Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một năm trước
Mexico

Chiếc taxi tiến như rùa bò trong giao thông ùn tắc vào giờ cao điểm. Điệu nhạc Latin phát ra từ radio hòa cùng âm thanh của các ô tô khác đang nối đuôi nhau, cửa sổ đều mở tung vì cái nóng. Kết quả là một đống tạp âm chối tai, nhưng gã thợ săn để ý thấy mỗi người vẫn phân biệt được giai điệu của riêng mình. Gã đề nghị bác tài bật điều hòa nhưng ông ta bảo rằng nó đã hỏng.

Ở thành phố Mexico đang là ba mươi độ và độ ẩm được dự báo sẽ tăng trong đêm. Tất cả góp phần làm màn sương mù ô nhiễm đang bao trùm lên thủ đô trở nên trầm trọng hơn. Vì thế mà gã chẳng muốn nán lại đây lâu. Gã sẽ phải hoàn thành công việc rồi khởi hành ngay lập tức. Mặc dù thấy bất tiện, gã vẫn hứng khởi với ý tưởng được tới đó.

Gã phải nhìn thấy tận mắt.

Ở Paris, con mồi đã tuột khỏi tay gã trong phút chốc và rồi, như dự đoán, hắn ta đã xóa sạch dấu vết. Nhưng ở thành phố đó, gã thợ săn vẫn còn một tia hy vọng. Nếu muốn đi săn lại từ đầu, gã cần phải hiểu rõ kẻ mình đang đương đầu là ai.

Chiếc taxi thả gã trước cổng chính của Trại tế bần Thánh Lucia. Gã thợ săn ngẩng đầu nhìn tòa nhà năm tầng, trắng và đổ nát. Dù mang phong cách kiến trúc thực dân khá cuốn hút, những chấn song cửa sổ không để lại mảy may nghi ngờ về chức năng sử dụng của nơi đây.

Xét cho cùng, đây chính là số phận trong những bệnh viện tâm thần, gã nghĩ. Ai vào đó sẽ không bao giờ ra nữa.

Bác sĩ Florinda Valdés ra đón gã ở quầy lễ tân. Họ đã trao đổi email với nhau và đó là lần đầu gã dùng danh tính giả mạo: Một giảng viên tâm lý học pháp y ở Cambridge.

“Xin chào tiến sĩ Foster,” cô ta mỉm cười và bắt tay gã.

“Chào cô Florinda… Chúng ta có thể xưng hô thân mật được chứ?” Gã thợ săn hiểu ngay ra rằng người phụ nữ tròn trịa tầm bốn mươi tuổi đó sẽ dễ bị phỉnh nịnh bởi phong cách lịch thiệp và hòa nhã của tiến sĩ Foster. Nếu không phải thế tại sao cô ta vẫn còn đang tìm kiếm ý trung nhân. Gã đã điều tra rất tỉ mỉ trước khi liên lạc với cô ta.

“Thế nào, chuyến đi của anh ổn chứ?”

“Tôi luôn khao khát được đến thăm Mexico.”

“À, về việc này không có vấn đề gì. Tôi đã nghĩ tới một lộ trình hoàn hảo cho cuối tuần của chúng ta.”

“Tốt quá,” gã reo lên, giả bộ hăng hái. “Vậy thì tốt hơn là tập trung vào công việc, như vậy chúng ta sẽ có thêm thời gian cho những thứ còn lại.”

“Ồ, vâng, dĩ nhiên rồi,” cô ả ngây thơ lảnh lót. “Để tôi dẫn đường cho anh, theo lối này.”

Gã thợ săn bắt đầu liên lạc với Florinda Valdés sau khi xem trên Youtube bài phát biểu của cô ta tại một hội nghị về tâm thần học ở Miami. Gã đã tình cờ biết đến cô ta khi nghiên cứu các chứng rối loạn nhân cách. Đó là những cơ may làm gã tin rằng cuối cùng mình đã đạt được mục đích và thật bõ công sức đã bỏ ra.

Báo cáo của Valdés tại hội nghị có tiêu đề Trường hợp của cô gái trong gương.

“Dĩ nhiên chúng tôi không cho phép bất cứ ai gặp cô ấy,” cô ta giải thích trong lúc họ băng qua hành lang bệnh viện, để gã tự hiểu có thể cô ả đang trông chờ từ gã một sự đền đáp cũng đặc biệt như vậy.

“Cô biết không, sự tò mò của một học giả như tôi đã lấn át tất cả: Tôi đã bỏ hành lý ở khách sạn và phi thẳng tới đây. Nếu cô không phiền, lát nữa chúng ta có thể cùng nhau quay lại đó trước khi đi ăn tối nhé?”

“Ồ, chắc chắn rồi.” Cô ta đỏ mặt, đoán thầm không biết tối nay sẽ tiến triển đến mức nào. Nhưng gã không có phòng khách sạn nào hết. Chuyến bay của gã khởi hành lúc 20 giờ.

Sự hân hoan của người phụ nữ lạc điệu với những lời ca thán vọng ra từ giường bệnh. Lúc đi ngang qua, gã thợ săn có cơ hội nhìn vào bên trong. Những ai sống trong đó không còn là con người. Mặt họ trắng bệch như bộ quần áo đang mặc, đầu cạo trọc vì chấy, vì tác dụng phụ của thuốc an thần. Họ lang thang trên đôi chân trần, người nọ va vào người kia như những vật thể trôi dạt vào bờ, mỗi kẻ chất chứa nỗi kinh hoàng và những độc dược của chính mình. Những người khác bị trói bằng dây da vào những cái giường nhem nhuốc. Họ vật vã, la hét bằng giọng của quỷ. Hoặc họ bất động để chờ đợi một cái chết, nhưng độc ác thay, nó lại đến muộn. Có những người già trông như thể những đứa trẻ, hoặc họ là những đứa trẻ đã bị lão hóa quá nhanh.

Khi gã thợ săn đi ngang qua địa ngục của họ, cái ác tăm tối giam cầm họ trong chính bản thân mình chăm chăm nhìn gã qua những đôi mắt trợn trừng.

Hai người tới chỗ mà Valdés gọi là khu đặc biệt. Đó là một khu biệt lập với những chỗ khác, nơi mỗi phòng chỉ có tối đa hai bệnh nhân.

“Ở đây chúng tôi giữ những đối tượng bạo lực, nhưng bao gồm cả những ca bệnh thú vị nhất… Angelina là một trong số đó,” cô bác sĩ tâm thần hãnh diện bổ sung.

Họ tới trước một cánh cửa sắt tương tự như cửa nhà giam. Valdés ra hiệu cho y tá mở cửa. Bên trong tối om, chỉ có chút ánh sáng lọt qua từ ô cửa sổ nhỏ phía trên, gã thợ săn mất một lúc mới nhìn ra cơ thể còm nhom nom như một cành cây thu lu trong một góc giữa tường và giường. Cô gái có lẽ nhiều nhất chỉ hai mươi tuổi. Trên nét mặt chai lì vì đau khổ vẫn có thể nhận ra một vẻ duyên dáng nhất định.

“Đây rồi, cô ấy là Angelina,” cô bác sĩ tuyên bố, lỗ mãng trỏ vào cô gái như thể đang giới thiệu một hiện tượng quái dị.

Gã thợ săn bước vài bước, nóng lòng được đối mặt với lý do đã đẩy gã tới tận đó. Nhưng bệnh nhân có vẻ không nhận ra sự có mặt của họ.

“Cảnh sát đã phát hiện ra cô ta khi đột kích một nhà chứa tại một ngôi làng gần Tijuana. Họ truy tìm một kẻ buôn bán ma túy, nhưng lại tìm thấy Angelina. Bố mẹ cô ta nghiện rượu và ông bố đã bán cô ta cho một tên buôn gái mại dâm khi cô ta mới được năm tuổi.”

Hồi đầu hẳn cô ta là món đồ quý giá chỉ dành cho những khách hàng sẵn sàng trả giá cao cho cái thói suy đồi của mình, gã thợ săn nghĩ.

“Khi lớn lên cô ta mất dần giá trị và bọn đàn ông chỉ cần vài peso là có được cô ta. Bọn nhà chứa giữ cô ta cho những gã nông dân say xỉn và những tên tài xế xe tải. Cô ta có thể phải tiếp khách chục lần trong một ngày.”

“Một nô lệ.”

“Cô ta chưa bao giờ ra khỏi đó, lúc nào cũng bị cầm tù. Có một ả trông coi cô ta, đối xử với cô ta rất thậm tệ. Cô ta chưa bao giờ nói gì, tôi không cho là cô ta thực sự biết được những điều gì diễn ra xung quanh mình. Như thể cô ta mắc chứng căng trương lực*.”

Quá thích hợp để giải tỏa bản năng hèn hạ nhất của những kẻ đồi bại, gã thợ săn định bình luận nhưng đã kìm lại. Gã phải chuyển hướng sang một mối quan tâm đơn thuần về nghề nghiệp. “Hãy kể cho tôi khi nào các cô phát hiện ra… tài năng của cô ta.”

“Khi họ đưa cô ta tới đây, cô ta ở chung phòng với một bệnh nhân lớn tuổi. Chúng tôi để họ ở cùng nhau vì cả hai đều tách biệt khỏi thế giới. Quả thực họ không giao tiếp với nhau.”

Gã thợ săn rời mắt khỏi cô gái để nhìn Valdés: “Rồi chuyện gì xảy ra?”

“Lúc đầu Angelina có những triệu chứng vận động kỳ lạ. Các khớp cứng lại và gây đau đớn, cô ta di chuyển khó khăn. Chúng tôi đã nghĩ đến một dạng viêm khớp. Nhưng sau đó răng cô ta bắt đầu rụng.”

“Răng ư?”

“Không chỉ có vậy. Chúng tôi đã đưa cô ta đi xét nghiệm và phát hiện ra các cơ quan nội tạng suy giảm chức năng trầm trọng.”

“Thế đến khi nào các cô biết nguyên nhân thực sự của việc đó?”

Mặt của Florinda Valdés bỗng sầm lại: “Khi tóc cô ta chuyển sang màu trắng.”

Gã thợ săn quay về phía bệnh nhân. Từ những gì gã có thể thấy, mái tóc gần như được cạo sạch mang một màu đen bóng không lẫn vào đâu được.

“Để triệu chứng thuyên giảm chỉ cần đưa cô ta ra khỏi căn phòng có người phụ nữ cao tuổi.”

Gã thợ săn quan sát cô gái, cố luận xem có nét gì mang tính người ẩn giấu trong đáy mắt vô hồn của cô ấy. “Hội chứng tắc kè hoa hay hội chứng gương,” gã kết luận.

Trong một thời gian dài Angelina đã bị ép phải trở thành thứ mà bọn đàn ông cưỡng bức cô muốn. Món đồ tiêu khiển của chúng, không hơn không kém. Vậy là cô phải thích nghi. Kết quả là đánh mất chính mình trong những lần quan hệ đó. Mỗi lần một chút, chúng đã mang cô đi. Hàng năm trời bị lạm dụng đã tước khỏi sinh vật đó mọi dấu hiệu nhận dạng. Vì thế cô phải mượn danh tính của những người xung quanh.

“Ở đây chúng ta không gặp một trường hợp đa nhân cách hay một bệnh nhân tâm thần cứ tin mình là Napoléon hay Nữ hoàng Anh, như thường xuất hiện trong truyện tranh,” Valdés cười. “Những người mắc Hội chứng tắc kè hoa có xu hướng bắt chước một cách hoàn hảo bất kỳ ai đứng trước mặt họ. Gặp bác sĩ, họ sẽ biến thành bác sĩ, gặp đầu bếp họ sẽ khẳng định mình biết nấu ăn. Khi được hỏi về nghề nghiệp của mình, họ sẽ trả lời đại khái nhưng lại phù hợp.”

Gã thợ săn nhớ tới trường hợp một bệnh nhân hóa thân thành ông bác sĩ tim, người đang cùng đối thoại, và khi phải trả lời câu hỏi bẫy về việc chẩn đoán một dị tật tim cụ thể nào đó, anh ta khăng khăng là không thể nói được trừ phi có những xét nghiệm chính xác.

“Nhưng trường hợp của Angelina không chỉ là hành vi bắt chước đơn thuần,” cô bác sĩ chỉ rõ. “Khi tiếp xúc với người phụ nữ lớn tuổi hơn, trong cô ta bắt đầu một quá trình lão hóa trông thấy. Trí não của cô ta đang điều khiển một thay đổi thực tế về cơ thể.”

Một kẻ biến hình, gã thợ săn – biết rõ định nghĩa chính xác – tự nhủ. “Còn có những biểu hiện khác không?”

“Có một số, nhưng vô nghĩa và chỉ kéo dài trong ít phút. Những người mắc hội chứng này là những người bị tổn thương não bộ hoặc, như trường hợp của Angelina, một cú sốc nào đó gây ra những hiệu ứng tương tự.”

Gã thợ săn kinh ngạc, nhưng rõ ràng bị hấp dẫn bởi khả năng của cô gái. Đây chính là bằng chứng hùng hồn nhất mà gã đi tìm để tự chứng minh rằng mình đã không sai lầm trong ngần ấy thời gian. Lý thuyết mà gã xây dựng về con mồi của mình giờ đây đã có một minh chứng.

Gã thợ săn biết rằng tất cả những kẻ giết người hàng loạt đều hành động do hậu quả của một cuộc khủng hoảng danh tính: Vào thời điểm giết người, chúng soi mình vào nạn nhân và nhận ra chính mình, chúng không cần phải giả tạo nữa. Những lúc đó, con quái vật ngự trị trong sâu thẳm con người của chúng xuất đầu lộ diện. Người đàn ông mà gã đang săn lùng – con mồi của gã – còn kinh khủng hơn thế. Danh tính thực sự của hắn không tồn tại, vì thế hắn phải liên tục đi vay mượn từ người khác. Đó là một mẫu độc nhất vô nhị, một trường hợp vô cùng hiếm gặp trong tâm thần học.

Một tên giết người hàng loạt biến hình.

Hắn không dừng ở việc bắt chước một loạt những hành vi, mà thay đổi chính bản thân mình. Vì thế từ trước đến nay không một ai nhận ra hắn, ngoại trừ chính hắn. Mục đích tối thượng của bản chất con người hắn không phải thế chỗ của ai đó, mà trở thành chính người đó.

Không thể đoán trước đường đi nước bước của hắn. Kẻ biến hình có một khả năng học hỏi phi thường, đặc biệt là về ngôn ngữ và giọng điệu. Hắn hoàn thiện phương pháp của mình qua nhiều năm. Điều đầu tiên là chọn được đối tượng phù hợp. Một người đàn ông có vẻ ngoài tương tự hắn: gương mặt không mấy ấn tượng, cùng chiều cao, những dấu hiệu đặc biệt có thể dễ dàng bắt chước. Đúng như Jean Duez ở Paris. Nhưng trên hết nhất thiết không được có quá khứ, không có quan hệ với ai, có một cuộc sống thường nhật bình thường và tẻ nhạt, hay nhất là làm việc tại gia.

Kẻ biến hình hóa thân vào cuộc đời của người đàn ông đó.

Cách thức hành động lúc nào cũng y hệt nhau. Hắn giết anh ta và hủy hoại gương mặt của anh ta, như thể muốn vĩnh viễn xóa bỏ danh tính của người đó, áp dụng luật sơ đẳng nhất của kẻ mạnh.

Hắn tự chọn giống loài của mình.

Nhưng Angelina không chỉ là một sự xác nhận. Cô ấy là một ví dụ thứ hai. Quan sát cô, gã thợ săn hiểu rằng mình đã không lầm trong suốt quãng thời gian ấy. Nhưng vẫn cần một sự kiểm chứng, vì thử thách khó nhất lại nằm ở chỗ khác.

Thử hình dung một tài năng tương tự như thế kết hợp với một bản năng sát nhân.

Điện thoại của Florinda Valdés bắt đầu rung. Cô ta xin lỗi và ra ngoài để trả lời cuộc gọi. Đó là cơ hội mà gã thợ săn chờ đợi.

Gã đã điều tra trước khi tới đó. Angelina có một cậu em trai. Họ sống cùng nhau được ít thời gian, vì lúc năm tuổi cô đã bị đem bán. Nhưng có lẽ khoảng thời gian ấy đủ để tình cảm đó lưu dấu trong cô.

Với gã thợ săn, đó là chiếc chìa khóa để bước vào nhà tù tâm trí của cô ấy.

Còn lại một mình với cô gái, gã đi tới trước mặt cô, quỳ xuống để có thể nhìn rõ gương mặt cô. Rồi gã bắt đầu thì thầm với cô gái.

“Angelina, ta muốn cô nghe kỹ những lời ta nói. Ta đã bắt em trai cô. Cậu Pedro bé nhỏ, cô nhớ chứ? Nó rất dễ thương, nhưng giờ ta sẽ giết nó.”

Cô gái không có phản ứng gì cả.

“Cô nghe thấy điều ta nói chứ? Ta sẽ giết nó, Angelina. Ta sẽ moi tim của nó từ trong ngực ra và để nó thoi thóp trong tay ta cho đến khi nó ngừng đập.” Gã thợ săn chìa bàn tay đang mở về phía cô gái. “Cô nghe thấy nó đập không? Pedro đang hấp hối. Và chẳng ai có thể cứu được nó. Và ta sẽ làm nó rất đau, ta thề đấy. Nó sẽ chết, nhưng trước tiên nó sẽ phải chịu đựng điều tồi tệ nhất.”

Đột nhiên, cô gái lao như chớp về phía trước, chộp lấy bàn tay gã thợ săn đang chìa ra và cắn thật mạnh. Bị tấn công bất ngờ, gã mất thăng bằng. Angelina nhảy lên người gã, ấn ngực gã xuống. Cô ấy không nặng, gã giật cô ấy ra và thoát khỏi miếng cắn. Gã thấy cô ấy lê lết thu mình về trong góc. Trong cái miệng nhoe nhoét máu của cô ấy, gã thấy những mô lợi nhọn hoắt vừa phập vào da thịt gã. Dù không có răng nhưng cô gái cũng khiến gã bị thương khá sâu.

Bác sĩ Valdés quay lại và trông thấy cảnh tượng. Angelina có vẻ bình tĩnh, trong khi vị khách của cô đang lấy áo thấm máu ở bàn tay.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Cô hốt hoảng la lên.

“Cô ta tấn công tôi.” Gã thợ săn vội nói. “Nhưng không nghiêm trọng đâu, tôi chỉ cần vài mũi khâu thôi.”

“Trước đây cô ta chưa bao giờ làm vậy.”

“Tôi không biết phải nói gì. Tôi chỉ lại gần để hỏi chuyện cô ấy.”

Florinda Valdés hài lòng với lời giải thích, không cần phải tìm hiểu thêm, có lẽ cô ta sợ tuột mất cơ hội yêu đương của mình với tiến sĩ Foster. Còn về phần gã thợ săn, chẳng còn lý do gì để ở lại đó: khiêu khích cô gái, gã đã có được câu trả lời mà mình cần.

“Có lẽ tốt hơn tôi nên đi khám bác sĩ,” gã nói, làm bộ nhăn nhó vì đau đớn.

Cô bác sĩ bối rối, không muốn mọi việc lại ra nông nỗi này, nhưng cũng không biết giữ gã lại như thế nào. Cô ta đề nghị được đưa gã tới phòng cấp cứu nhưng gã lịch sự từ chối. Bị thất vọng quá bất ngờ, cô ta nói với gã: “Tôi còn phải nói với anh về một trường hợp khác…”

Câu nói đạt hiệu quả như mong đợi, vì gã thợ săn khựng lại ở ngưỡng cửa. “Trường hợp khác nào cơ?.”

Bác sĩ Valdés trả lời nhưng cố ý mơ hồ: “Chuyện xảy ra rất nhiều năm trước ở Ucraina. Một đứa trẻ có tên là Dima.”

← Một dạng của tâm thần phân liệt, biểu hiện bằng những rối loạn vận động.

« Lùi
Tiến »