Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17317 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 5
đương gia đại phu nhân.

❊ ❊ ❊

Sân viện Đại phu nhân tọa lạc tại phía Đông của trang phủ.

Tuy vào trang phủ lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên Tiểu Mai và Tần Thiên đi vào nơi này.

Dù tâm tình bất ổn, Tần Thiên vẫn không khỏi bị khu nhà chính trang lệ này hấp dẫn.

Trang phủ mang nét điển hình của kiến trúc Nam phương, đình đài lầu các, tú lệ cao ngất, hành lang dài, uốn lượn khúc chiết, bốn phía có có cây cầu nhỏ bắc qua hồ nước, kỳ hoa dị thảo chiếm phần lớn khu viện này, thiết kế bố cục đại khí mà tinh xảo, nhưng lại phi thường xa hoa.

Tần Thiên cảm thấy, trang phủ so với trong tưởng tượng của nàng càng thêm phú quý.

Dương ma ma dẫn dắt các nàng, dọc theo đường đi nói về quy củ trong viện của Đại phu nhân.

“Phu nhân kỳ thật là một người hòa khí, nhưng ghét nhất hạ nhân dối trá lừa gạt, phu nhân hỏi các người cái gì, đều phải thành thật trả lời, trăm ngàn đừng nghĩ giấu giếm lừa phu nhân”.

Nói xong, Dương ma ma quay đầu lại, ánh mắt sắc bén liếc các nàng một cái: “Phu nhân là người thế nào, hẳn các người biết rõ rồi chứ”.

Tiểu Mai chột dạ, kìm lòng không được khẽ run lên.

Tần Thiên trong lòng cũng nhảy lên một cái.

Đại phu nhân ở trang phủ là người như thế nào đây? Nhắc đến tên của bà, chỉ sợ toàn thương nhân trong Dương thành đều phải giơ ngón tay cái lên tỏ ý khâm phục.

Bởi vì Đại phu nhân thân là nữ nhân lại có thể đảm đương công việc của nam nhân mà còn làm rất tốt. Bà là chưởng quản của Thịnh Thế Trà Hành.

Theo đạo lý, là một nữ nhân, bà không thể xuất đầu lộ diện, nhưng tình huống ở trang phủ lại không giống. Bởi vì 13 năm trước, lão gia của trang phủ sau khi đem Trà Hành phát dương quang đại, bỗng nhiễm bệnh từ trần, bỏ lại một nhà nữ nhân cùng mấy đứa con nhỏ và gia sản khổng lồ.

Trang phủ phu nhân không để ý đồn đãi thế tục, xuất đầu lộ diện, cũng không biết dùng phương pháp gì, đánh lui tất cả những kẻ trong dòng họ muốn nhân cơ hội đoạt lấy tài sản trang phủ, mặc dù lấy thân phận nữ nhân, nhưng lại khởi động toàn bộ sinh ý, duy trì việc kinh doanh Thịnh Thế phồn hoa.

Cho nên nói, trang phủ phu nhân có kiến thức có sự quyết đoán, không giống với các phu nhân trong các trang phủ lớn khác, tuyệt đối không phải hù dọa, đây là người so với Lý di nương càng khó đối phó hơn.

Bà ta bỗng nhiên muốn gặp mình cùng Tiểu Mai, rốt cuộc là phát hiện điều gì?

Đang mải suy nghĩ, Dương ma ma đã dẫn các nàng đi vào trước sân một tòa biệt viện, đi qua cổng vòm, gặp một đại viện, sân trồng trúc, gió thổi qua sàn sạt rung động.

Có vài tiểu nha đầu đang ngồi ở hành lang, thấy các nàng đi vào, một bên thông báo, một bên vén rèm cửa mộc châu lên, Dương ma ma mang theo Tần Thiên hai người tiến vào.

Đi vào liền ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng, Tần Thiên hai người còn chưa thấy rõ trang trí bên trong, đã bị Dương ma ma đẩy vào nội thất phía đông.

Đi vào liền thấy dựa vào cửa sổ trong phòng có đặt một chiếc ghế bành trang trí hoa văn cúc lê, ngồi trên ghế là một nữ tử tầm bốn mươi tuổi.

Bà ta da mặt trắng mịn, dung mạo đoan trang, mặc một kiện áo ngoài màu lam thẫm cùng màu với đế giày, váy màu trắng, tóc đen sau đầu vấn thành một vòng tròn, chỉ dùng một cây trâm làm bằng dương chi bạch ngọc, trên cổ tay đeo một vòng ngọc.

Nữ tử này bộ dáng trắng trong thuần khiết, toàn thân không dùng nhiều trang sức, nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy một loại thần thái ung dung, đặc biệt là vẻ không giận mà uy, làm cho người khác vừa thấy liền đoán được thân phận của nàng.

Tần Thiên biết, đó chính là Đại phu nhân.

Đứng bên cạnh Đại phu nhân là một nữ tử khoảng hơn ba mươi tuổi. Lúc này nữ tử đem một chung trà bằng sứ trắng Thanh Hoa tới tay Đại phu nhân, sau đó quay đầu hướng hai người Tần Thiên quát: “Thất thần làm cái gì, còn không mau dập đầu trước Đại phu nhân”.

Tần Thiên và Tiểu Mai vội quỳ xuống dập đầu, phục trên mặt đất không dám ngẩng lên.

Tiếp đó, Tần Thiên nghe thấy có người nói: “Nguyệt nương, đem vật kia lấy ra cho các nàng xem”.

Thanh âm bình tĩnh, trầm ổn, lộ ra một cỗ uy nghi, Tần Thiên biết, đây là thanh âm của Đại phu nhân.

Tiếp theo nàng nghe thấy thanh âm cung kính của Nguyệt nương đáp: “Dạ”. Sau đó là một vài tiếng động nhỏ, rồi một kiện quần áo mềm mại hoa hoa lệ lệ gì đó bị ném tới trước mặt hai người.

Tần Thiên thấy rõ vật trước mặt, lập tức đổ mồ hôi lạnh. Bên cạnh Tiểu Mai lại sợ hãi kêu ra tiếng.

Đây đúng là y bào của Lý di nương bị chim cắp đi. Lúc này y bào đã bị rách mướp, mặt trên áo bị móng Hỉ Thước cào ra vô số lỗ nhỏ, ẩn ẩn, còn có thể nhìn thấy dấu vết các nàng đã làm.

Trên đỉnh đầu lại vang lên thanh âm sẵng giọng của Đại phu nhân: “Tin rằng các ngươi cũng không cần ta phải nói thêm gì nữa. Không nghĩ tới trong trang phủ chúng ta còn có loại nô tỳ lừa trên gạt dưới. Trang phủ này không còn là nơi dung thân của các ngươi nữa, Nguyệt nương, gọi người đến, đem các nàng bán đi”.

Tiểu Mai nghe được lời ấy, “Oa” một tiếng khóc lớn, nàng hướng về phía Đại phu nhân liên tục dập đầu, khóc nói: “Xin phu nhân thương xót, đừng đem nô tỳ bán đi. Chúng ta là bị bắt buộc. Chúng ta cũng không có biện pháp khác mà. Phu nhân, xin thương xót!”

Tần Thiên cũng ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn thẳng Đại phu nhân, đã thấy bà chậm rãi bưng chung trà lên nhấp miệng, tư thái đoan trang, sắc mặt lãnh trầm như nước, cũng không vì những lời cầu xin của Tiểu Mai mà nửa điểm dao động.

Vận mệnh các nàng đối với bà ta mà nói không có ý nghĩa gì cả.

Tần Thiên trong lòng dần dần tích tụ một cỗ tức giận.

Mắt thấy Nguyệt nương đi ra gọi vào hai ma ma thân thể khỏe mạnh, mắt thấy hai ma ma xắn tay áo lên tới gần các nàng, Tiểu Mai thân mình đổ nhào xuống mặt đất, sợ tới mức toàn thân không còn chút máu, run rẩy kịch liệt.

Tần Thiên cũng gấp đến mức sắc mặt trắng bệch.

Chẳng lẽ cứ như vậy bị bán đi? Là nha đầu làm việc trong phú gia bán ra ngoài cũng không phải tới nơi tử tế gì, hoặc là đến mấy cái chỗ dơ bẩn đó, hoặc là bị mấy nam nhân hạ đẳng mua về.

Chẳng lẽ nàng hao hết tâm tư, cứ như vậy rơi vào kết cục này?

Các nàng có gì sai đâu?

Lúc này, cho dù tính cách lạc quan, Tần Thiên cũng không có lý do gì để an ủi chính mình.

Vận mệnh có đôi khi cũng phải do bản thân mình tranh thủ cơ hội.

Lúc này, một ma ma tiến lên túm lấy Tần Thiên, Tần Thiên nổi cơn tức, dùng sức đẩy bà ta ra, đứng dậy, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng Đại phu nhân lớn tiếng nói: “Phu nhân, người là người làm ăn thành công, như thế nào lại không phân rõ phải trái?”

Lời này vừa nói ra, tất cả đều ngây ngẩn cả người, ma ma đang nắm áo Tiểu Mai cũng đình chỉ động tác, trợn mắt há hốc mồm nhìn Tần Thiên.

Trên đời này có thể có một nô tài lớn mật như vậy.

Đại phu nhân một ngụm trà trong miệng cũng chưa nuốt vào, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần Thiên, sắc mặt vẫn như cũ lãnh trầm, cũng không nhìn ra vẻ mặt đặc biệt gì.

Nguyệt nương bên cạnh trước phục hồi tinh thần, nàng tức giận đến cả người phát run, chỉ vào Tần Thiên kêu lên: “Phản rồi, phản rồi, thân là nô tỳ cũng muốn cùng chủ tử hô to gọi nhỏ, ngươi muốn chết sao?”

Tần Thiên tuyệt không úy kỵ trừng mắt nhìn Nguyệt nương, lớn tiếng nói: “Nguyệt nương, chúng ta bị bán đi ngươi không phải không biết, kết cục so với chết không có gì khác biệt. Dù sao cũng chết, ta vì sao không thể nói ra suy nghĩ trong lòng?” Nói xong, Tần Thiên lại nhìn về phía Đại phu nhân, gằn từng tiếng nói: “Chẳng lẽ ta nói không đúng sao? Đại phu nhân, ngươi không hỏi trắng đen rõ ràng, đã đem chúng ta bán đi, chẳng lẽ là tác phong của người?”

Đại phu nhân sắc mặt càng ngày càng trầm, ánh mắt như có dao làm người ta sợ hãi tàn khốc, bà cầm trong tay chung trà đem tới đập mạnh trên mặt bàn, “Phanh” một tiếng, làm Tiểu Mai sợ tới mức run lên.

Tiểu Mai tỉnh táo lại, đánh về phía Tần Thiên, khóc nói: “Ngươi im miệng đi, đừng nói nữa”.

Đồng thời, Nguyệt nương cũng chỉ vào Tần Thiên quát lên: “Thật đáng chê cười. Phu nhân bán nô tài còn cần phải có sự đồng ý của các ngươi sao? Người đâu, tới vả miệng cho ta”.

Hai ma ma hướng về phía Tần Thiên. Tần Thiên trong cơn giận giữ, vội đi lên, đem bàn tay to của một ma ma đẩy văng ra, trong miệng mắng to: “Đều cút ngay cho ta, muốn đánh cũng phải để ta nói xong hẵng đánh”.

Nàng chịu đựng lâu như vậy, vẫn thật cẩn thận, nghiêm ngặt tuân thủ bổn phận, bị người hãm hại cũng không dám nói ra, trăm phương nghìn kế nghĩ ra biện pháp thoát thân, kết quả thế nào? Bất quá kết cục là thế này đây.

Nếu thật sự không tránh được việc bị bán đi, vậy đại náo một hồi, có chết cũng chết một cách thống khoái, nói ra khẩu khí trong lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân