Giữa tháng Tám năm 2012, hai ngày sau cuộc nói chuyện với bác Patrick Neville, Alexandra gọi điện cho tôi. Nàng đang ở Hyde Park, ngồi trong sân quán Serpentine, bên cạnh hồ nước nhỏ. Nàng uống cà phê, còn Duke ngủ dưới chân nàng.
- Em mừng là cuối cùng anh đã nói chuyện với bố em. - Nàng nói.
Tôi kể cho Alexandra mọi chuyện tôi được nghe. Rồi tôi nói:
- Thực ra, cho dù có chuyện gì xảy ra giữa họ đi nữa thì điều quan trọng nhất với Woody và Hillel là được hạnh phúc bên nhau. Họ không thể chịu được việc giận nhau hoặc xa nhau. Tình bạn của họ tha thứ cho tất cả. Tình bạn của họ trăm lần lớn hơn Thảm kịch. Đó là điều anh phải ghi nhớ.
Tôi cảm thấy nàng đang xúc động mạnh.
- Anh về Florida rồi à, Markie?
- Không.
- Anh vẫn ở New York à?
- Không.
Tôi huýt sáo.
Duke vểnh hai tai và bật dậy. Nó nhìn thấy tôi và chạy nhanh đến, làm khiếp sợ một đàn hải âu và vịt trời. Nó nhảy lên người tôi và khiến tôi ngã ngửa ra sau.
Alexandra đứng dậy khỏi ghế.
- Markie, - nàng gọi lớn, - Markie, anh đã đến rồi!
Nàng vội chạy về phía tôi. Tôi đứng dậy và ôm nàng trong vòng tay. Trước khi áp đầu vào ngực tôi, nàng thì thầm:
- Em nhớ anh vô cùng, Markie.
Tôi ôm nàng thật chặt.
Dường như tôi nhìn thấy hai người anh họ của tôi đang cười vui vẻ và nhảy múa trên những đám mây.