Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2899 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22 giờ 07 phút

Cô bắt chuyến xe buýt số 52 từ đầu tuyến tại quảng trường Thánh Silvestro, rồi xuống xe ở đoạn phố Paisiello. Từ đó, với tuyến số 911 cô đi tới quảng trường Euclide. Cô xuống ga tàu dưới mặt đất và bắt chuyến từ Viterbo đến Roma với chặng cuối cùng đi ngầm nối khu vực phía bắc của thành phố với trung tâm. Điểm dừng chân duy nhất là quảng trường Flaminio. Ở đó cô bắt tàu điện ngầm và đi về hướng Anagnina. Khi tới điểm dừng Furio Camillo, cô đi lên mặt đất và vẫy một chiếc taxi.

Mỗi chặng di chuyển chỉ kéo dài có vài giây và lộ trình hoàn toàn ngẫu nhiên, cốt chỉ để cắt đuôi những kẻ bám theo nếu có.

Sandra không tin Shalber. Gã cảnh sát Interpol đã bộc lộ sự thiện nghệ nhất định trong việc phán đoán những động thái của CÔ. Cho dù ông ta có thể thoát khỏi cô ở lối ra nhà thờ Thánh Maria sopra Minerva, cô chắc chắn rằng ông ta sẽ trốn trong khu vực gần đó, tìm cách bám gót cô lần nữa. Nhưng những mánh khóe cô vừa áp dụng đủ để xóa dấu vết của chính mình. Vì cô vẫn còn một nhiệm vụ vào tối nay, trước khi quay trở về khách sạn.

Tới thăm một người mới quen.

Chiếc taxi thả cô ở trước cổng chính của một bệnh viện lớn. Sandra đi bộ trong chặng cuối cùng, lần theo những tấm biển chỉ dẫn. Cho đến khi tới được một tòa nhà nhỏ, Đơn vị vận hành phức tạp – với những người làm ở bệnh viện Gemelli, nó thường được biết tới với cái tên Biên giới.

Sau khi bước qua cánh cửa kéo đầu tiên, cô thấy mình đang ở trong một sảnh chờ với bốn dãy ghế bằng nhựa, cái nọ sát cái kia, màu xanh da trời giống như những bức tường bao quanh chúng. Hệ thống sưởi cũng mang màu đó, những chiếc áo blouse của bác sĩ và y tá cũng thế, thậm chí cây nước uống cũng không ngoại lệ. Hiệu ứng của nó là một đơn sắc khó hiểu.

Cánh cửa thứ hai là một lối thoát hiểm. Để đến được trung tâm của hệ thống – khu điều trị tích cực – chỉ cần đưa phù hiệu tương ứng để mở ổ khóa điện tử. Có cả một nhân viên cảnh sát đứng gác. Sự hiện diện trang trọng này cho thấy trong khu đó đang điều trị một đối tượng nguy hiểm dù bây giờ không thể gây hại. Sandra xuất trình phù hiệu cho người đồng nghiệp, một cô y tá hướng dẫn cô quy trình đầu tiên của việc thăm viếng. Cô ta đưa cô bọc giày, áo blouse khử trùng và mũ trùm đầu. Rồi cô ta vận hành cơ chế mở cửa để cô bước vào.

Hành lang dài hiện ra trước mặt làm cô nhớ tới một thủy cung. Như thủy cung ở Genoa nơi cô đã tới thăm đôi lần cùng David. Cô yêu cá, cô để sự chuyển động của chúng thôi miên mình và có thể nán lại hàng giờ để ngắm nhìn chúng. Trước mặt cô bây giờ là một dãy bể, trên thực tế chúng là những tấm kính ngăn cách các phòng hồi sức. Ánh sáng yếu ớt và ngự trị trên tất cả là một sự yên lặng lạ lùng. Nếu chú ý lắng nghe, người ta sẽ phát hiện ra kỳ thực chúng được tạo nên từ những âm thanh. Nhỏ và nhẹ như những hơi thở, nhịp nhàng và đều đặn như nhịp đập chìm.

Dường như chỗ này đang ngủ.

Cô bước dọc sàn nhà trải vải sơn, đi ngang qua một phòng nhỏ nơi có hai cô y tá đang ngồi tranh tối tranh sáng trước một cái kệ, trên mặt họ phản chiếu quầng sáng của những thiết bị điều khiển đang hiển thị những thông số sống còn của bệnh nhân được điều trị trong khoa. Sau lưng họ, một anh bác sĩ trẻ đang ngồi viết trên một chiếc bàn làm việc bằng thép.

Hai y tá và một bác sĩ: nhân lực cần thiết để quản lý khoa vào ban đêm. Sandra trình diện, hỏi thông tin và họ chỉ cho cô.

Đi ngang qua những bể người-cá, cô quan sát những cơ thể bất động trên giường trong khi họ đang bơi trong cái biển yên lặng đó.

Cô hướng thẳng về cánh cửa kính cuối cùng. Lúc lại gần, cô phát hiện ra có ai đó đang nhìn từ phía bên kia. Đó là một cô gái nhỏ nhắn mặc áo blouse trắng, có thể trạc tuổi cô. Cô lại gần cô ấy. Trong phòng có sáu chiếc giường. Nhưng chỉ một giường có người. Jeremiah Smith. Hắn ta đang thở máy, lồng ngực nâng lên hạ xuống nhịp nhàng. Trông hắn ta già hơn độ tuổi năm mươi của mình.

Chỉ lúc đó cô gái mới quay lại nhìn cô. Khi thấy gương mặt ấy, Sandra cảm nhận như một ký ức ảo giác. Lát sau cô nhớ ra đã nhìn thấy cô ấy ở đâu và ký ức làm cô rùng mình. Cạnh giường của con quái vật đó là bóng ma của một trong những nạn nhân của hắn.

“Teresa,” cô nói.

Cô gái cười. “Tôi là Monica, chị gái song sinh của cô ấy.”

Cô gái trước mặt cô không chỉ là chị gái của một trong số những nạn nhân vô tội đáng thương đã bị Jeremiah giết hại mà cũng là người bác sĩ trên xe cứu thương đã cứu mạng hắn khi hắn gặp sự cố.

“Tôi là Sandra Vega, cảnh sát.” Cô đưa tay ra giới thiệu mình.

Cô gái nắm lấy tay cô. “Đây là lần đầu tiên cô tới dây?”

“Tại sao, cô thấy vậy à?”

“Từ cái cách cô đang nhìn hắn.”

Sandra nhìn Jeremiah Smith thêm lần nữa. “Tại sao, tôi nhìn hắn thế nào?”

“Tôi không biết. Nhưng tôi thấy như thể đang ngắm một con cá vàng trong bể.”

Sandra lắc đầu, thích thú.

“Tôi nói gì sai ư?”

“Không, không có gì. Cô đừng lo.”

“Tôi thì tối nào cũng tới đây. Trước khi bắt đầu ca trực đêm hay khi kết thúc ca trực ngày. Tôi ở đây mười lăm phút rồi đi. Tôi không biết tại sao tôi làm việc đó. Tôi muốn vậy, thế thôi.”

Sandra ngưỡng mộ lòng can đảm của Monica. “Tại sao cô lại cứu mạng hắn?”

“Thế các vị, tại sao tất cả các vị đều hỏi tôi một câu giống nhau?” Nhưng cô gái không giận dữ. “Câu hỏi đúng phải là: Tại sao cô không để cho hắn chết? Hai chuyện đó khác nhau, cô không thấy vậy sao?”

Phải rồi, cô không nghĩ tới.

“Nếu cô hỏi tôi rằng giờ tôi có muốn giết hắn không, tôi sẽ trả lời là tôi muốn làm việc đó nếu không màng tới hậu quả. Nhưng để hắn chết mà không cứu thì có nghĩa gì chứ? Như một người bình thường tới đoạn cuối của cuộc đời và ra đi một cách tự nhiên. Hắn ta không giống những người khác. Hắn ta không xứng đáng. Em gái tôi đã không có cơ hội đó.”

Sandra buộc phải suy nghĩ lại. Cô tìm kiếm kẻ sát hại David và vẫn tiếp tục nhắc nhở mình rằng đó là cách để tìm ra sự thật, để tìm ra ý nghĩa cho cái chết của chồng cô. Để thực thi công lý. Nhưng nếu ở vị trí của Monica, cô sẽ xử sự thế nào?

Cô gái nói tiếp: “Không, sự báo thù tàn độc nhất của tôi là nhìn thấy hắn trên chiếc giường kia. Không xét xử, không quan tòa. Không luật lệ, không tranh cãi. Sự báo oán thực sự là biết hắn sẽ tiếp tục như vậy là tù nhân của chính mình. Hắn sẽ không thể đi ra khỏi cái nhà tù đó. Và tôi có thể đến đây nhìn hắn mỗi tối, nhìn thẳng vào mặt hắn và tự nhủ với mình rằng công lý đã được thực thi.” Cô quay sang Sandra. “Bao nhiêu trong số những người mất người thân vì sự tàn ác của kẻ khác có thể tận hưởng một đặc ân như thế?”

“Đúng vậy.”

“Chính tôi là người đã ép tim cho hắn, đặt tay lên ngực hắn, trên cái hình xăm đó… Giết tao đi." Cô thể hiện sự ghê tởm.”Trên quần áo tôi có mùi phân, mùi nước tiểu của hắn, nước dãi của hắn dây cả vào tay tôi“. Cô ngừng lại.”Với công việc của mình tôi chứng kiến nhiều thứ. Bệnh tật sẽ dĩ hòa mọi việc. Nhưng sự thật là bác sĩ chúng tôi không cứu được ai. Vì mỗi người đều có thể tự cứu mình. Lựa chọn cuộc sống đúng đắn hơn, lối đi tốt hơn. Tất cả rồi cũng đến lúc ngập trong phân và nước tiểu. Và sẽ thật buồn nếu chỉ tới ngày đó cô mới khám phá ra mình là ai?"

Sandra ngạc nhiên về sự khôn ngoan của cô gái. Dù thế cô ấy cũng xấp xỉ tuổi cô và có vẻ rất mong manh. Cô rất muốn nán lại để nghe cô ấy nói chuyện thêm.

Monica nhìn đồng hồ. “Tôi rất tiếc đã làm mất thời gian của cô. Tốt hơn là tôi nên đi, sắp tới ca trực của tôi rồi.”

“Rất hân hạnh được biết cô. Tối nay tôi đã học được từ cô rất nhiều thứ.”

Cô gái mỉm cười. “Người ta trưởng thành nhờ cả sức mạnh của những cái tát, bố tôi vẫn luôn nói vậy.”

Cô nhìn theo cô gái khuất dần trong hành lang hoang vắng. Một ý tưởng nữa lại manh nha trong đầu cô. Nhưng cô tiếp tục xua đuổi nó. Cô tin chắc Shalber đã hại chồng mình. Và cô đã lên giường với hắn. Nhưng cô cần những vuốt ve đó. David sẽ thông cảm.

Cô lại gần cánh cửa phòng hồi sức. Cô lấy một chiếc khẩu trang từ một hộp khử trùng và đeo nó vào. Rồi cô bước qua ngưỡng cửa của tiểu địa ngục đang có duy nhất một kẻ tội đồ.

Cô đếm từng bước chân khi lại gần giường của Jeremiah Smith. Sáu. Không, bảy. Cô bắt đầu chăm chú nhìn hắn. Con cá vàng đang ở trong tầm tay. Mắt nhắm nghiền, bao quanh là một sự thờ ơ lạnh lẽo. Người đàn ông đó không còn có thể gợi nên điều gì. Không có sự sợ hãi, mà cũng chẳng có sự cảm thông.

Có một chiếc ghế tựa gần đó. Sandra ngồi xuống. Cô chống khuỷu tay lên đầu gối, đan ngón tay vào nhau, rướn người về phía hắn. Cô muốn đọc thấu tâm can hắn, hiểu xem điều gì đã đẩy hắn làm việc ác. Xét cho cùng, đó cũng là công việc của những linh mục ân giải. Nghiên cứu tâm hồn con người để tìm ra nguyên nhân sâu xa của mỗi hành động. Là một cảnh sát chụp ảnh hiện trường, cô quan sát các dấu hiệu từ bên ngoài, những vết thương mà cái ác để lại trên thế giới.

Cô chợt nghĩ đến bức ảnh tối thui trong cuộn phim của chiếc Leica.

Đó chính là giới hạn của mình, cô tự nhủ. Không có hình ảnh, có lẽ nó đã mất đi vĩnh viễn do lỗi chụp, cô không thể tiếp tục lần theo con đường mà David đã chỉ cho cô.

Ai biết được có thứ gì bên trong bức ảnh đó.

Vẻ bề ngoài là nguồn gốc của những chi tiết nhưng cũng là rào cản của nó. Cô hiểu rằng sẽ tốt hơn nếu một lần tự nhìn lại chính mình. Rồi thổ lộ tất cả, thử tìm kiếm một con đường cho sự tha thứ. Ít ra một lời thú tội sẽ giúp cô giải tỏa. Và thế là, thật bất ngờ, cô bắt đầu tâm sự với Jeremiah Smith. “Tôi muốn kể cho ông câu chuyện của một chiếc cà vạt màu xanh da thằn lằn.” Cô không biết tại sao lại nói điều đó với hắn, nó cứ tự tuôn ra, vậy thôi. “Chuyện xảy ra vài tuần trước khi ai đó giết hại chồng tôi. David trở về sau một chuyến công tác dài ngày. Tối hôm đó cũng như mọi lần chúng tôi gặp lại nhau sau một thời gian dài. Chúng tôi mở tiệc, chỉ chúng tôi với nhau. Phần còn lại của thế giới đã bị bỏ lại bên ngoài ngôi nhà và chúng tôi cảm thấy mình như những cá thể duy nhất của loài người. Ông hiểu tôi nói gì chứ, ông đã bao giờ có cảm giác đó chưa?” Cô lắc đầu, thích thú. “Không, chắc chắn là không. Nhưng tối đó, lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi quen nhau, tôi đã giả vờ yêu anh ấy. David hỏi tôi một câu hỏi thường lệ. Mọi chuyện ổn chứ? Chúng tôi hỏi nhau điều đó biết bao lần mỗi ngày và cũng chẳng cần đợi một câu trả lời thành thực. Nhưng khi tôi nói với anh ấy mọi chuyện vẫn ổn, đó không chỉ là một câu xã giao. Đó là một lời nói dối… Vài ngày trước, tôi đã đến bệnh viện để phá thai.” Sandra cảm thấy nước mắt đã dâng lên khóe mi, nhưng cô kiềm chúng lại. “Chúng tôi có đủ những điều kiện cần thiết để trở thành ông bố bà mẹ tuyệt vời. Chúng tôi yêu nhau và đều chắc chắn về tình cảm của nhau. Nhưng anh ấy là một phóng viên thường xuyên đi công tác để chụp ảnh chiến trường, những cuộc cách mạng và những thảm kịch. Còn tôi, một cảnh sát thuộc đội Khoa học hình sự. Ông không thể sinh ra một đứa trẻ nếu công việc của ông có thể mạo hiểm tính mạng, như chuyện đã xảy ra với David. Và ông không thể làm điều đó ngay cả khi ông nhìn thấy tất cả những gì tôi buộc phải nhìn thấy hàng ngày, tại những hiện trường vụ án. Quá bạo lực, quá khiếp đảm. Với một đứa bé thì không ổn chút nào”. Cô thổ lộ điều đó với hắn một cách thuyết phục, không để lộ bất cứ sự ăn năn nào.“Và đó là tội lỗi của tôi. Tôi sẽ mang theo nó chừng nào tôi còn sống. Nhưng điều tôi không thể tha thứ cho mình là đã không cho David cơ hội bày tỏ ý kiến về việc này. Tôi đã tranh thủ lúc anh ấy vắng nhà để đưa ra quyết định.” Sandra nhoẻn cười buồn bã.“Lúc về nhà sau khi đã phá thai, tôi tìm thấy trong nhà vệ sinh que thử thai mình đã dùng. Đứa con của tôi, hay thứ tôi loại bỏ – tôi cũng không biết hình hài nó ra sao sau mới gần một tháng – đã nằm lại cái bệnh viện đó. Tôi đã cảm thấy nó chết trong tôi, và rồi tôi đã bỏ mặc nó một mình. Thật kinh khủng phải không? Dù thế nào, tôi cũng nghĩ rằng sinh linh đó xứng đáng có một tang lễ. Vậy là tôi đã lấy một cái hộp và cho vào đó que thử thai cùng một số vật dụng của cha mẹ nó. Trong số đó, có cả chiếc cà vạt duy nhất của David. Màu xanh da thằn lằn. Rồi từ Milan tôi đã lái xe tới tận Tellaro, một miền quê ở vùng Liguria nơi chúng tôi thường đến nghỉ. Và tôi đã thả tất cả xuống biển”. Cô lấy hơi. “Tôi chưa bao giờ nói điều này với ai. Và tôi thấy thật vô lý khi đang kể nó cho chính ông. Nhưng giờ mới đến chỗ hay nhất. Vì tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ phải chịu hậu quả do chính hành động của mình. Nhưng đằng này tôi không hề biết rằng mình đã gây ra một thảm họa không thể cứu vãn nổi. Về sau tôi mới nhận ra điều này, khi đã quá muộn. Cùng với tình yêu tôi có thể dành cho đứa con, tôi đã ném đi cả tình yêu tôi dành cho David”. Cô lau nước mắt. “Không thể nào: tôi hôn anh ấy, tôi vuốt ve anh ấy, tôi ân ái với anh ấy mà tôi không cảm nhận thấy gì cả. Cái hang mà đứa bé đã tạo ra trong tôi để tồn tại đã trở nên trống rỗng. Tôi bắt đầu lại yêu chồng chỉ khi anh ấy đã chết.”

