Họ tới một trong những ngôi nhà liên lạc của giáo đoàn ân giải, nó là một trong vô số những bất động sản của Vatican nằm rải rác thành phố Roma. Trong căn hộ có sẵn một bộ đồ sơ cứu và một chiếc máy tính để nối mạng Internet.
Clemente đã kiếm được quần áo để thay và bánh mỳ kẹp để lấy lại sức lực. Trong khi đó, Marcus ngực trần đứng trước gương trong phòng tắm, dùng kim chỉ y tế để khâu lại vết thương – một khả năng khác mà anh không biết là mình sở hữu – và như mọi khi anh cố không chạm trán với hình ảnh phản chiếu gương mặt của chính mình, chỉ tập trung vào việc đang làm.
Sau vết sẹo trên thái dương, vết thương lần này sẽ trở thành vết sẹo thứ hai.
Anh có những dấu vết khác trên da thịt. Chứng mất trí nhớ đã ngăn anh tìm lại ký ức trong tâm hồn, vậy là anh tìm kiếm chúng trên cơ thể. Dấu vết của những chấn thương nhỏ trong quá khứ như một vết nhỏ màu hồng ở mắt cá chân hay vết xước ở hốc khuỷu tay. Ai mà biết được, có khi chúng đến từ một cú ngã xe đạp vào thời thơ ấu hay một tai nạn tầm thường trong nhà khi đã lớn hơn. Dù thế nào cũng không cần phải nhớ lại. Thật buồn khi không có quá khứ. Nhưng đứa trẻ mà anh tìm thấy xương lại không có tương lai. Đằng nào thì cả hai cũng chết. Chỉ có điều, với Marcus, cái chết lại cư xử một cách kỳ quặc, nó diễn ra theo chiều ngược lại.
Trên đường từ bệnh viện của Canestrari về tới ngôi nhà an toàn, Clemente cập nhật cho anh thông tin về Astor Goyash.
Hắn là một tên buôn lậu người Bulgari, bảy mươi tuổi và sống Roma được khoảng hai mươi năm. Hắn kinh doanh từ xây dựng tới mại dâm. Không phải là một nhân vật đáng tin cậy. Hắn là điểm tham chiếu của bọn tội phạm có tổ chức, chuyên rửa tiền bẩn.
“Loại người như hắn thì có liên quan gì đến Alberto Canestrari?” Marcus lại hỏi tiếp, sau khi nghe câu chuyện của Clemente, anh không tài nào tìm ra một lời giải thích có sức thuyết phục.
Bạn anh, trong lúc cầm hộ anh bông thấm nước và thuốc sát trùng, cố suy luận: “Trước tiên chúng ta nên tìm hiểu xem kẻ nào đã bỏ khúc xương ở đó, anh không nghĩ vậy sao?”
“Là linh mục ân giải bí ẩn,” Marcus khẳng định một cách chắc chắn. “Khi ông ta chịu trách nhiệm về vụ án này, sau lời xưng tội của Canestrari, ông ta đã tìm thấy phần còn lại của đứa trẻ trong kho chứa rác thải đặc biệt. Ai mà biết được, có khi ông bác sĩ phẫu thuật, bị dằn vặt bởi tội lỗi, đã không dứt khoát bỏ nó đi. Thật may, linh mục ân giải đã khắc lên khúc xương cánh tay cái tên của Astor Goyash và giấu nó đi để sau này nó được tìm thấy. Nếu không, hẳn nó đã bị phá hủy trong vụ hỏa hoạn tại bệnh viện.”
“Chúng ta thử xâu chuỗi lại những sự việc,” Clemente đề xuất.
“Vậy là… Canestrari giết chết một đứa trẻ. Nhúng tay vào vụ án mạng có cả một tên tội phạm tầm cỡ: Astor Goyash. Nhưng chúng ta vẫn chưa biết nguyên nhân.”
“Gã người Bulgari đó không tin tưởng Canestrari. Ông bác sĩ trong tình trạng tâm lý mệt mỏi và có thể phạm phải những bước đi sai lầm. Vì thế Goyash luôn để mắt đến ông ta. Những cái camera siêu vi trong phòng khám của ông bác sĩ là minh chứng cho điều đó.”
“Vụ tự tử của Canestrari với gã người Bulgari giống như một hồi chuông báo động.”
“Vì thế, ngay sau đó, tay chân của hắn đã phóng hỏa thiêu cháy bệnh viện. Chúng hy vọng sẽ xóa đi vĩnh viễn những bằng chứng có thể có về vụ sát hại cậu bé. Xét cho cùng, chúng đã phi tang khỏi phòng khám cái kim tiêm mà Canestrari dùng để tiêm chất độc đã giết chết ông ta, tránh việc cảnh sát mở cuộc điều tra.”
“Phải rồi,” Marcus đồng tình. “Nhưng còn một nút thắt cơ bản. Điều gì đã gắn kết một nhà hảo tâm ai cũng biết với một tên tội phạm?”
Clemente cũng đồng quan điểm: “Thực sự mà nói, tôi cũng không thấy có liên quan gì. Chính anh đã nói: Họ thuộc về hai thế giới khác nhau.”
“Cho dù như thế vẫn sẽ có một sợi dây liên kết họ, tôi chắc chắn như vậy.”
Clemente lên giọng thuyết phục: “Nghe này, Marcus. Thời gian cho Lara đang sắp hết. Có lẽ anh nên bỏ qua câu chuyện này và tập trung vào việc tìm kiếm cô sinh viên.”
Lời nhắc nhở nghe có vẻ lạ lùng với Marcus. Trong giây lát, anh giả bộ tập trung vào việc chữa trị vết thương, thi thoảng kiểm tra nét mặt của Clemente qua gương. “Có thể cậu có lý, hôm nay tôi đã nhận ra điều đó. Thật may là cậu đã tới bệnh viện. Nếu cậu không mang tôi đi, hai tên đó đã giết tôi.”
Trong lúc nói điều đó, bạn anh cụp mắt xuống.
“Cậu đang theo dõi tôi phải không?”
“Anh nói gì vậy?” Clemente thấy bị tổn thương.
Marcus không tin và quay lại để nhìn thẳng vào mắt cậu ta. “Chuyện gì xảy ra vậy? Cậu đang giấu tôi điều gì?”
“Chẳng có gì.”
Clemente đang phòng vệ, Marcus thử phỏng đoán lý do. “Don Michele Fuente đã chép lại lời xưng tội của kẻ sắp tự tử Alberto Canestrari, nhưng theo lệnh của giám mục ông ta đã không viết tên kẻ có tội. Các anh đang cố bảo vệ điều gì đây? Ai phía trên các anh muốn tất cả im lặng?”
Clemente nín thinh.
“Tôi biết mà,” Marcus nói. “Mối quan hệ giữa Canestrari và Astor Goyash là tiền, phải không?”
“Ông bác sĩ phẫu thuật không có vẻ cần tiền,” Clemente phản biện, nhưng không mấy thuyết phục.
Marcus tận dụng thế khó của cậu ta. “Điều mà ông bác sĩ coi trọng nhất là tên tuổi của mình.” Nhưng sau đó anh bổ sung: “Ông ta nghĩ mình là một người tốt.”
Clemente hiểu rằng không thể tiếp tục màn kịch đó được nữa. “Bệnh viện mà Canestrari xây dựng ở Angola là một tác phẩm vĩ đại. Nếu vậy có nguy cơ chúng tôi sẽ phải phá hủy nó.”
Marcus gật gù: “Ông ta dùng tiền nào để xây nó? Tiền của Goyash phải không?”
“Chúng tôi không rõ.”
“Nhưng có khả năng.” Marcus bàng hoàng và giận dữ. “Cuộc sống của một đứa trẻ bị đánh đổi với hàng nghìn sinh mạng.”
Clemente không thể nói gì thêm. Giờ người học trò đã hiểu mọi chuyện.
“Chúng ta lựa chọn cái đỡ xấu xa hơn. Nhưng như vậy chúng ta ủng hộ logic đã đưa ông bác sĩ phẫu thuật tới việc chấp nhận một giao kèo rất tội lỗi.”
“Cái logic đó không liên quan đến chúng ta. Nhưng sinh mạng của hàng ngàn người thì có.”
“Thế còn đứa trẻ? Sinh mạng của nó không đáng giá gì sao?” Anh ngưng lại để kiểm soát cơn giận dữ. “Vị Chúa mà chúng ta vẫn nhân danh để hành động sẽ phán xử mọi chuyện này thế nào?” Rồi anh nhìn vào mắt của Clemente: “Ai đó sẽ trả thù cho sinh mạng duy nhất đó, như vị linh mục ân giải đã tiên đoán. Chúng ta có thể quyết định ngồi yên nhìn chuyện xảy ra, hoặc cố làm một điều gì đó. Trong trường hợp thứ nhất, chúng ta chẳng khác nào những kẻ tòng phạm của một vụ giết người.”
Clemente biết là Marcus có lý, nhưng cậu vẫn do dự. Một lát sau, cậu ta phá vỡ sự im lặng: “Nếu Astor Goyash thấy cần phải theo dõi phòng khám của Canestrari ba năm sau sự việc xảy ra là bởi vì hắn sợ bị liên lụy,” cậu khẳng định. Rồi cậu thêm vào: “Điều đó có nghĩa rằng còn một bằng chứng có thể chứng minh hắn có liên quan đến án mạng đó.”
Marcus mỉm cười. Cậu bạn đã đứng về phía anh, cậu ta sẽ không bỏ rơi anh. “Chúng ta phải tìm ra danh tính của cậu bé đã bị sát hại,” anh liền nói. “Và tôi biết mình phải làm thế nào.”
Họ tới căn phòng bên cạnh, nơi để máy vi tính. Sau khi nối mạng Internet, Marcus vào trang thông tin điện tử của cảnh sát quốc gia.
“Anh muốn tìm hắn ở đâu?” Clemente đứng sau anh hỏi.
“Vị linh mục ân giải bí ẩn tạo cơ hội trả thù, vì vậy nạn nhân trẻ tuổi chắc chắn là người Roma.”
Anh mở trang thông tin về những người bị mất tích và vào mục trẻ em. Xuất hiện những gương mặt thiếu nhi và thiếu niên. Con số rất ấn tượng. Thường là những trường hợp tranh nhau con cái, chúng bị một trong hai bố mẹ đưa đi, nên không khó để giải đáp bí ẩn, tên của chúng sẽ nhanh chóng biến mất khỏi danh sách. Tương tự như thế là những trường hợp bỏ nhà ra đi và cũng khép lại sau ít ngày với cuộc đoàn tụ gia đình và một trận quát tháo. Nhưng một vài đứa trẻ đã biến mất hàng năm trời và sẽ ở lại trên trang thông tin đó cho đến khi người ta biết được chuyện gì đã xảy ra với chúng. Chúng mỉm cười trong những bức hình nhòe và rất cũ. Trong ánh mắt của chúng là một sự vô tội bị xâm phạm. Trong một số trường hợp, từ hình ảnh đó cảnh sát sẽ có được một bản phác thảo khuôn mặt để phán đoán sự biến đổi của nó khi bọn trẻ trưởng thành. Tuy nhiên hy vọng về khả năng sống sót của những đứa trẻ là rất mong manh. Thường thì tấm ảnh trên trang thông tin điện tử thay thế cho bia mộ, một cách để không lãng quên chúng.
Lược bỏ những chi tiết thừa, Marcus và Clemente tập trung vào những đứa trẻ bị mất tích ở Roma ba năm trước. Họ tìm ra hai trường hợp. Một trai và một gái. Họ đọc hồ sơ của chúng.
Filippo Rocca biến mất trong hư không vào một buổi trưa ở cổng trường. Đám bạn thường chơi cùng với nó không nhận ra gì cả. Cậu bé mười hai tuổi và có một nụ cười tươi tắn, thiếu một chiếc răng cửa phía trên. Nó mặc một chiếc áo choàng đồng phục của trường tôn giáo nơi nó theo học và một chiếc quần jean, một cái áo thun màu cam với một cái áo phông polo màu xanh da trời, chân đi giày thể thao. Trên ba lô của cậu bé có gắn huy hiệu thiếu sinh quân và cúp của đội bóng mà nó hâm mộ.
Alice Martini mười tuổi, có tóc vàng bên đuôi sam. Cô bé đeo kính cận gọng màu hồng. Nó mất tích khi đang ở công viên với gia đình cùng bố, mẹ và một cậu em trai. Cô bé mặc một chiếc áo nỉ màu trắng với khuôn mặt của Bugs Bunny, quần soóc và giày vải. Người cuối cùng nhìn thấy cô bé là một anh bán bóng. Anh ta nhìn thấy cô bé đứng gần nhà vệ sinh trong lúc đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên, nhưng chỉ trong chốc lát và anh ta không thể cung cấp nhận dạng cho cảnh sát.
Marcus có thêm những thông tin khác khi truy cập vào các trang web của các tờ nhật báo đưa bài về hai trường hợp mất tích đó. Bố mẹ của Alice và của Filippo đều đưa ra lời kêu gọi, tham gia vào những buổi nói chuyện trên truyền hình và trả lời phỏng vấn để duy trì sự quan tâm về hai vụ mất tích đó. Nhưng những cuộc điều tra vẫn không đem lại kết quả.
“Anh tin rằng trong số những đứa trẻ này sẽ có người mà chúng ta tìm kiếm?” Clemente hỏi.
“Có thể, nhưng tôi hy vọng là chỉ có một. Thời gian không ủng hộ chúng ta. Cho đến tận lúc này, vị linh mục ân giải đã tính toán mọi việc, để mỗi ngày sẽ có một vụ báo oán. Đầu tiên, chị gái của một trong những nạn nhân của Jeremiah Smith đã tìm thấy hắn trong tình trạng hấp hối tại nhà của hắn và khám phá ra sự thật. Tối tiếp theo Raffaele Altieri đã giết bố của mình, kẻ chủ mưu trong vụ sát hại mẹ anh ta hai mươi năm trước. Hôm qua Pietro Zini đã ám sát Federico Noni, kẻ phạm tội tấn công hàng loạt và trước đó đã sát hại cô em gái Giorgia để bịt miệng cô ấy và sau đó là một cô gái khác bị chôn ở biệt thự Glori. Cậu có để ý thấy trong hai vụ án cuối cùng này, thông điệp mà linh mục ân giải gửi tới những kẻ báo thù đến vào thời gian chuẩn tới mức khó tin không? Ông ta luôn để lại cho chúng ta rất ít thời gian để khám phá và ngăn chặn cơ chế mà ông ta đã khởi động. Tôi không tin lần này lại khác những lần trước. Vì thế chúng ta phải khẩn trương hành động. Ai đó sẽ cố giết Astor Goyash ngay trong đêm nay.”
“Không dễ để tiếp cận ông ta. Cả anh cũng thấy những tên vệ sĩ của ông ta rồi đó, ông ta đi đâu cũng có tùy tùng.”
“Dù thế nào tôi cũng cần cậu, Clemente.”
“Tôi ư?” Người kia ngạc nhiên thốt lên.
“Tôi không thể để mắt đến gia đình của cả hai đứa trẻ bị mất tích, chúng ta cần phân chia nhiệm vụ. Chúng ta sẽ sử dụng hộp thư thoại để liên lạc. Ngay khi một trong hai khám phá ra điều gì, hãy để lại lời nhắn.”
“Anh muốn tôi làm gì đây?”
“Cậu hãy tìm kiếm gia đình Martini, còn tôi sẽ tiếp cận bố mẹ của Filippo Rocca.”
Ettore và Camilla Rocca sống ở biển, vùng Ostia, trong một ngôi biệt thự nhỏ có một tầng duy nhất, hướng ra bãi biển. Đó là một ngôi nhà đáng tự hào, được mua bằng tiền tiết kiệm.
Gia đình họ là một gia đình bình thường.
Marcus đã nhiều lần tìm cách mở rộng nghĩa cho tính từ đó. Nó có thể là một tập hợp những giấc mơ nhỏ bé và hy vọng được tích tụ theo thời gian, tạo thành một tấm áo giáp chống lại những cay nghiệt có thể có của cuộc đời, nhưng cũng có thể là một dự án hạnh phúc thực sự. Với một số người, khát khao lớn nhất là lặp lại cuộc sống yên bình và không có quá nhiều xáo trộn, lúc nào cũng giống như vậy. Đó là điều kiện của một hiệp ước câm lặng với số phận, được gia hạn mỗi ngày.
Ettore Rocca là đại diện thương mại và thường xuyên vắng nhà. Vợ ông – bà Camilla – là nhân viên bảo trợ xã hội, làm việc tại một văn phòng tư vấn chuyên trợ giúp những gia đình nghèo và thanh niên khó khăn. Bà ấy làm vì người khác, trong khi chính bà cũng có thể được liệt vào số những người cần giúp đỡ.
Hai vợ chồng đã chọn sống bên bờ biển vì Ostia yên bình hơn và đỡ đắt đỏ. Hàng ngày họ tới Roma để làm việc, nhưng đó là một sự hy sinh có thể hiểu được.
Khi lẻn vào nhà họ, lần đầu tiên Marcus cảm thấy mình là một kẻ đột nhập. Có lưới sắt ở cửa ra vào và cửa sổ, nhưng anh không gặp khó khăn gì khi mở ổ khóa chính, và đóng nó lại khi đã vào được bên trong. Anh thấy mình ở trong một gian bếp mà cũng là một phòng khách. Tông màu chủ đạo là trắng và xanh lam. Không có mấy đồ đạc, tất cả đều theo phong cách hàng hải. Bàn ăn có vẻ được làm từ những tấm ván của một con tàu và trên đó có đặt một chiếc đèn đi biển. Trên tường có treo một bánh lái cũ bên trong có gắn đồng hồ và trên một cái kệ có trưng bày một bộ sưu tập vỏ sò rất đẹp.
Cát chui được vào bên trong qua những kẽ hở và lạo xạo dưới đế giày. Marcus đánh bạo đi tìm những dấu hiệu có liên quan đến linh mục ân giải. Đầu tiên, anh nhắm vào tủ lạnh, trên đó anh thấp thoáng thấy một mảnh giấy được gắn bằng một chiếc nam châm hình con cua. Đó là một lời nhắn của Ettore cho vợ.
Hẹn gặp em sau mười ngày nữa. Yêu em.
Người đàn ông đi công tác vắng nhà, nhưng đó cũng có thể chỉ là một lời nói dối để làm vợ yên lòng. Có lẽ ông ta đang chuẩn bị đi giết Goyash. Thấy rõ nguy cơ, ông ta đã để vợ ngoài cuộc, để cứu bà. Một tuần để chuẩn bị, giam mình trong một nhà nghỉ nằm ngoài thành phố. Nhưng Marcus không thể đi theo phỏng đoán. Anh cần sự xác nhận. Anh tiếp tục lục soát phòng đầu tiên và càng tiếp tục anh càng cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
Không thấy có sự đau khổ giữa những đồ vật ấy.
Có thể, theo cách ngây ngô, người ta trông chờ rằng sự ra đi của Filippo sẽ gây ra một vết nứt trong cuộc sống của cha mẹ cậu. Như một vết thương, thay vì in dấu lại trên da thịt, nó xuất hiện trên những đồ vật. Và chỉ cần vuốt ve cũng thấy chúng rỉ máu. Thế mà đứa bé mười hai tuổi cũng biến mất khỏi đó. Không có ảnh, cũng chẳng có ký ức về nó. Nhưng có thể nỗi đau lại hiện hữu trong chính sự trống rỗng. Marcus không đủ khả năng để cảm nhận nó, vì chỉ người làm cha, làm mẹ mới có thể nhìn thấy. Rồi anh đã hiểu. Khi quan sát khuôn mặt của Filippo bé nhỏ, cùng với khuôn mặt của những cậu bé khác trên trang web của Cảnh sát quốc gia, anh đã tự hỏi cha mẹ cậu tiếp tục sống như thế nào. Chuyện đó khác so với cái chết của một đứa con. Trong những trường hợp mất tích, cần phải kiểm soát mối nghi ngờ. Nó có thể len lỏi khắp nơi, phá hủy mọi thứ từ bên trong mà không ai để ý. Nó sẽ ngốn từng ngày, từng giờ. Và năm tháng qua đi mà không có lời giải đáp. Marcus đã nghĩ rằng so với việc đó thì biết con mình đã chết còn tốt hơn.
Cái chết đeo bám những kỷ niệm, kể cả những kỷ niệm tốt đẹp nhất, và nó gieo rắc chúng cùng với nỗi đau, làm cho ký ức không thể chịu đựng nổi. Cái chết trở thành bá chủ của quá khứ.
Nghi ngờ còn tồi tệ hơn, vì nó đeo bám tương lai.
Anh bước vào phòng của Ettore và Camilla. Trên mỗi chiếc gối của giường đôi có đặt một bộ pijama. Chăn không nếp gấp, dép đi trong nhà sóng đôi. Mỗi đồ vật đều ở đúng vị trí của nó. Cứ như là người ta có thể dùng sự ngăn nắp để chữa trị cơn điên loạn của nỗi đau, hay tình trạng hỗn độn do thảm kịch gây ra. Bằng cách thuần hóa mọi thứ ở xung quanh chúng ta. Bằng cách huấn luyện mọi vật tuân theo trò khôi hài của trạng thái bình thường, để chúng nhắc đi nhắc lại thông tin mang tính an ủi là mọi chuyện vẫn ổn.
Và trong bức họa đồng quê đó, cuối cùng anh cũng thấy Filippo.
Cậu bé mỉm cười trong một khung ảnh, cùng với bố mẹ. Cậu đã không bị lãng quên. Nhưng cả cậu cũng có chỗ riêng của mình: trên một cái tủ ngăn kéo, dưới một chiếc gương. Marcus đang định ra khỏi phòng thì mắt anh sượt qua một vật và anh chợt hiểu rằng mình đã lầm.
Trên tủ đầu giường ở phía Camilla nằm có một thiết bị giám sát trẻ nhỏ.
Chỉ có một lý do duy nhất để giải thích cho sự hiện diện của đồ vật đó. Nó được dùng để kiểm tra giấc ngủ của em bé.
Bất ngờ trước phát hiện này, Marcus bước về phía căn phòng bên cạnh. Cửa phòng đang đóng. Mở cửa ra, anh mới thấy trong căn phòng trước đây là phòng ngủ của Filippo, gần giường của cậu bé giờ có một chiếc cũi. Không gian được chia đều nhau. Có những tấm poster đội bóng yêu thích, bàn học, nhưng có cả một cái tủ mini, một cái ghế ăn dặm và một núi đồ chơi cho trẻ nhỏ. Và một chiếc hộp nhạc với những con ong bé xíu kết thành một vòng quay.
Filippo vẫn chưa biết điều đó, nhưng cậu bé có một cậu em trai hay em gái.
Cuộc sống là phương thuốc cho nỗi đau, Marcus tự nhủ. Và anh đã hiểu vợ chồng Rocca làm thế nào để tìm ra lý do tiếp tục tin vào tương lai, lôi nó ra khỏi màn sương mù của sự hoài nghi. Dẫu thế, anh vẫn thấy chưa thuyết phục. Chẳng lẽ gia đình đó lại mạo hiểm nỗ lực tìm lại cuộc sống yên bình để thực hiện việc trả thù hay sao? Họ sẽ phản ứng thế nào trước cái tin đứa con đầu của họ đã chết? Hãy nhớ rằng Filippo vẫn có thể là nạn nhân của Canestrari, anh tự nhắc nhở mình.
Khi đang định rời khỏi nhà với chủ ý nghe lén Camilla Rocca tại văn phòng tư vấn nơi bà ta làm việc và theo dõi bà ta cho đến hết ngày, anh bỗng nghe thấy tiếng rung chuyển của một động cơ. Anh vén rèm cửa sổ và nhìn thấy một chiếc xe hơi gia đình vừa mới đỗ trong con hẻm. Trên xe là bà nhân viên bảo trợ xã hội.
Bị bất ngờ và không thể thoát ra ngoài, anh điên cuồng đi tìm chỗ trú ẩn. Anh tìm thấy một căn phòng được dùng làm nơi là quần áo và cũng là nhà kho. Anh trốn ở góc sau cánh cửa và chờ đợi. Anh nghe thấy tiếng khóa đang vặn. Rồi Camilla bước vào và đóng cửa. Tiếng chùm chìa khóa được đặt trên kệ. Tiếng giày cao gót lóc cóc trên sàn. Người phụ nữ cởi giày và thả từng chiếc một xuống. Marcus thấy bà ta thấp thoáng sau khe cửa. Bà ta bước trên chân trần và mang theo một vài cái túi giấy. Bà ta đã đi mua sắm và trở về nhà sớm hơn dự kiến. Nhưng cậu con trai, hay con gái, không đi cùng. Bà ta bước vào phòng giặt là để treo một bộ váy mới lên mắc áo. Bà ta làm việc đó mà không hề quay mặt lại. Khoảng cách giữa họ chỉ là một màng chắn cửa, một lớp gỗ rất mỏng. Nếu người phụ nữ di chuyển nó, bà ta sẽ thấy anh trước mặt. Nhưng bà ta không làm vậy. Bà ta đi thẳng về phòng tắm và đóng cửa lại.
Marcus nghe thấy tiếng nước vòi hoa sen xối xả và ra khỏi chỗ ẩn nấp của mình. Anh đi ngang qua cánh cửa đóng kín và trở lại. Bằng cách nào đó, trong ngôi nhà cuộc sống đã quay trở lại.
Thay vì phấn khởi, ý nghĩ đó lại làm anh bồn chồn. Anh thấy hoảng sợ và hoang mang. “Clemente,” anh lẩm bẩm, chợt vỡ lẽ có khi gia đình mà họ đang tìm kiếm lại vô tình do cậu bạn anh phụ trách.
Tranh thủ lúc Camilla Rocca còn đang tắm, anh rút điện thoại treo trên tường nhà bếp và quay số hộp thư thoại. Có một tin nhắn của Clemente. Giọng nói hoảng hốt.
“Anh phải tới đây ngay. Bố của Alice Martini đang lên xe với đống hành lý và tôi e là ông ta sẽ sớm rời khỏi thành phố. Còn một chuyện nữa. Ông ta đang sở hữu một khẩu súng bất hợp pháp.”