- Anh nói anh làm việc cho Cánh tay phải là sao? - Thomas hỏi lại chuyện này thật vô lí.
- Cậu hỏi vậy là sao ? - Người đàn ông đáp trả, bất chấp việc bị gí súng vào đầu. - Thì tôi làm việc cho Cánh tay phải. Chuyện đó có gì khó hiểu đâu?
Thomas rút súng lại và ngồi lên, bối rối ra mặt.
- Vậy tại sao các anh đi bắt người Miễn?
- Vì chúng tôi muốn. - Người đàn ông đáp, mắt vẫn nhìn khẩu súng lục đang chúc xuống đất - Có vậy thôi.
- Bắn hắn đi, rồi hỏi đứa khác - Ai đó trong đám đông hét lên. Thomas lại cúi xuống, ấn khấu súng vào thái dương kẻ nằm dưới đất.
- Anh gan thật, không thấy tôi cầm súng hả? Tôi sẽ lại đếm tới ba. Nói cho tỏi biết tại sao Cánh tay phải muốn bắt người Miễn, nếu không tôi sẽ coi như anh nói láo. Một.
- Nhóc, cậu biết tôi không nói láo mà.
- Hai.
- Cậu sẽ không giết tôi đâu. Tôi nhìn thấy điều đó trong mắt cậu.
Anh ta đã đi guốc trong bụng nó. Không đời nào Thomas có thể bắn vào một người xa lạ. Nó thở dài rồi buồng súng xuống. - Nếu anh làm việc cho Cánh tay phải, thì có lẽ chúng ta cùng phe. Anh hãy cho chúng tôi biết chuyện gì đang diễn ra.
Anh ta ngồi lên, ba người còn lại cũng làm theo. Người bị đánh chảy máu mặt rên lên do gắng sức - Nếu cậu muốn câu trả lời, - một người nói, - thì cậu phải hỏi sếp, chứ chúng tôi thật sự không biết gì đâu.
- Phải. - Người đàn ông ngồi gần Thomas hùa theo. - Chúng tôi chẳng là gì hết.
- Brenda cầm súng phóng lựu tiến lại gần họ:
- Vậy làm sao chúng tôi gặp được sếp của các anh?
Người đàn ông vừa nói nhún vai đáp:
- Tôi không biết nữa.
Minho rên lên và giật khẩu súng lục từ tay Thomas, - Tôi chán cái trò mèo này lắm rồi nha. - Thằng bé chĩa súng vào chân anh ta. - Như vậy đi, tôi sẽ không giết anh, nhưng trong ba giây nữa ngón chân anh sẽ không còn nguyên vẹn nếu anh không chịu khai. Một.
- Tôi đã nói rồi, chúng tôi không biết gì hết - Anh ta nhăn nhó tức giận.
- Được thôi - Minho đáp và bắn luôn.
Thomas sững sờ nhìn người đàn ông ôm lấy bàn chân, miệng rên la đau đớn. Minho đã bắn vào chỏ ngón chân út của anh ta. Một phần chiếc giày và ngón chân biến mất, để lại một vết thương đầy máu.
- Sao cậu có thể làm vậy? - Người ngồi cạnh tay bảo vệ hét lên trong khi quay sang giúp đỡ đồng bọn. Chị ta rứt mấy cái khăn ăn từ trong túi quần ra và rịt vào vết thương.
Thomas bất ngờ vì Minho đã nổ súng, nhưng nó tôn trọng quyết định của bạn mình. Nó sẽ không dám bóp cò, và nếu không moi được câu trả lời ngay bây giờ, họ sẽ không bao giờ có được. Nó nhìn sang phía Brenda. Con bé khẽ nhún vai ra hiệu đồng tình. Còn Teresa chỉ đứng quan sát sự việc từ xa, mặt không biểu hiện gì.
Minho nói tiếp:
- Được rồi, trong khi chị này xử lí chân anh ta, ai đó nên bắt đầu khai thật đi Nói cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra, hoặc lả ta phải nói lởi chia tay với một ngón chân khác - Thằng bé vung vẩy khấu súng về phía người phụ nữ và hai người đàn ông còn lại trong nhóm. - Tại sao các người đi bắt người cho Cánh tay phải?
- Chúng tôi đã nói rói, chúng tôi không biết gì hết - Người phụ nữ đáp. - Họ trả tiền, còn chúng tôi chỉ làm theo yêu cầu.
- Còn anh? - Minho hỏi, tay chĩa súng vào một người khác - Có muốn nói gì không? Hay muốn mất một vài ngón chân?
Anh ta giơ taỵ đáu hàng:
- Tôi thề trên mạng sống mẹ tôi, tôi không biết gì hết. Nhưng... - Anh ta lập tức lún bặt, đưa mắt nhìn đồng bọn và tái mặt
- Nhưng sao? Nói mau... tôi biết anh đang che giấu chuyện gỉ đó.
- Không có gì.
- Không lẽ chúng tôi cứ phải chơi cái trò này? - Minho chĩa súng vào bàn chân của người đàn ông. - Tôi không đếm nữa đâu.
- Đừng! - Anh ta la lên. - Thôi được rồi, nghe đây. Chúng tôi có thế đưa một vài người trong số các cậu đi cùng để các cậu tự hỏi lấy. Tôi không biết liệu họ có để các cậu nói chuyện với người lãnh đạo hay không, nhưng biết đâu được. Tôi không muốn mất ngón chân vì chuyện vớ vấn này.
- Thôi được. - Minho nói, rồi bước lùi lại và ra hiệu cho anh ta đứng lên. - Thấy không, cũng đâu tới nỗi tệ. Chúng ta đi gặp thủ lĩnh của các anh nào. Anh, tôi và nhóm bạn của tôi.
Cả căn phòng nhốn nháo. Không ai muốn bị bỏ lại, mọi người tranh nhau nói.
Người phụ nữ trong nhóm bắt cóc đứng dậy và hét lớn, khiến dám đông im bặt:
- ở đây các người an toàn chán! Tin tôi đi. Nếu tất cả đều muốn đi tới chỗ chúng tôi sắp tới, tôi bảo đảm sẽ chỉ có một nửa trong các người đến được đích. Nếu mấy cậu này muốn liều mạng đi gặp thủ lĩnh thì kệ họ. Hai khấu súng thì chẳng làm nên trò trống gì ở ngoài đó. Nhưng ở trong này, các người còn có cửa khóa được.
Khi chị ta nói dứt câu, một tràng những lời phản đối lại vang lên khắp phòng. Người phụ nữ quay sang phía Thomas và Minho, rồi nói lớn để át tiếng ồn:
- Nghe đây, ở ngoài đó nguy hiểm lắm. Tôi không muốn dẫn quá nhiều ngựời đi, Càng đông thì càng dễ bị để ý. - Chị ta ngừng lời và đảo mắt quanh phòng. - Nếu là các cậu, tôi sẽ đi ngay. Nhìn mấy người này là biết họ sắp hết kiên nhẫn rồi. Chẳng mấy chốc các cậu sẽ không thể ngăn được họ nữa. Còn ở ngoài kia thì... Chị ta mím chặt môi, rồi nói tiếp:
- Bọn Chạch xuất hiện khắp mọi nơi. Chúng giết bất cứ thứ gì chuyển động.