Đi. Dừng. Quay lại. Rồi lại như vậy. Đi, dừng, quay lại.
Trong phòng chờ màu xanh da trời của khoa điều trị tích cực chỉ có mỗi âm thanh ám ảnh và không ngừng nghỉ đó. Marcus ngó quanh. Không một bóng người. Anh thận trọng bước tiếp về nơi phát ra tiếng động.
Cửa kéo an ninh dẫn vào khu điều trị đang đi, rồi bỗng dừng lại và quay lại phía sau. Nó cần mẫn lặp đi lặp lại chuyển động đó mà không thể chấm dứt. Có cái gì đó dã ngăn cơ chế đóng. Marcus lại gần để kiểm tra. Đó là một cái chân.
Một cảnh sát làm nhiệm vụ canh gác đang sõng soài dưới đất, mặt ngửa lên trời. Anh quan sát thi thể – đôi bàn tay, bộ đồng phục màu xanh lam, đôi giày đế bằng cao su – và anh nhận ra người đàn ông thiếu thứ gì đó. Cái đầu, anh ta không còn đầu. Hộp sọ bị nổ tung vì một phát súng sát đầu.
Nạn nhân đầu tiên, anh tự nhủ.
Anh cúi xuống chỗ người đó và thấy bao súng bên thắt lưng trống trơn. Anh ban phước thật nhanh và đứng dậy. Anh đi trên lớp vải sơn, giữ bước chân đều đặn, ngó bên phải và bên trái những phòng hồi sức trông ra hành lang. Những bệnh nhân đang nằm ngửa trong giấc ngủ bình yên và vô tư lự. Những cái máy đang thở giúp họ. Tất cả dường như không thay đổi.
Marcus lang thang trong sự tĩnh lặng siêu thực. Địa ngục hẳn phải như vậy, anh nghĩ. Một nơi trong trạng thái nửa vời, khi sự sống không còn là sự sống nhưng cũng chưa phải là cái chết. Chỉ có hy vọng giữ cho nó lơ lửng. Như thể mánh khóe của một thầy phù thủy. Bản chất của ảo tưởng là thắc mắc bạn tự đặt ra khi nhìn những cá thể đó. Họ đang ở đâu? Vì họ nằm đó nhưng thực tế lại không ở đó.
Khi tới phòng nhân viên, anh thấy ba người trong số họ không có được số phận may mắn như những bệnh nhân họ đang cứu chữa. Hoặc là có, tùy vào quan điểm.
Cô y tá đầu tiên nằm ngửa trên kệ điều khiển. Máu nạn nhân dính lên thiết bị theo dõi bệnh nhân và cô có một vết thương sâu ở cổ. Cô y tá thứ hai nằm duỗi dài ở sát cửa ra vào. Cô ta định bỏ chạy, nhưng không thành công: một viên đạn từ phía sau đã lao tới găm vào ngực. Ở cuối căn phòng nhỏ, một người đàn ông mặc áo blouse trắng gục trên ghế, đôi tay lủng lẳng, đầu ngửa ra sau và cặp mắt đang trân trân vào một điểm vô định trên trần.
Phòng bệnh của Jeremiah Smith là phòng cuối ở trong cùng. Anh đi thẳng tới đó, chắc mẩm sẽ thấy một chiếc giường trống không.
“Vào đi.” Giọng nói gọi anh khàn và đục, như của kẻ phải thở máy trong ba ngày. “Ông là một linh mục ân giải, phải không?” Trong vài giây Marcus không thể di chuyển. Rồi anh chầm chậm tiến tới chỗ cánh cửa đang mở đợi mình. Bước ngang qua tấm kính ngăn cách, anh nhìn thấy rèm đã được kéo lên. Rồi anh nhận ra một cái bóng đứng giữa phòng. Thế là anh lao tới sát lối ra, trốn sau bức tường.
“Vào đi. Đừng sợ.”
“Ông có vũ khí,” Marcus đáp lại hắn. “Tôi biết điều đó, tôi đã kiểm tra người cảnh sát.”
Im lặng. Rồi anh thấy thứ gì đó trượt qua cửa về phía chân mình. Đó là một khẩu súng.
“Cứ kiểm tra đi: nó đã lên dạn.”
Bàng hoàng, Marcus không biết phải làm gì. Tại sao hắn lại dưa súng cho anh? Hắn không có vẻ muốn đầu hàng. Đây là trò chơi của hắn, anh nhắc nhở mình. Và mình không có sự lựa chọn, phải tham gia thôi. “Có nghĩa là ông không có vũ khí?”
Tiếng súng nổ chói tai. Câu trả lời hùng hồn. Cả hắn cũng có vũ khí.
“Ai biết được ông sẽ bắn tôi hay không ngay khi tôi đặt chân đến ngưỡng cửa?”
“Đó là cách duy nhất nếu anh muốn cứu cô ta.”
“Nói cho tôi biết Lara đang ở đâu.”
Một tràng cười. “Quả thực tôi không nói về cô ấy.”
Marcus lạnh sống lưng. Ai đang ở đó với hắn? Anh quyết định ló đầu ra trong giây lát để kiểm tra. Nhưng rồi anh đứng yên ở đó.
Jeremiah Smith dang ngồi trên giường, mặc một chiếc áo bệnh nhân ngắn cũn cỡn. Mái tóc thẳng, thưa thớt và rối bời trên đầu. Hắn mang dáng vẻ khôi hài của một kẻ vừa mới ngủ dậy. Một tay gãi đùi, trong khi tay kia cầm súng chĩa vào gáy của người phụ nữ đang quỳ trước mặt hắn.
Cô cảnh sát đang ở chỗ hắn.
Đã rõ nguồn gốc của khẩu súng thứ hai, Marcus bước về phía trước.
Trên cổ tay của Sandra là chiếc còng mà Jeremiah Smith lấy được từ người cảnh sát làm nhiệm vụ canh gác sau khi bắn anh ta. Cô đã ngủ quên như một con ngốc. Đánh thức cô là ba phát nổ liên tiếp. Cô mở mắt khi nhận ra những phát súng. Cô đã tìm ngay khẩu súng trong bao, nhưng nó không còn nữa.
Chỉ lúc đó cô mới nhận ra chiếc giường trống trơn.
Một phát thứ tư và cô hình dung ra trước mắt toàn bộ cảnh tượng, như thể cô đang chụp chúng bằng chiếc Reflex của mình. Jeremiah ngồi dậy, ăn cắp khẩu súng của cô. Hắn đi ngang qua phòng nhân viên bắn chết y tá và bác sĩ trực ca đêm. Người cảnh sát ở lối vào nghe thấy những tiếng nổ. Trong lúc anh ta mở chốt an toàn, Jeremiah đã đứng trước cánh cửa. Khi cửa vừa mở, hắn liền bắn anh ta.
Cô bắt đầu chạy đuổi theo hắn, nghĩ rằng có thể chặn hắn lại dù không có vũ khí. Dẫu cho cô không có lý do nào, nhưng cô cảm thấy ít nhiều mình cũng có trách nhiệm vì đã không cảnh giác và không kháng nổi sự mệt mỏi. Nhưng có lẽ còn một lý do khác.
Tại sao hắn lại để mình sống?
Cô chạy ra ngoài hành lang nhưng không thấy hắn. Cô vội vã chạy ra cửa nhưng khi ngang qua phòng thuốc cô đã phát hiện ra hắn. Hắn ở đó và nhìn cô với một nụ cười đáng ghét. Cô kinh hãi. Rồi hắn chĩa thẳng súng vào cô và quăng cho cô cái còng tay.
“Đeo vào, lát nữa chúng ta sẽ có trò hay.”
Cô làm theo lời hắn nói và sự chờ đợi bắt đầu.
Giờ từ chỗ quỳ trên sàn nhà, Sandra trân trân nhìn vị linh mục có vết sẹo trên thái dương để báo cho anh biết rằng mình vẫn ổn và không phải lo lắng. Anh gật đầu báo cho cô biết mình đã nhận được tín hiệu.
Một tràng cười khác của Jeremiah Smith. “Thế nào? Gặp tôi anh vui chứ? Từ lâu tôi đã mong chờ được biết một linh mục ân giải khác. Trong một thời gian dài tôi cứ nghĩ chỉ có một mình. Tôi chắc rằng anh cũng vậy. Anh tên là gì?”
Nhưng Marcus không muốn nhượng bộ.
“Nói đi nào,” Jeremiah nài nỉ. “Anh biết tên tôi. Tôi cũng cần được biết tên người giỏi giang đã phát hiện ra tôi chứ.”
“Marcus,” anh nói và cảm thấy hối hận. “Thả cô ấy ra.”
Jeremiah trở nên nghiêm túc. “Rất tiếc, Marcus, bạn tôi. Cô ta là một phần trong kế hoạch.”
“Kế hoạch nào?.”
“Trên thực tế chuyến viếng thăm của cô ta là một bất ngờ thú vị. Tôi đã định sẽ tóm một trong số những cô y tá làm con tin, nhưng giờ cô ta ở đây… Chúng ta sẽ gọi cô ta thế nào nhỉ?” Hắn đưa ngón trỏ lên môi và ngước lên trên, giả bộ như không nghĩ ra. "À, phải rồi: những điều bất thường."
Marcus không hùa theo hắn, anh im lặng.
“Sự hiện diện của cô gái trẻ này là bằng chứng cho giả thuyết là chính xác.”
“Giả thuyết gì?”
_“Cái ác được sản sinh sẽ sản sinh ra cái ác khác._ Không ai nói với anh điều đó sao?” Hắn làm điệu bộ không tán thành. “Anh thấy không, tôi không mong sẽ gặp cô ta. Nhưng trước đây tôi có quen chồng cô ta.”
Sandra ngước mắt lên nhìn hắn. Jeremiah nói tiếp: “David Leoni là một phóng viên giỏi, không có gì phải bàn. Anh ta đã khám phá ra câu chuyện của những linh mục ân giải. Tôi đã theo dõi anh ta từ xa, học được rất nhiều từ anh ta. Thật là… bổ ích khi biết được tất cả những chi tiết đó về đời tư của anh ta.” Rồi, hắn nhìn cô cảnh sát và bổ sung: “Trong khi chồng cô ở Roma, tôi đã tới Milan để tìm hiểu về cô. Tôi đã vào nhà vợ chồng cô, lục lọi đồ đạc và cô không nhận ra điều gì cả.”
Sandra nhớ lại ca khúc trong máy thu âm của David với giọng của tên sát nhân. Cheek to Cheek. Cô đã tự hỏi làm thế nào con quái vật đó lại biết được một thông tin riêng tư như vậy.
Đoán được suy nghĩ của cô, Jeremiah khẳng định: “Phải rồi, cưng. Chính tôi đã hẹn gặp chồng cô tại cái công trường bỏ hoang ấy. Tên đần độn đó cảnh giác nhưng sâu trong lòng hắn tin tưởng tôi vì hắn nghĩ rằng xét cho cùng những linh mục đều tốt cả. Theo tôi hắn ta đã đổi ý chỉ ít giây trước khi đập mặt xuống đất.”
Sandra đã nghi ngờ Shalber. Sự thật làm cô choáng váng. Nghe hắn rẻ rúng cái chết của David với lời mỉa mai giễu cợt, cô giận sôi máu. Mới lúc trước, cô đã thổ lộ bí mật thầm kín nhất của mình với kẻ sát hại chồng cô. Hắn không bất tỉnh và hắn đã nghe thấy câu chuyện phá thai cùng những day dứt trong lương tâm của cô. Và giờ hắn sở hữu một phần khác của cô và của David, sau khi đã tước bỏ đi phần còn lại.
“Anh ta đã phát hiện ra kho dữ liệu của giáo đoàn ân giải. Anh hiểu mà Marcus, tôi không thể để anh ta sống,” Jeremiah thanh minh.
Giờ Sandra biết đâu là động cơ, và nếu người đàn ông đang chĩa súng vào gáy cô là một linh mục ân giải thì Shalber đã có lý. Chính một người trong số họ đã giết David, và cô đã không tin ông ta. Theo thời gian, cái ác đã hủy hoại họ.
“Đằng nào thì vợ anh ta đã tới Roma để trả thù cho anh ta. Nhưng cô ta sẽ không bao giờ thú nhận điều đó. Phải không Sandra?”
Cô nhìn hắn bằng tất cả lòng căm thù.
“Tôi có thể để cô tin đó là một tai nạn,” Jeremiah nói với cô. “Đằng này tôi lại cho cô cơ hội biết sự thật và tìm ra tôi.”
“Lara ở đâu?” Marcus ngắt lời hắn. “Cô ấy có ổn không? Có còn sống không?”
“Khi lên kế hoạch mọi chuyện tôi đã nghĩ rằng anh sẽ tới chỗ trú ẩn trong biệt thự rồi tới đây và hỏi tôi đúng điều này.” Hắn ngừng lại và mỉm cười nhìn thẳng vào anh. “Bởi vì tôi biết chỗ cô ta đang ở.”
“Vậy thì nói cho tôi biết.”
“Tất cả phụ thuộc vào anh thôi, bạn của tôi. Trái lại, nếu anh không khám phá ra kế hoạch của tôi trong tối nay, tôi sẽ tự cho phép mình thức dậy khỏi cái giường này và biến mất vĩnh viễn.”
“Tôi đã biết kế hoạch của ông, tôi cũng giỏi như ông. Vậy tại sao ông không thả người phụ nữ đó ra và đưa Lara cho tôi?”
“Vì không đơn giản thế đâu. Anh phải lựa chọn.”
“Như thế nào?”
“Tôi có một khẩu súng, anh có một khẩu súng. Anh sẽ phải quyết định ai chết tối nay.” Bằng nòng súng, hắn vuốt ve mái đầu người phụ nữ. “Tôi sẽ bắn cô cảnh sát. Nếu anh để tôi làm việc đó, tôi sẽ nói cho anh biết Lara ở đâu. Tuy nhiên nếu anh giết tôi anh sẽ cứu được mạng của cô cảnh sát, nhưng sẽ không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra với cô sinh viên.”
“Tại sao ông lại muốn tôi giết ông?”
“Anh vẫn chưa hiểu sao, Marcus?” Giọng nói và ánh mắt của hắn khi đặt câu hỏi đó truyền cho anh một nỗi đau bất ngờ. Như thể Jeremiah đang nói với anh rằng đáng lẽ ra anh phải biết điều đó.
“Hãy nói cho tôi biết,” Marcus nhắc lại.
“Cha Devok, lão già điên rồ đó đã theo đúng bài học cho những linh mục ân giải. Ông ta tin rằng cách duy nhất để ngăn chặn cái ác chính là cái ác. Nhưng anh nghĩ xem, có tự phụ không? Để biết được cái ác chúng ta phải thâm nhập vào lãnh thổ tối tăm của chúng, khám phá chúng từ bên trong, hòa mình vào chúng. Nhưng vài người trong số chúng ta đã lạc lối để quay về.”
“Chuyện đó đã xảy ra với ông.”
“Và với những người khác trước tôi,” Jeremiah bổ sung. “Tôi vẫn còn nhớ khi Devok tuyển dụng tôi. Cha mẹ tôi rất ngoan đạo, nhờ họ tôi đã nhận ơn gọi. Khi mười tám tuổi tôi theo học tại trường Công giáo. Cha Devok mang tôi theo, dạy tôi nhìn thế giới bằng cặp mắt của cái ác. Rồi ông ta đã xóa sạch quá khứ của tôi, danh tính của tôi, trói buộc tôi vĩnh viễn vào cái đại dương nhá nhem này.” Một giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt hắn.
“Tại sao ông lại bắt đầu giết người?”
“Tôi luôn nghĩ là mình đứng về phe của những người tốt. Và rằng điều đó làm tôi trở nên tốt hơn những người khác.” Hắn ta nói với giọng điệu mỉa mai. “Nhưng đến một lúc tôi thấy mình phải chắc chắn rằng đó không chỉ đơn giản là một ý tưởng. Cách duy nhất là tự đặt ra thử thách. Tôi đã bắt cóc cô gái đầu tiên, mang cô ta tới chỗ ẩn náu. Cả anh cũng thấy đó: Không có dụng cụ tra tấn, vì tôi không cảm thấy thích thú việc mình đang làm. Tôi không phải là một tên ác dâm.” Lời bào chữa có vẻ buồn rầu. “Tôi để cho cô ta sống trong lúc cố tìm một cái cớ hay để thả cô ta đi. Nhưng mỗi ngày, tôi lại trì hoãn. Cô ta khóc lóc, tuyệt vọng, van nài tôi thả cô ta ra. Tôi đã cho mình thời gian một tháng để quyết định. Cuối cùng tôi hiểu rằng mình không hề thấy thương cảm. Và tôi đã giết cô ta.”
Đó là Teresa. Sandra nhớ lại tên cô em gái của Monica, chính cô bác sĩ đã cứu mạng hắn.
“Nhưng tôi vẫn chưa thỏa mãn. Tôi tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình trong giáo đoàn ân giải, nhận dạng những tội ác và những tên tội phạm, Devok không nghi ngờ gì cả. Trong tôi có hai thứ cùng tồn tại, đúng đắn và tội lỗi. Một thời gian sau tôi lặp lại thử thách với cô gái thứ hai. Và rồi với cô gái thứ ba và thứ tư. Tôi lấy của họ mỗi người một vật, một kiểu đồ lưu niệm, hy vọng rằng cùng với thời gian chúng sẽ giúp tôi thấy có lỗi về việc mình đã làm. Nhưng lần nào tôi cũng chỉ nhận được một kết quả duy nhất: không hề rủ lòng thương. Tôi đã quen với cái ác đến nỗi không thể phân biệt giữa việc tôi gặp lúc điều tra hay việc do chính tôi thực hiện. Và anh có muốn biết kết cục nghịch lý của câu chuyện này không? Càng gây ra nhiều tội ác bao nhiêu, tôi càng giỏi khám phá ra nó bấy nhiêu. Từ thời điểm đó tôi đã cứu hàng chục mạng sống, ngăn chặn được vô số những tên tội phạm.” Hắn cười cay đắng.
“Bởi vậy nếu giờ tôi giết ông, tôi sẽ cứu được mạng sống của người phụ nữ này và để mất Lara.” Marcus bắt đầu hiểu ra. “Nếu tôi không làm việc đó, ông sẽ nói cho tôi biết cô sinh viên đang đâu nhưng sau đó ông sẽ bắn cô cảnh sát. Đằng nào, tôi cũng vô phương cứu chữa. Chính tôi mới là nạn nhân thực sự của ông. Trên thực tế hai khả năng đều ngang nhau. Ông muốn chứng minh rằng chỉ khi gây tội ác người ta mới làm được điều tốt.”
“Cái tốt bao giờ cũng có giá, Marcus. Cái ác thì miễn phí.”
Sandra bàng hoàng. Nhưng cô không muốn chỉ là người chứng kiến đơn thuần trong tình huống trớ trêu đó. “Hãy để tên khốn này giết tôi,” cô nói. “Và bắt hắn nói ra Lara đang ở đâu. Cô ấy đang mang thai.”
Jeremiah lấy súng đập vào đầu cô.
“Đừng có động tới cô ấy,” Marcus đe dọa hắn.
“Giỏi lắm, tôi thích như thế. Tôi muốn nhìn thấy anh phản ứng. Giận dữ là bước đầu tiên.”
Marcus không biết rằng Lara đang có bầu. Phát hiện này làm anh sững sờ.
Jeremiah nhận ra điều đó. “Sẽ tồi tệ hơn khi thấy ai đó bị giết trước mặt anh, hay biết rằng ai đó ở xa đây đang hấp hối? Cô cảnh sát hay Lara và đứa con cô ta đang mang trong bụng? Quyết định đi.”
Marcus phải kéo dài thời gian. Anh không biết có nên hy vọng vào sự xuất hiện của cảnh sát. Mọi chuyện sẽ ra sao trong trường hợp đó? Vì Jeremiah không còn gì để mất. “Nếu tôi để ông bắn cô cảnh sát, ai dám đảm bảo sau đó ông sẽ nói cho tôi biết Lara đâu? Thực tế là ông có thể giết cả hai bọn họ. Có thể là ông hy vọng rằng trong trường hợp đó, ông sẽ làm tôi điên lên, ép tôi phải báo thù. Ông sẽ thắng.”
Jeremiah nháy mắt. “Quả là tôi đã tạo ra cho anh một cuộc chơi thú vị, không có gì để nói.”
Marcus không hiểu gì. “Là sao?”
“Nghĩ đi Marcus. Làm thế nào anh phát hiện ra tôi?”
“Chất succinylcholine mà Alberto Canestrari đã tự tiêm. Ông đã lấy ý tưởng từ vụ án cuối cùng.”
“Chỉ mỗi từ vụ đó sao? Anh chắc chứ?”
Marcus buộc phải suy nghĩ.
“Tiếp đi nào, đừng làm tôi thất vọng. Hãy nghĩ tới dòng chữ trên ngực tôi.”
Giết tao đi. Hắn đang muốn nói với anh điều gì đây?
“Tôi sẽ gợi ý cho anh một chút. Trước đây tôi đã quyết định hé lộ bí mật về kho dữ liệu của chúng ta cho họ hàng hay người quen của những nạn nhân trong những vụ án chưa chính thức được giải quyết. Thế mà tôi đã giải quyết chúng. Nhưng tôi đã xóa kết quả những cuộc điều tra khỏi dữ liệu của giáo đoàn ân giải và đưa nó cho họ. Nhưng tôi nghĩ rằng, vì bản thân mình cũng là một kẻ có tội, tôi phải nhường cơ hội cho người mà tôi đã gây tổn thương. Chính vì thế mới có vụ dàn dựng với xe cứu thương và màn kịch đau tim. Nếu như thay vì cứu tôi, cô bác sĩ trẻ để cho tôi chết, tôi sẽ trả được món nợ của mình. Đằng này chị gái của Teresa lại chọn để tôi sống.”
Không phải là một lựa chọn khôn ngoan, Sandra tự nhủ. Cái ác mà Monica tránh gây ra đã tìm ra cách khác để hiện hình. Vì thế mà họ ở đó, vì cô gái ấy là người tốt. Thật nghịch lý.
“Dẫu vậy hiển nhiên là tôi đã sắp xếp mọi chuyện. Tôi thậm chí đã tự viết lên thân mình để tránh có những hiểu nhầm… Nhưng không ai biết đọc chữ viết đó. Điều này gợi anh nhớ tới cái gì?”
Marcus sắp xếp lại những suy nghĩ. “Vụ sát hại Valeria Altieri. Chữ viết bằng máu phía sau giường. EVIL.”
“Giỏi lắm,” Jeremiah tán thưởng. “Tất cả đọc thành EVIL, cái ác, nhưng nó là LIVE. Họ kiếm tìm một tà giáo có liên quan đến biểu tượng hình tam giác được in bằng máu của những nạn nhân trên thảm trải sàn, và không ai nghĩ tới một cái máy quay. Câu trả lời lúc nào cũng nằm ngay trước mắt – Giết tao đi. Và chưa bao giờ có người nhìn thấy chúng. Chẳng ai muốn nhìn thấy chúng.”
Marcus suy ra bức tranh làm nền cho kế hoạch có một không hai đó: “Vụ án của Federico Noni. Tất cả nhìn thấy một chàng thanh niên ngồi trên xe lăn, không ai có thể hình dung rằng chính hắn là hung thủ giết hại cô em gái và trên hết là hắn có thể đi lại. Cũng giống như ông. Một người đang bất tỉnh, bề ngoài có vẻ vô hại. Chỉ có một cảnh sát canh gác. Sau khi loại trừ khả năng tai biến, chẳng bác sĩ nào hiểu được ông bị làm sao. Nhưng thực ra ông chỉ đang chịu tác dụng của chất succinylcholine và nó sẽ sớm hết hiệu lực.”
“Là lòng thương đã làm mờ mắt chúng ta, Marcus. Nếu Pietro Zini không thương hại Federico Noni, ông ta đã bắt hắn ngay tức khắc. Nếu cô cảnh sát này không rủ lòng thương với tôi, cô ta đã không kể lại việc tự giải phóng khỏi đứa con của mình bằng cách phá thai. Và giờ cô ta lo ngại rằng Lara đang mang bầu.” Hắn cười ngạo nghễ.
“Tên khốn. Tôi không thương cảm gì ông hết.” Ở tư thế đó, Sandra bị đau lưng. Nhưng cô tiếp tục nghĩ tới việc làm thế nào để thoát ra ngoài. Cô có thể lợi dụng một khoảnh khắc Jeremiah sao nhãng và lao vào hắn. Tới lúc đó, Marcus – như tên linh mục ân giải gọi anh và giờ cô cũng biết – có thể tước vũ khí của hắn. Sau đó, cô sẽ tẩn tên quái vật kia cho tới khi nào hắn phun ra chỗ của Lara.
“Tôi chẳng học được gì ở ông,” Marcus trả lời hắn.
“Một cách vô thức anh đã làm theo những bài học kia và anh tới tận đây. Giờ anh phải quyết định xem có nên đi tiếp.” Hắn nhìn chằm chằm vào anh, nghiêm nghị. “Giết tôi đi.”
“Tôi không phải là kẻ sát nhân.”
“Anh chắc chứ? Để nhận ra cái ác cần phải có nó trong người. Anh cũng giống như tôi. Bởi vậy, hãy tự nhìn lại chính mình và anh sẽ hiểu.” Jeremiah chỉnh lại khẩu súng trên đầu của Sandra, đưa cánh tay còn lại ra sau lưng và đứng theo một thế võ. Như một tên đao phủ sẵn sàng hành quyết. “Giờ tôi sẽ đếm đến ba. Anh không còn nhiều thời gian đâu.”
Marcus giương súng về phía Jeremiah. Hắn là một mục tiêu hoàn hảo, từ khoảng cách đó anh có thể dễ dàng bắn trúng hắn. Nhưng trước tiên anh nhìn lại người phụ nữ. Anh hiểu rằng cô ấy đang chuẩn bị làm gì đó để tự giải thoát. Anh chỉ việc đợi cô ấy hành động rồi sẽ bắn bị thương Jeremiah mà không cần phải giết hắn.
“Một.”
Sandra không cho hắn có thời gian để đếm. Cô đứng phắt dậy, huých vai vào khẩu súng trong tay Jeremiah. Nhưng ngay khi bước một bước về phía Marcus, cô thấy nhói một phát sau lưng. Cô nghĩ mình đã bị thương, nhưng vẫn kịp lao được tới chỗ anh và trốn sau lưng anh. Đúng khoảnh khắc đó, cô nhận ra mình không nghe thấy tiếng nổ. Cô sờ ngay một tay lên lưng và động vào cái vật cắm vào giữa cột sống. Cô nhận ra nó.
“Chúa tôi.”
Đó là một cái ống tiêm.
Jeremiah cười khoái trá, đung đưa trên mép giường. “Succinylcholine,” hắn reo lên.
Marcus nhìn chằm chằm vào bàn tay mà gã đàn ông đã bất ngờ rút ra sau lưng. Hắn đã đoán trước sự phản kháng của cô cảnh sát.
“Thật khó tin là người ta có thể tìm thấy nó trong một bệnh viện, phải không?” hắn nói.
Hắn đã chuẩn bị nó sau khi bắn vào người cảnh sát canh gác, chính vì thế mà cô thấy hắn trước phòng thuốc. Sandra hiểu ra điều đó khi đã quá muộn. Đầu tiên cô có cảm giác tê liệt ở các chi rồi lan dần lên cổ họng. Cô không thể cử động đầu và đôi chân đã quỵ ngã. Cô nằm dưới đất. Cơ thể cô co giật đột ngột mà không tài nào kiểm soát nổi. Rồi cô thấy mình ngạt thở. Như thể trong căn phòng đó không còn không khí. Như ở trong một bể cá thực, cô nghĩ và nhớ lại phép so sánh của mình khi bước vào chỗ đó. Nhưng xung quanh không có nước. Chính cô không thể hít thở oxy.
Marcus lao về phía Sandra. Cô đang giãy giụa và dần thâm tím. Anh không biết phải làm sao để giúp cô.
Jeremiah chỉ cho anh cái ống cao su sát giường. “Để cứu cô ta, anh nên đặt cái này vào họng cô ta. Hoặc là nhấn chuông báo động, nhưng trước tiên phải giết tôi đi, nếu không tôi sẽ không cho anh làm việc đó.”
Marcus nhìn khẩu súng hắn đặt dưới đất. “Cô ta chỉ còn khoảng bốn phút nữa, có thể là năm. Sau ba phút đầu tiên, những tổn thương về não bộ sẽ không thể cứu vãn nổi. Hãy nhớ lấy Marcus. Ở chỗ ranh giới giữa điều tốt và cái ác có một chiếc gương. Nếu anh nhìn vào đó, anh sẽ khám phá ra sự thật. Bởi vì cả anh….”
Tiếng súng cắt đứt câu nói. Jeremiah ngã về phía sau, tay dang ra, đầu ngoẹo về một bên giường.
Không thèm bận tâm tới hắn và khẩu súng anh vẫn cầm trong tay sau khi bóp cò, Marcus tập trung vào người phụ nữ. “Tôi xin cô đấy, hãy cố gắng lên.” Rồi anh đi về phía cửa và kéo cần gạt hệ thống báo cháy. Đó là cách duy nhất để gọi ứng cứu.
Sandra không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô thấy mình đang mất dần cảm giác. Cô thấy như có lửa cháy trong phổi và không thể cựa quậy, không thể gào thét. Tất cả xảy ra trong người cô.
Marcus quỳ bên cạnh và cầm lấy tay cô. Anh đang chứng kiến một cách bất lực trận chiến thầm lặng của cô cảnh sát.
“Anh tránh ra đi.”
Giọng nói quả quyết đến từ phía sau anh. Anh làm theo mệnh lệnh và thấy một cô gái nhỏ nhắn trong chiếc blouse trắng tóm lấy cánh tay của Sandra và kéo cô về phía chiếc giường trống gần nhất. Anh giúp cô nâng chân Sandra. Họ đặt cô ấy nằm trên giường.
Cô gái lấy lưỡi đèn từ một cái tủ đẩy chứa dụng cụ cho những trường hợp khẩn cấp. Cô cho nó vào cổ họng của người phụ nữ và bình tĩnh đưa một cái ống qua rồi nối nó với máy thở. Cô dùng ống nghe để kiểm tra. “Nhịp tim đang trở lại bình thường,” cô nói. “Có lẽ chúng ta đã xử lý kịp.” Rồi cô quay về phía cái xác vô hồn của Jeremiah Smith. Cô nhìn lỗ viên đạn găm trên thái dương của hắn. Rồi vết sẹo trên thái dương của Marcus, ngạc nhiên vì sự giống nhau đặc biệt đó.
Chỉ khi ấy anh mới nhận ra cô. Đó là Monica, chị gái của Teresa. Lần này cô ấy đã cứu mạng cô cảnh sát.
“Anh ra khỏi đây đi,” cô bác sĩ trẻ nói với anh.
Nhưng anh chưa kịp hiểu. “Anh đi đi,” cô nhắc lại. “Không ai hiểu tại sao anh lại bắn hắn đâu.”
Marcus lưỡng lự.
“Tôi thì biết rõ”, cô bổ sung.
Anh quay về phía cô cảnh sát đang dần hồng hào trở lại. Anh thấy một quầng sáng trong đôi mắt mở to của cô. Cô tán thành. Anh vuốt nhẹ cô và bỏ đi về phía lối ra nội bộ.