Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17329 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 6-2.

❊ ❊ ❊

Một người chọi hai người, chỉ chốc lát, Tần Thiên đã bị nhóm ma ma ấn quỳ xuống đất, hai tay hoàn toàn bị chế trụ, một ma ma giơ tay lên tát một bạt tai ở trên mặt nàng, Tần Thiên không chút nào yếu thế, ngẩng đầu lên, húc đầu vào bên hông ma ma kia.

“Ai u uy! Tiện nhân này, không muốn sống chăng”. Ma ma vội ôm thắt lưng, lui hai bước, thở phì phì mắng.

Bên kia Nguyệt nương kêu lên: “Đem các nàng xuống, trước đánh hai mươi đại bản”.

Đại phu nhân cùng Nguyệt nương đều giật mình, không nghĩ tới còn chưa đấu võ, hai người đã có xích mích nội bộ.

Đại phu nhân cười lạnh nhìn Tần Thiên, muốn nhìn xem nàng có phản ứng như thế nào.

Tần Thiên nghe thấy Tiểu Mai nói như vậy, cũng ngây ngẩn cả người. Nàng ngừng giãy dụa, nhìn về phía Tiểu Mai, Tiểu Mai chột dạ không dám nhìn nàng, chỉ vội dập đầu trước Đại phu nhân.

Tần Thiên nhìn Tiểu Mai nói: “Tiểu Mai, ngươi nói như vậy ta cũng không trách ngươi. Là ta tự chọn phản kháng, ta cũng không thể cưỡng bức ngươi theo sự lựa chọn của ta. Về sau, ngươi và ta không hề có quan hệ, hãy tự lo bản thân cho tốt”. Nói xong, nhìn về phía Nguyệt nương ngang nhiên nói: “Nguyệt nương, Tiểu Mai nói không sai, chủ ý đều do ta nghĩ ra, cùng nàng không có liên quan, muốn đánh thì đánh ta đi”.

Tiểu Mai không nghĩ tới nàng lại nói như vậy, thoáng quay đầu, mắt hàm chứa lệ, có chút xấu hổ lại có chút cảm kích nhìn nàng một cái.

Đại phu nhân nghe đến đó, khóe miệng cười lạnh biến mất, trầm giọng nói: “Nếu là như vậy, thả Tiểu Mai đi”.

Tiểu Mai nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Hai mươi đại bản, đánh như vậy, nói không chừng mất cả mạng, tuy rằng bán đứng Tiểu Đào có chút bất nghĩa, nhưng tính mạng của bản thân so với bất cứ điều gì cũng quan trọng hơn.

Một ma ma lại tiến lên kéo Tần Thiên, Tần Thiên quả thật không muốn bị đánh, nhưng cũng không trốn được, liền giãy dụa, một bên hướng Đại phu nhân rống lên: “Phu nhân, ta biết trong mắt người, chúng ta chỉ là kẻ râu ria. Xử lý chúng ta so với xử lý một con gà còn dễ dàng hơn nhiều, lúc giết gà, tự nhiên không cần hỏi đến con gà đó có ủy khuất hay không, khi xử lý chúng ta vấn đề này càng không cần nói tới”.

Một tiểu nha đầu bên cạnh nghe được lời này, nhịn không được bật cười ra tiếng. Vốn một bụng đầy lửa giận, Đại phu nhân nghe thấy cũng có chút buồn cười, nhưng vì duy trì uy nghiêm, liền cưỡng chế nhịn xuống. Nguyệt nương cũng cúi đầu xuống, kéo kéo khóe miệng.

Nhưng mà Tần Thiên cũng không có tâm tư nói giỡn. Nàng đang nổi nóng, từng câu chữ đều phát ra từ sự phẫn nộ trong lòng, cũng không lưu ý sắc mặt người khác thế nào, vẫn là vẻ mặt đang bi phẫn.

“Nhưng Đại phu nhân, người là người làm ăn. Người chưởng quản một Trà Hành lớn như vậy, trong Trà Hành cũng có rất nhiều người giống như ta vậy. Những người đó vì Trà Hành ra sức làm việc, nếu bọn họ cũng phát sinh tình huống như thế này, phu nhân có phải hay không cũng xử trí mọi việc trắng đen lẫn lộn? Chẳng phải là phu nhân mong muốn nô tài đều trung thành, tận tâm với trang phủ hay sao? Vậy phu nhân vì sao không thể đối đãi chúng ta công bằng một chút. Chúng ta cũng là người trong trang phủ, dựa vào cái gì nhất bên trọng nhất bên khinh, phu nhân xử sự như thế, thật sự có phải là một chủ tử công tư phân minh”.

Nghe đến đó, Đại phu nhân không có ý cười, bởi vì bà phát hiện, nàng bị tiểu nha đầu này dùng lời nói dồn vào chân tường.

Chủ tử xử trí nô tài vốn là thiên kinh địa nghĩa. Ai dám phản kháng nói nhiều lời với chủ tử như vậy? Nhưng nàng đem chính mình cùng tiểu nhị Trà Hành liên hệ với nhau, lại lấy đương gia công bằng liêm chính chụp mũ lên Đại phu nhân, làm cho bà cảm thấy, nếu không cho nàng cơ hội nói, bản thân mình quả thật đã xử sự sai.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Đại phu nhân nhìn Tần Thiên không khỏi có một tia ngạc nhiên, ngạc nhiên không chỉ bởi tiểu nha đầu này cơ trí có tài ăn nói mà còn vì dũng khí đảm lượng của nàng.

Không phải ai cũng có lá gan ngay trong tuyệt cảnh dứt bỏ sinh tử, được ăn cả ngã về không như vậy.

Ma ma kéo Tần Thiên thấy nàng càng nói càng quá đáng, lại bảo hai người khác cùng tới giúp, muốn đem Tần Thiên thật nhanh lôi xuống, không để phu nhân nổi giận. Nhưng không nghĩ tới, phu nhân lại nâng tay áo lên nói: “Buông nàng ra”.

Các ma ma hai mặt nhìn nhau, trong lòng dù ngạc nhiên, nhưng vẫn nghe lời buông Tần Thiên ra.

Tần Thiên được tự do, đầu tiên là sờ cổ tay bị nắm đau, sau đó giương mắt nhìn thẳng Đại phu nhân, trong đầu ý niệm nhanh chóng chuyển.

Phu nhân sai người buông nàng ra, có thể thấy được việc này có cơ biến chuyển, kế tiếp, nàng phải bình tình, cẩn thận ứng đối, không thể vụt mất cơ hội này.

Đại phu nhân thoáng nghiêng mình, cẩn thận đánh giá Tần Thiên một lượt, thấy đối phương ước chừng mười lăm, mười sáu tuổi, khuôn mặt trắng nõn, dung nhan xinh đẹp, hai mắt trong suốt đen láy, dáng người thon dài, bộ dáng ai nhìn thấy đều yêu thích.

Lúc này nàng hai mắt đen láy không hề úy kị cùng bà đối diện, môi mím quật cường, tiểu bộ dáng này, càng có chút thú vị.

Đại phu nhân bất động thanh sắc, nhìn nàng chậm rãi nói: “Nói thật rõ xem, ngươi có gì ủy khuất? Nếu có thể làm ta vừa lòng, ta tạm tha cho ngươi”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân