Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7 giờ 10 phút

Trong tiếng lóng, họ gọi chúng là điểm liên lạc. Đó là những ngôi nhà an toàn nằm rải rác trong thành phố được họ sử dụng như một nơi hỗ trợ vận chuyển, chỗ trú chân tạm thời hay chỉ để hồi sức và nghỉ ngơi giây lát. Trên chuông cửa thường là tên của những công ty kinh doanh chung chung, không hề tồn tại.

Marcus vào một căn hộ liên lạc mà anh biết vì đã từng ở đó một lần cùng Clemente. Cậu ta cho anh hay họ sở hữu vô số những chỗ như thế ở Roma. Chìa khóa để mở được giấu trong một khe hở gần cửa ra vào.

Cơn đau, như dự đoán, đến đồng loạt vào lúc bình minh. Marcus mang trên mình toàn thương tích. Ngoài đôi vết bầm tím mạng sườn cứ mỗi nhịp thở lại làm anh nhớ tới chuyện xảy ra vào tối hôm đó, môi anh bị rách và một bên má bị sưng. Chúng kết hợp cùng vết sẹo trên thái dương. Anh nghĩ về tổng thể ắt hẳn phải tạo ra một hiệu ứng kỳ dị cho bất kỳ ai nhìn thấy chúng.

Tại một điểm liên lạc có thể tìm thấy đồ ăn, nước nóng, một cái giường, một tủ đồ cứu thương, giấy tờ giả và một chiếc máy tính an toàn để nối mạng Internet. Ngôi nhà mà Marcus chọn thì lại trống rỗng. Không có đồ đạc, cửa chớp thì đóng. Ở một trong số những căn phòng có một chiếc điện thoại trên sàn. Đường dây vẫn hoạt động.

Mục đích của chỗ này là bảo quản thiết bị đó.

Clemente đã giải thích cho anh rằng họ không cần dùng điện thoại di động. Marcus không bao giờ để lại dấu vết.

Mình không tồn tại, anh tự nhủ trước khi gọi dịch vụ cung cấp địa chỉ liên lạc.

Chỉ trong ít phút, một cô nhân viên tổng đài lịch thiệp đã đưa cho anh địa chỉ và số điện thoại của Raffaele Altieri, kẻ đã tấn công anh bất ngờ tại nhà của Lara. Marcus dập máy và gọi cho gã thanh niên. Anh kiên nhẫn nghe chuông reo để biết rằng không có ai ở nhà. Khi đã chắc chắn, anh đích thân đến đáp lễ chuyến thăm hỏi tối hôm đó.

Lát sau, anh dừng chân ở góc phố Rubens trong khu Parioli thanh lịch, chăm chú quan sát một tòa nhà bốn tầng, dưới cơn mưa dữ dội.

Anh lẻn vào bên trong qua lối gara. Căn hộ anh tìm ở trên tầng ba. Marcus áp tai vào cửa để chắc chắn thêm lần nữa rằng ngôi nhà hiện vắng chủ. Không có tiếng động. Anh quyết định mạo hiểm: anh phải biết kẻ đã tấn công mình là ai.

Anh phá khóa và bước vào.

Tiếp đón anh là một ngôi nhà khá lớn. Đồ đạc rất trang nhã ngoài sự dư dả thấy rõ về tiền bạc. Có cả đồ cổ và tranh ảnh có giá trị. Sàn nhà bằng đá cẩm thạch sáng màu, những cánh cửa sơn trắng. Không gian không có gì đáng chú ý, ngoại trừ việc nó chẳng có vẻ gì là nơi ở của một gã điên khùng.

Marcus bắt đầu lục soát. Anh phải khẩn trương vì ai đó có thể trở về bất cứ lúc nào.

Một căn phòng được sử dụng làm phòng tập. Trong đó có một ghế tập tạ đa năng, một xà ke bụng, máy tập chạy và những thiết bị tập luyện đủ loại. Raffaele Altieri tôn sùng cơ thể của chính mình. Marcus đã được thử nghiệm hiệu quả của niềm đam mê đó trên chính cơ thể anh.

Phòng bếp cho thấy hắn sống một mình. Trong tủ lạnh chỉ có sữa tách kem và đồ uống tăng lực. Trên kệ là những lọ vitamin và thực phẩm chức năng.

Căn phòng thứ ba cũng là minh chứng cho lối sống của gã thanh niên. Có một chiếc giường đơn, bừa bộn. Ga giường in hình Chiến tranh giữa các vì sao. Đầu giường có treo poster của Lý Tiểu Long. Trên tường còn gắn hình của những nhóm nhạc rock và đua mô tô khác. Trên một cái kệ có đài stereo và trong một góc là cây guitar điện tử. .

Cứ như thể phòng của một cậu thiếu niên.

Raffaele khoảng bao nhiêu tuổi nhỉ? Marcus tự hỏi. Anh có được câu trả lời ngay khi bước qua ngưỡng cửa căn phòng thứ tư.

Có một chiếc ghế và một bàn làm việc dựa lưng vào tường. Chúng là hai món đồ duy nhất. Đối diện với chúng là những mẩu báo được cắt dán. Giấy đã ố vàng nhưng vẫn được bảo quản tốt.

Đó là những bài báo từ mười chín năm trước.

Marcus lại gần để đọc chúng. Chúng được sắp xếp với một trật tự tỉ mỉ, theo thời gian, từ trái qua phải, từ trên xuống dưới.

Đã xảy ra một vụ án mạng kép. Nạn nhân là Valeria Altieri, mẹ của Raffaele, và tình nhân của bà.

Marcus dừng lại bên những bức ảnh được cắt ra từ những mẩu tin trên nhật báo và trên cả những tờ tạp chí thời bấy giờ. Những tờ báo đời sống xã hội đã biến vụ án man rợ đó thành một câu chuyện phiếm trong thế giới của sao.

Thành phần, nói chung, cũng đủ cả.

Valeria Altieri là một người đàn bà đẹp, thanh lịch, đỏng đảnh và có một cuộc sống xa hoa. Chồng bà Guido Altieri, một luật sư kinh tế nổi tiếng, thường xuyên ở nước ngoài. Giàu có, vô tư và rất có quyền uy. Trong một tấm ảnh về đám tang bà vợ, Marcus nhìn thấy ông ta nghiêm nghị và bình thản bất chấp vụ scandal đang bủa vây, lúc đang nhìn linh cữu và nắm tay cậu con trai Raffaele khi ấy mới có ba tuổi. Gã tình nhân nhất thời của Valeria là một tên thuyền trưởng nổi tiếng, vô địch vô số giải đua thuyền. Một loại phi công trẻ – hắn kém bà ta vài tuổi.

Vụ án gây chấn động không chỉ vì danh tiếng của những nhân vật chính mà cả cách thức gây án. Đôi tình nhân bị tấn công bất ngờ khi đang say giấc trên giường. Những cuộc điều tra xác định rằng có ít nhất hai hung thủ. Nhưng không có tên nào bị bắt hay tình nghi. Danh tính của chúng vẫn còn là điều bí ẩn.

Rồi Marcus chớp được một chi tiết mà lúc đọc thoáng qua anh không để ý. Vụ thảm sát xảy ra chính ở đó, trong ngôi nhà Raffaele đang tiếp tục sống ngay cả bây giờ khi cậu ta đã hai mươi hai tuổi.

Lúc bà mẹ bị giết hại dã man, cậu bé đang ngủ trên giường của mình.

Bọn sát nhân không để ý đến sự có mặt của đứa trẻ hoặc đã quyết định tha mạng cho nó. Nhưng sáng hôm sau, đứa trẻ tỉnh giấc. Nó đi vào phòng ngủ và nhìn thấy hai thi thể bị đâm hơn bảy mươi nhát dao. Marcus tưởng tượng ra cảnh cậu bé bật khóc tuyệt vọng trước sự việc mà ở độ tuổi như cậu người ta không thể lý giải nổi. Valeria đã cho cô giúp việc đi nghỉ để đón tiếp tình nhân, và vụ án mạng chỉ được phát hiện khi luật sư Altieri trở về nhà sau chuyến công tác ở London.

Cậu bé đã ở một mình với hai xác chết trong đúng hai ngày tròn.

Dù có cố gắng đến mấy, Marcus cũng không thể hình dung ra cơn ác mộng nào tồi tệ hơn. Có cái gì đó trỗi dậy từ sâu thẳm trong ký ức của anh. Đó là một cảm giác cô đơn và bị ruồng bỏ.

Anh không biết mình đã trải qua cảm giác đó khi nào nhưng nó hiện hữu trong anh. Cha mẹ anh không còn sống để có thể hỏi họ ký ức đó từ đâu đến. Anh cũng đã quên nỗi đau khi anh mất họ. Nhưng có thể đó là một trong số ít mặt tích cực của chứng mất trí nhớ.

Anh tập trung trở lại vào việc của mình, chuyển hướng chú ý tới chỗ kệ bàn làm việc.

Có hai chồng hồ sơ. Marcus muốn ngồi xuống bình tĩnh kiểm tra đống giấy tờ. Nhưng không đủ thời gian. Việc anh ở lại trong ngôi nhà đó đang ngày càng trở nên liều lĩnh. Vì thế anh chỉ dừng lại ở việc phân tích sơ bộ, lướt qua thật nhanh đồng hồ sơ.

Có ảnh, bản sao biên bản của cảnh sát, danh sách những chứng cứ và nghi vấn. Những tài liệu ấy đáng lẽ ra không nên có mặt ở đó. Cùng với những ghi chép nhiều thể loại và những suy luận cá nhân do chính tay Raffaele Altieri viết lại, có cả kết quả của những cuộc điều tra riêng. Anh tìm thấy trên bàn tấm danh thiếp của một công ty thám tử tư.

“Ranieri,” anh thầm đọc cái tên được in trên đó.

Raffaele đã nhắc tới nó vào đêm hôm đó: “Ranieri phái mi tới đây phải không? Mi có thể nói với tên khốn kiếp đó là nó không còn liên quan đến tao nữa.”

Marcus đút tấm danh thiếp vào túi để ghi nhớ, rồi lại ngước lên nhìn bức tường các bài báo và cố hiểu tất cả trong chớp mắt. Ai biết được gã thám tử tư xảo quyệt đã bòn rút bao nhiêu tiền từ một cậu thanh niên đang đeo đuổi duy nhất một mục đích cấp bách: Tìm ra những kẻ sát hại mẹ anh ta.

Những mẩu tin bị cắt, những bản báo cáo, đống giấy tờ đó là minh chứng của một nỗi ám ảnh. Raffaele muốn vạch mặt lũ quái vật đã làm ô uế thời thơ ấu của cậu. Những đứa trẻ thường có kẻ thù được làm từ không khí, bụi và bóng tối, ông ba bị hay con sói xấu xa, Marcus thầm nghĩ. Chúng sống trong các câu chuyện cổ tích và chỉ xuất đầu lộ diện khi được phụ huynh triệu tập lúc con cái họ làm mình làm mẩy. Nhưng sau đó chúng luôn biến mất và trở lại bóng tối nơi chúng sinh ra.

Nhưng lũ quái vật của Raffaele thì ở lại.

Còn một chi tiết cuối cùng mà Marcus phải làm sáng tỏ và anh bắt đầu tìm kiếm thứ giúp anh hiểu rõ vấn đề về biểu tượng: ba chấm nhỏ màu đỏ ở cuối lá thư, điều đã thôi thúc gã thanh niên tới căn hộ của Lara.

“Thế cái biểu tượng thì sao? Không ai biết đến biểu tượng,” Raffaele đã nói như vậy.

Marcus tìm được trong tập hồ sơ một văn bản của viện công tố đề cập đúng vấn đề đó. Nhưng trong đó chỉ thấy ghi là lược bỏ. Điều này có thể được giải thích là: thường thì những nhân viên điều tra từ chối tiết lộ cho báo giới và công luận một vài chi tiết của vụ án. Nó dùng để lật mặt những lời chứng giả hoặc những màn kịch có thể có, nhưng cũng để bị cáo tin rằng trong tay mình không có gì hết. Trong trường hợp vụ sát hại Valeria Altieri, người ta đã phát hiện ra thứ gì đó quan trọng tại hiện trường vụ án. Một yếu tố mà không rõ vì lý do gì, cảnh sát đã quyết định không tiết lộ.

Marcus vẫn chưa hiểu câu chuyện đó thì có liên quan gì tới Jeremiah Smith và việc Lara bị mất tích. Vụ án đã qua mười chín năm và kể cả nếu có những chứng cứ mà lực lượng an ninh không phát hiện ra thì giờ cũng không thể lấy lại được.

Hiện trường vụ án đã bị mất đi vĩnh viễn.

Anh nhìn giờ: đã hai mươi phút trôi qua và anh không muốn có thêm một cuộc chạm trán nữa với Raffaele. Nhưng anh thấy rất đáng ngó qua phòng ngủ nơi Valeria Altieri bị giết. Ai mà biết được giờ có gì trong căn phòng đó.

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, anh biết mình đã lầm.

Điều đầu tiên anh thấy là máu.

Chiếc giường đôi với tấm ga màu xanh da trời thấm đẫm máu. Máu nhiều đến nỗi người ta có thể hình dung tư thế nạn nhân trong vụ thảm sát. Đệm và gối còn giữ nguyên ký ức về hình dáng cơ thể. Người nọ nằm cạnh người kia, siết chặt lấy nhau trong một cái ôm tuyệt vọng, trong khi tên sát nhân điên cuồng đang trút giận lên họ.

Từ giường, máu chảy tràn như dung nham xuống tấm thảm trải sàn màu trắng. Nó từ từ loang ra, ngấm vào các sợi vải, nhuộm chúng thành một màu đỏ lấp lánh và xa hoa đến mức đối chọi với chính ý tưởng về cái chết.

Những tia máu bắn ra từ bàn tay vung dao chém vào da thịt trần trụi vẽ lên tường cơn thịnh nộ, tốc độ và sự mệt nhọc. Điều gây sốc là vị trí gọn gàng và rõ ràng của những giọt máu. Một sự hài hòa tàn ác bắt nguồn từ một nỗi căm thù đến quẫn trí.

Một phần máu nạn nhân sau đó được dùng để viết lên bức tường phía trên đầu giường. Một từ duy nhất.

EVIL.

Cái ác.

Tất cả giờ đã đông lại, bất động. Nhưng cũng quá sống động, quá chân thực. Cứ như thể trong căn phòng đó vụ giết người vừa mới diễn ra. Marcus có cảm giác như vừa trải qua một hành trình ngược thời gian khi chỉ đơn giản mở cánh cửa đó.

Không thể nào, anh tự nhủ.

Thật khó tin là căn phòng được bảo quản y nguyên như cái ngày bi thảm của mười chín năm trước.

Chỉ có duy nhất một lời giải thích và anh đã tìm thấy nó trong những chiếc xô màu dựng sát một góc tường cùng với chổi sơn và những tấm ảnh của cảnh sát Khoa học hình sự. Không biết Raffaele đã kiếm được chúng bằng cách nào và cậu ta đã vẽ lại hiện trường nguyên bản. Cảnh tượng mà bất cứ người đầu tiên bước qua ngưỡng cửa ấy đã trông thấy.

Luật sư Guido Altieri, trên đường trở về nhà trong một buổi sáng tháng Ba yên bình.

Tất cả sau đó đã bị thay đổi. Bởi sự can thiệp của cảnh sát và cả người đã lau dọn mọi thứ ngay sau đó để cố lấy lại trạng thái xưa kia của căn phòng, xóa đi ký ức về nỗi kinh hoàng và đưa chúng trở lại cuộc sống thường nhật.