Cô khoanh tay trước ngực với đôi vai rũ xuống. Lặng đi trong tư thế bất tiện đó, cô bắt đầu nức nở. Nước mắt bất ngờ tuôn rơi, không ngừng nghỉ, nhưng thật giải tỏa. Cô không thể ngừng khóc. Diễn ra trong vài phút, rồi khi cô sụt sịt mũi và cố lấy lại bình tĩnh, cô cười nhạo chính mình. Cô đã kiệt sức. Nhưng thật khó hiểu, ở đó cô thấy ổn. Chỉ năm phút nữa thôi, cô tự nhủ. Chỉ năm phút. Tiếng bíp bíp đều đặn của máy điện tim nối liền với ngực của Jeremiah Smith, tiếng động của máy thở tự động duy trì sự sống của hắn, tạo cho cô một hiệu ứng thôi miên và thư giãn. Cô nhắm mắt trong giây lát và thiếp đi lúc nào không hay. Cô gặp lại David. Nụ cười của anh. Mái tóc rối bời. Ánh mắt trìu mến. Cái điệu bộ anh vẫn thường làm khi bắt quả tang cô đang buồn bã hay trầm tư, bĩu môi dưới và nghiêng đầu sang một bên. David ôm lấy má cô và kéo cô về phía mình để đặt lên môi một trong số những nụ hôn dài miên man như thường lệ của anh. “Mọi chuyện đều ổn mà, Ginger.” Cô cảm thấy nhẹ nhõm, yên bình. Rồi chồng cô vẫy tay chào và anh rời đi, nhún nhảy điệu tip-tap và ngân nga ca khúc của họ. Cheek to Cheek. Dù giọng nói có vẻ của David, nhưng trong mơ Sandra đâu thể biết nó thuộc về kẻ khác. Và tất cả là thực.

Trong phòng ai đó đang hát.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »