Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19 giờ 47 phút

Marcus trở lại căn hộ tầng áp mái ở phố Serpenti. Không cần bật đèn cũng chẳng cần cởi áo mưa, anh nằm dài trên giường, ủ tay giữa hai đầu gối. Sự mệt mỏi của một đêm thức trắng bắt đầu tấn công anh, cộng thêm với triệu chứng của một cơn đau đầu khác.

Cái chết của gã thám tử tư đã gây trở ngại cho cuộc điều tra của anh. Tốn công vô ích.

Ranieri đã mang thứ gì ra khỏi két sắt trong văn phòng của ông ta vào sáng hôm đó nhỉ?

Dù là thứ gì đi chăng nữa, có lẽ nó đã bị thiêu hủy trong đống tro tàn của chiếc Subaru. Vì thế Marcus lấy ra khỏi túi tập hồ sơ vụ án c.g.796-74-8. Anh không còn cần nó nữa. Anh quẳng nó đi và đống giấy tờ vương vãi trên sàn. Ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt của những người có liên quan đến một vụ án mạng đã qua gần hai mươi năm. Quá lâu để tìm ra được sự thật, anh nghĩ. Anh chỉ cần nó, thế chỗ cho công lý. Nhưng giờ, anh phải bắt đầu lại từ đầu. Ưu tiên của anh là Lara.

Valeria Altieri quan sát anh từ một mẩu báo bị cắt. Bà ta tươi cười và vô cùng lịch thiệp trong một bức ảnh ngày đầu năm mới.

Tóc vàng, những đường nét cơ thể được tôn lên hoàn hảo bởi chiếc đầm bà đang mặc. Đôi mắt ánh lên vẻ quyến rũ đặc biệt.

Bà ta đã phải trả giá bằng cả tính mạng cho sự xinh đẹp của mình.

Nếu bà ta là một người phụ nữ ít phô trương hơn, có lẽ chẳng ai quan tâm đến cái chết của bà.

Marcus miễn cưỡng suy nghĩ về lý do tại sao hung thủ lại chọn bà ta. Giống như số phận của Lara vì một vài lý do bí ẩn nào đó đã bị Jeremiah Smith định đoạt.

Cho tới lúc đó, anh vẫn nghĩ về Valeria với cương vị là mẹ của Raffaele. Sau khi nhìn thấy những dấu chân nhỏ bé dính đầy máu trên tấm thảm trải sàn màu trắng trong phòng ngủ, anh không tài nào chỉ tập trung vào mình bà ta.

Luôn tồn tại một lý do để chúng ta thu hút sự chú ý của người khác, anh tự nhủ. Với anh điều đó không xảy ra, anh vô hình. Nhưng Valeria là một người phụ nữ gây chú ý.

Từ EVIL được viết trên bức tường phía sau giường ngủ. Vô số nhát dao chém trên người nạn nhân. Hung thủ xuất hiện tại tư gia. Tất cả để gây chú ý. Vụ án mạng trở nên ầm ĩ không chỉ vì nó có liên quan đến một thành phần xã hội thượng lưu và người tình cũng rất nổi tiếng của bà ta. Mà cũng bởi vì cách thức nó diễn ra.

Vụ thảm sát có vẻ được cố tình sắp đặt cho những tờ báo giật gân, dù chẳng tay thợ săn ảnh nào có thể chớp được hiện trường vụ án.

Một màn trình diễn của nỗi kinh hoàng.

Marcus ngồi trên giường. Điều gì đó đang nhen nhóm trong đầu anh. Những điều bất thường. Anh bật đèn và nhặt lên từ dưới sàn hồ sơ của Valeria Altieri. Cái họ hào nhoáng ấy thuộc về chồng bà, thời con gái bà ta tên là Colmetti – một cái tên không mấy phù hợp để bước chân vào xã hội thượng lưu. Bà ta xuất thân từ một gia đình tiểu tư sản, ông bố là viên chức. Valeria Colmetti đã từng theo ngành đào tạo giáo viên tiểu học nhưng thế mạnh thực sự của bà ta là sắc đẹp. Một vốn tự nhiên để làm lũ đàn ông mất trí. Vào lúc hai mươi tuổi, bà ta đã thử tiến thân như một diễn viên điện ảnh, nhưng chỉ giành được một vài vai phụ. Marcus có thể hình dung ra biết bao gã đàn ông đã thử đưa bà ta lên giường với lời hứa về một vai diễn quan trọng. Có khi lúc đầu Valeria cũng có được nó. Bao nhiêu lời ngợi khen hai mặt, bao nhiêu những tiếp xúc thân thể miễn cưỡng, bao nhiêu những cái ôm ấp không hứng thú mà bà ta đã phải chịu đựng để hiện thực hóa giấc mơ của mình?

Thế rồi, một ngày nọ, Guido Altieri xuất hiện trong cuộc đời của bà ta. Một thanh niên đẹp trai, lớn hơn bà ta vài tuổi. Xuất thân trong một gia đình quý tộc và đáng kính trọng. Một luật sư có tương lai ngời sáng. Valeria biết mình không thể chỉ yêu một người. Còn Guido, trong thâm tâm ông cũng tự ý thức được rằng người đàn bà kia sẽ không bao giờ thuộc về bất cứ ai – bà ta quá ích kỷ, tự thấy mình quá đẹp cho một người đàn ông duy nhất , dẫu vậy ông vẫn hỏi cưới bà ta.

Và chính từ đó mọi chuyện bắt đầu, Marcus tự nhủ trong lúc đứng dậy đi tìm giấy và bút để ghi chép. Đám cưới chỉ là sự khởi đầu, cảnh đầu tiên trong một chuỗi những sự kiện bề ngoài có vẻ hạnh phúc và đáng ghen tị, nhưng nó lại dẫn tới thảm kịch không thể tránh khỏi tại phòng ngủ.

Anh tìm thấy một tập giấy. Trên trang đầu tiên anh vẽ lại biểu tượng hình tam giác. Trên trang thứ hai anh viết chữ EVIL.

Valeria Altieri là hiện thân của tất cả những gì đàn ông mong muốn nhưng không ai có được. Sự khao khát, khi không thể kiểm soát, nó sẽ khiến chúng ta có những hành xử mà trước đây chúng ta không nghĩ mình có thể làm nổi. Nó gây suy đồi, hư hỏng, và đôi khi có thể là động cơ giết người. Thể loại mà khi chuyển hóa, nó trở thành một cái gì đó nguy hiểm.

Một sự ám ảnh, Marcus khẳng định lại khi nghĩ tới điều hành hạ Raffaele Altieri.

Nếu cậu thanh niên bị giày vò bởi suy nghĩ về người mẹ mới chỉ được biết trong thời gian ngắn ngủi, thì biết đâu có ai đó khác nữa cũng đã trải qua cảm giác ấy. Và đâu là giải pháp duy nhất trong những trường hợp này? Marcus sợ phải tự trả lời. Anh thì thầm. Một từ duy nhất.

“Phá hủy.”

Tiêu diệt điều gây ám ảnh, làm nó không thể gây tổn thương cho chúng ta được nữa. Và đảm bảo rằng điều đó có hiệu lực mãi mãi. Để đạt được mục đích, trong những trường hợp nhất định, chết vẫn là chưa đủ.

Marcus giật khỏi tập giấy tờ có ghi biểu tượng và chữ viết. Anh cầm chúng trong tay, hết nhìn cái này đến cái khác, cố tóm cho được chiếc chìa khóa vén màn bí mật kia.

Anh cảm thấy nhói lên từ sau vai một ánh nhìn chằm chằm. Anh quay lại và thấy kẻ đang quan sát mình. Là hình ảnh phản chiếu của anh trong ô kính cửa sổ. Nhưng người đàn ông căm ghét soi gương, lần này, không di chuyển.

Anh đọc dòng chữ rời rạc – EVIL, cái ác – nhưng theo chiều ngược lại.

“Một màn trình diễn của nỗi kinh hoàng,” anh tự nhắc lại. Và anh chợt hiểu tiếng thét của người phụ nữ mà anh cho là vọng ra từ văn phòng của Ranieri không phải là một ảo giác âm thanh. Nó có thật.

Ngôi biệt thự lớn bằng gạch đỏ đắm mình trong tán cây xanh và sự tĩnh lặng của khu phố Olgiata cao quý. Xung quanh là một khu vườn sum suê với thảm cỏ kiểu Anh và một hồ bơi. Ngôi nhà hai tầng đang sáng đèn.

Marcus đi dọc lối vào. Rất ít người được lựa chọn có đặc ân đi qua cánh cổng của những ngôi biệt thự đó. Nhưng với anh không hề khó để đột nhập vào bên trong. Không thấy tín hiệu nào của hệ thống báo động, cũng chẳng bị phát hiện bởi bất kỳ tay bảo vệ riêng nào. Và điều này chỉ có một ý nghĩa duy nhất.

Ai đó trong biệt thự đang chờ đợi một cuộc viếng thăm.

Cánh cửa kính đã mở sẵn. Anh bước qua ngưỡng cửa và thấy mình ở trong một phòng khách trang nhã. Không có tiếng nói, cũng chẳng có tiếng ồn. Phía bên phải anh là một cái cầu thang. Anh bắt đầu bước lên. Từ lúc đó trở đi, đèn phụt tắt, nhưng từ căn phòng cuối hành lang lấp ló quầng sáng của một đốm lửa. Marcus đi theo quầng sáng, tin chắc rằng cuối hành trình này anh sẽ thấy thứ mình đang tìm kiếm.

Người đàn ông ở trong phòng làm việc. Ông ta ngồi lọt thỏm trong một chiếc ghế bành bằng da, quay lưng về phía cửa ra vào, trên tay cầm một ly cognac. Cạnh ông ta, một chiếc lò sưởi nhỏ đang hoạt động. Trước mặt ông ta lại một lần nữa, giống như trong văn phòng của Ranieri – là sự kết hợp lỗi thời giữa một cái tivi plasma và một chiếc đầu đọc băng video.

Ông ta nhận ra mình có khách. “Tôi đã cho tất cả đi rồi. Không còn ai khác trong nhà.” Luật sư Guido Altieri xem ra muốn đương đầu thực tế với số phận mình.

“Anh muốn bao nhiêu?”

“Tôi không cần tiền.”

Ông luật sư đang định quay lại. “Anh là ai?”

Marcus chặn ông ta lại. “Nếu ông không thấy phiền, tôi muốn ông không nhìn mặt tôi.”

Altieri chiều lòng anh. “Anh không muốn nói cho tôi biết anh là ai nhưng cũng không đến đây vì tiền. Vậy thì lý do gì đưa anh tới nhà tôi?”

“Tôi muốn hiểu.”

“Nếu tới được đây, hẳn anh đã biết mọi chuyện.”

“Vẫn chưa. Ông có ý định giúp tôi chứ?”

“Tại sao?”

“Bởi vì, ngoài mạng sống của ông, ông còn có thể cứu mạng của một người vô tội.”

“Tôi nghe anh đây.”

“Có phải ông cũng nhận được một tin nhắn nặc danh? Ranieri đã chết, hai kẻ giết thuê đã bị bắn chí mạng và sau đó bị thiêu. Và giờ ông đang tự hỏi liệu tôi có phải kẻ đã gửi đi những thông điệp đó.”

“Tin nhắn tôi nhận được thông báo về một chuyến viếng thăm vào tối nay.”

“Không phải tôi, và tôi không ở đây để làm hại ông.”

Trong tay Altieri, chiếc cốc phalê phản chiếu ánh lửa của lò sưởi.

Marcus ngừng lại trước khi đi vào vấn đề chính. “Trong vụ án mạng người vợ ngoại tình, kẻ tình nghi số một luôn là người chồng.” Anh trích dẫn lại câu nói của Clemente, dù thoạt đầu anh thấy lý do đó quá tầm thường. “Án mạng xảy ra vào đêm hôm trước một lễ hội tôn giáo, đêm trăng non… Tất cả đều trùng hợp.” Con người – đôi khi – lại để cho mê tín dẫn dắt, anh nghĩ. Và để khỏa lấp khoảng trống của mối nghi ngờ, họ sẵn lòng tin vào bất cứ thứ gì. “Chẳng có nghi lễ, cũng chẳng có tà giáo nào hết. Dòng chữ phía sau giường, EVIL, không phải là một lời đe dọa mà là một lời hứa… Đọc ngược lại là LIVE, trực tiếp. Có thể là một trò đùa, mà cũng có thể không… Một thông điệp được gửi tới tận London, nơi ông đang có mặt: Công việc đã được giải quyết theo yêu cầu, giờ ông có thể về nhà… Những ký hiệu trên thảm trải sàn, hình tam giác huyền bí, chúng không phải là biểu tượng. Có thứ gì đó được đặt trên vũng máu gần giường và sau đó bị di chuyển sang chỗ khác. Thật đơn giản. Một vật có ba chân và mỗi một mắt. Một chiếc camera đặt trên tripod cần thay đổi góc ghi hình.”

Marcus nghĩ đến tiếng hét của người phụ nữ mà anh nghe thấy trong văn phòng của Ranieri. Không phải là ảo giác âm thanh. Đó là Valeria Altieri. Nó phát ra từ cái băng ghi hình mà gã thám tử tư cất giấu trong két sắt và đã xem lại trước khi mang nó đi cùng chiếc cặp da.

“Ranieri đã lên kế hoạch vụ giết người, ông chỉ ra lệnh cho hắn. Nhưng sau vụ tin nhắn nặc danh và những cái xác, gã thám tử tư chắc chắn có kẻ đã biết sự thật. Hắn ta cảm thấy bị truy sát, sợ rằng chúng muốn giăng bẫy mình. Hắn trở nên điên loạn. Lao như bay về văn phòng và hủy mẩu giấy. Nếu ai đó đã lần ra hai kẻ giết thuê sau hai mươi năm, cũng có thể sẽ tìm ra cách đánh tráo cuộn băng trong két sắt, hắn ta chắc chắn như vậy trước khi mang nó đi… Hãy cho tôi biết, ngài luật sư: Cuộn băng mà gã thám tử tư sở hữu là bản copy hay bản gốc?”

“Sao anh lại hỏi tôi chuyện đó?”

“Vì nó đã bị hủy trong đống tro tàn cùng chiếc xe của ông ta. Và thiếu nó thì sẽ không bao giờ có công lý.”

“Một cái chết thảm thương,” Altieri bình luận đầy mỉa mai.

Marcus vẫn quan sát cái đầu đọc băng video đặt dưới tivi plasma. “Đó là do ông yêu cầu, phải không? Ông không thể bằng lòng với cái chết của bà vợ. Không, ông phải nhìn thấy nó. Dù có nguy cơ làm trò cười cho thiên hạ: Chồng bị vợ phản bội trong lúc đi công tác, tại tư gia, trên chính giường ngủ. Nó sẽ trở thành trò nực cười và chế giễu của mọi người, nhưng cuối cùng ông cũng hoàn thành màn trả thù của mình.”

“Anh không thể hiểu được.”

“Trái lại, tôi có thể làm ông ngạc nhiên. Với ông, Valeria là một nỗi ám ảnh. Ly dị là không đủ. Ông sẽ không thể quên được bà ta.”

“Cô ta là một trong số những phụ nữ có thể làm anh mất lý trí. Một số người đàn ông bị hấp dẫn bởi những người đàn bà như vậy. Dù họ biết rằng cuối cùng cũng đi đến chỗ tự hủy hoại bản thân. Những cô ả có vẻ ngọt ngào, đáng yêu, chỉ bởi vì họ bố thí cho anh chút thừa thãi trong sự quan tâm của họ. Đến một lúc nào đó anh hiểu rằng mình còn có thể tự cứu vớt bản thân, có bên cạnh một người phụ nữ khác yêu anh thật lòng và những đứa con, một gia đình. Nhưng đúng vào thời điểm đó anh phải lựa chọn: Hoặc anh hoặc ả.”

“Tại sao ông muốn chứng kiến?”

“Vì giống như thể chính tôi đã giết chết cô ta. Đó là cái cảm giác tôi muốn trải nghiệm.”

Vì bà ta sẽ không trở lại giống như tiếng vọng của một ký ức dễ chịu, giống như một sự tiếc nuối đáng sợ, Marcus nghĩ. “Và vậy là thi thoảng, khi ông ở nhà một mình như lúc này, ngồi trên chiếc ghế bành đẹp đẽ kia, rót một ly cognac và bật lại đoạn băng đó.”

“Những nỗi ám ảnh, rất khó để ngăn chúng lại.”

“Và mỗi khi ông xem nó, ông cảm thấy thế nào? Thích thú ư?”

Guido Altieri cụp mắt xuống. “Mỗi lần tôi lại hối hận… là không tự tay làm việc đó.”

Marcus lắc đầu, anh cảm thấy tức giận và không thích điều đó. “Ranieri đã thuê những kẻ hành quyết, có thể chỉ là hai tên tội phạm vãng lai. Chữ viết bằng máu chỉ là tác phẩm không chuyên, nhưng biểu tượng trên thảm trải sàn là một cơ may. Một sai lầm đáng lẽ có thể vạch trần sự hiện diện của chiếc camera thế nhưng lại chuyển thành một lợi thế không ngờ, làm mọi thứ trở nên phức tạp.” Marcus cười nhạo chính mình vì đã nghĩ đến Satan giáo như lời giải thích cho câu chuyện đó, trong khi sự thật lại quá tầm thường.

“Trái lại, anh đã hiểu hết mọi chuyện.”

_“Những chú chó bị mù màu,_ ông biết chứ?”

“Dĩ nhiên, nhưng nó có liên quan gì?”

“Một chú chó không thể nhìn thấy cầu vồng. Và chẳng ai có thể giải thích cho nó màu sắc là gì. Nhưng ông cũng như tôi đều biết rằng tồn tại màu đỏ, màu vàng hay màu xanh nước biển. Ai nói với chúng ta là điều này không đúng với con người? Có lẽ vẫn có những thứ tồn tại, dù chúng ta không thể trông thấy chúng. Như cái ác. Chúng ta chỉ biết tới nó khi nó lộ diện, khi đã quá muộn.”

“Anh biết cái ác chứ?”

“Tôi biết về con người. Và tôi nhìn thấy những dấu hiệu.”

“Dấu hiệu nào?”

“Những bước chân trần nhỏ xíu bước trên máu….”

“Raffaele đáng lẽ đã không ở đó vào cái đêm hôm ấy.” Altieri biểu lộ một cử chỉ giận dữ. “Đáng lẽ nó đã tới nhà mẹ của Valeria, nhưng bà ta bị ốm. Tôi không biết việc đó.”

“Trái lại, cậu bé ở trong ngôi nhà đó. Và ở lại hai ngày. Một mình.”

Ông luật sư câm nín còn Marcus hiểu rằng sự thật làm ông ta tổn thương. Anh mừng vì một phần trong người đàn ông đó vẫn có thể bộc lộ một tình cảm thấy rõ sự nhân văn.

“Trong ngần ấy năm, Ranieri có nhiệm vụ đánh lạc hướng cậu con trai của ông, người vẫn tiếp tục điều tra về cái chết của mẹ mình. Nhưng đến khi Raffaele bắt đầu nhận được những mẩu giấy nặc danh lạ lùng hứa sẽ đưa cậu ta đến chỗ sự thật…” Một cái đã đưa anh ta đến chỗ mình, Marcus tự nhủ, dù không biết lý do tại sao anh lại bị cuốn vào câu chuyện đó. “Đầu tiên, con trai ông đã sa thải gã thám tử tư. Một tuần trước, cậu ta đã tìm thấy những tên sát nhân, dụ chúng đến một nhà máy bị bỏ hoang và thủ tiêu chúng. Cậu ta hẳn đã làm điều tương tự với Ranieri bằng việc phá hỏng chiếc xe của gã. Vì vậy cậu ta chính là người đang tới đây. Tôi chỉ đến trước cậu ta mà thôi.”

“Nếu không phải anh, thì ai bày ra tất cả những chuyện này?”

“Tôi không biết, nhưng khoảng hai mươi tư tiếng trước một tên giết người hàng loạt có tên là Jeremiah Smith đã được tìm thấy trong tình trạng hấp hối với một dòng chữ trên ngực: Giết tao đi. Trong kíp trực cấp cứu đã cứu sống hắn có chị gái của một trong số những nạn nhân của hắn. Cô ấy đáng lẽ đã có thể đòi lại công lý cho chính mình. Tôi cho rằng Raffaele cũng được trao một cơ hội tương tự như vậy.”

“Tại sao anh lại muốn cứu mạng tôi đến vậy?”

“Không chỉ ông. Tên giết người hàng loạt ấy đã bắt cóc một nữ sinh viên tên là Lara. Hắn cầm tù cô ấy ở đâu đó, nhưng hắn đang bất tỉnh và không thể nói được.”

“Cô ấy là người vô tội mà lúc trước anh đề cập đến?”

“Nếu tôi tìm thấy kẻ đã sắp xếp mọi chuyện này, tôi có thể cứu sống cô ấy.”

Luật sư Altieri đưa cốc rượu cognac lên môi. “Tôi không biết giúp anh thế nào.”

“Ít phút nữa Raffaele sẽ tới đây, có lẽ để tìm kiếm cơ hội trả thù. Ông hãy gọi cảnh sát và tự thú đi. Tôi sẽ đợi con trai ông và cố gắng thuyết phục cậu ta nói chuyện với tôi. Có thể cậu ta biết điều gì đó có ích cho tôi.”

“Tôi phải khai hết mọi chuyện cho cảnh sát ư?” Qua tông giọng giễu cợt, rõ ràng ông luật sư không hề có ý định đó. “Anh là ai? Làm sao tôi có thể tin tưởng nếu như anh không nói cho tôi biết?”

Marcus đang định trả lời. Nếu đó là cách duy nhất, anh sẽ phá luật. Đúng lúc anh định cất lời thì tiếng súng vang lên. Anh quay lại. Sau lưng anh, Raffaele đang giương vũ khí. Khẩu súng nhắm thẳng vào chiếc ghế bành chỗ ông bố đang ngồi. Viên đạn xuyên thủng qua da và gối tựa. Altieri đổ nhào về phía trước, đánh rơi cốc cognac.

Marcus muốn hỏi gã thanh niên tại sao lại nổ súng nhưng chợt hiểu rằng cậu ta thích báo thù hơn là công lý.

“Cảm ơn vì đã làm ông ta nói ra sự thật,” Raffaele nói.

Và Marcus đã hiểu ra vai trò của anh trong toàn bộ sự việc. Đó chính là cái cớ để ai đó sắp xếp cho họ chạm trán nhau tại nhà của Lara.

Anh phải cung cấp cho cậu ta mảnh ghép còn thiếu: lời thú tội của ông bố.

Marcus đang định hỏi cậu ta điều gì đó, hy vọng có thể tìm ra sự kết nối giữa câu chuyện cũ của gần hai mươi năm trước với Jeremiah Smith và vụ mất tích của Lara. Nhưng trước khi kịp lên tiếng, anh đã nhận ra âm thanh từ xa vọng tới. Raffaele mỉm cười với anh. Đó là còi xe cảnh sát. Lần này công lý đã được thực thi, cho đến tận cùng. Ngay cả trong việc này cậu ta cũng muốn xử sự khác ông bố.

Marcus biết rằng anh chỉ còn ít phút. Anh có rất nhiều nghi vấn nhưng phải biến khỏi đây. Không thể để họ phát hiện ra anh đó.

Không ai được biết anh tồn tại.

« Lùi
Tiến »