Sau khi chứng kiến Camilla Rocca bất ngờ đặt tay lên ngực cậu thiếu niên đã thừa hưởng trái tim của con trai bà, lần đầu tiên Marcus hiểu ra sự can thiệp vô hình và đáng thương trong sự tồn tại của chính mình. Trong vũ trụ mênh mông, chúng ta vô nghĩa đến mức không đáng được một vị Chúa trời ngó ngàng đến, anh tự nhủ. Nhưng anh đang thay đổi suy nghĩ.
Chúng ta hãy gặp nhau ở nơi mọi chuyện bắt đầu.
Anh sẽ biết đối thủ của mình. Giải thưởng anh sẽ nhận được là sự sống của Lara.
Và địa điểm nơi mọi thứ bắt đầu là biệt thự của Jeremiah Smith.
Anh đỗ chiếc Panda trước cổng chính. Xe của đội tuần tra không còn ở đó và cảnh sát Khoa học hình sự đã rút đi được một lúc. Nơi đó hoang vắng và u buồn như nó hẳn là thế trước khi bí mật của nó bị phát giác. Marcus bước về phía ngôi nhà. Chỉ có ánh trăng rằm đang chống lại thế lực của bóng tối.
Cây cối trên lối đi chính đang đung đưa theo làn gió đêm trong lành. Những chiếc lá rung rinh như những tràng cười thoáng qua, chạy sát bên anh đầy vẻ mỉa mai, để rồi tắt lịm sau lưng anh. Những bức tượng trang trí cho khu vườn bị bỏ hoang đang chăm chằm nhìn anh bằng những cặp mắt trống rỗng.
Và lần này hãy đi tìm con quỷ.
Đó là thử thách cuối cùng của anh. Đổi lại, anh sẽ có được đáp án.
Ý nghĩa của thách thức này là anh sẽ phải đi tìm một thế lực siêu nhiên? Nhưng anh tự nhắc nhở rằng những linh mục ân giải không quan tâm đến sự tồn tại của quỷ, thậm chí họ là những người duy nhất của Giáo hội nghi ngờ sự tồn tại ấy. Họ luôn coi đó là một cái cớ thuận tiện do con người nghĩ ra để trốn tránh trách nhiệm cho tội lỗi của bản thân và để thứ tha cho những khuyết điểm của chính mình.
Quỷ tồn tại chỉ vì con người tàn ác.
Anh gỡ niêm phong ở cửa và bước vào nhà. Ánh trăng không theo anh vào bên trong, nó dừng lại trên ngưỡng cửa. Không có tiếng động, cũng chẳng có con người.
Anh lại lấy trong túi ra chiếc đèn pin và tìm đường dọc hành lang của những bức tường xám xịt. Anh nhớ lại chuyến viếng thăm đầu tiên, khi anh lần theo thuật tiên đoán những con số nằm sau những bức tranh. Thế nhưng, nếu linh mục ân giải đó muốn anh quay lại đây, chắc hẳn anh đã bỏ sót thứ gì đó. Anh đi tận đến căn phòng nơi người ta đã tìm thấy Jeremiah Smith hấp hối.
Con quỷ không sống ở đây nữa, anh tự nhủ.
Thiếu thứ gì đó so với lần trước. Cái bàn bị lật đổ, những mảnh vỡ của cốc sữa và vụn bánh quy đã được đội Khoa học hình sự mang đi. Cả những vật dụng như găng tay khử trùng, gạc, xi lanh và ống truyền mà đội cứu thương đã dùng để hồi sức cấp cứu cho hắn cũng biến mất. Không còn cả những vật thờ – dây buộc tóc, vòng tay san hô, khăn hồng và chiếc giày patin bốn bánh – mà con quỷ dùng để gọi hồn những nạn nhân trẻ tuổi của hắn để họ bầu bạn cùng hắn trong những đêm dài cô đơn.
Nhưng thế vào chỗ các đồ vật vẫn còn lửng lơ những câu hỏi.
Làm thế nào mà một người như Jeremiah Smith – khép kín, khó gần, chẳng hề hấp dẫn – lại có thể chiếm được lòng tin của những cô gái đó? Hắn đã giam giữ những nữ tù nhân ở đâu trước khi giết họ? Lara đang ở đâu?
Marcus tránh tự hỏi liệu cô ấy có còn sống. Anh đã thực hiện nhiệm vụ của mình rất tâm huyết, vì thế anh sẽ không chấp nhận một cái kết khác.
Anh nhìn xung quanh. Những điều bất thường. Không phải thế lực siêu nhiên, anh tự nhủ. Những thứ gì đó mà chỉ người có đức tin mới có thể nhận ra. Lần này anh phải dùng tới năng khiếu mà anh e là mình không có.
Anh quét mắt khắp căn phòng, tìm kiếm thứ gì đó cản trở sự bình thường. Một khe hở nhỏ trên một không gian khác. Lối đi mà cái ác tràn qua.
“Có một nơi mà ở đó thế giới ánh sáng tiếp xúc với thế giới bóng tối… Tôi là người canh gác có nhiệm vụ bảo vệ biên giới đó. Nhưng thi thoảng cũng có thứ lọt được qua.”
Ánh mắt của anh dừng lại bên cửa sổ. Ngoài tấm kính, ánh trăng đang chỉ cho anh điều gì đó.
Nó sải cánh và nhìn về phía anh. Thiên thần bằng đá đang gọi anh.
Nó đứng giữa vườn, cùng với những bức tượng khác. Những dòng chữ kể rằng Lucifer từng là thiên thần trước khi bị quăng xuống đất. Đứa con cưng của Chúa trời. Anh chợt nghĩ và chạy ra ngoài.
Anh khựng lại trước bóng hình to lớn đang được một quầng xám chiếu rọi.
Cảnh sát không phát hiện ra gì hết khi kiểm tra mặt đất dưới chân thiên thần. Nếu ở dưới chỗ này có thứ gì đó, những chú chó nghiệp vụ sẽ phải đánh hơi ra. Nhưng do những trận mưa dai dẳng mấy ngày qua, những mùi bốc lên từ đất hẳn đã làm khứu giác của chúng lẫn lộn.
Marcus chống hai tay lên bệ chân tượng, anh đẩy nó và thiên thần di chuyển, để lộ ra phía dưới là một nắp hầm bằng sắt. Nó không bị khóa. Chỉ cần nhấc tay cầm.
Tối thui, một mùi ẩm mốc nặng xộc lên từ cái hố như một hơi thở thối hoắc. Marcus chiếu đèn: sáu bậc thang dẫn xuống vực thẳm. Nhưng không có tiếng người. Không có tiếng động.
“Lara,” anh gọi. Rồi anh nhắc lại ba lần. Thêm một lần nữa. Nhưng không có câu trả lời.
Bám vào cầu thang, anh bắt đầu trèo xuống.
Luồng sáng quét qua không gian chật hẹp với trần thấp, sàn lát gạch có chỗ trở nên sâu xuống dần. Trước kia hẳn đó là một cái bể bơi, nhưng ai đó đã đào một căn phòng bí mật.
Chiếc đèn đi tìm kiếm sự hiện diện của một con người. Marcus giờ e ngại sẽ chỉ tìm thấy một cái xác câm lặng. Nhưng Lara không có ở đó.
Chỉ có một chiếc ghế.
Cũng vì thế mà lũ chó đã không đánh hơi thấy gì, anh tự nhủ. Nhưng đó chính là nơi mà Jeremiah đã mang họ tới. Là cái hang nơi hắn giam giữ các nữ tù nhân trong một tháng và cuối cùng kết liễu họ. Không có dây xích gắn vào tường để tăng hưng phấn trong những trò tra tấn, cũng chẳng có những dụng cụ để thỏa mãn tính ác dâm hay phòng riêng để làm chuyện mây mưa. Chẳng có tra tấn, cũng chẳng có bạo lực, Marcus tự nhủ. Jeremiah Smith không đụng vào họ. Tất cả chỉ dừng lại trên chiếc ghế kia, cạnh đó là sợi dây thừng hắn dùng để trói họ và một cái khay với con dao khoảng hai mươi centimet hắn dùng để cứa cổ họ. Ở đó là tất cả sự tưởng tượng bệnh hoạn của con quái vật đó.
Marcus lại gần chiếc ghế và nhìn thấy bên trên có một phong bao đóng kín. Anh cầm lên và mở nó ra. Bên trong là bản thiết kế gốc căn hộ của Lara với vị trí của căn hầm bí mật trong nhà tắm. Có một danh sách các hoạt động và giờ giấc của cô gái. Những ghi chép về kế hoạch giấu thuốc mê trong đường. Cuối cùng là tấm ảnh cô sinh viên đang tươi cười. Trên khuôn mặt của cô có một dấu hỏi chấm màu đỏ. Ông đang chơi tôi, Marcus lẩm bẩm, nhắm tới vị linh mục ân giải. Trong phong bao đó là những bằng chứng cho thấy đúng Jeremiah đã bắt cóc cô gái.
Nhưng không có dấu vết nào của Lara. Cũng như của kẻ đồng hành bí ẩn đã đưa anh tới tận đây.
Marcus giận sôi máu. Tên linh mục ân giải đã hủy cam kết. Anh chửi rủa hắn, chửi rủa cả chính mình. Trò nhạo báng này thật không chịu nổi. Anh không muốn ở chỗ đó thêm nữa. Anh quay lại định đi lên, nhưng đèn pin tuột khỏi tay. Khi rớt xuống, nó chiếu sáng một thứ phía sau anh.
Trong cái góc sau lưng anh có ai đó.
Anh quan sát cảnh tượng. Hắn không di chuyển. Trong luồng sáng anh chỉ nhận ra mỗi hình dạng của một cánh tay. Hắn mặc màu đen. Marcus cúi xuống để lấy chiếc đèn pin và từ từ anh chiếu nó lên kẻ lạ mặt.
Không phải người, đó chỉ là một tấm áo choàng thầy tu treo trên một chiếc mắc.
Đột nhiên mọi việc sáng tỏ. Hóa ra Jeremiah Smith tiếp cận những nạn nhân theo cách đó. Những cô gái không sợ hắn vì trước mặt họ là một người của Chúa, không phải quái vật.
Một trong những chiếc túi của áo choàng căng phồng. Marcus lại gần và thọc tay vào túi. Anh rút ra một lọ thuốc và một ống tiêm dưới da – succinylcholine.
Anh đã không nhầm. Thế nhưng, những đồ vật trong cái túi đó lại kể một câu chuyện khác.
Jeremiah đã tự thực hiện tất cả.
Hắn biết chị gái của một trong những nạn nhân của hắn có ca trực tối hôm đó với vai trò bác sĩ của xe cứu thương chuyên xử lý những ca khẩn cấp. Vì thế hắn đã gọi số khẩn cấp và miêu tả triệu chứng của một cơn đau tim. Hắn đã chờ những nhân viên y tế xuất hiện để tự tiêm chất độc. Hắn cũng có thể vứt ống tiêm trong một góc phòng hoặc dưới một cái tủ: nhân viên cấp cứu trong lúc hoảng loạn sẽ không nhận ra và cảnh sát Khoa học hình sự sẽ nhầm nó với dụng cụ thải loại do chính bác sĩ hay y tá bỏ lại sau khi cấp cứu.
Hắn không cải trang thành linh mục. Hắn là một linh mục.
Khởi điểm kế hoạch của hắn hẳn phải từ khoảng một tuần trước, khi hắn bắt đầu gửi tin nhắn nặc danh tới những người liên quan đến cái chết của Valeria Altieri. Rồi hắn cũng chuẩn bị chuyển bức email chỉ dẫn cho Pietro Zini về vụ Figaro. Và hắn gọi Camilla Rocca để báo trước với bà ta rằng Astor Goyash sẽ xuất hiện ở khách sạn Exedra vài ngày sau đó.
Chính hắn là linh mục ân giải.
Suốt quãng thời gian đó họ thấy hắn trước mặt mà không biết hắn thực sự là ai. Giống như ông bác sĩ phẫu thuật Alberto Canestrari, Jeremiah đã dựng nên một cái chết tự nhiên với chất succinylcholine. Không một xét nghiệm độc tố nào phát hiện ra nó. Chỉ cần sử dụng liều một miligram để làm tê liệt cơ hô hấp. Trong ít phút hắn sẽ chết ngạt, đúng như những gì đã xảy ra với Canestrari. Thuốc đó sẽ làm cơ thể tê liệt ngay lập tức, không còn thời gian để đổi ý.
Những Canestrari không sắp xếp trước việc sẽ được xe cứu thương hỗ trợ. Hắn thì ngược lại.
Cảnh sát sẽ thấy gì? Một tên giết người hàng loạt không còn là một mối nguy hiểm. Các bác sĩ thấy gì? Một bệnh nhân đang bất tỉnh. Còn Marcus thì sao?
Những dấu hiệu bất thường.
Trước hay sau succinylcholine sẽ hết tác dụng. Jeremiah Smith sẽ tỉnh dậy bất cứ lúc nào.