Cô đã không nói gì với đồng nghiệp về mối nguy hiểm cô phải đương đầu trong đường hầm dưới nhà của Lara. Cô cũng không hé lộ với thanh tra Camusso. Điều này không liên quan gì đến cô gái, cô tự nhủ. Nó chỉ liên quan tới mình và David.
Hơn thế, cô cũng không sợ nữa. Cô đã hiểu rằng kẻ theo dõi cô có một lý do khác, hắn không muốn giết cố. Chí ít là vẫn chưa. Trong cái đường hầm ấy hắn có thể làm việc đó trước khi cô gọi điện thoại. Hắn không bỏ lỡ cơ hội một cách đơn giản thế, chỉ là hắn cố tình kiềm chế.
Hắn đang kiểm soát cô.
Nhưng Camusso nhận ra cô có chuyện không ổn. Ông ta thấy Sandra bị kích động và cô đổ lỗi cho mệt và đói. Thế là ông thanh tra đỏm dáng đã mời cô tới quán Francesco, một quán ăn đồ truyền thống của Roma ở quảng trường Fico. Họ đã ăn một cái bánh pizza vào lúc giữa trưa, tận hưởng những mùi hương và âm thanh của khu phố, tại một cái bàn nhỏ ngoài trời. Xung quanh họ, Roma với những con đường đá, các tòa nhà với mặt tiền gồ ghề, thường xuân leo trơ trẽn trên những ban công.
Ngay sau đó, họ quay trở lại Sở Cảnh sát. Camusso làm hướng dẫn viên, chỉ cho cô tòa nhà đẹp đẽ mà ông ta có vinh dự được làm trong đó. Sandra tránh không nói cho ông ta rằng mình biết chỗ ấy vì cô đã lừa một anh đồng nghiệp để tra cứu trong kho dữ liệu.
Họ dừng chân ở văn phòng của ông thanh tra. Cả ở đó cũng có những mái vòm tranh tường cao vút, nhưng phần trang trí không phản ánh cái gu kỳ quặc của người đàn ông. Rất đúng mực và tối giản, khác với Camusso đang di chuyển khắp căn phòng như một mảng màu. Trong lúc ông ta đang treo áo vest màu tím vào chiếc ghế tựa phía sau bàn làm việc, Sandra nhận ra ở cổ tay ông ta có đeo một đôi khuy măng-sét bằng đá màu ngọc lam và cô phì cười. “Cô có chắc là Lara đang có bầu không?”
Họ đã nói về chủ đề này ở quán ăn. Camusso không chịu bằng lòng với ý tưởng rằng phụ nữ có giác quan thứ sáu trong một số việc, ngay cả khi cô có những bằng chứng tuyệt vời để hỗ trợ cho giả thuyết của mình. “Tại sao ông lại nghi ngờ?”
Camusso nhún vai. “Chúng tôi đã nói chuyện với bạn bè và bạn học của cô ta ở trường. Chẳng ai nhắc tới sự tồn tại của một anh người yêu hay bạn trai tạm thời. Qua điều tra về liên lạc điện thoại và hòm thư điện tử của cô ấy, chúng tôi không thấy cô ấy có mối quan hệ nào.”
“Không cần thiết phải có một mối quan hệ để mang bầu.”
Cô nói điều đó cứ như thể nó là một việc hiển nhiên nhất trên thế giới. Ngay cả khi cô hiểu những do dự của ông thanh tra: Lara không có vẻ là một cô gái của các mối quan hệ qua đường. “Tôi băn khoăn một việc liên quan đến Jeremiah Smith. Ngoại trừ lần cuối cùng này, trong những vụ trước đây hắn ta đã dụ dỗ những con mồi vào ban ngày ban mặt, thuyết phục họ uống với hắn. Một gã như vậy thì làm thế nào để hấp dẫn những cô gái đó?”
“Tôi đã theo vụ giết người hàng loạt này sáu năm nay nhưng vẫn chưa lý giải nổi. Dù hắn có dùng mánh khóe nào đi chăng nữa thì nó cũng rất có hiệu quả,” Camusso lắc đầu và nhìn xuống nói. “Lần nào cũng câu chuyện đó: Một cô gái biến mất. Chúng tôi đã huy động mọi nguồn lực để tìm kiếm vì biết rằng chỉ có đúng một tháng. Ba mươi ngày chúng tôi diễn kịch với gia đình, báo chí và công luận. Vẫn những câu nói đó, vẫn những lời dối trá đó. Rồi thời hạn chấm dứt và chúng tôi tìm thấy một cái xác.” Ông ngừng lại một lúc lâu. “Khi tối hôm trước tôi hiểu rằng kẻ nằm bất tỉnh trong bệnh viện là tên thủ phạm, tôi đã thở phào nhẹ nhõm. Tôi thấy hạnh phúc. Cô có hiểu nó có nghĩa là gì không?”
“Tôi vui mừng vì một sinh linh khác đang hấp hối. Tôi đã tự nhủ: Chúa ơi, chuyện gì đang xảy ra với mình vậy? Điều mà người đàn ông này gây ra cho chúng ta thật là kinh khủng. Hắn đã làm chúng ta trở thành người như hắn. Vì chỉ những con quái vật mới có thể hân hoan với cái chết. Tôi cố thuyết phục mình rằng, xét cho cùng, nếu hắn chết những cô gái khác sẽ được cứu sống. Việc đó sẽ cứu nhiều mạng sống. Thế còn cuộc sống của chúng ta? Ai sẽ cứu rỗi vì niềm vui mà chúng ta có?” .
“Ông muốn nói với tôi rằng khi các ông phát hiện ra hắn đã bắt cóc một cô gái khác, các ông thấy đó như một sự an ủi?”
“Dĩ nhiên, nếu Lara vẫn còn sống.” Camusso mỉm cười cay đắng. “Ngay cả điều này cũng khá quái đản, cô không thấy sao?”
“Tôi tin là như vậy.” Sandra đồng tình. “Làm thế nào mà sự sống của cô ấy lại phụ thuộc vào việc Jeremiah Smith tỉnh lại.”
“Gã đàn ông đó có thể phải sống thực vật trong quãng đời còn lại”
“Bác sĩ nói sao?”
“Lạ là họ không hiểu mấy. Lúc đầu họ nghĩ tới một cơn đột quỵ, nhưng sau khi có những xét nghiệm chính xác, họ đã loại trừ khả năng đó. Họ đang tìm hiểu một tổn thương về não bộ, nhưng vẫn chưa tìm ra.”
“Có thể do tác dụng của tác nhân gây độc, một chất độc chẳng hạn.”
Camusso buộc phải thú nhận: “Họ đang phân tích máu để tìm ra chất đó.”
“Nhưng nếu đúng như vậy, chứng tỏ có kẻ nào khác đã nhúng tay vào. Ai đó đã tìm cách sát hại hắn.”
“Hoặc để hắn bị chị gái của một trong những nạn nhân của hắn sát hại.”
Sandra liên hệ thông tin đó với vụ Figaro. Có một sự trùng hợp giữa cách mà Federico Noni bị giết với việc xảy ra cho Jeremiah Smith. Chúng có vẻ như những cuộc hành quyết. Cả hai đều bị trừng phạt bởi tội ác của mình. Hoặc bởi tội lỗi của mình, cô tự nhủ.
“Đợi đã, tôi muốn cho cô xem một vật.”
Sandra vẫn đang trầm ngâm và cô không hiểu ông thanh tra nói tới thứ gì.
Camusso đi ra để lấy một chiếc máy tính xách tay từ trong một cái túi. Ông bật nó lên và đặt nó trước mặt cô. “Một tuần trước vụ mất tích, trong khoa kiến trúc người ta có tổ chức một bữa tiệc tốt nghiệp nhỏ. Ông bố của một tân cử nhân đã quay lại tất cả bằng một cái camera.” Ông bật đoạn video. “Đây là những hình ảnh cuối cùng của Lara trước khi biến mất vào hư không.”
Sandra rướn người về phía màn hình. Khuôn hình chao đảo. Có những giọng nói và ai đó đang cười. Chiếc máy quay hướng vào một phòng học. Có khoảng ba mươi khách mời và một vài người trong số họ mặc những phụ kiện tiệc tùng nực cười. Họ trò chuyện với nhau, chia thành những nhóm nhỏ. Trên bàn giáo viên có bày đồ uống và rất nhiều người đang cầm cốc. Có một cái bánh ngọt nhưng chỉ còn lại một nửa. Người quay phim đi quanh những vị khách và mời họ nói đôi điều trước ống kính. Người thì chào, người thì làm cử chỉ hài hước. Camera dừng lại ở chỗ một cậu thanh niên đang mạo hiểm trong một bài độc thoại châm biếm về những nỗi khổ cực ở trường đại học. Xung quanh anh ta, bạn bè cười vang. Sau lưng anh ta, ở phần nền, có một cô gái xem chừng có vẻ lạc lõng tại bữa tiệc. Cô ta đang tựa vào một chiếc bàn, khoanh tay và mắt nhìn vào vô định. Niềm vui không truyền được sang cô.
“Là cô ấy,” ông thanh tra nói, như cần phải vậy.
Sandra quan sát cô ta rất kỹ. Cô ấy đung đưa gót chân và cắn môi, dáng điệu của một người đang rối lòng.
“Không lạ lắm sao? Nó làm tôi nhớ tới lúc các phương tiện truyền thông đăng tải hình ảnh nạn nhân của một tội ác. Họ luôn bị quay lại từ một vài sự kiện chẳng có liên quan gì đến chuyện, xảy ra với họ. Một đám cưới, một chuyến đi, một buổi sinh nhật. Có khi họ cũng chẳng thích những tấm hình này đâu. Chắc chắn khi tạo dáng, họ không nghĩ một ngày nào đó hình ảnh này sẽ được công bố trên báo chí hay truyền hình.”
Những người chết mỉm cười trong những tấm ảnh của quá khứ. Sandra biết rõ cảm giác khi đối diện với một niềm vui lạc điệu.
“Có lẽ trong cả quãng đời của mình, họ chưa bao giờ mảy may có ý định trở thành người nổi tiếng. Tự dưng họ chết và mọi người biết tất cả về họ. Kỳ quặc phải không?”
Trong lúc Camusso miên man trong những suy tưởng đó, Sandra để ý thấy một thay đổi nhỏ trên nét mặt của Lara. Bản năng của một cảnh sát chụp ảnh hiện trường đã phát hiện ra một chi tiết. “Ông làm ơn tua lại đi.”
Ông thanh tra nhìn cô và làm theo mà không thắc mắc.
“Giờ ông cho chậm lại.” Sandra rình rập, chờ đợi điều kỳ diệu diễn ra thêm lần nữa.
Trên môi Lara xuất hiện một từ.
“Cô ta nói điều gì đó,” Camusso ngạc nhiên nói.
“Phải, cô ta nói,” Sandra xác nhận.
“Thế cô ta nói gì vậy?”
“Ông cho tôi xem lại đi.”
Ông thanh tra tua lại đoạn phim nhiều lần, trong khi đó Sandra cố tìm hiểu từng chữ. "Cô ta nói: Tên khốn nạn."
Camusso nhìn cô phân vân. “Cô chắc chứ?”
Sandra quay về phía ông. “Tôi chắc là như vậy.”
“Thế cô ta giận ai đây?.”
“Chắc chắn là một gã đàn ông rồi. Ông mở tiếp đi và chúng ta sẽ biết đó là ai.”
Ông thanh tra cho chạy tiếp đoạn phim. Người quay khá lộn xộn, không để họ có đủ thời gian tập trung vào bất cứ ai trong số khách mời. Cho đến khi khuôn hình lia sang bên phải. Sandra có cảm giác nó đi theo ánh nhìn của Lara. Không phải nó vô định, đúng như cô vừa nghĩ lúc trước. Cô ta đang quan sát ai đó.
“Ông có thể tạm dừng một lát được không?” Cô vừa hỏi ông thanh tra vừa chỉ vào màn hình.
Camusso làm theo. “Gì vậy?”
Sandra đã nhìn ra một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi đang mỉm cười và được vây quanh bởi một nhóm sinh viên nữ. Ông ta mặc một áo sơ mi xanh da trời và cà vạt nới lỏng. Một dáng vẻ ngạo mạn, tóc hạt dẻ, mắt sáng màu: một tuýp đàn ông hấp dẫn. Tay ông ta đang đặt trên lưng của một trong số những cô gái.
“Đây chính là tên khốn nạn?” Ông thanh tra hỏi.
“Trên mặt hắn hiện rõ điều đó.”
“Vậy cô nghĩ rằng hắn ta chính là bố đứa bé?”
Sandra nhìn thẳng vào mắt của Camusso. “Có những thứ không thể chắc chắn qua một đoạn video.”
Ông thanh tra nhận ra mình nói hớ và tìm cách chữa lại bằng một lời bình phẩm. “Tôi tin rằng giác quan thứ sáu của phụ nữ đã mách bảo cô điều gì đó.”
“Tôi không tin,” cô giả bộ không vui. “Nhưng có lẽ hỏi thăm ông ta sẽ có ích.”
“Đợi chút, tôi sẽ cho cô biết ông ta là ai.” Camusso đi một vòng quanh bàn làm việc và kiểm tra thứ gì đó trong một tập hồ sơ. “Chúng tôi ghi lại thông tin của những người có mặt trong bữa tiệc phòng khi cần.”
Sandra ngạc nhiên bởi hiệu quả công việc của những người đồng nghiệp ở Roma.
Sau khi kiểm tra danh sách, ông thanh tra thông báo: “Christian Lorieri, trợ giảng của môn Lịch sử Nghệ thuật.”
“Các ông nói chuyện với ông ta chưa?”
“Ông ta không có liên lạc với Lara và chẳng có lý do hợp lệ cũng như yêu cầu điều tra nào để thẩm vấn ông ta.” Camusso đoán ra điều cô suy nghĩ. “Ngay cả khi ông ta có là bố của đứa trẻ trong bụng cô ấy và ông ta biết điều đó, tôi không nghĩ rằng ông ta sẵn sàng nói chuyện với chúng ta. Ông ta đã kết hôn.”
Sandra suy nghĩ một chút về điều đó. “Đôi khi phải kích thích các phản ứng”, cô phán một cách tinh ranh.
Camusso có vẻ tò mò: “Cô định làm gì?”
“Tôi phải in ảnh ra trước đã.”
Ở những dãy hành lang của khoa kiến trúc, sinh viên nườm nượp qua lại. Sandra luôn thấy lạ rằng sinh viên đại học ngày càng bộc lộ những điểm chung với chuyên ngành mà mình theo học. Cứ như thể họ đáp ứng một loại mã di truyền dùng để nhận dạng nhóm của họ và khiến tất cả mang những đặc điểm trở nên tương đồng. Ví dụ, sinh viên học ngành luật thường vô kỷ luật và có tính cạnh tranh cao. Những người học ngành y thì rất nghiêm khắc và thiếu tính hài hước. Triết học thì toàn người u sầu và mặc trang phục quá khổ. Trong khi đó, sinh viên kiến trúc lại đầu bù tóc rối và đầu óc trên mây trên gió.
Cô nhờ một người chỉ dẫn đường tới văn phòng của Christian Lorieri. Ở Sở Cảnh sát, cô đã in những tấm ảnh được lưu giữ trong bộ nhớ của điện thoại di động. Có những bức hình được chụp tại biệt thự của Jeremiah Smith, cả những tấm ảnh trong chiếc Leica của David, may mà cô đã lưu lại một bản trong phòng tắm của nhà khách. Có cả những tấm hình trong căn hộ của Lara và trên hết là ảnh tại nhà thờ Thánh Raimondo di Peñafort. Cô đã định xóa chúng đi vì nghĩ là không còn cần nữa. Thế mà giờ chúng lại có ích.
Cửa văn phòng người trợ giảng môn Lịch sử Nghệ thuật đang mở. Lorieri ngồi vắt chân lên bàn làm việc, chăm chú đọc một tờ tạp chí. Ông ta khá đẹp trai, giống như hình ảnh trong đoạn bằng. Kiểu đàn ông bốn mươi tuổi cổ điển, tóc tai bù xù, làm các cô sinh viên phát cuồng. Bản chất tính cách của ông ta được định hình bằng đôi giày All-Star đang đi. Nó thể hiện một thông điệp cách mạng mang tính hòa bình.
Sandra mỉm cười, gõ cửa.
Viên trợ giảng nhướng mắt khỏi tờ tạp chí. “Kỳ thi đã được hoãn tới tuần sau.”
Cô bước vào mà không cần được mời, đồng minh là bầu không khí thoải mái ngự trị trong căn phòng. “Tôi đến đây không phải để thi vấn đáp.”
“Nếu muốn trao đổi, cô phải quay lại vào những ngày lẻ.”
“Tôi không phải là sinh viên,” cô đính chính thêm. Rồi cô rút thẻ ngành: “Tôi là Sandra Vega, cảnh sát quốc gia.”
Lorieri có vẻ ngạc nhiên và không định đưa tay ra bắt. Để tỏ vẻ lịch sự, ông ta chỉ dừng ở việc rút chân ra khỏi bàn. "Trong trường hợp thế này người ta phải nói: Tôi có thể giúp gì cho cô, sĩ quan?" Ông ta mỉm cười, cố gắng lấy lòng cô.
Sandra ghét sự hấp dẫn của ông ta. Nó làm cô nhớ lại Shalber và người trợ giảng đáng thương không thể hình dung ra điều này gây bất lợi thế nào cho ông ta. “Tôi đang theo một vụ án và tôi cần sự tư vấn của một nhà nghiên cứu về lịch sử nghệ thuật. Họ đã giới thiệu ông cho tôi.”
Christian Lorieri chống hai khuỷu tay xuống bàn, ngạc nhiên. “Khỉ thật. Đó là vụ gì vậy? Liệu tôi đã từng đọc nó trên báo chưa nhỉ?”
“Là thông tin mật,” Sandra nháy mắt.
“À, tôi hiểu rồi,” ông ta đồng tình. “Tôi sẵn sàng đây.” Ông ta lại mỉm cười với cô.
Nếu ông ta còn làm như thế nữa, mình sẽ gí súng vào mặt, Sandra nghĩ. “Ông có thể xem qua những tấm hình này để xem liệu ông có nhận ra những địa điểm đó.” Cô đưa ra những tấm hình nhà thờ Thánh Raimondo di Peñafort. “Chúng tôi đã tìm thấy chúng trong túi của một kẻ tình nghi, nhưng chúng tôi không hiểu chúng được chụp ở đâu.”
Lorieri đeo kính và bắt đầu kiểm tra những tấm hình. Ông ta nhặt từng tấm và giơ lên trước mặt. “Có những công trình tưởng niệm nên tôi chắc chắn đó là một gian thờ. Có khả năng nó ở trong một nhà thờ.”
Sandra quan sát ông ta, chờ đợi cơ hội và phản ứng của ông ta.
“Có nhiều phong cách khác nhau, thật khó để xác định xem chúng ta đang ở đâu.” Ông ta đã xem được hơn chục tấm hình trước khi tới tấm đầu tiên về căn hộ của Lara. “Có một tấm ảnh không liên quan gì tới…” Ông ta chợt khựng lại. Khi ông ta nhìn thấy tấm thứ hai và thứ ba, nụ cười tắt ngấm. “Cô muốn gì ở tôi?” Ông ta nói điều đó mà không có dũng khí để nhìn thẳng vào mắt cô.
“Ông đã từng ở trong ngôi nhà đó rồi, phải không?”
Người đàn ông bỏ đống ảnh xuống và khoanh hai tay, chuẩn bị phòng thủ. “Mỗi một lần. Có thể là hai.”
“Cứ cho là ba đi và chúng ta sẽ không tính thêm nữa. Ông thấy ổn chứ?” Sandra khiêu khích ông ta.
Lorieri gật đầu. “Ông cũng có ở đó vào buổi tối mà Lara mất tích chứ?”
“Không, tối hôm đó thì không,” ông ta một mực đính chính. “Tôi đã cắt đứt với cô ấy hai tuần trước đó.”
“Cắt đứt?” Sandra kinh hãi nhấn mạnh lại.
“Ý tôi là… Nói chung, cô biết tôi muốn nói gì mà. Tôi đã có vợ.”
“Ông đang muốn nhắc nhở cho tôi biết hay cho chính ông?”
Người trợ giảng đứng dậy, lại gần tấm mành che cửa sổ. Ông ta căng thẳng đưa một tay lên xoa đầu, tay kia đặt bên sườn. “Khi tôi biết cô ấy bị mất tích, tôi đã muốn tới chỗ cảnh sát. Nhưng sau đó tôi nghĩ tới tất cả những nghi vấn họ sẽ đặt ra cho tôi và cho vợ tôi, cho hiệu trưởng, cho trường, và tôi sẽ không thể giấu kín chuyện đó. Sẽ là một thảm kịch cho sự nghiệp của tôi và cho gia đình của tôi. Tôi đã nghĩ đó chỉ là một cơn đồng bóng của Lara, một cách để thu hút sự chú ý của tôi, và rằng cuối cùng cô ấy cũng sẽ trở về nhà.”
“Ông có bao giờ nghĩ rằng cô ấy thực hiện một hành động thiếu suy nghĩ vì đã bị ông từ chối?”
Lorieri quay lưng lại phía cô. “Dĩ nhiên rồi,” ông ta thú nhận.
“Đã gần một tháng trôi qua và ông không nói gì hết.” Chậm rãi nhả từng từ một, Sandra cố làm phơi bày tất cả sự khó chịu của ông ta.
Người trợ giảng bị dồn ép. “Tôi đã sẵn lòng giúp cô ấy.”
“Để phá thai?”
Lorieri hiểu mình đang gặp rắc rối. “Tôi còn có thể làm được gì đây? Không gì khác ngoài một cuộc phiêu lưu và Lara biết điều đó. Chúng tôi chưa bao giờ đi chơi cùng nhau, không nói chuyện điện thoại và tôi không có cả số của cô ấy.”
“Việc ông không nói gì, cộng với sự mất tích của cô gái khiến ông sẽ bị tình nghi giết người.”
“Giết người ư? Tại sao chứ?” Ông ta hóa điên. “Các vị đã tìm thấy xác chết ư?”
“Không cần tới việc đó. Có tồn tại một động cơ. Đôi khi chỉ cần nó để đưa ai đó ra tòa.”
“Khốn kiếp, tôi không giết ai cả.” Ông ta sắp bật khóc.
Thật lạ lùng, Sandra lại thấy thương cảm cho ông ta. Trước đây, cô hẳn sẽ thực thi nguyên tắc của một cảnh sát giỏi: Không bao giờ tin vào bất cứ ai. Nhưng cô biết rằng người trợ giảng nói sự thật. Chính Jeremiah Smith đã bắt cóc Lara, kế hoạch đưa cô ấy ra khỏi căn hộ quá phức tạp. Nếu Lorieri muốn giết cô ấy, ông ta chỉ cần dụ cô ấy tới một nơi hẻo lánh, Lara sẽ đi theo. Và kể cả ông ta sát hại cô ấy trong một cơn thịnh nộ thì sự việc cũng phải xảy ra sau một trận cãi cọ ở nhà cô ấy và chắc chắn sẽ để lại những dấu vết của vụ giết người.
Cái chết hiện hữu trong những chi tiết, cô nhớ lại. Và chẳng có điều gì làm người ta nghĩ rằng Lara đã chết. “Giờ ông hãy bình tĩnh và làm ơn ngồi xuống đã.”
Người đàn ông nhìn Sandra bằng cặp mắt long lanh nước và đỏ ngầu. “Thôi được, tôi sẽ bình tĩnh.” Ông bắt đầu ngồi xuống, sụt sịt mũi.
Sandra có một lý do hoàn hảo để thông cảm cho kẻ ngoại tình đó và sự hèn nhát của ông ta. Mình không khác ông ta. Cả mình cũng đã phản bội, cô tự nhủ. Và cô nhớ lại cái cà vạt màu xanh da thằn lằn.
Nhưng cô không muốn chia sẻ câu chuyện đó với Lorieri.
Thế là cô nói với ông ta: “Lara không muốn đặt ông vào sự đã rồi. Cô ấy đã nói với ông rằng mình có bầu để cho ông một cơ hội. Nếu cô ấy còn sống và trở về, hãy nghe cô ấy.”
Người đàn ông không còn sức để thốt nên lời. Sandra thì thu lại thật nhanh những tấm ảnh trên bàn làm việc vì cô muốn ra khỏi chỗ đó. Trong lúc nhét chúng vào túi cùng với những tấm khác, cô đã sơ ý làm rơi chúng. Chúng vương vãi trên sàn nhà và người trợ giảng cúi xuống để nhặt cùng cô.
“Cứ để đó, tôi sẽ giúp cô.”
“Tôi tự làm được, ông khỏi lo.” Sandra cố nhặt lại thật nhanh. Cô để ý thấy trong những tấm hình có cả bức chụp vị linh mục với vết sẹo trên thái dương.
“Linh mục ân giải.”
Cô quay lại phía Lorieri, cố hiểu xem mình có nghe đúng không. “Ông biết người đàn ông đó?” cô vừa hỏi vừa chỉ vào anh ta.
“Thực sự tôi không biết đó là ai… Tôi muốn nói tới người kia.” Ông ta nhặt lên một tấm ảnh và đưa cho cô. “Thánh Raimondo di Peñafort. Cô muốn biết điều gì về gian thờ đó hay nó chỉ là một cái cớ?”
Sandra nhìn tấm ảnh. Cô đã chụp bức tranh trang trí xuất hiện trên bệ thờ, khắc họa hình ảnh người thầy tu dòng Thánh Đa Minh. “Ông làm ơn giải thích giùm tôi.”
“Nói chung, không có gì nhiều để nói. Bức họa được thực hiện vào thế kỷ thứ mười bảy, nó nằm ở Vương cung thánh đường Thánh Maria sopra Minerva.”
“Không, thực sự tôi muốn nói tới vị thánh.”
Lorieri đứng dậy để đi về phía tủ sách. Ông ta xem xét các cuốn sách và với động tác dứt khoát, ông ta rút ra một quyển từ một cái kệ. Ông ta giở các trang sách rồi đưa cho Sandra xem một bản sao của bức họa, sau đó đọc lời minh họa: “Tòa Ân Giải Tối Cao là một bộ trực thuộc Tòa thánh phụ trách những tội lỗi và Thánh Raimondo là một trong những thành viên uy quyền nhất của họ. Vào thế kỷ thứ mười ba, ông được giao trọng trách soạn thảo một văn bản phân tích những trường hợp nhận thức để tạo điều kiện thuận lợi cho công việc của những cha xứ giải tội, vì thế ông đã viết quyển Tóm lược các trường hợp sám hối. Cuốn sách cung cấp những tiêu chí đánh giá rõ rệt và mỗi tội lỗi lại có một sự sám hối nhất định tương ứng.”
Sandra tự trách mình vì đã không tìm hiểu trước thông tin về gian thờ. Ai đó, khi nhét tấm ảnh thánh với chữ Fred dưới cánh cửa phòng khách sạn của cô, không chỉ đơn giản muốn dụ cô vào một cái bẫy.
Địa điểm đó có một ý nghĩa.
Cho dù không mấy hào hứng với ý tưởng quay trở lại nơi có kẻ đã suýt bắn chết mình, cô phải khám phá ra ý nghĩa đó là gì.