Chuyện sáng nào tôi cũng rời Boca Raton khiến ông Leo tò mò muốn biết việc tôi đang làm và đòi cùng tôi tới Coconut Grove. Nhưng ông không giúp được gì nhiều. Tất cả những gì ông quan tâm là sự có mặt của tôi. Ông ngồi trước hiên nhà, dưới bóng cây xoài, và nói đi nói lại:
- Ở đây thật tuyệt, Marcus.
Nhưng tôi thích sự có mặt của ông.
Căn nhà dần trở nên trống trải.
Đôi khi tôi mang về nhà một thùng các-tông những vật dụng mà tôi muốn giữ lại. Ông Leo nhìn vào bên trong và nói:
- Thôi nào Marcus, anh sẽ làm gì với những thứ cũ kĩ này? Anh có một căn nhà đẹp và anh định biến nó thành nhà kho à?
- Chỉ vài kỉ niệm thôi mà bác Leo.
- Kỉ niệm phải cất ở trong đầu. Những cái còn lại chỉ tổ cồng kềnh chật chội.
Tôi tạm ngừng sắp xếp vật dụng của bác Saul lại vài ngày để đi New York. Tôi gần như đã xong việc ở Coconut Grove thì người đại diện gọi điện cho tôi: Anh ta đã sắp xếp cho tôi tham gia một chương trình truyền hình nổi tiếng. Lịch quay dự kiến vào tuần này.
- Tôi không có thời gian. Hơn nữa, nếu họ mời tôi chỉ vài ngày trước khi quay thì có vẻ ai đó đã bỏ ngang và họ cần người lấp chỗ trống.
- Hoặc vì cậu có người đại diện tuyệt vời đã cố gắng bố trí sắp xếp cho cậu.
- Cậu muốn nói gì?
- Họ quay hai số liền nhau. Cậu là khách mời đầu tiên và Alexandra Neville là khách mời thứ hai. Phòng của hai người ở cạnh nhau.
- À ra thế, cô ấy có biết không?
- Tôi nghĩ là không. Sao, cậu sẽ tham gia chứ?
- Cô ấy chỉ đi một mình à?
- Nghe này Marcus, tôi là đại diện của cậu, chứ không phải là mẹ cô ấy. Tôi phải hiểu là cậu sẽ tham gia, đúng không?
- Tất nhiên.
Tôi đáp chuyến bay đi New York ngay ngày hôm sau. Khi chuẩn bị ra sân bay, ông Leo mắng tôi một trận:
- Tôi chưa từng thấy ai lười như anh. Đã ba tháng kể từ khi anh có kế hoạch bắt tay viết một quyển sách, nhưng lúc nào cũng chuyện nọ chuyện kia!
- Cháu chỉ bận vài ngày thôi.
- Nhưng khi nào anh mới thực sự bắt đầu viết đấy?
- Sớm thôi, bác Leo. Cháu hứa.
- Marcus, tôi có cảm giác anh chẳng coi tôi ra gì. Hay là anh đang có điều gì lo lắng hoặc rơi vào tình trạng khủng hoảng những trang trắng?
- Không ạ.
- Anh sẽ nói cho tôi biết chứ?
- Tất nhiên rồi.
- Hứa chứ?
- Cháu hứa.
Tôi đến New York hôm trước ngày quay chương trình, khá căng thẳng. Cả buổi tối, tôi bồn chồn đi lại trong căn hộ.
Hôm sau, sau khi thử hàng đống trang phục rồi lựa chọn, tôi đến trường quay ở Broadway khá sớm. Họ đưa tôi đến phòng nghỉ riêng. Khi đi trong hành lang, tôi nhìn thấy tên nàng gắn trên cửa cạnh phòng tôi.
- Alexandra đến chưa? - Tôi hỏi cậu bảo vệ dẫn đường. Cậu ấy trả lời là chưa.
Tôi ở lại một mình trong phòng nghỉ nhưng không thể giữ mình ngồi yên một chỗ. Nàng sẽ đến, rồi sao nữa? Tôi sẽ đến gõ cửa? Và sau đó? Nàng có tới cùng Kevin chăng? Trông tôi sẽ như thế nào? Tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Tôi muốn trốn chạy, nhưng đã quá muộn. Tôi nằm dài trên đi văng nghe ngóng âm thanh ngoài hành lang. Đột nhiên, tôi nghe thấy giọng nàng. Tim tôi bỗng đập rộn rã. Có tiếng mở cửa, tiếng đóng cửa rồi im lặng. Đột nhiên, tôi cảm thấy điện thoại rung mạnh. Nàng vừa gửi tin nhắn cho tôi: “Anh ở phòng bên cạnh à?”
Tôi trả lời ngắn gọn: “Ừ.”
Tôi nghe tiếng cửa mở rồi đóng lại và có tiếng gõ cửa phòng tôi. Tôi mở cửa. Là nàng.
- Ngạc nhiên chưa?
- Anh có biết là chúng ta quay cùng ngày không?
- Không. - Tôi nói dối.
Tôi lùi lại, nàng bước vào phòng tôi và đóng cửa lại. Sau đó rất tự nhiên, nàng chạy tới ôm ghì cổ tôi. Chúng tôi ôm nhau một lúc lâu. Tôi muốn hôn nàng nhưng lại không dám mạo hiểm phá hỏng mọi thứ. Tôi tự bằng lòng với việc ôm khuôn mặt nàng giữa hai bàn tay mình và nhìn sâu vào đôi mắt nàng đang ánh lên những tia sáng.
- Tối nay anh định làm gì? - Nàng hỏi tôi giản dị như thế.
- Chưa có dự định gì cả… Chúng ta có thể…
- Vâng. - Nàng đáp luôn.
Và chúng tôi cùng cười.
Chúng tôi cần có chỗ để ở bên nhau. Khách sạn của nàng thì dày đặc cánh nhà báo, còn những chỗ đông người cũng bị loại bỏ. Tôi mời nàng đến nhà mình. Có bãi đậu xe ở dưới tầng hầm, từ đó chúng tôi có thể đi thẳng vào trong tòa nhà mà không bị ai nhìn thấy. Nàng đồng ý.
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng có ngày Alexandra sẽ tới căn hộ của tôi. Tuy vậy, tôi đã nghĩ tới nàng khi mua nó với số tiền thu được từ cuốn tiểu thuyết đầu tay. Tôi muốn có căn hộ trong khu West Village dành cho nàng. Vì vậy, khi bên môi giới nhà đất dẫn tôi tới đây, tôi đã thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên, bởi vì tôi biết nàng sẽ thích. Và tôi đã đúng: Nàng mê mẩn căn hộ. Khi cửa thang máy mở ra ngay trước cửa vào căn hộ, nàng không thể kiềm chế tiếng reo vui:
- Ôi Chúa ơi, Markie, đây đúng là kiểu căn hộ em thích.
Tôi vô cùng hãnh diện. Hơn thế nữa, khi chúng tôi ngồi ngoài ban công rộng trồng đầy hoa, nàng hỏi:
- Anh chăm sóc những cây hoa này sao?
- Tất nhiên. Em quên là mình có chứng chỉ làm vườn à?
Nàng cười và hít hà những bông hoa dương tử trắng bung nở, sau đó cuộn tròn trong chiếc đi văng ở bên ngoài. Tôi mở rượu vang. Chúng tôi đang rất ổn.
- Duke thế nào?
- Nó khỏe. Anh biết không, chúng ta không nhất định phải nói về con chó của em mà, Marcus?
- Anh biết. Vậy thì em thế nào?
- Ổn. Em rất thích New York. Ở đây em luôn rất ổn.
- Vậy tại sao em chuyển đến California?
- Bởi vì như thế tốt hơn cho em, Markie. Em không muốn mạo hiểm gặp anh ở mỗi góc phố. Nhưng từ lâu rồi em luôn tự nhủ rằng em cần mua một căn hộ ở đây.
- Em luôn được chào đón ở đây.
Tôi hối hận ngay sau khi nói những lời ấy. Nàng cười buồn:
- Em không chắc là Kevin muốn sống gần anh.
- Kevin vẫn là hiện tại của em sao?
- Tất nhiên rồi, Marcus. Chúng em sống với nhau được năm năm rồi.
- Nếu anh ta là lựa chọn đúng đắn của em, không phải hai người nên kết hôn sao?
- Thôi đi Markie, đừng tiếp tục nữa. Có lẽ tốt hơn là em nên đi…
Tôi giận mình đã đề cập những vấn đề ngớ ngẩn ấy.
- Xin lỗi Alex, chúng ta có thể bắt đầu buổi tối này từ đầu được không?
- Được.
Khi nói những từ ấy, nàng đứng lên, rời ban công. Tôi không hiểu nàng định làm gì nhưng cũng đứng lên đi theo. Tôi thấy nàng đi về phía cửa, mở cửa và đi ra. Tôi đứng tim trong chốc lát, rồi tiếng chuông cửa vang lên. Tôi vội mở cửa.
- Xin chào Markie, xin lỗi anh, em tới hơi muộn.
- Không sao đâu. Thật hoàn hảo. Anh vừa mở rượu vang ngoài ban công. Thậm chí còn rót sẵn cho em một li.
- Cảm ơn anh, căn hộ thật tuyệt vời. Vậy là anh sống ở đây à?
- Đúng vậy.
Chúng tôi đi vài bước về phía ban công. Tôi đặt bàn tay lên đôi vai trần của nàng. Nàng quay lại và chúng tôi im lặng nhìn vào mắt nhau. Cả hai đều cảm thấy một sự cuốn hút khó cưỡng. Tôi đưa môi mình lại gần môi nàng. Nàng không lùi mà ngược lại, nàng vòng tay ôm cổ tôi và hôn tôi.