Vẫn thường xảy ra như vậy với một cái chết bất đắc kỳ tử, Marcus tự nhủ. Những thi thể đã được mang đi, máu dần khô. Và mọi người lại lui tới những địa điểm đó mà không hay biết gì. Cuộc sống quay trở lại và lấp đầy những khoảng trống bị mang đi.

Chẳng ai muốn lưu giữ những ký ức như thế. Cả mình cũng vậy, anh nghĩ.

Raffaele Altieri thì trái lại, cậu ta đã quyết định tái dựng một cách trung thực nhất hiện trường của vụ án. Để thỏa mãn nỗi ám ảnh của chính bản thân, cậu ta đã dựng nên một chốn thờ tự của nỗi kinh hoàng. Cố cầm tù trong đó cái ác, nhưng chính cậu ta cũng bị giam cầm.

Giờ Marcus có thể tranh thủ hiện trường được phục dựng nguyên bản để rút ra kết luận và tìm kiếm điều anh cần – những bất thường có thể có. Vậy là anh làm dấu thánh và bước vào bên trong.

Tiến lại gần không gian mang dáng vẻ của một điện thờ hiến tế, anh hiểu được vì sao để thực hiện việc tàn sát chúng phải có ít nhất hai người.

Để nạn nhân không có đường lui.

Anh có hình dung ra cảnh Valeria Altieri và gã tình nhân bị tấn công man rợ trong giấc ngủ. Không biết người phụ nữ có la hét, hay cố kiềm chế để không làm thức giấc cậu con trai bé bỏng đang ngủ ở phòng bên. Để cậu bé không chạy sang xem chuyện gì đang diễn ra. Để cứu cậu.

Dưới chân giường, phía bên phải là một vũng máu đã đông, trong khi ở bên trái Marcus nhận ra ba dấu nhỏ hình tròn.

Anh lại gần và cúi xuống để nhìn rõ hơn. Chúng tạo thành một hình tam giác cân hoàn hảo. Mỗi cạnh chừng năm mươi centimet.

Biểu tượng.

Khi đang tìm hiểu những ý nghĩa có thể có của biểu tượng đó, anh chợt ngước mắt nhìn lên và thấy điều mà lúc đầu nhìn qua anh đã không để ý.

In trên tấm thảm trải sàn là những dấu vết nhỏ xíu của đôi chân trần.

Anh tưởng tượng rằng, vào buổi sáng sau vụ thảm sát, cậu bé Raffaele lúc đó mới ba tuổi đã lấp ló ở cửa phòng. Cậu ta đã đối diện với nỗi kinh hoàng đó mà không thể hiểu được ý nghĩa của nó. Cậu ta đã chạy về phía giường, giẫm chân trên vũng máu, tuyệt vọng lay mẹ để cố đánh thức bà. Marcus có thể hình dung ra cả thân hình nhỏ bé của cậu trên chiếc ga giường đẫm máu: sau khi khóc hàng giờ, hẳn cậu đã nằm cuộn tròn bên thi thể của bà mẹ, rồi kiệt sức và ngủ thiếp đi.

Cậu ta đã trải qua hai ngày trong ngôi nhà đó, trước khi ông bố tìm thấy và mang cậu đi. Hai đêm dài đằng đẵng, một mình đối diện với cái bẫy của bóng tối.

Trẻ con không cần những ký ức, chúng học bằng cách quên đi.

Nhưng bốn mươi tám giờ đó đủ để đánh dấu mãi mãi sự tồn tại của Raffaele Altieri.

Marcus không tài nào cử động nổi. Anh bắt đầu hít thở thật sâu, lo sợ một cơn hoảng loạn sẽ tấn công. Vậy ra đó là tài năng của anh? Thấu hiểu thông điệp đen tối mà cái ác đủ sức gieo rắc lên mọi vật. Nghe được tiếng nói câm lặng của những thi thể. Hiên ngang tham dự vào màn trình diễn của tội ác do con người gây ra.

Những chú chó bị mù màu.

Vì lẽ đó chỉ có anh mới hiểu được điều mà thế giới vô tâm với Raffaele. Cậu bé ba tuổi đó vẫn cầu xin để được cứu rỗi.

« Lùi
Tiến »