Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1484 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 23 -

Từ khi vào đại học ở Massachusetts, tôi cảm thấy mình có đôi chút tách biệt, tôi không mấy dễ chịu khi phát hiện rằng ở Madison cũng như tại Baltimore, quy mô của Hội Goldman có thể co giãn vì gia đình Neville. Khi ở Baltimore thì có Scott, sau này đến lượt Alexandra, rồi bác Patrick Neville cũng giành được vị trí đặc biệt trong Hội.

Các ngày thứ Ba trong tuần, bác Patrick đến trường làm công tác giảng dạy. Người ta đồn rằng có thể đoán được tâm trạng của bác Patrick khi nhìn vào phương tiện di chuyển của bác: những hôm vui vẻ, bác lái chiếc Ferrari màu đen, phóng qua New England nhanh như tên bắn. Khi không vui, bác lái chiếc SUV Yukon có cửa kính màu. Bác vô cùng nổi tiếng và được các sinh viên yêu thích.

Mỗi lần ghé qua Madison, bác không bỏ lỡ cơ hội gặp Woody và Hillel. Ba người nhanh chóng trở nên thân thiết.

Các buổi tối thứ Ba, bác dẫn hai anh họ tôi cùng Alexandra đi ăn tối tại một nhà hàng trên phố lớn. Khi có thời gian, bác đi xem đội Titans tập, đầu đội mũ cát két của cổ động viên. Bác xem tất cả các trận thi đấu trên sân nhà và đôi khi cả những trận trên sân khách cách nhiều giờ chạy xe. Bác luôn rủ Hillel đi cùng.

Tôi nghĩ bác Patrick thích Woody và Hillel bởi mỗi khi ở bên họ, bác tìm thấy một phần bóng hình của Scott.

Bác làm cùng với họ những việc mà bác từng muốn làm với con trai mình. Sang học kì hai ở Madison, khi mùa bóng kết thúc, bác thường mời họ đến nhà ở New York chơi vào dịp cuối tuần. Họ kể với tôi là hoàn toàn bị mê hoặc vì căn hộ quá sang trọng: có tầm nhìn đẹp, bể sục ở ban công, phòng nào cũng có tivi. Họ nhanh chóng cảm thấy thoải mái như ở nhà, được thưởng thức bộ sưu tập nghệ thuật của bác, được hút thuốc và uống rượu mạnh.

Vào kì nghỉ mùa xuân năm 1999, bác Patrick mời họ đến Hamptons. Tuần tiếp theo sau khi kết thúc kì thi ở đại học, họ đến thăm tôi ở Montclair bằng chiếc Ferrari màu đen mà bác Patrick cho mượn. Tôi đề nghị mời họ đi ăn tối ở đâu đó nhưng chiếc xe chỉ có hai chỗ, tôi đành lái chiếc Honda Civic cũ của mẹ trong khi họ ngồi trên cỗ siêu xe gầm rú lao đi vun vút. Tại bữa ăn, tôi nhận ra họ có thay đổi ít nhiều về kế hoạch nghề nghiệp. New York đã vượt trên Baltimore, kinh tế đã chiến thắng luật.

- Phải làm việc trong ngành tài chính. - Hillel nói với tôi. - Nếu em nhìn thấy điều kiện sống của bác Patrick...

- Bọn anh đã có dịp được ăn trưa cùng giám đốc đội Giants. - Woody kể. - Thậm chí tụi anh còn được đi xem sân vận động của họ ở New Jersey. Ông ấy nói năm tới, họ sẽ cử giám đốc tuyển dụng đến xem anh chơi bóng.

Họ cho tôi xem ảnh họ chụp trên thảm cỏ bên ngoài sân vận động Giants. Tôi tưởng tượng vài năm sau nữa, cũng ở địa điểm ấy, họ ăn mừng chiến thắng của đội Giants trong trận Superbowl. Woody là ngôi sao tiền vệ, còn người anh em thân thiết của anh - Hillel - là chàng trai vàng mới nổi được phố Wall săn đón.

Năm thứ hai đại học, có một sự kiện đã xảy tới với hai anh tôi. Một tối khi lái xe trên đường I-5 về trường, khoảng năm dặm sau khi qua một cây cầu gần Lebanon, Woody suýt tông phải một phụ nữ trẻ đang đi bộ ở rìa đường. Lúc đó trời tối đen như mực. Woody lập tức dừng lại, nhanh chóng xuống xe.

- Cô có sao không? - Woody hỏi.

Cô gái khóc.

- Tôi ổn, cảm ơn. - Cô vừa trả lời vừa lau nước mắt.

- Đi bộ trên đường như thế này rất nguy hiểm.

- Tôi sẽ cẩn thận.

- Cô lên xe đi, tôi sẽ chở cô. - Woody đề nghị.

- Không, cảm ơn anh.

- Cô lên đi.

Cuối cùng cô gái cũng chấp thuận. Dưới ánh đèn trong xe, Woody tin rằng mình đã gặp cô ở đâu đó. Cô gái xinh xắn, tóc cắt ngắn, khuôn mặt trông rất quen.

- Cô là sinh viên trường Madison à?

- Không.

- Cô chắc là mọi chuyện ổn chứ?

- Chắc chắn. Tôi không muốn nói chuyện.

Woody chạy xe trong im lặng và cho cô xuống nơi cô muốn, gần trạm xăng vắng vẻ ở ngay lối vào trường Madison.

Cô gái tên là Colleen. Ngày hôm sau, Woody đọc được trên biển tên của cô khi gặp lại cô làm việc sau quầy tính tiền của trạm xăng, nơi Woody cho cô xuống tối hôm trước.

- Tôi nghĩ đã gặp cô ở đâu đó rồi mà. - Woody nói với cô gái. - Khi cho cô xuống đây, tôi mới nhớ ra.

- Xin anh đừng nói về chuyện đó nữa. Anh đổ xăng chưa?

- Tôi đã đổ đầy bình, cây xăng số 3. Tôi muốn mua thêm vài thanh sô cô la. Tôi tên là Woody.

- Cảm ơn anh về tối qua, Woody. Nhưng xin cậu đừng nói về chuyện tối qua nữa. Của cậu hết 22 đô la.

Woody đưa tiền cho cô.

- Colleen, cô ổn chứ?

- Ổn.

Một người khách bước vào, Colleen mời Woody đi cho. Woody làm theo nhưng cảm thấy không yên tâm.

Colleen là nhân viên duy nhất của trạm xăng. Cô làm việc một mình cả ngày. Chắc cô không quá hai mươi hai tuổi, cô học xong trung học là đi làm và đã kết hôn với một gã dân Madison, làm tài xế xe tải và một tuần có đến vài ngày rong ruổi trên đường. Cô có ánh nhìn buồn bã, phong cách e dè không bao giờ nhìn thẳng vào mắt khách hàng.

Trạm xăng là chân trời duy nhất của Colleen. Có lẽ đó là lí do tại sao cô dành nhiều thời gian và sức lực cho nó. Cửa hàng luôn sạch sẽ và ngăn nắp. Thậm chí ở đó còn có bàn để khách ghé qua có thể ngồi xuống uống cà phê hoặc ăn bánh mì kẹp được Colleen hâm nóng bằng lò vi sóng. Khi khách đi, họ luôn để lại tiền tip trên bàn, cô kín đáo đút vào túi mà không kể với chồng. Những ngày nắng đẹp, cô xếp bàn ghế trên thảm cỏ đầy hoa ngay cạnh trường.

Ở Madison không có nhiều chỗ chơi. Sinh viên thường tụ tập ở cùng một địa điểm, đó là thảm cỏ ở quầy bán hàng tại trạm xăng.

Bị cuộc gặp trong đêm tối với Colleen ám ảnh, Woody hay đến trạm xăng hơn. Thỉnh thoảng Woody kiếm cớ mua kẹo cao su hoặc nước rửa kính ô tô. Thường thì anh kéo cả Hillel đi cùng.

- Tại sao cậu nhất định phải đến đó? - Cuối cùng Hillel cũng phải thắc mắc.

- Có điều gì đó không ổn… Tớ muốn biết rõ.

- Cứ thú nhận là cậu có tình cảm với cô ấy, thế thôi.

- Hill, cô ấy vừa khóc vừa đi bộ một mình trong đêm tối, mà còn đi sát đường xe chạy.

- Có thể cô ấy bị hỏng xe…

- Cô ấy rất khiếp sợ. Cô ấy có vẻ vô cùng sợ hãi.

- Sợ ai?

- Mình không biết.

- Wood, cậu không thể bảo vệ cả thế giới.

Cứ thường xuyên ra cửa hàng, Woody và Hillel dần quen với Colleen. Cô bớt rụt rè hơn, đôi khi thậm chí còn tranh luận đôi chút với họ. Cô bán bia cho họ dù họ chưa đủ tuổi. Colleen bảo cô chẳng sợ bán đồ uống có cồn cho họ vì bố chồng cô là cảnh sát trưởng thành phố Madison. Theo lời hai anh họ tôi kể, thì Luke - chồng cô - là một kẻ lập dị. Hắn có vẻ khó chịu và dường như luôn bất mãn. Woody thỉnh thoảng chạm mặt hắn ở trạm xăng và không ưa hắn lắm. Anh bảo có cảm giác rất lạ khi nhìn thấy hắn. Mỗi khi Luke chỉ quanh quẩn trong thành phố là Colleen cư xử khác hẳn. Lúc hắn đi làm xa thì cô dường như vui vẻ hơn.

Tôi cũng từng có dịp ghé qua trạm xăng khi đến thăm Madison. Tôi sớm nhận ra Colleen rất mến Woody. Cô nhìn anh theo một cách riêng, rất đặc biệt. Colleen gần như không bao giờ cười, trừ khi nói chuyện với Woody. Nụ cười tươi tắn nhưng ngại ngùng mà Colleen luôn cố nhanh chóng kìm nén.

Ban đầu tôi cho rằng Woody có tình cảm với Colleen. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra sự thật không phải thế. Hai anh họ tôi cùng yêu duy nhất một người: Alexandra.

Alexandra đang học năm tư và cũng là năm cuối đại học. Sau đó nàng sẽ chuyển đi. Nàng là điều duy nhất tồn tại trong suy nghĩ của họ. Tôi nhanh chóng hiểu ra rằng tình bạn tuyệt vời giữa hai anh họ tôi chưa đủ. Cuộc sống hằng ngày ở trường đại học, những buổi đi chơi, những trận bóng không khiến họ hoàn toàn thỏa mãn. Họ muốn nhiều hơn thế. Họ muốn có tình yêu của Alexandra. Tôi gần như chắc chắn về điều ấy khi chứng kiến phản ứng của họ khi họ phát hiện ra Alexandra đang hẹn hò. Một lần, bác Patrick Neville mời họ tới nhà chơi vào dịp cuối tuần, hai anh họ tôi đã vào phòng Alexandra lục lọi. Họ kể với tôi chuyện đó vào dịp lễ Tạ ơn. Hillel còn cho tôi xem tấm thiệp, trên có vẽ một trái tim màu đỏ - anh họ tôi đã tìm thấy nó trong một ngăn kéo tại phòng riêng của Alexandra.

- Các anh dám lục lọi phòng cô ấy? - Tôi sững sờ.

- Đúng thế. - Hillel trả lời.

- Các anh điên thật rồi!

Hillel tỏ vẻ bực bội.

- Tại sao Alexandra không nói với chúng ta là cô ấy đã có bạn trai?

- Nhưng ai bảo mọi người là cô ấy đã có bạn trai nào? - Tôi hỏi vặn. - Tấm thiệp có thể đã từ rất lâu rồi.

- Trong phòng tắm riêng của cô ấy có tận hai cái bàn chải đánh răng. - Woody nói với tôi.

- Các anh còn dám vào tận phòng tắm của cô ấy?

- Chẳng có gì phải ngại. Anh nghĩ cô ấy là bạn chúng ta, mà bạn bè thì chia sẻ với nhau mọi chuyện.

- Nếu cô ấy có ai thì cũng tốt. - Tôi nói.

- Tất nhiên, tốt thôi.

- Em có cảm giác chuyện đó khiến các anh khó chịu…

- Chúng ta là bạn của cô ấy, anh nghĩ cô ấy có thể tâm sự với chúng ta.

Tình bạn của bộ ba giữa họ che giấu những tình cảm sâu đậm hơn thế, những tình cảm đó luôn hiện hữu mặc dù chúng tôi đã cùng thề nguyện ở Hamptons.

Những tháng tiếp theo, họ tiếp tục bị người yêu của Alexandra ám ảnh. Họ muốn bằng mọi giá biết danh tính của anh ta. Khi họ hỏi thẳng Alexandra, nàng thề thốt là vẫn độc thân. Điều đó càng khiến họ phát điên. Họ rình mò theo dõi Alexandra ở trường. Họ cố gắng nghe trộm điện thoại của Alexandra bằng chiếc máy thu âm cũ mà Hillel mang từ Baltimore đến. Thậm chí, có lúc họ còn tra khảo bác Patrick, mà bác thì không hề hay biết gì về chuyện đó.

Tháng Năm năm 2000, tất cả chúng tôi đều dự lễ trao bằng tốt nghiệp của Alexandra.

Sau phần nghi lễ chính thức, tranh thủ lúc lộn xộn, Alexandra lẳng lặng biến mất. Nàng không hề biết Woody đang bám theo mình.

Alexandra đi về phía tòa nhà của khoa tự nhiên, nơi tôi đang đợi sẵn. Nhìn thấy tôi, nàng liền lao vào vòng tay tôi và dành cho tôi một nụ hôn dài.

Đúng lúc ấy, Woody xuất hiện, choáng váng hét lên:

- Thì ra là cậu à, Marcus? Cậu là anh chàng bấy lâu nay sao?


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »