Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 50 -

Trong sự yên tĩnh của Boca Raton, cuốn sách mới của tôi tiến triển từng tuần.

Tôi không biết có nên mời các thành viên gia đình Goldman ở Baltimore đến tâm trí của mình vào mùa hè năm 2012 để làm sống lại quá khứ hay để nói về Alexandra hay không.

Bác Leo tiếp tục theo dõi tiến triển công việc của tôi. Tôi để ông đọc bản thảo. Đầu tháng Tám, ông hỏi tôi:

- Tại sao lại là cuốn sách này hả Marcus? Không phải cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh đã viết về những người anh họ rồi sao?

- Lần này khác. - Tôi giải thích. - Đây là cuốn sách về những người nhà Baltimore.

- Cuốn sách có thể khác, nhưng cuối cùng chẳng có gì thay đổi với anh cả.

- Cháu không hiểu ý bác?

- Là Alexandra.

- Ôi, cháu xin bác! Bác không định tham gia vào chuyện đó đấy chứ!

- Anh có muốn nghe ý kiến của tôi không?

- Cháu không ạ.

- Nhưng tôi vẫn cứ nói. Nếu những người nhà Baltimore còn sống, Marcus ạ, họ sẽ nói với anh là đã đến lúc anh được hạnh phúc rồi. Tất cả chưa quá muộn. Hãy đi tìm cô ấy và xin lỗi. Hãy làm lại cuộc đời bên nhau. Đừng sống cả đời để chờ đợi! Cả cuộc đời của anh không phải để đi dự những buổi biểu diễn của cô ấy rồi dằn vặt! Hãy gọi cho cô gái ấy. Thổ lộ với cô ấy. Thực lòng, anh thừa biết là cô ấy chỉ chờ có thế.

- Đã quá muộn rồi. - Tôi nói.

- Chưa phải là quá muộn, Marcus! - Bác Leo nhấn nhá từng từ. - Không bao giờ là quá muộn cả.

- Cháu vẫn nghĩ rằng nếu Alexandra chịu nói với cháu về những việc các anh họ cháu dự định làm, họ sẽ vẫn còn sống đến ngày hôm nay. Cháu có thể ngăn họ. Họ sẽ còn sống. Cháu không biết liệu cháu có bao giờ có thể tha thứ cho cô ấy không.

- Nếu họ chưa chết, - ông Leo gằn giọng, - anh sẽ chẳng bao giờ trở thành nhà văn. Họ phải ra đi để anh có thể hoàn thành cuốn sách.

Ông rời khỏi căn phòng để lại tôi với những suy nghĩ của mình. Tôi gập cuốn sổ lại. Trước mặt tôi là bức ảnh bốn chúng tôi, nó sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa.

Tôi lấy điện thoại và gọi cho nàng.

Lúc đó đã là cuối ngày ở London. Từ cách nàng trả lời, tôi cảm nhận được nàng vui vì tôi gọi.

- Sao nào, anh phải cần bằng ấy thời gian để gọi cho em à?

Tôi nghe thấy tiếng động phía sau nàng.

- Anh có làm phiền em không? - Tôi hỏi. - Anh có thể gọi lại sau nếu em muốn.

- Không, không hề. Em đang ở Hyde Park. Ngày nào em cũng đến đây sau khi thu âm xong. Có quán cà phê ngay bờ hồ, rất dễ chịu.

- Đĩa nhạc của em thế nào?

- Tiến triển tốt. Em hài lòng với kết quả. Cuốn sách của anh thế nào?

- Tốt. Cuốn sách viết về chúng ta, về những người anh họ, về những gì đã xảy ra.

- Vậy cuốn sách kết thúc thế nào?

- Anh không biết. Anh vẫn chưa viết xong.

Im lặng một lúc rồi nàng nói:

- Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu, Marcus. Em không phản bội anh. Em muốn bảo vệ anh.

Và cứ thế nàng kể cho tôi nghe những gì xảy ra vào ngày 24 tháng Mười năm 2004, buổi tối cuối cùng Woody được tự do.

Tối hôm đó, nàng đi dạo ở Oak Park cùng Hillel và Woody trong khi tôi và bác Saul đang chuẩn bị thịt nướng.

- Alex, - Woody nói, - có chuyện này cậu phải biết. Ngày mai mình sẽ không vào tù. Mình sẽ bỏ trốn.

- Gì cơ? Woody, cậu điên rồi!

- Ngược lại, mình tính sẵn mọi chuyện rồi. Mình sẽ làm lại cuộc đời ở Yukon.

- Ở Yukon? Canada ư?

- Đúng. Đây có lẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, Alex.

Alexandra khóc nức nở.

- Đừng làm thế, mình xin cậu!

- Mình không có lựa chọn nào khác. - Woody nói.

- Tất nhiên là cậu có. Cậu có thể chấp hành án. Năm năm trôi qua nhanh lắm. Cậu sẽ ra tù trước khi ba mươi tuổi!

- Mình không đủ dũng cảm để ngồi tù. Có lẽ mình không cứng rắn như mọi người vẫn nghĩ.

Alexandra quay về phía Hillel và cầu xin:

- Hãy thuyết phục cậu ấy đi, Hillel!

Hillel nhìn xuống.

- Mình cũng đi, Alexandra. Mình sẽ đi cùng Woody.

Alexandra sững sờ.

- Có ai tỉnh táo ở đây không?

- Mình đã gây ra tội lỗi nghiêm trọng hơn cả của Woody. - Hillel nói. - Mình đã phá hủy gia đình mình.

- Phá hủy gia đình cậu? - Alexandra nhắc lại, và không còn hiểu chuyện gì nữa.

- Để Woody đi đến nước này, rồi mẹ mình mất, lí do duy nhất là vì mình. Đã đến lúc mình phải trả giá. Mình sẽ đưa Woody qua Canada. Đó là cách mình tạ lỗi với cậu ấy.

- Nhưng tạ lỗi về chuyện gì? Mình chẳng hiểu gì cả.

- Tất cả những gì bọn mình muốn nói, Alex, là lời từ biệt. Bọn mình muốn nói rằng hai người bọn mình yêu cậu, theo cách mà cậu không bao giờ có thể yêu bọn mình. Cũng có thể đó là lí do mà bọn mình ra đi.

Alexandra khóc.

- Đừng làm thế, mình xin các cậu!

- Bọn mình đã quyết định rồi. - Hillel nói. - Số phận của bọn mình đã an bài rồi.

Alexandra lau nước mắt.

- Hãy hứa với mình, đêm nay hai người sẽ suy nghĩ lại. Cậu sẽ không ở tù quá năm năm, Woody ạ! Đừng làm hỏng mọi chuyện…

- Mọi chuyện đều đã được tính kĩ rồi. - Woody trả lời. Hai người dường như đã cương quyết.

- Marcus có biết chuyện này không?

- Không. - Woody nói. - Ban nãy, mình muốn nói với cậu ấy nhưng bố Saul xen ngang. Tí nữa mình sẽ nói.

- Đừng, mình xin cậu. Đừng nói gì với cậu ấy cả. Mình van xin hai người, đừng nói gì cả!

- Nhưng đó là Marcus, bọn mình không thể giấu cậu ấy!

- Mình xin các cậu một đặc ân cuối cùng, nhân danh tình bạn của chúng ta. Đừng nói gì với em họ của các cậu.

Câu chuyện của Alexandra khiến tôi bối rối. Tôi luôn tin rằng Woody và Hillel chỉ tâm sự với nàng và cố tình giấu tôi kế hoạch của họ. Tôi luôn tin rằng khi chia sẻ điều bí mật cuối cùng của họ với Alexandra, họ đã loại tôi ra khỏi Hội Goldman. Nhưng thật ra họ đã muốn nói và Alexandra đã can ngăn họ.

- Tại sao? - Tôi hỏi Alexandra. - Tại sao em lại thuyết phục họ không nói gì với anh? Anh có thể ngăn họ bỏ trốn, anh có thể cứu họ.

- Anh không thể ngăn cản họ, Markie. Không ai, không gì có thể thuyết phục họ từ bỏ. Em đã đọc được điều đó trong mắt họ và đó là lí do em van xin họ không nói với anh. Anh sẽ bỏ đi với họ, Marcus. Em biết điều ấy. Anh sẽ không bỏ Hội Goldman. Anh sẽ đi theo họ. Anh sẽ rơi vào mớ bòng bong của họ và rồi anh cũng sẽ kết thúc cuộc đời bằng việc tự sát. Giống như họ. Em van xin họ không nói với anh, thực chất là cầu xin họ buông tha cho anh. Em biết anh sẽ ra đi với họ, Markie. Em không muốn mất anh. Em không chịu đựng được điều đó. Em muốn cứu anh. Nhưng cuối cùng em vẫn mất anh.

Sau một khoảng trống im lặng, tôi thầm thì:

- Hillel đã làm chuyện gì nghiêm trọng đến mức quyết định bỏ đi cùng Woody? Đến mức cho rằng anh ấy phải trả cho Woody bằng một đặc ân như thế?

- Em không biết. Nhưng đó là kiểu câu hỏi mà anh phải đặt ra cho bố em.

- Bố em?

- Ông ấy không phải người như anh nghĩ đâu. Em có cảm giác ông ấy biết nhiều chuyện, mặc dù không bao giờ muốn nói với em.

- Bố em đã xen vào gia đình anh. Ông ấy đã làm nhục bác anh trong khi cố gắng lấy lòng Woody và Hillel bằng mọi giá.

- Ngược lại với những gì anh nghĩ, bố em chưa từng có nhu cầu lấy lòng Woody và Hillel để cảm thấy mình quan trọng.

- Vậy còn chiếc xe Ferrari, những chuyến đi? Những kì nghỉ cuối tuần ở New York? - Tôi chất vấn.

- Chính em đã đề nghị ông ấy làm tất cả những điều đó. - Alexandra trả lời tôi. - Bố em rất quý Woody và Hillel, đó là sự thật. Ai mà không yêu mến họ cơ chứ? Nhưng ông ấy làm tất cả những điều đó cho họ để bảo vệ chúng ta, anh và em. Để cho chúng ta quyền tự do được tiếp tục mối quan hệ trong bình yên. Ông ấy biết là cho họ mượn xe, họ sẽ đi chơi vui vẻ và không quan tâm tới anh hay em nữa. Cũng tương tự khi ông đưa họ đi xem những trận bóng của đội Giants, hoặc khi bố em mời họ đến nhà. Anh luôn lo lắng cố giữ cho các anh họ của anh không biết về chuyện chúng ta. Bố em, Marcus ạ, đã làm mọi điều để bảo vệ bí mật của anh. Chưa từng có cuộc cạnh tranh nào với bác Saul. Cuộc đua mà bác anh tham dự đã chống lại chính ông ấy. Tất cả những gì bố em làm, là giữ các anh họ của anh xa chúng ta. Và đó là ước muốn của anh.

Tôi hoàn toàn không ngờ tới. Nàng tiếp tục:

- Em đã chia tay Kevin cách đây hai tuần, Marcus ạ. Vì anh. Anh ấy đã đến mà không báo trước vì muốn gây bất ngờ cho em. Khi anh ấy gõ cửa phòng khách sạn, lúc đầu em nghĩ đó là anh. Em không biết tại sao. Em vô cùng thất vọng khi nhìn thấy anh ấy qua lỗ khóa. Em hiểu rằng mình phải thành thật với anh ấy và đã quyết định chia tay. Anh ấy xứng đáng có một người thực sự yêu mình. Về phần anh, Marcus, em không thể tiếp tục chờ đợi anh nữa. Anh là một người tuyệt vời, bên anh em đã trải qua những năm tháng đẹp nhất cuộc đời mình và nhờ anh mà em trở thành em của ngày hôm nay. Nhưng chính vì bận rộn đào xới quá khứ, anh không nhận ra một điều vốn đã hiển nhiên với em từ trước tới nay.

- Là gì thế?

- Gia đình Goldman ở Montclair mới là những con người tuyệt vời nhất.

Ngay hôm sau cuộc nói chuyện với Alexandra, tôi đáp chuyến bay đầu tiên đến New York. Tôi nhất định phải nói chuyện với bác Patrick Neville.

