Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17346 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 22
giá trị.

❊ ❊ ❊

Một bên Tần Thiên đã nhận ra, Từ Phúc Tuyền trong miệng phu nhân đúng là nam nhân buổi sáng đứng ở cửa lớn nghênh đón, Thịnh Thế Trà Hành đại chưỡng quỹ – Từ chưởng quỹ.

Đại phu nhân phân phó: “Mang vị công tử này tiến vào nội thất, ngâm một chút trà nhị tuyền ngân hào, để công tử nếm thứ. Phải chiêu đãi khách nhân cẩn thận”.

Từ chưỡng quỹ cười nói: “Đại phu nhân yên tâm, hạ nhân nhất định tiếp đón vị khách quý này chu đáo”. Nói xong hướng về phía Tạ công tử nói: “Công tử, mời đi lối này”.

Tạ công tử lại hướng về phía Đại phu nhân thi lễ rồi mới đi theo Từ chưởng quỹ vào nội thất.

Thời điểm lướt qua bên cạnh Tần Thiên, cước bộ thoáng dừng một chút, quay đầu nhìn nàng, Tần Thiên cảm giác được, liền đón nhận ánh mắt của hắn. Hắn hạ mi, mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng đều, sau đó chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu đi theo Từ chưởng quỹ.

Chờ hắn đi rồi, Lam Sơn lặng lẽ nói với Tần Thiên: “Vị công tử này thật tuấn tú”.

Tần Thiên nhăn mặt, nhẹ giọng nói: “Muội cảm thấy Đại thiếu gia vẫn đẹp hơn”.

“Nhưng mà..” Lam Sơn miệng tuy rằng nói vậy, nhưng trong mắt lại toát lên một vẻ tiếc hận.

Đại thiếu gia bộ dạng cho dù rất tuấn tú nhưng có ích lợi gì đây, vẫn không có nữ nhi con nhà gia giáo nào nguyện ý gả cho hắn.

Tần Thiên tất nhiên không biết suy nghĩ của nàng ta, nàng vẫn nhìn Đại phu nhân, thấy bà đi tới gần Phạm Thiên, trong lòng không khỏi căng thẳng.

Phạm Thiên sợ tới mức cúi thấp đầu, đứng ở nơi đó động cũng không dám động.

Đại phu nhân nhìn hắn, lại quay đầu nhìn Tần Thiên, sau đó nói: “Nơi này khách nhân nhiều, ngươi theo ta qua đây”.

Đại phu nhân nói xong, xoay người hướng Tần Thiên bên này đi tới, Phạm Thiên thành thành thật thật theo ở phía sau, lúc đi qua Tần Thiên, Đại phu nhân lạnh lùng nói một câu: “Tần Thiên ngươi cũng lại đây”.

Tần Thiên không dám nói nhiều, xoay người đi bên cạnh Phạm Thiên, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, trong mắt tràn ngập xin lỗi.

Hai người đi vào hậu viện của Đại phu nhân, mãi cho đến lúc Đại phu nhân đi vào trong phòng. Sau đó Đại phu nhân ngồi xuống ghế bành, lạnh lùng nhìn hai người.

Phạm Thiên cùng Tần Thiên đều cúi đầu, dưới ánh mắt sắc bén của Đại phu nhân cũng không dám ngẩng lên.

Lam Sơn cùng Nguyệt nương đứng ở phía sau Đại phu nhân, trong lòng lo lắng.

Hai người đều biết Đại phu nhân xử lý công chuyện ở Trà Hành đều cực kỳ nghiêm khắc. Có một lần, một tiểu nhị chậm trễ tiếp đón khách nhân, Đại phu nhân đã điều hắn đến đội vận chuyển trà, cũng không quản việc bồi dưỡng một tiểu nhị tốn bao nhiêu tâm huyết. Tần Thiên đã từng phản kháng Đại phu nhân, cũng không biết Đại phu nhân sẽ xử phạt nàng thế nào.

Tuy rằng Tần Thiên mới đến trong viện không lâu, nhưng không hề lắm lời nhiều chuyện, chỉ vùi đầu làm việc, là một tiểu nha đầu cả ngày luôn hé ra khuôn mặt tươi cười rất đáng yêu. Các nàng trong lòng đều thiên vị, không đành lòng nhìn nàng chịu khổ.

Lúc này, Đại phu nhân nhìn về phía Phạm Thiên, giọng điệu trầm trọng: “Ngươi chỉ là học đồ, phải biết rằng học đồ không đủ tư cách trực tiếp tiếp xúc với khách nhân”.

Lời vừa mới ra khỏi miệng, Phạm Thiên liền hướng về phía Đại phu nhân “Bình” một tiếng quỳ xuống, dập đầu thật mạnh. “Phu nhân, đều là lỗi của hạ nhân, là hạ nhân đắc tội khách nhân, Tần Thiên chỉ giúp đỡ mà thôi, phu nhân nếu phạt thì phạt hạ nhân đi, mọi chuyện không liên quan đến Tần Thiên”.

Tần Thiên ngẩn ra, không nghĩ tới Phạm Thiên lại có nghĩa khí như vậy. Thấy hắn quỳ xuống, nàng cũng chỉ biết quỳ xuống theo, miễn cho chính mình có vẻ không có quy củ.

Đại phu nhân lại nhìn về phía Tần Thiên, “Tần Thiên, ý ngươi như thế nào?”

Trước đó, Tần Thiên từng nghĩ tới, muốn vượt qua cửa ải khó khăn này nên làm như thế nào. Rồi lại bỗng nhiên cảm thấy, đây có lẽ là một cơ hội cho chính mình.

Nha hoàn dù thế nào vẫn chỉ là nha hoàn. Cùng lắm thì cố gắng từ tam đẳng nha hoàn trở thành nhị đẳng nha hoàn, nếu may mắn hơn, còn có thể làm nhất đẳng nha hoàn, nhưng chung quy vẫn chỉ là nô tỳ, vận mệnh của bản thân do chủ tử tùy tay khống chế.

Như vậy, nàng sao không thử tìm một con đường khác?

Tần Thiên đầu tiên dập đầu một cái, sau đó ngẩng đầu nhìn Đại phu nhân nói: “Phu nhân, đúng là Tần Thiên có va chạm khách nhân, nhưng mà Phạm Thiên tiếp đón khách nhân cũng không có lỗi lầm gì. Cho dù có lỗi, nô tỳ cảm thấy lỗi cũng không phải do hắn, mà do việc quản lý của Trà Hành, chính là phương thức kinh doanh của Trà Hành có chút vấn đề nên mới phát sinh loại chuyện này”.

Đại phu nhân hơi ngẩn ra nhưng rất nhanh lại giận tái mặt nói: “Ngươi nói cái gì?”

Phía sau Nguyệt nương cùng Lam Sơn mặt trắng bệch, Trà Hành vẫn do Đại phu nhân chưởng quản, nói phương thức kinh doanh của Trà Hành có vấn đề, khác nào nói Đại phu nhân có lỗi.

“Tần Thiên, tiểu nha đầu nhà ngươi biết cái gì mà nói. Đừng nói hươu nói vượn, nhanh bồi tội với Đại phu nhân!” Nguyệt nương vội quát.

Lam Sơn cũng hướng Tần Thiên liên tục nháy mắt, Phạm Thiên bên cạnh thấy Tần Thiên dám ở trước mặt Đại phu nhân lớn mật như vậy, nhìn nàng trừng lớn hai mắt, xem chừng sắp rơi cả ra ngoài.

“Nguyệt nương, ta biết người đối tốt với ta, nhưng mà chuyện này, ta nhịn không được muốn nói…” Tần Thiên nhìn về phía Đại phu nhân, cung kính nói: “Phu nhân là người biết lí lẽ, phu nhân chắc cũng muốn nghe hết những lời Tần Thiên muốn nói. Tần Thiên nếu nói đúng, tuyệt đối hữu ích với Trà Hành. Tần Thiên nếu nói không đúng, phu nhân xử phạt Tần Thiên cũng không muộn”

Nguyệt nương mở miệng muốn nói, Đại phu nhân lại vươn tay ngăn nàng.

Đại phu nhân loan hạ thắt lưng, nhìn về phía Tần Thiên, tay chỉ vào nàng: “Được, ta cho ngươi cơ hội này, nhưng nếu ngươi không làm cho ta hài lòng, xử phạt sẽ tăng gấp đôi, ngươi có hiểu hay không?”

“Tần Thiên…” Phạm Thiên ở bên cạnh nhỏ giọng hô một tiếng, phía trước Lam Sơn ở sau lưng phu nhân cũng liên tục xua xua tay.

Tần Thiên nhìn bọn họ liếc mắt một cái, sau đó đón ánh mắt nghiêm nghị của Đại phu nhân, trong lòng tuy có chút khiếp đảm nhưng vẫn thẳng lưng đáp lời: “Nô tỳ hiểu”.

Đại phu nhân gật gật đầu: “Được, ngươi muốn nói cái gì thì nói đi”.

Tần Thiên hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi nói: “Trà Hành không cho học đồ tiếp đón khách nhân, tất nhiên vì sợ học đồ không đủ kinh nghiệm sẽ không làm vừa lòng khách nhân. Nhưng giống như tình huống vừa rồi, nếu Phạm Thiên không ra mặt, vị Tạ công tử kia bởi vì không có ai tiếp đón, nhìn một lát sẽ bỏ đi, không phải cũng làm mất khách nhân sao?”

“Khách nhân ưa thích lá trà của Thịnh Thế, lần sau tự nhiên sẽ đến xem, mỗi ngày loại chuyện này rất nhiều, cũng không có gì đặc biệt. Nhưng một khi để khách nhân lưu lại ấn tượng không tốt, ảnh hưởng danh dự Trà Hành, có lẽ sẽ vĩnh viễn mất đi vị khách nhân này”.

Đại phu nhân khi nghe những lời này, trên mặt cũng không biểu hiện gì đặc biệt.

“Nhưng mà Đại phu nhân, khách nhân bị vắng vẻ, tâm tình sẽ không thoải mái, hắn đi ra khỏi cửa hàng, sẽ tới một Trà Hành khác, nếu Trà Hành khác đối với hắn tiếp đón chu đáo, có lẽ về sau sẽ trở thành khách quen thuộc của Trà Hành đó. Đối với chúng ta mà nói, chính là hoàn toàn mất đi vị khách quý này”. Nói đến việc này, Tần Thiên vẻ mặt giọng điệu thản nhiên mà tự tin, hai mắt ngời sáng.

“Phạm Thiên tuy rằng chỉ là học đồ, kinh nghiệm không đủ, nhưng lại cố gắng lưu lại khách nhân, tranh thủ thời gian cho các tiểu nhị khác, cho nên nô tỳ cảm thấy, vì điểm này, Phạm Thiên không có lỗi. Hơn nữa nô tỳ cảm thấy, Trà Hành sinh ý tốt như vậy, chỉ có mười mấy tiểu nhị đứng tiếp đãi có vẻ không đủ, đối với sinh ý Trà Hành ảnh hưởng rất lớn”.

Đại phu nhân nhíu mày: “Điểm này ta biết, nhưng bồi dưỡng một tiểu nhị cũng thật không dễ dàng gì. Đầu tiên phải chọn người mồm miệng lanh lợi, suy nghĩ linh hoạt, diện mạo sáng sủa, dạy cho bọn hắn nhận thức, phân biệt lá trà, phân biệt thật giả, nắm giữ một ít kỹ năng cùng kiến thức về trà, công sức cũng phải mất vài năm”.

Cho dù hoàn thành học hỏi, có thể bởi vì bệnh tật, phẩm hạnh hoặc vì nguyên nhân nào khác mà không thể dùng được, lại tốn thêm công sức dạy bảo tiểu nhị khác. Nếu không, bà làm sao không muốn điều thêm nhiều tiểu nhị đứng đón khách.

Lúc này, giọng điệu Đại phu nhân đã mang theo chút ý thương thảo, người bên ngoài tuy rằng không biết nhưng Nguyệt nương lại nhận ra, trong lòng không khỏi âm thầm kinh dị.

Tần Thiên nói: “Cho nên, nô tỳ mới nói phương thức kinh doanh của Trà Hành có vấn đề”.

Đại phu nhân nhãn tình sáng lên: “Vậy ngươi nói, nên làm gì bây giờ?”

Tần Thiên chờ chính là những lời này của Đại phu nhân.

Nàng có sở trường, mà sở trường của nàng hoàn toàn có thể phát huy tại Thịnh Thế Trà Hành này. Đại phu nhân là một nữ nhân, tại thời đại nam tôn nữ ti này còn có thể đứng ra chưởng quản Thịnh Thế, được đại bộ phận thế nhân tôn trọng. Trí tuệ cùng hiểu biết của bà cũng không giống so với người bình thường.

Một khi đã như vậy, nàng vì sao không thử từ một nha hoàn trong trang phủ bước lên tại vũ đài Trà Hành này?

Chỉ cần nàng có chút thành tích ở Trà Hành, nàng hoàn toàn có thể đến đây làm việc, chỉ cần trở thành một người hữu dụng, tất nhiên cũng sẽ được người khác tôn trọng. Về sau cơ hội chuộc thân sẽ rất lớn, cho dù không thể khôi phục tự do, chủ tử đối đãi với nàng tuyệt đối sẽ không tùy ý như cũ.

Chỉ cần bản thân nàng có giá trị, như vậy cuộc sống của nàng, mặc kệ phong vân biến ảo, nàng đều có chỗ để sinh tồn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân