Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2869 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6 giờ 04 phút

Ngày đầu tiên ở lớp Khoa học hình sự, họ dạy bạn rằng trong một hiện trường vụ án không tồn tại những sự trùng hợp. Rồi họ tiếp tục nhắc lại điều đó mọi lúc phòng khi chẳng may bạn quên mất. Họ giải thích cho bạn rằng chúng không chỉ đánh lạc hướng mà còn có thể gây hại hoặc cho ra kết quả trái ngược. Và họ dẫn ra rất nhiều trường hợp cực đoan mà chúng đã gây tổn hại không thể vãn hồi cho những cuộc điều tra.

Nhờ vào lối tư duy đó, Sandra không mấy tin vào những sự trùng hợp. Nhưng, trong thực tế đời sống, cô thừa nhận rằng mối liên kết tình cờ giữa những sự kiện đôi khi lại có ích, chí ít nó hướng sự chú ý của chúng ta vào những thứ mà trong trường hợp ngược lại chúng ta sẽ không nhìn ra.

Cô đi tới kết luận rằng có một vài sự trùng hợp không liên quan đến chúng ta. Quả thực, ta thường coi chúng là những sự trùng hợp đơn thuần. Trong khi đó, một số khác lại có vẻ cố tình lưu dấu trong cuộc sống của chúng ta nỗ lực của một sự thay đổi. Và thế là ta đặt cho chúng một cái tên khác. Ta bắt đầu gọi chúng là những dấu hiệu. Thường thì chúng khiến ta nghĩ mình là đối tượng tiếp nhận một thông điệp dành riêng nào đó, như thể vũ trụ hay một thế lực cao siêu đã lựa chọn chúng ta. Nói cách khác, chúng làm ta cảm thấy mình đặc biệt.

Sandra nhớ rằng Carl Gustav Jung từng định nghĩa đồng hiện chính là loại trùng hợp thứ hai, và đưa ra ba đặc tính cơ bản của chúng. Chúng nhất định phải là vô nhân, có nghĩa là không nối kết với nhau theo kiểu quan hệ nhân quả. Phải gắn với một kinh nghiệm cảm xúc sâu sắc. Và, cuối cùng, phải sở hữu một giá trị hình tượng cao.

Jung cho rằng một số cá nhân sống trên đời luôn đi tìm một ý nghĩa sâu sắc cho mỗi sự kiện đặc biệt xảy ra với họ.

Cô không như vậy. Nhưng cô đã phải nghĩ lại. Đóng góp vào bước ngoặt này là câu chuyện của David về chuỗi những sự kiện đặc biệt quyết định cuộc gặp gỡ của họ.

Còn hai ngày nữa là đến kỳ nghỉ lễ Ferragostol* và anh đang Berlin. Anh muốn tới chỗ một vài người bạn ở Mikonos, kế hoạch là cùng nhau đi du thuyền tới những hòn đảo của Hy Lạp. Nhưng sáng hôm đó, đồng hồ báo thức không kêu, anh đã dậy muộn, nhưng vẫn kịp đến sân bay đúng vào lúc họ đang đóng quầy check-in. Anh nhớ rằng đã tự nhủ: May thật! Mà không hay biết điều đang chờ đợi mình ở phía trước.

Để tới được điểm đến, anh phải nối chuyến ở Roma. Nhưng, trước khi lên chuyến bay thứ hai, hãng hàng không đã thông báo với anh rằng vì nhầm lẫn, hành lý của anh đã bị thất lạc ở Berlin.

Không hề có ý định từ bỏ chuyến đi, sau khi mua vội mua vàng một cái vali và quần áo mới ở cửa hàng của sân bay, anh có mặt đúng giờ tại quầy check-in để bắt chuyến bay thẳng tới Athen. Nhưng, do lượng người đi nghỉ quá đông nên chuyến bay đã overbooking*.

Vào lúc 11 giờ tối, đáng lẽ ra anh đã được ngồi trên đuôi thuyền ba cột buồm, nhâm nhi ly rượu ouzu mát lạnh cùng với một cô người mẫu Ấn Độ xinh tuyệt trần mới quen hai tuần trước ở Milan. Thế mà giờ anh phải ngồi trong một sảnh khởi hành đông nghịt khách du lịch để điền mẫu bảo hiểm cho việc bồi thường hành lý.

Anh có thể đợi đến ngày mai và khởi hành với chuyến bay đầu tiên sẵn sàng, nhưng anh thấy mình không thể cầm cự được nữa. Vậy là anh thuê một chiếc xe với ý định đi tới cảng Brindisi và bắt phà sang Hy Lạp.

Sau khi lái suốt đêm được khoảng năm trăm cây số, anh nhìn thấy mặt trời nhô lên ở bờ biển của vùng Puglia. Biển báo giao thông cho thấy còn ít cây số nữa là tới đích, nhưng đúng lúc đó xe của anh bắt đầu có dấu hiệu lạ. Chiếc xe chạy ngày càng yếu dần và đỉnh điểm là động cơ dừng hẳn.

Bị định mệnh xui xẻo bỏ rơi bên lề đường quốc lộ, David xuống xe, thay vì nổi khùng với vận rủi, anh hướng tầm mắt về phía quang cảnh xung quanh. Bên phải anh là một thành phố màu trắng ẩn mình trên cao nguyên. Phía bên kia chưa đầy trăm mét là biển.

Anh đi bộ tới tận bãi biển, tầm giờ đó vào buổi sáng vẫn còn hoang vắng. Trên bờ biển, anh rút ra một điếu xì gà vị hoa hồi rồi đón mặt trời mọc với điếu thuốc trên môi.

Chính vào lúc đó, anh đưa mắt nhìn xuống và thấy những vết chân nhỏ, hài hòa và đối xứng một cách hoàn hảo trên cát ẩm. Theo bản năng, trái tim anh liên tưởng chúng tới một người phụ nữ đang chạy bộ. Đường bờ biển ở phía đó khuất sau một vài cái vịnh nhỏ, vì vậy người để lại dấu chân đã không còn trong tầm mắt của anh. Nhưng có một điều chắc chắn: người ấy chỉ vừa mới qua đây, nếu không những đợt sóng vỗ bờ hẳn đã xóa sạch tất cả.

Sau đó, khi kể lại câu chuyện, lần nào anh cũng thấy khó khăn khi miêu tả lại điều gì xuất hiện trong đầu mình vào thời điểm đó. Tự dưng, anh thấy cần phải đi theo những dấu chân đó. Và thế là anh bắt đầu chạy.

Tới đoạn đó của câu chuyện, Sandra thường hỏi làm thế nào anh suy luận đó là một người phụ nữ.

“Quả thực anh không biết nữa, anh chỉ có thể hy vọng điều đó thôi. Em cứ thử hình dung xem nếu người mà anh thấy là một cậu bé hay một người đàn ông nhỏ thó?”

Lời giải thích chưa bao giờ làm cô thực sự hài lòng. Bản năng cảnh sát khiến cô đặt ra những câu hỏi đại loại như “Thế làm sao anh biết đó là một người đang chạy bộ?”

Nhưng David đã chuẩn bị cho cả tình huống này. “Những dấu chân trên cát có phần đầu lún hơn, vì vậy người đó đang chạy.”

“Được rồi, có thể tin được.”

Và David tiếp tục câu chuyện ở đoạn cô ngắt lời. Anh kể rằng sau khi đã đi được khoảng trăm mét và băng qua một đụn cát, anh nhận ra bóng dáng của một người phụ nữ. Cô ấy mặc quần soóc, áo thun bó sát và mang giày thể thao. Cô ấy có mái tóc vàng cột đuôi ngựa. Anh không thể nhìn thấy khuôn mặt cô ấy nhưng bản năng thôi thúc anh gọi cô. Một suy nghĩ khá ngốc nghếch khi mà anh còn chưa biết tên cô.

Tới lúc đó, anh tăng tốc.

Anh có thể nói gì đây một khi đuổi kịp cô ấy? Càng tiến gần, anh càng thấy mình phải nghĩ ra thứ gì đó để không mang bộ tịch của một kẻ dở hơi đáng thương. Nhưng anh lại chẳng nghĩ ra điều gì cả.

Phải rất nỗ lực anh mới chạy ngang hàng được với cô. Cô ấy rất đẹp. Mỗi khi nghe anh nói câu này, Sandra thường cười. Rồi anh xin thứ lỗi, khẩn nài cô dừng lại. Cô gái lạ mặt khó chịu làm theo, ngó một lượt từ đầu tới chân kẻ điên rồ đang hụt hơi. Có lẽ anh chẳng để lại cho cô ấy một ấn tượng đẹp. Anh mặc nguyên si bộ quần áo trong hai mươi tư tiếng, gương mặt thất thần sau một đêm không ngủ, người đầy mồ hôi vì chạy và dĩ nhiên cơ thể không tỏa ra một mùi dễ chịu.

“Chào cô, tôi là David,” anh nói thế với cô ấy và chìa tay ra. Cô ấy nhìn tay anh nhưng không bắt, thái độ khinh bỉ như thể anh vừa mới có một con cá ươn. Rồi anh tiếp lời: “Cô có biết Carl Gusta Jung nói gì về những sự trùng hợp không?” Và anh bắt đầu kể cho cô ấy, không cần có lý do rõ ràng nào, về tất cả những điều phiền phức anh phải đối mặt kể từ lúc khởi hành ở Berlin ngày hôm trước. Cô ấy đứng lại lắng nghe mà không nói lời nào, có lẽ cô ấy đang cố gắng hiểu xem câu chuyện đó muốn đi tới đâu.

Cô ấy để anh kể hết, rồi phản biện rằng chuyện đó hoàn toàn không thể được định nghĩa như một sự trùng hợp. Vì rằng, mặc dù chuỗi sự việc xảy ra không theo mong muốn đã dẫn anh tới bãi biển đó, nhưng chính anh là người đã lựa chọn đi theo những dấu chân. Vì thế lý thuyết về sự đồng hiện không thể áp dụng cho cuộc gặp gỡ của họ.

“Ai nói điều đó cơ?”

“Jung nói thế.”

Và với David đó là sự phản biện xuất sắc đến nỗi anh đành câm nín. Không biết nói gì thêm, anh đành chào cô để buồn bã quay về. Suốt đoạn đường trở về, anh cứ nghĩ rằng sẽ tốt đẹp biết bao nếu thực sự cô gái ấy là một người đặc biệt, có khi lại là người phụ nữ của cuộc đời anh. Sẽ thật đáng nhớ khi phải lòng nhau như thế và có được một câu chuyện như vậy để kể trong những ngày tháng tương lai. Một chuỗi những rủi ro nho nhỏ dã biến thành một thiên tình sử vĩ đại như thế nào.

Tất cả chỉ vì một cái vali hành lý bị thất lạc.

Cô gái đã không đuổi theo anh để nói rằng cô ấy đã đổi ý. Và anh rốt cuộc cũng chẳng biết tên cô. Nhưng bù lại, sau một tháng trời chờ đợi hãng hàng không tìm lại vali cho mình, anh đã đến Sở Cảnh sát của Milan để trình báo mất tài sản. Ở đó, trước một cái máy bán cà phê tự động, anh đã gặp Sandra lần đầu tiên, họ đã nói chuyện đôi lời, có cảm tình với nhau và vài tuần sau đó, họ đã dọn về chung sống.

Giờ, sau khi tỉnh giấc trên chiếc giường trong căn phòng của anh tại khách sạn ở Roma với tâm hồn trĩu nặng, dù mới khám phá ra rằng David đã bị sát hại và phải tìm ra cho được hung thủ, nhưng Sandra không thể không mỉm cười khi nhớ lại ký ức ấy.

Mỗi lần David kể câu chuyện đó với một người bạn mới, người ta cứ đinh ninh cả buổi rằng cô gái trên bãi biển ấy là cô. Thế nhưng, điều kỳ diệu của tất cả sự việc này nằm ở chỗ cuộc sống cần những chặng đường tầm thường nhất để ban tặng cho chúng ta những cơ hội tuyệt vời nhất. Vì rằng trái tim của một người đàn ông và một người phụ nữ không cần phải nắm bắt những dấu hiệu.

Đôi khi, giữa hàng tỷ con người, chỉ cần tìm thấy nhau là đủ.

Trước cái máy bán cà phê đó, nếu cô không có từ năm euro và David không có tiền lẻ để đổi cho cô, có lẽ họ sẽ chẳng có lý do gì để nói chuyện với nhau. Và, sau khi chỉ mới lướt qua nhau trong lúc chờ đợi đồ uống của mình, họ sẽ rời xa như hai người xa lạ, không hề biết đến tình yêu họ có thể trao cho nhau và, một điều thật khó tin, họ cũng không bao giờ bị tổn thương vì nó.

Biết bao lần cùng một chuyện tái diễn mỗi ngày và chúng ta không hay biết? Biết bao người đã tình cờ gặp nhau rồi lại để nhau đi qua như không có chuyện gì xảy ra, không biết rằng mình là để dành cho nhau?

Vì vậy, cho dù David đã chết, cô vẫn thấy mình may mắn.

Thế còn chuyện tối qua là gì nhỉ? Cô tự hỏi. Cuộc gặp với người đàn ông có vết sẹo trên thái dương làm cô sửng sốt mà đến giờ vẫn chưa lý giải nổi. Cô đã tin rằng mình đang đối mặt với một tên sát nhân, nhưng hóa ra anh ta lại là một thầy tu. Anh ta chân thành, điều này cô không nghi ngờ gì. Anh ta có thể lợi dụng lúc mất điện để trốn chạy ngay lập tức, đằng này anh ta nán lại để nói cho cô biết mình là ai. Đứng trước phát hiện bất ngờ, cô đánh mất dũng khí bóp cò. Như thể cô nghe thấy giọng mẹ cô cảnh báo: “Sandra, con yêu, con không thể bắn một thầy tu. Ai lại làm thế bao giờ.” Thật nực cười.

Những sự trùng hợp.

Nhưng không có cách nào xác nhận mối quan hệ giữa David và anh ta. Sandra rời khỏi giường và ra quan sát tấm hình anh ta trong số những bức ảnh cô đã phóng từ chiếc Leica. Một linh mục thì liên quan gì đến cuộc điều tra? Đáng lẽ tấm ảnh có thể bật mí cho cô điều gì đó thì nó lại làm mọi thứ thêm phức tạp.

Bụng cô sôi òng ọc, thêm nữa cô có cảm giác kiệt sức. Cô đã không ăn trong nhiều giờ và có lẽ đang sốt. Đêm đó cô đã về khách sạn trong bộ dạng sũng nước mưa.

Nhưng trong gian để đồ thờ của nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi, cô nhận ra rằng điều mà cô tìm kiếm không chỉ là công lý. Có một nhu cầu cấp thiết xấu xa cần được thỏa mãn. Nỗi đau sản sinh ra những hiệu ứng kỳ lạ. Nó làm con người ta yếu mềm, mong manh hơn. Nhưng cùng lúc nó thúc đẩy một mong muốn mà bạn nghĩ có thể kiềm chế nó. Khao khát được bắt kẻ khác chịu cùng nỗi đau. Như thể sự trả thù là phương thuốc duy nhất để giúp con người ta nguôi ngoai.

Sandra hiểu rằng cô sẽ phải cân nhắc tới góc tối mà cô không nghĩ mình sở hữu. Mình không muốn trở nên như vậy, cô tự nhủ. Nhưng cô e rằng có điều gì đó đã thay đổi mà không cưỡng lại được.

Cô đặt tấm ảnh chụp gã thầy tu với vết sẹo trên thái dương sang một bên và tập trung vào hai bức hình cuối cùng cô còn phải giải mã.

Một tấm tối đen. Tấm kia là hình David đang đứng trước gương, buồn bã giơ tay chào.

Cô giơ cả hai tấm ảnh lên trước mặt, như thể muốn tìm ra mối liên hệ giữa chúng. Nhưng chúng không cho cô biết điều gì cả. Lúc bỏ chúng xuống, cô đột nhiên khựng lại. Ánh mắt của cô đóng đinh trên sàn nhà.

Có một mẩu giấy dưới cánh cửa ra vào.

Cô mất vài giây bất động quan sát nó. Rồi cô quyết định ra lấy nó, bằng một động tác rất chóng vánh, như thể cô sợ hãi. Chắc ai đó đã luồn nó vào ban đêm, trong ít giờ cô chợp mắt. Cô nhìn mẩu giấy. Đó là một bức vẽ chân dung một vị thánh dòng Đa Minh*.

Thánh Raimondo di Peñafort.

Tên vị thánh được in trên mặt sau, cùng với một câu kinh bằng tiếng Latin để thỉnh cầu Chúa trời. Một vài câu không thể đọc nổi vì đè lên chúng là một chữ viết bằng mực đỏ, khiến Sandra chợt rùng mình. Một từ. Một chữ ký.

Fred.

← Lễ Đức Mẹ Lên Trời, được tổ chức vào ngày 15 tháng 8 hàng năm.

← Bị đặt chỗ vượt quá số lượng ghế.

← Một dòng tu lớn của Giáo hội Công giáo, do Thánh Đa Minh (Domenico) thành lập.

« Lùi
Tiến »