Tôi đến phía dưới tòa chung cư của ông vào buổi sáng. Ông đã đi làm. Người gác cổng cho phép tôi chờ ông và tôi không nhúc nhích khỏi chiếc ghế bành ở sảnh chung cư, chỉ trừ lúc đi kiếm thứ gì đó ăn và đi vệ sinh. Sáu giờ tối, ông cuối cùng cũng về. Tôi đứng dậy. Ông nhìn tôi chằm chằm một hồi, rồi mỉm cười, đầy vẻ hiền lành và nói với tôi:

- Bác đã chờ cháu lâu lắm rồi.

Ông đưa tôi lên nhà, pha cho tôi một cốc cà phê. Chúng tôi ngồi trong phòng bếp. Thật lạ lùng khi có mặt ở đây: Đây là lần đầu tiên tôi trở lại kể từ khi bác Anita qua đời.

- Cháu mong bác tha lỗi, bác Patrick.

- Vì chuyện gì?

- Vì thái độ của cháu với bác ở lễ tang bác Anita.

- Bác quên lâu rồi. Marcus, trước hết cháu phải biết là bác chưa bao giờ có cuộc phiêu lưu tình ái nào với bác Anita của cháu.

- Vậy chuyện gì đã xảy ra vào buổi tối bác Anita đến đây? Và tại sao bác ấy lại tới?

- Cô ấy vừa bỏ bác cháu.

- Điều ấy thì cháu biết.

- Nhưng cháu không biết tại sao. Cô ấy đến nhà bác tối đó là để nhờ bác giúp. Cô ấy muốn bác giúp Woody và bác Saul của cháu.

- Woody và bác Saul ư?

- Vài tháng trước đó, Woody bị loại khỏi đội bóng của Madison.

- Vâng, cháu biết.

- Lí do chính thức là do một vết rách dây chằng không cho phép cậu ấy tiếp tục chơi bóng. Hai bác của cháu đã lập tức đến Madison. Woody không muốn nói gì với họ, nhưng bác đã tiết lộ cho họ sự thật. Bác đã nói với họ về việc Woody bị phát hiện dương tính với Talacen. Việc bác Anita của cháu đến tìm bác ở New York ngày 14 tháng Hai năm 2002, là bởi vì bác cháu vừa phát hiện ra hai sự thật khiến bác ấy rối bời.

Và như thế, mười năm sau, bác Patrick kể lại cho tôi chuyện xảy ra vào ngày lễ Tình nhân năm nào.

Bác Anita xin nghỉ phép ở bệnh viện để chuẩn bị một buổi tối lãng mạn cho hai vợ chồng. Đầu giờ chiều, bác đến siêu thị ở Oak Park mua vài thứ. Bác tranh thủ đi qua tiệm thuốc.

Bác biết rất rõ người chủ hiệu thuốc. Sau khi đã lấy thuốc cho bác, ông chủ hiệu thuốc yêu cầu bác đưa đơn thuốc mà ông ấy đợi từ mấy tháng nay.

- Đơn thuốc nào? - Bác Anita hỏi.

- Thì đơn thuốc mua Talacen. - Vị dược sĩ trả lời. - Mùa thu vừa rồi, con trai chị rẽ qua đây lấy rất nhiều hộp. Cậu ấy nói là chị sẽ mang đơn thuốc đến.

- Con trai tôi? Hillel à?

- Đúng vậy, Hillel. Bởi vì tôi biết chị nên tôi chấp nhận đưa thuốc cho cậu ấy. Đúng ra tôi không nên làm vậy. Phải có đơn mới được bán thuốc.

Bác Anita cảm thấy như sắp ngất. Bác hứa cuối ngày sẽ quay lại cùng đơn thuốc rồi về nhà. Bác thấy váng vất, bác tưởng như đang trong cơn ác mộng. Có phải Hillel mua Talacen theo yêu cầu của Woody, hay Hillel cố tình cho Woody uống mà Woody không hề hay biết?

Tiếng điện thoại reo. Bác Anita nhấc máy. Là ngân hàng gọi về việc trả khoản vay thế chấp ngôi nhà ở Oak Park. Bác Anita nói rằng đó là một sự nhầm lẫn: khoản vay thế chấp đã được trả từ lâu rồi. Nhưng đầu dây đằng kia vẫn tiếp tục:

- Bà Goldman, bà đã thế chấp một khoản vay mới vào tháng Tám. Chồng bà đã nộp cho tôi những tài liệu có chữ kí của bà. Ngôi nhà đã được thế chấp để vay sáu triệu đô la.

Bác Saul đã tài trợ cho sân vận động nhờ vào khoản vay sáu triệu đô la. Ngôi nhà ở Oak Park đã bị sử dụng để vá víu cho lòng tự tôn bị tổn thương của bác.

Bác Anita cảm thấy bấn loạn đến mức không biết phải làm gì. Bác lục lọi văn phòng của chồng và tất cả những vật dụng cá nhân. Trong chiếc túi thể thao mà ông dùng để đi chơi tennis, bác phát hiện ra những giấy tờ tài chính mà bác chưa bao giờ nhìn thấy.

Bác Anita điện thoại ngay lập tức cho bác Saul. Họ tranh luận kịch liệt. Bác nói rằng bác không thể chịu nổi chồng, rằng sẽ bỏ bác trai. Bác lấy xe, mang theo giấy tờ tài chính bên mình rồi cứ thế chạy xe một cách bất định. Cuối cùng bác Anita gọi điện cho Patrick Neville nhờ ông giúp đỡ. Bác Anita đang hoàn toàn mất phương hướng và vì thế bác Patrick mời bác đến New York.

Tối hôm đó, bác Patrick đã lên kế hoạch ăn tối hai người với một cô gái trẻ làm việc cùng mà ông rất mến. Ông hủy cuộc hẹn. Khi bác Anita nhìn thấy chai sâm panh trên bàn, bác xin lỗi vì đã làm phiền Patrick vào buổi tối lễ Tình nhân. Ông thuyết phục bác Anita ở lại.

- Chị sẽ không đi đâu cả. - Ông nói. - Tôi chưa từng thấy chị bấn loạn như lúc này. Chị sẽ nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra.

Bác Anita kể lại mọi chuyện: thuốc Talacen và khoản vay thế chấp. Nếu Hillel là người đã cho Woody dùng thuốc kích thích mà Woody không hề biết, bác muốn bác Patrick can thiệp với trường đại học để Woody có thể lại được chơi bóng. Bác hi vọng có thể cứu vãn sự nghiệp của Woody. Bác Anita cũng muốn bác Patrick tìm cách kết thúc hợp đồng giữa bác Saul và trường đại học, để vớt vát những gì có thể và giữ lại căn nhà.

Bác Anita cho ông xem những tài liệu mà mình mang theo. Bác Patrick xem xét cẩn thận. Chúng có vẻ giống các giấy tờ kế toán bị làm giả một cách tinh vi.

- Có vẻ như Saul đã chuyển tiền của văn phòng vào tài khoản riêng. Sau đó ông ấy lấp liếm bằng cách sửa hóa đơn của khách hàng.

- Nhưng tại sao anh ấy lại làm một việc như thế?

- Để thanh toán cho khoản vay quá lớn mà Saul khó có thể chi trả.

Sau đó bác Patrick gợi ý bác Anita ở lại ăn tối. Ông nói bác Anita có thể ở lại nhà ông bao lâu cũng được. Rồi đột nhiên, tiếng điện thoại kêu: là người gác cổng. Woody đang ở đó, anh muốn lên nhà. Patrick đề nghị Anita vào lánh tạm trong một phòng nào đó. Woody đến căn hộ. Và phần tiếp theo đã rõ.

Khi bác Patrick nói xong, tôi ngồi yên không nói được lời nào một lúc lâu, hoàn toàn xáo trộn. Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng, vì sau đó bác Patrick kể với tôi rằng ông đã nói chuyện với Hillel về thuốc Talacen. Ông đến tìm anh ở Madison và yêu cầu anh kể lại mọi chuyện.

Hillel giải thích rằng buổi tối ngày 14 tháng Hai, Woody và Hillel đã cãi vã kịch liệt. Woody phát hiện ra phần thuốc Talacen còn lại được giấu dưới đáy tủ. Hillel đã không nghĩ đến việc vứt đi.

- Cháu cho Woody dùng thuốc kích thích mà không nói với cậu ấy? - Bác Patrick tuyệt vọng.

- Cháu muốn cậu ấy bị loại khỏi đội bóng. Cháu đã tìm hiểu các loại thuốc cấm và Talacen là thứ dễ kiếm nhất. Cháu chỉ cần trộn nó với đạm hay những loại thực phẩm chức năng mà Woody đang dùng.

- Nhưng tại sao cháu làm một việc như thế?

- Cháu đã bị lòng ghen ghét đố kị làm cho mù quáng.

- Cháu ghen với Woody?

- Cậu ấy được bố mẹ yêu quý hơn. Điều đó quá rõ ràng. Cậu ấy giành được mọi sự chú ý của bố mẹ. Cháu đã nhận ra điều ấy khi bọn cháu tách nhau ra, cháu phải đến trường đặc biệt. Bố mẹ đưa cháu đi xa Baltimore, nhưng lại giữ Woody ở gần. Bố đã dạy cậu ấy lái xe, động viên cậu ấy chơi bóng, đưa cậu ấy đến xem những trận bóng của Redskins. Còn cháu, những lúc ấy, cháu ở đâu? Cách đó một giờ xe chạy và bị kẹt trong một ngôi trường rác rưởi! Cậu ấy đã cướp mất bố mẹ của cháu rồi lại lấy cả họ của cháu. Ở trường, cậu ấy để mọi người gọi mình là Goldman. Cậu ấy đã nhận lời chúc phúc của bố mẹ cháu khi in tên gia đình lên chiếc áo thi đấu của mình. Từ nay cậu ấy là gã Goldman cao lớn, nhà vô địch bóng bầu dục. Cậu ấy nợ tất cả mọi người. Gia đình cháu đã đưa cậu ấy ra khỏi đường phố. Từ trước tới nay, khi người ta hỏi cậu ấy là ai, cậu ấy luôn trả lời: “Cháu là bạn của Hillel Goldman.” Cháu đã từng là mốc định danh của cậu ấy. Nhưng giờ đây ở trường họ nói thế này khi nghe tên cháu: “Goldman á? Cùng họ với Woody, cầu thủ của đội bóng à?” Cháu không muốn thấy cậu ấy chơi bóng nữa, cháu không muốn nghe cái tên Goldman giả của cậu ấy. Cháu đã quyết định hành động vào cuối mùa hè sau khi ông nội mất. Trong khi dọn dẹp văn phòng, cháu tìm thấy di chúc của ông. Bố cháu bảo theo ý nguyện của ông nội, Woody, Marcus và cháu, mỗi người được hưởng một phần trong sáu mươi nghìn đô la. Đó là bịa đặt. Trong di chúc của ông nội không có tên Woody. Nhưng bố cháu, để không làm Woody đau lòng đã quyết định cho cậu ấy hưởng quyền đó. Cậu ấy đã chiếm quá nhiều chỗ nên cháu phải làm gì đó.

Đó là một cú sốc lớn.

Hillel là người phá hủy sự nghiệp của Woody. Chính vì anh mà sau trận cãi vã, Woody đã tìm đến nhà bác Patrick Neville vào tối 14 tháng Hai để rồi gặp bác Anita, và dẫn đến cái chết của bác gái tôi.

Về phần bác Saul, sau Thảm kịch, bác đã ở lại rất lâu ở khách sạn Marriott ở Baltimore, không phải vì không muốn quay lại căn nhà ở Oak Park, mà bởi không còn quyền sở hữu nó nữa. Thời điểm đó, khi đã thất nghiệp nhiều tháng, tiền mặt lại hạn chế, bác không có khả năng tiếp tục trả khoản vay thế chấp. Bởi thế ngân hàng đã niêm phong căn nhà.

Tôi hỏi bác Patrick:

- Tại sao bác không nói gì?

- Để không đặt thêm gánh nặng hơn nữa cho bác trai của cháu. Woody và Hillel đều đã biết sự thật về Talacen. Có cần thiết phải lôi cả bác của cháu vào việc ấy không? Có cần phải tiết lộ cho Hillel biết bố cậu ấy đã biển thủ công quỹ, thế chấp căn nhà để chi trả tài chính cho sân vận động Madison? Bác của cháu chỉ có lòng tự trọng. Bác muốn bảo vệ điều ấy. Bác vẫn luôn yêu quý gia đình cháu, Marcus ạ. Bác chỉ mong muốn điều tốt đẹp đến với họ.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »