Mất hơn một tiếng chong mắt nhìn bóng tối, rốt cuộc Thomas mới ngủ được. Nó mơ thấy một loạt các hình ảnh và ký ức lộn xộn.
☆ ☆ ☆
Một người phụ nữ ngồi bến chiếc bàn đang mỉm cười trong khi chăm chú nhìn thẳng vào mắt nó từ phía bên kia của mặt bàn gỗ. Trong khi nó nhìn lại, bà cầm lên một chiếc tách đựng thứ chất lỏng bốc khói và nhấp một ngụm. Lại một nụ cười nữa, rồi bà nói:
- Ăn ngũ cốc đi con. Ngoan lắm.
Đó chính là mẹ nó, với gương mặt hiền hậu, tình yêu thương hiện rõ trên từng nếp nhăn khi bà mỉm cười. Mẹ cứ nhìn nó mãi cho đến khi nó ăn hết miếng cuối cùng, trước khi vuốt tóc nó và cắm cái tô của nó đi lại chỗ bồn rửa chén.
Sau đó nó ngồi trên mặt sàn trải thảm của một căn phòng nhỏ, chơi với những khối kim loại màu bạc dường như hợp nhất với nhau để xây một lâu đài lớn. Mẹ nó ngồi trên một chiếc ghế trong góc phòng. Bà đang khóc. Lập tức Thomas hiểu tại sao. Ba nó đã được chẩn đoán mắc bệnh Nhật trùng và đã bắt đầu biểu hiện các triệu chứng. Điều này chắc chắn cho biết mẹ nó cũng đã bị mắc bệnh, hoặc sẽ sớm bị. Thomas biết chẳng bao lâu nữa các bác sĩ sẽ phát hiện ra bản thân nó cũng bị nhiễm virus, nhưng không bị tác động gì. Lúc đó người ta đã có thể thử nghiệm để phát hiện chuyện này.
Tiếp đến, nó đang đạp xe vào một ngày nóng nực. Hơi nóng bốc lên từ vỉa hè hiện giờ chỉ là những khóm cỏ dại hoang tàn hai bên đường, nơi trước kia từng là bãi cỏ xanh. Gương mặt đẫm mồ hôi của nó mỉm cười. Mẹ đang trông chừng nó ở gần đó, nó có thể thấy bà đang tận hưởng từng khoảnh khắc. Hai mẹ con đi đến một chiếc cầu. Nước dưới cầu có vẻ tù đọng và bốc mùi hôi thối. Mẹ lượm một ít đá để nó ném xuống mặt nước bùn lầy. Lúc đầu nó ném đá xa hết mức có thể, sau đó nó tìm cách ném lia thia, giống như ba nó đã chỉ hồi hè vừa rồi. Nhưng nó vẫn chưa thể làm được. Mệt mỏi dưới cái nóng ngột ngạt, cuối cùng nó và mẹ quay về nhà.
Sau đó những hình ảnh - hay hồi ức - trong giấc mơ của nó trở nên u ám hơn.
Nó trông thấy một người đàn ông mặc com-lê đen đang ngồi trên một chiếc ghế dài. Ông ta cầm tờ báo, khuôn mặt tỏ vẻ nghiêm trọng. Thomas đang đứng cạnh mẹ và nắm tay bà. VSAT đã được thành lập. Đó là nỗ lực chung của các chính phủ trên thế giới - những chính phủ còn tồn tại sau vụ quầng lửa mặt trời. Chuyện đó xảy ra trước khi Thomas chào đời. Mục đích của VSAT là nghiên cứu cái đã được biết đến dưới tên gọi vùng sát thủ, nơi Nhật trùng gây hại.
Trong não người.
Người đàn ông nói Thomas được miẻn dịch, giống như một số người khác. Chưa đầy một phần trăm dân số có miễn dịch, đa phần dưới hai mươi tuổi. Họ đang gặp nguy hiểm. Những người được miễn dịch bị căm thù vì họ không bị mắc căn bệnh khủng khiếp, và bị gọi là bọn Miễn. Người ta làm những chuyện rất kinh khủng với họ. VSAT tuyên bố có thể bảo vệ Thomas, và Thomas có thể giúp họ tìm ra giải pháp trị bệnh. Họ nói nó thông minh! một trong những đứa thông minh nhất từng được thử nghiệm. Mẹ nó không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để nó đi. Chắc chắn bà không muốn con trai nhìn thấy mình dần dần mất trí.
Sau đó mẹ nói với Thomas là bà yêu nó và rất mừng là nó sẽ không bao giờ trải qua những điều đã xảy ra với ba nó. Sự điên rồ đã lấy đi tất cả những gì tạo nên ba nó - tạo nên nhân tính của ông.
Sau đó giấc mơ tan dần, và Thomas chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị.
☆ ☆ ☆
Tiếng gõ cửa ầm ĩ làm Thomas tỉnh giấc sáng sớm hôm sau. Nó chỉ vừa nhỏm dậy thì cửa bật mở và năm người bảo vệ hôm qua bước vào, súng phóng lựu giương cao. Janson bước vào phòng ngay sau bọn họ.
- Dậy đi nào, các chàng trai. - Chuột chù cất tiếng. - Chúng tôi đã quyết định sẽ trả lại ký ức cho các bạn, bất chấp mọi chuyện. Thích hay không thích mặc kệ.