Pennsylvania. Tôi đang uống cà phê và đọc lại các ghi chép trong sổ thì tôi thấy họ bước vào. Thật không thể. Nhưng đúng là họ đang cười đùa vui vẻ. Nhìn thấy tôi, họ chạy vội tới.

- Marcus, - Hillel nói và ôm tôi thật chặt, - anh biết ngay đấy là ô tô của em mà!

Woody đi đến, vòng cánh tay lực lưỡng quanh chúng tôi.

- Hai người không có thật. - Tôi nói. - Hai người đã chết rồi! Các anh là những thằng đểu đã chết, để lại em một mình trong thế giới tồi tệ này!

- Ồ, Markikette, đừng khó chịu như vậy! - Hillel chế giễu và vò tóc tôi.

- Đi! - Woody vừa nói vừa cười an ủi. - Đi với bọn anh đi!

- Các anh đi đâu?

- Lên thiên đường của những người tử tế.

- Em không thể đi với các anh được.

- Tại sao?

- Em phải đến Montclair.

- Cũng được, bọn anh sẽ đến đó tìm cậu.

Tôi không chắc là mình có hiểu đúng ý họ không. Họ ôm tôi thật chặt rồi bỏ đi. Khi họ sắp bước qua cửa, tôi gọi với theo:

- Hillel! Woody! Có phải do lỗi của em không?

- Không, tất nhiên là không rồi! - Họ đồng thanh.

Họ đã giữ lời. Những người anh họ yêu quý của tôi, họ đã đến Montclair, vào thư phòng được mẹ bài trí cho tôi viết văn để gặp tôi. Tôi vừa ngồi vào bàn làm việc thì họ đã ở đó nhảy nhót xung quanh. Họ vẫn là những người tôi từng biết: ồn ào, tuyệt diệu và vô cùng dịu dàng.

- Anh thích thư phòng của cậu. - Hillel nằm dài trên chiếc ghế của tôi và nói.

- Anh thì thích căn nhà của bố mẹ cậu. - Woody tiếp lời. - Tại sao chúng ta chưa từng đến đây nhỉ?

- Em không biết. Đúng vậy… Các anh nên đến mới đúng.

Tôi chỉ cho họ con phố nhà mình. Chúng tôi dạo quanh Montclair. Họ thấy mọi thứ đều xinh đẹp. Sự tái ngộ của bộ ba khiến tôi hạnh phúc tới muốn phát điên. Rồi chúng tôi trở về thư phòng của tôi và tôi tiếp tục tác phẩm của mình.

Tất cả dừng lại khi bố tôi mở cửa phòng.

- Marcus, đã hai giờ sáng rồi… Con vẫn làm việc à? - Bố hỏi.

Hai người anh họ của tôi trốn trong những khoảng trống dưới sàn như những con chuột sợ hãi.

- Vâng, con đi ngủ ngay đây.

- Bố không muốn làm phiền con. Bố thấy ánh đèn nên… Mọi việc ổn chứ?

- Ổn ạ.

- Hình như bố nghe thấy tiếng ai nói…

- Không. Chắc là tiếng nhạc.

- Có thể.

Ông đến hôn tôi.

- Chúc con ngủ ngon. Bố rất tự hào về con.

- Con cảm ơn bố. Chúc bố cũng ngủ ngon.

Ông quay bước, đóng cửa lại. Nhưng họ đã đi. Họ đã biến mất.

Trong khoảng thời gian giữa tháng Một và tháng Mười một năm 2005, tôi miệt mài viết trong thư phòng ở Montclair. Mỗi dịp cuối tuần, tôi lại đến Baltimore để thăm bác Saul.

Tôi là người nhà Goldman duy nhất đến thăm bác thường xuyên. Bà nội nói rằng điều đó quá sức chịu đựng của bà. Bố mẹ tôi thỉnh thoảng cũng đến nhưng về luôn. Tôi cho rằng họ khó chấp nhận được tình hình. Bác Saul trở thành cái bóng của chính mình, suốt ngày chỉ quanh quẩn ở khách sạn Marriott tại Baltimore, nơi cư trú hiện tại của bác.

Vào tháng Hai, theo quyết định của hội đồng kỉ luật, bác Saul bị gạch tên khỏi Hiệp đoàn Luật sư Maryland, tình hình càng trở nên tồi tệ hơn. Vị luật sư Saul Goldman lừng danh một thời sẽ không bao giờ được hành nghề nữa.

Tôi đến tìm bác Saul mà không chờ đợi điều gì cả. Thậm chí tôi còn không báo trước. Tôi rời khỏi Montclair bằng ô tô riêng và chạy thẳng tới khách sạn Marriott. Vì đến đây thường xuyên nên tôi có cảm giác khách sạn như nhà mình. Nhân viên ở đấy còn gọi tôi bằng tên riêng. Tôi vào thẳng nhà bếp để yêu cầu những gì tôi muốn. Đến nơi, tôi lên tầng bảy, gõ cửa phòng bác Saul. Bác mở cửa, thần sắc mệt mỏi, chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ, tiếng tivi văng vẳng phía sau. Bác chào tôi như thể tôi chỉ vừa từ phố bên cạnh sang chơi. Tôi không nề hà chuyện đó. Bác ôm chặt tôi:

- Markie, - bác thì thầm, - Markie bé nhỏ của bác, gặp cháu bác mừng quá.

- Bác ổn chứ, bác Saul?

Thường thì tôi đặt câu hỏi với hi vọng bác lại tỏ vẻ bất khuất như xưa, bác sẽ cười chế giễu nỗi lo của tôi như vẫn làm trong thời kì niên thiếu đã qua của chúng tôi và nói với tôi rằng, tất cả rồi sẽ ổn. Nhưng bác chỉ cúi đầu, trả lời tôi:

- Đúng là ác mộng, Marcus ạ. Đúng là ác mộng.

Bác Saul ngồi xuống giường, bốc điện thoại lên gọi lễ tân.

- Cháu ở lại bao lâu? - Bác hỏi tôi.

- Đến chừng nào bác muốn.

Tôi nghe tiếng ai đó trả lời ở đầu kia và bác Saul nói:

- Cháu của tôi đang ở đây, tôi cần thêm một phòng nữa. - Xong, bác quay lại phía tôi và nói. - Chỉ cuối tuần thôi đấy. Cháu phải tiếp tục viết cuốn sách của cháu. Việc ấy mới quan trọng.

Tôi không hiểu tại sao bác không trở về nhà của mình.

Rồi vào một ngày đầu hè, đang đi dạo quanh Oak Park, tìm cảm hứng cho câu chuyện của mình thì tôi kinh hãi phát hiện xe tải chuyển nhà đỗ ngay trước căn biệt thự của gia đình Goldman ở Baltimore. Một gia đình mới đã chuyển tới đó. Tôi thấy người chồng đang bận rộn chỉ đạo hai người đàn ông lực lưỡng bê một tấm biển.

- Anh thuê ở đây à? - Tôi hỏi anh ta.

- Tôi mua chứ. - Anh ta trả lời.

Tôi lập tức quay lại khách sạn Marriott.

- Bác đã bán căn nhà ở Oak Park à?

Bác nhìn tôi buồn bã:

- Bác không bán gì cả, Markie.

- Thế mà có một gia đình đang chuyển vào đó ở và khẳng định là đã mua căn nhà.

Bác nhắc lại:

- Bác không bán gì cả. Ngân hàng đã tịch biên nó.

Tôi ngạc nhiên tột độ:

- Vậy còn đồ đạc?

- Bác đã thanh lí hết, Markie ạ.

Ngay sau đó, bác thông báo với tôi là bác đang chuẩn bị bán tiếp căn nhà ở Hamptons để có tiền mặt, đồng thời cũng sẽ thanh lí căn hộ ở Buenavista, lấy tiền xây dựng cuộc đời mới, mua nhà ở nơi khác.

- Bác định bỏ Baltimore à? - Tôi hỏi mà vẫn chưa tin vào tai mình.

- Bác không còn gì để làm ở đây.

Từ đỉnh giàu có và vinh quang với tất cả các cơ ngơi và dinh thự, gia đình Goldman ở Baltimore nhanh chóng chẳng còn lại gì. Sân khấu duy nhất của tôi trong cuộc đời này, đó chính là cuốn sách.

Nhờ những cuốn sách,

Tất cả được xóa mờ.

Tất cả được lãng quên.

Tất cả được tha thứ.

Tất cả được chữa lành.

Trong thư phòng của tôi ở Montclair, tôi có thể sống mãi với niềm vui bên cạnh các thành viên gia đình Goldman ở Baltimore, đến mức tôi không muốn ra khỏi đó nữa. Nếu thực sự phải đi đâu, thậm chí tôi còn cảm thấy háo hức hơn khi được trở về gặp họ.

Khi tôi trở lại khách sạn Marriott ở Baltimore, tôi chuyển hướng sự chú ý của bác Saul khỏi chiếc tivi bằng cách nói về cuốn sách mà mình đang viết. Bác thực sự hứng thú và nói về nó không ngừng, tò mò muốn tôi cho biết câu chuyện tiến triển ra sao và đòi mau mau được đọc một đoạn trích.

- Cuốn tiểu thuyết của cháu viết về cái gì? - Ông hỏi tôi.

- Về ba anh em họ.

- Ba anh em họ nhà Goldman à?

- Là ba anh em họ nhà Goldstein. - Tôi sửa lại.

Trong cuốn sách, những người không còn nữa sẽ được gặp lại nhau, được ôm nhau trong vòng tay.

Tôi chữa lành những nỗi đau của các anh họ tôi bằng cách viết lại câu chuyện của chúng tôi trong suốt mười tháng. Tôi kết thúc cuốn tiểu thuyết về những anh em họ Goldstein vào đêm trước lễ Tạ ơn năm 2005, vừa tròn một năm sau Thảm kịch.

Trong cảnh cuối của cuốn tiểu thuyết về nhà Goldstein, Hillel và Woody bước xuống từ chiếc ô tô đi từ Montreal về Baltimore. Họ dừng lại ở New Jersey để đón tôi rồi chúng tôi đi cùng nhau. Tại Baltimore, trong một căn nhà tuyệt đẹp được trang hoàng rực rỡ, đôi tình nhân không thể chia cắt là bác Saul và bác Anita đang chờ chúng tôi trở về.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »