Thomas bước vào một sảnh rộng có vài chiếc ghế và trường kỷ nằm phía sau một chiếc bàn lớn trống trơn. Quang cảnh khác với những gì nó đã nhìn thấy ở lần trước. Đồ đạc có màu sắc tươi sáng, nhưng không đủ để giảm bớt cảm giác ảm đạm của nơi này.
- Tôi nghĩ chúng ta nên dành một vài phút trong văn phòng của tôi. - Janson nói và chỉ tay về phía hành lang bên phải của đại sảnh. Hai người đi về hướng đó. - Chúng tôi rất lấy làm tiếc về điều đã xảy ra tại Denver. Thật xấu hổ khi để mất một thành phố giàu tiềm năng đến thế. Điều đó càng khiến chúng ta có thêm lí do để hoàn thành công việc này, và hoàn thành một cách mau chóng.
- Vậy các ông phải làm gì? - Thomas cố ép mình đặt câu hỏi.
- Chúng ta sẽ thảo luận mọi chuyện trong văn phòng tôi. Nhóm lãnh đạo của chúng tôi đang ở đó. - Thiết bị nhét trong ba lô đè nặng trong tâm trí của Thomas. Nó phải làm thế nào đó lắp đặt thiết bị sớm nhất có thể và cho mọi thứ hoạt dộng.
- Tốt thôi. - Nó đáp. - Nhưng tôi cần phải vào phòng vệ sinh trước - Đó là ý tưởng đơn giản nhất mà nó có thể nghĩ ra, cũng là cách duy nhất giúp nó được ở một mình trong vài phút
- Có một cái ở phía trước. - Chuột Chù nói.
Hai người rẽ qua một góc tường và tiến vào một hành lang tối hơn dẫn vào phòng vệ sinh nam.
- Tôi sẽ đợi ngoài này. - Janson vừa nói vừa hất đầu về phía cửa phòng.
Không nói không rằng, Thomas đi vào bên trong. Nó lôi thiết bị ra khỏi ba lô và nhìn quanh.
Có một cái tủ gỗ nhỏ cất dụng cụ ở phía trên bồn rửa mặt. Nóc tủ có một gờ đủ cao để Thomas nhét thiết bị vào phía sau mà không ai nhìn thấy. Nó giật nước bồn cầu rồi mở vòi nước ở bồn rửa mặt. Sau khi kích hoạt thiết bị như đã được hướng dẫn và co rúm người vì tiếng bíp nhỏ vang lên, nó vươn người đặt thiết bị trên nóc tủ dụng cụ. Tắt vòi nước, Thomas trấn tĩnh bản thân trong lúc chờ máy sấy làm khô tay.
Rồi nó bước ra hành lang.
- Xong cả rồi chứ? - Janson hỏi bằng giọng lịch sự đến khó chịu.
- Xong cả rồi. - Thomas đáp.
Hai người tiếp tục đi, ngang qua vài bức hình chân dung của viện trưởng Paige, giống như những tấm áp phích ở Denver.
- Tôi sắp phải gặp viện trưởng hay là... - Cuối cùng Thomas hỏi. Nó thấy tò mò vể người phụ nữ này.
- Viện trưởng Paige rất bận. - Janson đáp. - Cậu nên nhớ việc hoàn thiện sơ đồ và hoàn thành thuốc chữa chỉ là bước đầu. Chúng tôi vẫn đang tổ chức các khâu hậu cần để cung cấp nó với số lượng lớn. Hầu hết mọi người trong nhóm nghiên cứu vẫn đang làm việc rất tích cực trong lúc này.
- Điều gì khiến ông tin chắc nó sẽ thành công? Tại sao chỉ cần tôi?
Janson liếc nhìn Thomas, phô ra nụ cười của loài gặm nhấm.
- Tôi biết, Thomas. Tôi đặt trọn niềm tin của minh vào nó. Và tôi hứa cậu sẽ có được sự ghi nhận xứng đáng.
Bất giác Thomas nghĩ tới Newt.
- Tôi không cần điều đó.
- Chúng ta đến nơi rồi. - Chuột Chù phớt lờ câu nói của Thomas.
Họ đang ở trước một cánh cửa không đề tên. Chuột Chù để cho Thomas vào phòng, nơi có một người đàn ông và một phụ nữ đang ngồi đối diện với một chiếc bàn. Thomas không biết họ.
Người phụ nữ mặc một bộ com lê màu thẫm, có mái tóc dài đỏ rực và một cặp mắt kính gọng mảnh đeo trễ xuống tận mũi. Người đàn ông có đầu hói, gầy nhom và mặc đồ phẫu thuật màu xanh lục.
- Đây là các cộng sự của tôi. - Janson nói trong lúc ngồi vào bàn. Ông ta ra hiệu cho Thomas ngồi vào giữa hai người kia, và nó làm theo. - Bác sĩ Wright là trưởng nhóm chuyên gia tâm lí của chúng tôi. - Ông ta chỉ người phụ nữ. - Còn bác sĩ Christensen là trưởng nhóm bác sĩ của chúng tôi. Chúng ta có rất nhiều thứ phải thảo luận, nên tôi xin lỗi về màn giới thiệu vắn tắt.
- Vì sao tôi là ứng viên cuối cùng? - Thomas hỏi luôn.
Janson định thần lại một chút. Ông ta di chuyển vài món đồ trên bàn một cách không cần thiết, rồi ngả lưng ra sau và khoanh tay lại đặt trên đùi.
- Một câu hỏi hay. Chúng tôi có một nhóm, xin lỗi phải dùng chữ này, vài đối tượng đã được tiến cử ngay từ đầu cho... vinh dự đó. Về sau số lượng ứng viên đua tranh rút xuống còn cậu và Teresa. Nhưng cô bé có cách thức hành động theo mệnh lệnh mà cậu không có. Xu hướng suy nghĩ tự do của cậu là điểu rốt cuộc đã cho thấy cậu chính là ứng viên cuối cùng.
Chơi đến cùng, Thomas cay đắng nhủ thầm. Những lần nổi loạn của nó hóa ra lại chính là điều họ muốn. Toàn bộ sự tức giận của nó đều nhằm vào người đàn ông ngồi đối diện. Chuột Chù. Đối với nó, Janson đại diện cho VSAT từ đầu đến chân.
- Ta cứ vậy mà làm thôi. - Thomas nói. Nó cố hết sức để che giấu, nhưng vẫn có thể nhận thấy sự giận dữ trong giọng điệu của mình.
Janson tỏ ra không hề lúng túng.
- Bình tĩnh đã nào. Chuyện này sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Cậu nên nhớ việc thu thập các mẫu thức của vùng sát thủ là một công việc rất tinh tế. Chúng tôi phải đối phó với đầu óc của cậu, và chỉ cần một sai lệch nhỏ nhất trong cách cậu suy nghĩ, suy diễn hoặc cảm nhận là đủ để biến tất cả kết quả thành vô dụng.
- Phải. - Bác sĩ Wright bổ sung và đưa tay vén tóc ra sau tai. - Tôi biết ngài trợ lí Janson đã nói cho cậu biết về sự quan trọng của việc quay lại, và chúng tôi mừng vì cậu đã quyết định đứng. - Giọng nói của cô ta mềm mỏng, dễ chịu nhưng vẫn toát lên sự thông minh.
Bác sĩ Christensen hắng giọng rồi lên tiếng với chất giọng mỏng và the thé. Thomas lập tức cảm thấy không thích người này.
- Tôi không biết cậu có thể còn quyết định nào khác. Cả thế giới này đang trên bờ sụp đổ, và cậu có thể giúp cứu được nó.
- Đấy là ông nói nha. - Thomas đáp.
- Chính xác. - Janson nói. - Đó là điều chúng tôi muốn nói. Mọi thứ đã sẵn sàng. Nhưng vẫn cần phải nói thêm đôi chút để cậu có thể hiểu về quyết định của mình.
- Nói thêm đôi chút? - Thomas lặp lại. - Chẳng phảỉ toàn bộ mục đích của các Biến số là tôi không được biết hết mọi thứ sao? Chẳng phải các ông sắp quẳng tôi vào chuồng nhốt tinh tinh hay gì đó sao ? Hay là bắt tôi đi qua một bãi mìn, đẩy tôi xuống biển để xem tôi có thể bơi vào bờ được không?
- Hãy nói hết cho cậu ta nghe đi. - Bác sĩ Christensen đáp.
- Nói hết á? - Thomas hỏi lại.
- Phải, Thomas. - Janson thở dài. - Những thứ còn lại. Sau tất cả các cuộc Thử nghiệm, sau mọi nghiên cứu cùng những mẫu thức chúng tôi đã thu thập và kiém tra, sau tất cả những Biến số mà chúng tôi đã tạo ra cho cậu và các bạn của cậu, chúng tôi đã đi đến vấn đề này.
Thomas không nói gì. Nó gần như không thở nổi vì một sự háo hức kì lạ, trộn lẫn giữa mong muốn được biết và không cần biết
Janson chồm người tới trước, chống hai cùi chỏ lên bàn, mặt thoáng sa sầm.
- Một vấn đề cuối cùng.
- Và nó là?
- Thomas, chúng tôi cần bộ não của cậu.