Hoàng hôn hàn gắn đường chân trời phía trên Chernobyl.
Nhà máy điện bình yên tọa lạc bên bờ sông là một núi lửa đang ngủ. Trên thực tế, điều có vẻ như đã kết thúc và vô hại lại sống động và chết chóc hơn bao giờ hết, và nó sẽ tiếp tục gieo rắc cái chết và sự dị dạng trong hàng thiên niên kỷ.
Từ đường cái, gã thợ săn có thể chiêm ngưỡng hình ảnh của những lò phản ứng, trong đó cái số 4 – lãnh trách nhiệm cho thảm họa hạt nhân lớn nhất trong lịch sử – giờ đang cuộn mình trong cái quan tài bằng chì và bê tông cốt thép mỏng manh của mình.
Mặt đường đầy ổ gà và hệ thống treo của chiếc Volvo già nua rung lên sau mỗi cú va đập. Gã tiếp tục men theo một không gian mênh mông những khu rừng sum suê. Sau tai nạn, do ảnh hưởng từ gió phóng xạ mà cây cối đã chuyển màu. Vẫn chưa biết mọi chuyện thực tế đang diễn ra như thế nào, người dân địa phương dã đặt cho nó cái tên khu rừng đỏ.
Thảm họa thầm lặng bắt đầu vào ngày 24 tháng 4 năm 1986, lúc 1 giờ 23 phút sáng.
Thoạt đầu, chính quyền đánh giá thấp chuyện xảy ra, cố tìm cách che đậy mọi việc. Họ lo lắng đến việc tin tức bị lan truyền nhiều hơn là sức khỏe của cộng đồng. Việc sơ tán khu vực đó chỉ bắt đầu ba mươi sáu tiếng sau thảm họa.
Thành phố Pripjat nằm cách những lò phản ứng không bao xa. Gã thợ săn nhìn thấy hình ảnh ma quái của nó sau tấm kính chắn gió. Không ánh sáng, không dấu hiệu của sự sống giữa những tòa nhà bằng xi măng cao lớn được xây dựng cùng với nhà máy điện. Vào năm bị bỏ hoang, Pripjat có khoảng bốn mươi bảy nghìn dân. Nó là một thành phố hiện đại với quán cà phê, nhà hàng, rạp chiếu phim, nhà hát, trung tâm thể thao và hai bệnh viện hoạt động hiệu quả. Điều kiện sống tốt hơn những chỗ khác ở trong nước.
Giờ nó chỉ còn là một tấm bưu thiếp tối mang hai màu đen trắng.
Một con chồn nhỏ băng qua đường, gã thợ săn phải đạp phanh để không đâm phải nó. Thiên nhiên biết cách tranh thủ sự thiếu vắng của con người, rất nhiều loài động thực vật đã thích nghi với môi trường sống – thật trớ trêu giờ đã trở thành một kiểu thiên đường trần gian. Nhưng chẳng ai có thể nói được chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai do những ảnh hưởng lâu dài của chất phóng xạ.
Gã thợ săn đặt trên ghế bên cạnh một bộ đếm Geiger* đang liên tục phát ra một âm thanh điện tử đều đặn, như một thông điệp bằng mật mã đến từ một không gian khác. Gã không có nhiều thời gian. Gã phải đút lót một tay viên chức Ucraina để lấy giấy phép đi vào vùng cách ly. Khu vực bị cấm có bán kính ba mươi cây số và tâm điểm của nó chính là nhà máy giờ đã không hoạt động. Gã phải tranh thủ lúc hoàng hôn để hoàn thành cuộc điều tra. Trời sẽ tối rất nhanh.
Gã tình cờ bắt gặp những phương tiện quân sự bị bỏ lại bên lề đường. Có đến hàng trăm chiếc. Một nghĩa địa thực sự của xe cam nhông, trực thăng, xe tăng và xe cộ đủ loại. Chúng được quân đội sử dụng để giải quyết tình trạng khẩn cấp, nhưng sau khi thực hiện nhiệm vụ chúng bị ô nhiễm đến nỗi người ta phải quyết định bỏ chúng lại đó.
Một tấm biển hoen gỉ với dòng chữ Kirin chào mừng bạn tới trung tâm dân cư.
Ở chỗ ranh giới có một công viên giải trí nơi lũ trẻ vẫn tiếp tục đến chơi đùa vào hôm sau ngày diễn ra thảm kịch. Đó là địa điểm đầu tiên bị mây phóng xạ bao phủ. Cái vòng quay mặt trời rất lớn giờ chẳng khác nào một bộ xương hoen gỉ bởi những trận mưa phóng xạ.
Một vài tảng bê tông đặt chình ình giữa đường để chặn lối vào Pripjat. Trên dây thép gai còn treo những cảnh báo nguy hiểm. Gã thợ săn đậu xe với ý định xuống đi bộ tiếp. Gã lấy một cái túi trong khoang hành lý và đặt lên vai. Cầm máy đếm Geiger trong tay, gã bắt đầu cuộc thám hiểm trong thành phố ma.
Cuộc viếng thăm của gã được đón chào bởi tiếng líu lo của chim chóc, âm vang của nó hòa cùng tiếng bước chân của gã giữa những đại lộ bao quanh các tòa nhà. Ánh sáng lạnh lẽo của ban ngày đang vội vã biến mất và trời thêm lạnh. Đôi lúc gã cảm giác như nghe thấy tiếng nói đang rượt đuổi lẫn nhau trên những con đường hoang vắng. Những ảo giác âm thanh hay những tiếng động từ xa xưa bị cầm tù vĩnh viễn ở một nơi mà thời gian đã trở nên vô nghĩa.
Một vài con chó sói lượn lờ quanh đống đổ nát. Gã có thể cảm thấy chúng hoặc phát hiện ra sự có mặt của chúng dưới những vệt màu xám. Hiện giờ chúng còn ở xa, nhưng chúng đang quan sát gã.
Gã kiểm tra tấm bản đồ mang theo người, rồi ngó xung quanh. Mỗi công trình xây dựng được đánh dấu bằng một chữ số viết bằng những ký tự in hoa, sơn trắng trên mặt tiền. Con số gã quan tâm là chung cư 109.
Trên tầng mười một trước kia Dima Karoliszyn sống cùng cha mẹ.
Nhưng gã thợ săn biết điều đó. Phải tiến hành điều tra từ vụ giết người đầu tiên chứ không phải vụ cuối cùng trong chuỗi án mạng. Vì hung thủ vẫn còn thiếu kinh nghiệm và dễ mắc sai lầm hơn. Nạn nhân đầu tiên được xem như một kiểu mẫu số không, từ đó hắn bắt đầu một chuỗi phá hủy không ngừng nghỉ và thông qua đó người ta có thể hiểu được nhiều điều về tên giết người hàng loạt.
Theo những gì gã thợ săn biết, Dima là đối tượng đầu tiên mà kẻ biến hình đã hóa thân, khi hắn mới có tám tuổi, trước khi người ta đưa hắn tới trại trẻ mồ côi ở Kiev.
Gã phải leo cầu thang bộ vì không có điện để chạy thang máy. Dẫu vậy, thật trớ trêu, những địa điểm đó đã từng có thừa năng lượng nhờ vào phóng xạ. Máy đếm Geiger ghi nhận những mức kỷ lục mới. Gã thợ săn biết rằng ở trong phòng kín còn nguy hiểm hơn cả ở ngoài trời. Phóng xạ tập trung chủ yếu trên đồ vật.
Leo dần lên cao gã có thể thấy những thứ còn lại của những căn hộ không người ở. Những thứ mà bọn trộm bỏ qua tái hiện lại một cách nguyên vẹn khung cảnh gia đình dang dở vào thời điểm sơ tán. Một bữa ăn còn sót lại một nửa. Một ván cờ không bao giờ kết thúc. Quần áo đang chơi trên máy sưởi. Một chiếc giường chưa dọn. Thành phố như một ký ức tập thể khổng lồ nơi mà mỗi con người, trong lúc tháo chạy bất ngờ, đã để lại những kỷ niệm của họ. Album ảnh, những đồ vật thân thiết và quý giá nhất, những kỷ vật của gia đình: tất cả đang chờ đợi một ngày trở về không bao giờ thành hiện thực. Mỗi thứ đều đang treo lơ lửng. Như bối cảnh sân khấu trống rỗng sau vở kịch, khi những diễn viên đã bỏ đi để lộ sự hư cấu. Như một thứ khinh bỉ của thời gian. Sự phúng dụ thê lương của cả sự sống lẫn cái chết. Của những cái đã có và sẽ không còn nữa.
Theo các chuyên gia, con người sẽ không trở lại Pripjat trong một trăm nghìn năm nữa.
Ngay khi bước vào căn hộ của gia đình Karoliszyn, gã thợ săn để ý thấy nó gần như chưa được động đến. Hành lang hẹp dẫn vào ba căn phòng, một bếp và một nhà vệ sinh. Giấy dán tường bị bong tróc vài chỗ, sự ẩm ướt đã thống trị. Bụi phủ lên mọi thứ như một tấm vải liệm trong suốt. Gã thợ săn bắt đầu đi quanh những căn phòng.
Phòng ngủ của Konstantin và Anja cực kỳ ngăn nắp. Trong tủ vẫn còn tất cả quần áo.
Trong phòng nhỏ của Dima, gần giường có kê thêm một chiếc giường xếp.
Trong bếp bàn ăn được dọn cho bốn người.
Trong phòng khách có những chai vodka đã cạn. Gã thợ săn biết lý do tại sao. Khi trong thành phố người ta biết tin về thảm họa, những quan chức y tế đã phổ biến tin giả rằng rượu có thể làm chất phóng xạ suy yếu. Trên thực tế đó chỉ là một thủ đoạn để làm nhụt nhuệ khí của người dân và ngăn chặn sự chống đối. Trên bàn, một lần nữa, gã thợ săn đếm thấy có bốn chiếc cốc. Sự tái diễn của con số đó chỉ có một ý nghĩa duy nhất.
Gia đình Karoliszyn có một vị khách.
Gã thợ săn tiến tới gần một cái tủ trên đó có đặt một khung ảnh: bên trong là một tấm hình gia đình. Một người phụ nữ, một người đàn ông và một cậu bé.
Tuy nhiên, những khuôn mặt đã bị xóa bỏ.
Quay lại phía sau, gã nhận ra có bốn đôi giày gần cửa ra vào. Giày của nam giới, phụ nữ. Hai đôi của trẻ con.
Tổng hợp những chi tiết đó, gã suy luận rằng kẻ biến hình đã tới ngôi nhà vào thời điểm ngay sau thảm họa của nhà máy hạt nhân. Gia đình Karoliszyn, không biết kẻ đó là ai, đã tiếp đón hắn. Trong những khoảnh khắc lo sợ và hoảng loạn, họ thấy không cần phải giao đứa bé đơn độc và sợ hãi cho nhà chức trách.
Họ không thể hình dung ra loại quái vật nào mình đã rước vào nhà. Và thế là họ mời hắn một bữa cơm nóng sốt và cho hắn ngủ cùng Dima. Rồi hẳn có chuyện đã xảy ra. Có lẽ là vào ban đêm. Gia đình Karoliszyn biến mất trong hư vô và kẻ biến hình đã thế chỗ của Dima.
Những thi thể giờ ở đâu? Nhưng trên hết đứa bé đó là ai? Và từ đâu chui ra?
Bóng tối đã bắt đầu vây hãm những cánh cửa của thành phố. Gã thợ săn rút đèn pin trong túi và định rời khỏi khu chung cư. Gã sẽ trở lại vào hôm sau, đúng vào giờ này. Gã sẽ không qua đêm đây.
Trong lúc vội vã xuống cầu thang, một nghi vấn khác đột ngột tấn công gã.
Tại sao lại là gia đình Karoliszyn?
Gã đã không nghĩ tới điều đó. Kẻ biến hình đã chọn gia đình đó vì một lý do. Không phải tình cờ.
Vì hắn không phải từ xa đến. Hắn không đến từ nơi không ai biết, trái lại hắn phải ở rất gần đây.
Gã thợ săn đưa ánh đèn pin về phía cánh cửa của căn hộ bên cạnh căn hộ của nhà Karoliszyn. Nó đóng kín.
Trên một tấm biển đồng có ghi tên Anatolij Petrov.
Gã nhìn giờ. Bên ngoài đã tối và gã sẽ phải lái xe mà không bật đèn pha để không bị lính gác Ucraina đang giám sát biên giới của khu vực cách ly phát hiện ra. Đằng nào cũng đáng để nán lại thêm chút nữa. Ý tưởng đang ở rất gần đáp án làm gã hứng khởi, quên cả những thận trọng sơ đẳng nhất.
Gã phải biết liệu phán đoán của mình về Anatolij Petrov có chính xác hay không.
← Máy dò bức xạ ion hóa.