Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17341 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 8
thăng chức.

❊ ❊ ❊

Lời Đại phu nhân nói với Tiểu Mai tựa như sét đánh ngang tai.

Tiểu Mai nhịn không được kinh hô: “Phu nhân, vì sao? Vì sao Tiểu Đào có thể lưu lại, nô tỳ lại bị đem bán đi?”

Đại phu nhân ở trên bàn gỗ dùng sức đập tay xuống, làm lắc lư chung trà trên mặt bàn, bà nhìn Tiểu Mai cười lạnh nói: “Ta bình sinh ghét nhất kẻ bội bạc, lúc trước các ngươi nếu gặp phải việc này, coi như có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, há có thể thời điểm xảy ra tai vạ, lại bán đứng đối phương để đổi lấy bình an của bản thân? Nay Tiểu Đào một mình liểu chết đổi lấy phúc khí, ngươi cũng không biết xấu hổ yên tâm thoải mái cùng nàng hưởng chung cái phúc khí này”.

Thanh âm đầy nhịp điệu, rất có khí thế.

Mấy lời này nói ra khiến Tiểu Mai xấu hổ không sao chịu nổi.

Nguyệt nương hướng về phía nhóm ma ma ra hiệu, tiến lên kéo Tiểu Mai. Tiểu Mai vừa vội vừa sợ, luôn miệng cầu xin. Nhưng Đại phu nhân chỉ cúi đầu uống trà, mày cũng không nâng lên một chút.

Dưới tình thế cấp bách, Tiểu Mai quay ra cầu cứu Tần Thiên: “Tiểu Đào, Tiểu Đào, ngươi giúp ta van cầu phu nhân đi. Ngươi niệm tình ta lúc trước chiếu cố ngươi… Ta cũng không muốn ngươi bị bán đi, nhưng mà ta sợ hãi mà, Tiểu Đào…”

Tiểu Mai than thở khóc lóc.

Tần Thiên nhìn bộ dạng của nàng, có chút mềm lòng, nàng ngẩng đầu nhìn Đại phu nhân thử nói một câu: “Phu nhân…”

Lời còn đang nói dở, phu nhân bỗng nhiên dùng sức ném chung trà đang cầm trong tay, chỉ vào Tần Thiên lạnh lùng nói: “Ngươi câm miệng, ngươi nghĩ rằng mình có thân phận thế nào, nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện”.

Tần Thiên sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, vội vàng cúi đầu, cũng không dám nhiều lời.

Bên kia, ma ma đã đem Tiểu Mai lôi ra ngoài.

Trong phòng, Nguyệt nương phân phó bọn nha hoàn thu dọn. Tần Thiên cúi đầu quỳ trên mặt đất, động cũng không dám động. Nhất thời không có ai để ý đến nàng.

Nàng quỳ đến xương sống thắt lưng đều đau mỏi, thời điểm nghĩ chắc người khác đã quên mất mình, bỗng nhiên Đại phu nhân cất tiếng: “Nguyệt nương, ngươi đi nói với ma ma quản sự một câu, đem Tiểu Đào điều đến viện của ta. Từ nay về sau, Tiểu Đào sẽ là nha hoàn tam đẳng trong viện của ta”.

Tần Thiên ngẩn ra.

Nàng … nàng đây là thăng chức?

Có thể từ nha đầu trong phòng giặt trở thành nha hoàn trong viện của phu nhân, chẳng những tiền lương được nhiều thêm, quan trọng là nàng có thể thường xuyên diện kiến phu nhân, sau này muốn chuộc thân sẽ có cơ hội.

Tuy rằng làm nha hoàn ở viện phu nhân sẽ phức tạp hơn ở phòng giặt nhiều, nhưng mà trả giá như vậy cũng thật đáng.

Lập tức, Tần Thiên thành tâm thành ý dập đầu trước Đại phu nhân: “Tạ phu nhân đề bạt”.

Đại phu nhân nặng nề ừ một tiếng, lại nói: “Về sau ở trong phủ phải tuân thủ quy củ, nếu giống như hôm nay không biết trên biết dưới, ta sẽ không tha cho ngươi”.

“Vâng”. Tần Thiên nín thở trả lời.

“Việc ngày hôm nay ai cũng không được nói ra, nếu để lộ ra ngoài xảy ra chuyện gì, chớ trách ta không niệm tình chủ tớ”. Lời này Đại phu nhân hướng về phía hạ nhân có mặt trong phòng nói. Lời nói đơn giản nhưng mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị, khiến người khác cảm thấy uy nghiêm mà e sợ.

Bọn hạ nhân nhất tề quỳ xuống, đồng thanh vâng dạ.

Hôm nay để không bị đem bán đi, Tần Thiên bất đắc dĩ đem tình hình thực tế nói ra, vốn đang lo lắng nhiều người như vậy nghe được, rất nhanh sẽ rơi vào tai Lý di nương, đến lúc đó còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Phải biết rằng, Lý di nương tuy chỉ là thiếp, nhưng ở trong phủ địa vị không kém so với đương gia Đại phu nhân. Theo đạo lý, thiết thấp thấp hèn, căn bản không thể cùng chính thất so sánh, nhưng tình hình trong trang phủ lại khác.

Đại phu nhân tuy rằng là chính thất, có năng lực, có quyết đoán, nhưng bà có một nhược điểm: Người con trai duy nhất của Đại phu nhân – Trang Tín Ngạn bẩm sinh bị điếc.

Mà con trai của Lý di nương, Trang Tín Xuyên kém Trang Tín Ngạn một tuổi, lại là một người khỏe mạnh lanh lẹ thông minh.

Lúc trước Đại phu nhân vì họ còn nhỏ, nên bất đắc dĩ đứng ra chưởng quản. Nay bọn nhỏ chậm rãi lớn lên, Thịnh Thế Trà Hành tự nhiên sẽ do con cháu quản lý.

Cứ như vậy, vấn đề liền nảy sinh.

Con trai của chính thất đáng ra là người thừa kế thì bị điếc, không thể nghe, không thể nói, người như vậy có thể trở thành đương gia sao?

Như vậy, con trai Lý di nương, Trang Tín Xuyên thừa kế Thịnh Thế Trà Hành tựa hồ là chuyện tình không thể trì hoãn.

Huống chi Lý di nương còn có nhà mẹ đẻ phía sau làm chỗ dựa.

Tỷ tỷ của Lý di nương gả cho một nho sinh, kết quả người này đi thi trúng cử nhân, mưu chức quan, hiện tại là đồng tri châu đại nhân của Dương Thành.

Trong Trà Hành rất nhiều việc cần sự hỗ trợ của quan lại, do đó cũng trở thành chỗ dựa của Lý di nương.

Cho nên, Lý di nương tuy rằng chỉ là thiếp thất, lại hoàn toàn có thể cùng Đại phu sánh vai trong trang phủ.

Nếu như bị nàng biết việc này, bản thân mình làm sao thoát khỏi?

Lời nói của Đại phu nhân, mặc kệ có xuất phát từ tâm tư muốn giúp nàng hay không, Tần Thiên vẫn rất cảm kích.

Tiếp đó, Đại phu nhân lại hỏi tuổi tác của nàng, Tần Thiên ngày đó đã nghe Tiểu Mai nói qua, dựa theo đó mà nói chi tiết cụ thể.

Sau Đại phu nhân lại biết được tên nàng vốn là Tần Thiên, nhân tiện nói: “Tần Thiên, tuy trời nắng nhưng đem lại không khí vui mừng, tên rất hay. Về sau cứ gọi ngươi là Tần Thiên đi. Tiểu Đào tên cũng quá tục”.

Tên Tiểu Đào này thời điểm nàng vừa vào phủ Tống ma ma thuận miệng gọi, tự nhiên thành tên mới của nàng.

Có thể được dùng tên thật, Tần Thiên tất nhiên cao hứng, lại lạy tạ phu nhân. Nguyệt nương thấy phu nhân mệt mỏi, liền sai Tần Thiên lui xuống.

Trước khi rời đi, Đại phu nhân còn thưởng cho Tần Thiên hai mươi quan tiền, thật ngoài ý muốn của nàng.

Nguyệt nương theo Tần Thiên ra ngoài, lén lút nói với nàng: “Phu nhân rất ít quản việc này, có thể thấy được người coi trọng ngươi, ngươi về sau cần nhớ rõ điểm này”.

Tần Thiên lập tức gật đầu.

Nếu vào làm việc ở viện Đại phu nhân, tự nhiên về sau vì bà mà suy nghĩ, đó là đạo đức nghề nghiệp của nàng.

Nguyệt nương lại gọi một nha đầu đến, bảo nàng đi đến phòng giặt, nói với Tống ma ma một tiếng, sau đó phân phó một ma ma để giáo huấn nàng quy củ trong viện.

Đang nói, bỗng nhiên từ đại môn truyền đến tiếng nha hoàn thông báo: “Lý di nương cùng Nhị thiếu gia đến”.

Nguyệt nương ngẩn ra, vẫy tay kêu ma ma mang nàng lui xuống.

Tần Thiên xoay người, nhìn thấy một đám nha hoàn bao quanh một nam một nữ tiến vào trong viện.

Nữ tử hơn ba mươi tuổi, mặc một kiện áo màu lam thêu hoa bằng chỉ tơ màu đen cùng màu với đế giày, váy dài màu trắng, tóc đen dài vấn kiểu, trên cắm mấy cây trâm phỉ thúy nạm vàng, trước ngực đeo một chuỗi hạt châu phỉ thúy xanh biếc.

Nữ tử mặt mày quyến rũ, khóe miệng giống như hàm chứa ý cười, nhưng trong ánh mắt lưu chuyển có tia sắc bén cùng ý tứ hàm xúc, khiến người khác vừa thấy đã cảm giác là một người không dễ sống chung.

Tần Thiên biết, đó chính là thiếp thất có thể sánh vai cùng chính thất, Lý di nương.

Nàng ta hơi hơi nghiêng đầu chậm rãi đi vào, đến chỗ nha hoàn hướng nàng ta hành lễ, nàng ta mang theo ý cười, đuôi lông mày nhướn cao.

Một gã nam tử trẻ tuổi đang nâng tay trái nàng ta.

Tần Thiên liếc xem qua, không khỏi giật mình.

Nam tử ước chừng mười tám, mười chín tuổi. Thân mặc áo bào màu lam hoa thêu trên vạt áo, tay áo dài rộng càng khiến hắn cao lớn ngọc thụ lâm phong, hơn nữa khuôn mặt trắng nõn, mặt mày tuấn lãng, nghiễm nhiên là mỹ nam tử chỉ có trong tranh vẽ thời xưa.

Chỉ là, nam tử này ánh mắt rất ngoan lệ, môi quá bạc, ẩn ẩn làm cho người ta có cảm giác không tốt. Nhưng cảm giác này cũng không làm tổn hại đến sự tao nhã của hắn, ngược lại còn làm tăng thêm chút khí chất đặc biệt.

Không cần hỏi, Tần Thiên cũng biết, đây là đương gia tương lai trong truyền thuyết, Nhị thiếu gia trang phủ Trang Tín Xuyên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân