Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2894 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18 giờ 22 phút

Tài năng của Clemente là tìm kiếm thông tin. Trong những ngày vừa qua, Marcus đã chứng kiến khả năng của cậu ta. Anh nghĩ cậu ta lấy thông tin từ kho dữ liệu, nhưng đó không phải là nguồn duy nhất. Phía trên cậu ta hẳn phải là một mạng lưới bí mật thu thập và nghe lén thông tin. Trong lịch sử, Giáo hội luôn có khả năng trà trộn vào những tổ chức không theo đạo hoặc những hội nhóm có tổ chức có thể đe dọa họ. Đó là một dạng tự phòng vệ.

Như Clemente vẫn thường nhắc đi nhắc lại, Vatican rất điềm tĩnh và luôn cảnh giác.

Nhưng lần này bạn anh đã vượt qua chính mình. Họ đang ở trong phòng chơi Bingo, từ đó qua những ô cửa kính họ có thể theo dõi lối vào tòa nhà nơi gia đình Martini sinh sống. Căn phòng rất đông người chơi, ai nấy đều tập trung vào trận đấu của riêng mình.

“Bố của Alice đã chất lên xe hai vali rất lớn.” Clemente chỉ chiếc Fiat Multipla đang đỗ ở phía bên kia đường.“Ông ta rất bồn chồn. Ông ta đã xin nghi nột tuần và rút một khoản tiền khá lớn từ ngân hàng.”

“Cậu cho rằng ông ta đang chuẩn bị chạy trốn?”

“Dĩ nhiên đó là một hành động đáng nghi, anh không thấy sao?”

“Còn khẩu súng? Sao cậu biết ông ta sở hữu một khẩu?”

“Năm ngoái ông ta đã bắn một người đàn ông đang tìm cách dụ dỗ những đứa trẻ trong một khu vui chơi. Ông ta không giết được hắn vì cảnh sát đã kịp thời can thiệp. Ông ta chạy trốn, nhưng chẳng ai trong số những người chứng kiến vụ bắn súng muốn làm chứng chống lại ông ta và họ cũng không thể kết tội ông ta vì khi lục soát ngôi nhà của ông ta họ không tài nào tìm thấy khẩu súng. Không cần phải nói với anh là ông ta không có giấy phép sử dụng súng và vì vậy chứng tỏ ông ta có được nó một cách bất hợp pháp.”

Tên ông ta là Bruno Martini. Và Marcus nhớ rằng con gái ông ta đã bị bắt cóc chính ở một công viên. “Một kẻ báo thù.” Anh lắc đầu. “Khỉ thật, chính ông ta là kẻ họ cần.”

“Sau chuyện xảy ra, bà vợ đã bỏ mặc ông ta và dắt theo cậu con trai còn lại. Người đàn ông chưa bao giờ hết bận tâm về vụ mất tích của Alice. Từ ba năm nay ông ta tiến hành một cuộc điều tra mang danh nghĩa cá nhân, thường xuyên đối đầu với lực lượng trị an. Ban ngày, ông ta làm nghề tài xế xe buýt, ban đêm thì đi tìm con gái. Ông ta lùng sục những nơi bọn ấu dâm thường lui tới, những ổ mại dâm bất hợp pháp, tin chắc rằng sẽ tìm được con gái.”

“Tôi tin là ông ta chỉ mong chờ tìm được một lời giải đáp có thể làm mình yên lòng đôi chút.” Marcus so sánh hoàn cảnh của ông ta với hoàn cảnh của vợ chồng Rocca. Cha mẹ của Filippo không đầu hàng trước bóng tối, họ không mở toang cửa cho phép nó xâm chiếm cuộc sống của họ. Họ không chuyển cái ác họ nhận được thành cái ác để gieo rắc. “Bruno Martini sẽ bị giết.”

Clemente đồng tình với anh. Astor Goyash thực sự không thể tiếp cận được. Những tay vệ sĩ của hắn sẽ nổ súng trước khi người đàn ông kịp bắn. Ý tưởng chuẩn bị tháo chạy ngay sau đó của ông ta chỉ đơn thuần là một ảo tưởng.

Trong khi họ đợi Martini ra khỏi nhà, Clemente cập nhật cho Marcus về những tin tức khác trong ngày. “Cảnh sát đã bắt đầu tìm kiếm Lara.”

Anh không tin nổi. “Từ bao giờ vậy?”

“Họ đã kết nối vụ mất tích với những vụ án của Jeremiah Smith. Công lao thuộc về một cô cảnh sát ở Milan hiện đang cộng tác với họ.”

Marcus hiểu đó chính là người phụ nữ anh đã cùng thương lượng và không bình luận gì. Nhưng tin đó làm anh phấn chấn.

“Còn nữa. Các bác sĩ đã loại trừ khả năng Jeremiah Smith bị đột quỵ. Họ nghĩ rằng hắn bị đầu độc và đang tiến hành xét nghiệm độc tố. Vậy nên anh đã có lý.”

“Và tôi cũng biết đó là chất độc gì,” Marcus bổ sung. “Succinylcholine. Nó làm cơ bắp tê liệt và tạo hiệu quả như một ca bệnh tim. Ngoài ra nó không để lại tàn dư trong máu.” Anh để lộ một vẻ mặt hài lòng. “Tôi nghĩ rằng vị linh mục ân giải bí ẩn của chúng ta lấy cảm hứng từ vụ tự sát của ông bác sĩ phẫu thuật Canestrari.”

Clemente tỏ vẻ ngưỡng mộ, người học trò của cậu đã xuất sắc vượt qua mọi thử thách. “Anh đã quyết định sẽ làm gì sau khi câu chuyện này kết thúc chưa?”

Anh sẽ vui lòng được giúp người khác, được tiếp xúc với mọi người, một chút giống như vị thầy tu của Caritas. Nhưng anh chỉ nói: “Hiện giờ, tôi tránh không nghĩ tới việc đó.” Khi anh đang định bổ sung thêm điều gì đó, cậu bạn anh bỗng chạm tay anh gọi.

“Ông ta đang ra kìa.”

Họ nhìn qua ô kính và thấy Bruno Martini đang tiến về phía ô tô của ông ta.

Clemente đưa chùm chìa khóa chiếc Panda của mình cho Marcus. “Chúc may mắn,” cậu ta nói với anh.

Thành phố đang vãn dần vào giờ ăn tối và chiếc Fiat Multipla tiến với tốc độ đều đặn trên đường. Marcus bám theo nó không mấy khó khăn, giữ một khoảng cách an toàn để không bị phát hiện.

Martini đang lái ra ngoại ô Roma. Anh phán đoán như vậy khi đọc những biển báo giao thông xác nhận lộ trình. Nhưng trước tiên ông ta dừng lại ở một cây rút tiền tự động. Ngay lập tức Marcus thấy lạ vì Clemente đã nói với anh rằng ông ta đã rút tiền ngân hàng vào ngày hôm đó. Anh nhìn thấy ông ta trở lại ô tô và tiếp tục lên đường. Nhưng mười phút sau, ông ta lại dừng lại, lần này để uống một tách cà phê trong một quán bar tấp nập khách quen đang xem bóng đá. Bruno Martini xem ra không quen biết ai, không chào ai, cũng chẳng ai có vẻ nhận ra ông ta. Sau khi uống xong, ông ta thanh toán và lại tiếp tục hành trình. Ông ta đi về phía khu vực hạn chế giao thông. Một bảng điện tử thông báo lệnh cấm đã có hiệu lực nhưng không thèm quan tâm tới việc sẽ bị phạt, ông ta đi qua camera ghi hình biển số xe. Marcus không có cách nào khác ngoài việc bám theo ông ta. Tới lúc đó, Martini đi vào tuyến đường vành đai dẫn ra ngoại ô phía bắc của Roma. Ông ta tới trạm thu phí của đường cao tốc và lấy vé vào. Ít phút sau, ông ta dừng lại lần thứ ba để đổ xăng. Marcus đợi ông ta ở chỗ sân ngay sau trạm xăng và quan sát ông ta từ gương chiếu hậu trong lúc ông ta bình thản dùng vòi đổ xăng và trả tiền bằng thẻ tín dụng. Rồi ông ta lại bắt đầu nhấn ga, giữ một tốc độ vừa phải và ổn định.

Ông ta đang đi đâu đây? Marcus tự hỏi. Anh bắt đầu không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Có điều gì đó mà anh đã bỏ sót.

Ông ta đi về hướng Florence, nhưng sau khi đi được khoảng chục cây số, ông ta lại đỗ ở một trạm dừng nghỉ. Lần này Marcus quyết định đi theo ông ta vào bên trong. Anh đỗ xe và bước vào trạm. Bruno Martini mua một bao thuốc lá và gọi một tách cà phê thứ hai. Marcus giả bộ đọc tạp chí và trong khi dùng kệ trưng bày báo để che chắn anh quan sát ông ta dùng đồ tại quầy. Lúc dùng xong, người đàn ông làm một cử chỉ mà hiện tại Marcus không luận ra.

Anh ngước mắt lên cho đến khi phát hiện ra ống kính của một chiếc camera an ninh được đặt phía trên quầy thu ngân, anh bất động trong vài giây.

Ông ta đang cố tình để mình lọt vào khung hình, Marcus nghĩ.

Rồi Martini đặt cái tách xuống và bước xuống cầu thang dẫn tới nhà vệ sinh, nằm ở tầng dưới. Marcus đi theo sau ông ta. Sau khi đi qua một cái cửa cánh đẩy và chắc chắn rằng họ chỉ có một mình, anh tới chỗ ông ta trong lúc ông ta đang rửa tay. Anh đứng cách ông ta hai cái bồn rửa và mở vòi nước. Người đàn ông quan sát anh qua gương nhưng không có vẻ để ý gì đặc biệt.

“Ông cần một chứng cứ ngoại phạm, phải không ngại Martini?”

Lời nói của anh đến với ông ta một cách bất ngờ. “Anh có chuyện gì với tôi sao?”

“Máy rút tiền tự động, trạm xăng, trạm dừng nghỉ: tất cả đều có camera giám sát từ xa. Trong số những người hâm mộ bóng đá tụ tập trong quán bar, chắc hẳn ai đó sẽ nhận ra ông. Cả ý tưởng chấp nhận bị phạt cũng rất láu cá. Rồi vụ đường vòng trên đường cao tốc, những trạm thu phí đánh dấu lúc vào và ra. Ông đang cố tình để lại dấu vết, để họ ghi lại tất cả hành trình của mình. Nhưng chính xác là ông đang đi đâu vậy?”

Người đàn ông tiến lại gần với vẻ đe dọa. Mắt ông ta ánh lên sự giận dữ vì đã bị lột mặt nạ. “Anh muốn gì ở tôi?”

Marcus không hề nao núng, đáp trả lại ánh nhìn của ông ta. “Tôi chỉ muốn giúp ông.”

Người đàn ông sẵn sàng thụi anh, nhưng ông ta kìm lại. Bản chất nóng nảy được suy ra từ cái cách ông ta di chuyển đôi bàn tay to lớn, cũng như tư thế của đôi vai, như đôi vai của một con sư tử đang sẵn sàng tấn công. “Anh là cảnh sát?”

Marcus để kệ cho ông ta nghĩ như vậy, tránh phải trả lời. “Alberto Canestrari, Astor Goyash. Ông biết những cái tên này chứ?”

Martini không phản ứng gì, không do dự, chỉ có vẻ mất phương hướng.

“Ông biết họ hay là không?”

“Anh là thằng quái nào, tôi có thể biết chứ?”

“Ông chỉ đang trốn chạy, không phải vậy sao? Ông chẳng khác gì tôi. Cả ông cũng đang tìm cách cứu ai đó. Ai vậy?”

Bruno Martini lùi về sau một bước, như vừa bị tát vào chính giữa mặt. “Tôi không thể.”

“Ông phải nói cho tôi biết, nếu không tất cả sẽ trở thành vô ích. Người đó sẽ không thể thực thi được công lý. Tối nay người đó sẽ chết.” Anh tiến sát ông ta, nhắc lại: “Ai vậy?”

Người đàn ông chống một tay vào một trong những bồn rửa, tay kia đưa lên trán. “Cô ấy tới tìm tôi vào tối qua, cô ấy nói rằng đứa con trai bị mất tích trên thực tế đã chết, và rằng cô ấy có khả năng tìm ra kẻ sát nhân.”

“Camilla Rocca.” Marcus không ngờ lại là bà ta.

Martini gật đầu. “Chuyện xảy ra với cả hai gia đình chúng tôi vào ba năm trước đã gắn kết chúng tôi lại. Sau vụ mất tích, Alice và Filippo đã trở thành anh em. Tôi và Camilla đã quen nhau tại một Sở Cảnh sát và từ đó trở đi nỗi đau đã gắn bó chúng tôi với nhau. Camilla đã ở bên tôi khi vợ tôi bỏ rơi tôi. Cô ấy là người duy nhất có thể hiểu tôi. Vì vậy tôi không thể từ chối khi cô ấy hỏi mượn tôi khẩu súng.”

Marcus không thể tin nổi. Gia đình nhỏ biết cách phản ứng, cậu con trai mới sinh trong thời gian đó chứng tỏ cuộc sống vẫn tiếp diễn. Tất cả chỉ là ảo ảnh. Và anh có thể nhìn thấu chi tiết kế hoạch của Camilla. Bà ta không nói gì với chồng, tranh thủ việc ông ta ở ngoài thành phố. Bà ta đã giấu kín kế hoạch đó vì trong trường hợp có chuyện gì xảy ra với bà ta, một trong hai người sẽ phải chăm sóc đứa bé. Đấy chính là lý do vì sao trưa hôm đó đứa bé không ở cùng bà. Chắc chắn bà ta đã gửi con cho ai trông giúp.

“Camilla biết khẩu súng ông sở hữu bất hợp pháp. Ông đã đưa nó cho bà ta và sau đó ông tìm cách tạo dựng chứng cớ ngoại phạm, trong trường hợp sự việc xảy ra không như mong muốn và cảnh sát liên hệ khẩu súng với ông vì ông đã từng dùng nó khi có ý định báo thù.” Marcus biết cách làm ông ta cứng họng, giờ ông ta sẽ không thể giấu anh sự thật. “Camilla có nói với ông ý định của bà ta là gì không?”

“Vài ngày trước cô ấy nhận được một cú điện thoại. Một giọng nói nặc danh tiết lộ cho cô ấy rằng để tìm được gã đàn ông đã sát hại con trai Filippo của cô ấy, chỉ cần tới một phòng khách sạn vào tối nay. Kẻ chủ mưu trong vụ giết người tên là Astor Goyash.”

“Phòng số mấy, khách sạn nào?” Marcus liền hỏi.

Martini tiếp tục nhìn xuống chân. “Tôi đã nghĩ về việc mình sẽ làm. Chẳng gì đảm bảo rằng đó là sự thật hay chỉ là một trò đùa ác ý. Nhưng sự nghi ngờ làm anh tin vào bất cứ thứ gì. Sự im lặng đó thật không chịu nổi. Anh sẽ chỉ muốn chấm dứt nó. Chẳng ai khác có thể cảm nhận điều đó, nhưng với anh đó là một sự tra tấn, nó làm anh mất trí.”

"Những phát súng không thể chặn nó được… Làm ơn hãy nói cho tôi biết Camilla Rocca giờ đang ở đâu?

“Khách sạn Exedra, phòng 303.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »