Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2909 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9 giờ 02 phút

Một cảnh tượng siêu thực đang diễn ra trong khoa điều trị tích cực. Cảnh sát và kỹ thuật viên đội Khoa học hình sự đang thực hiện công việc thu thập bằng chứng như thường lệ để tái dựng quá trình vụ thảm sát. Nhưng tất cả được tiến hành với sự hiện diện của những bệnh nhân đang hôn mê và người ta không thể di chuyển họ trong ít thời gian như vậy. Vì không có nguy cơ ảnh hưởng đến cuộc điều tra, họ được giữ nguyên ở đó. Hậu quả không thể lý giải nổi là những cảnh sát di chuyển một cách thận trọng, nói năng thầm thì, cứ như thể họ e ngại sẽ làm ai đó tỉnh giấc.

Quan sát những đồng nghiệp từ một chỗ ngồi trong hành lang, Sandra lắc đầu tự hỏi liệu cảnh tượng này có vẻ ngu ngốc chỉ với riêng cô hay không. Các bác sĩ một mực giữ cô lại để theo dõi nhưng cô đã ký giấy để được xuất viện. Cô không cảm thấy khỏe cho lắm, nhưng cô muốn trở về Milan, lấy lại quyền sở hữu cuộc sống của mình. Và thử bắt đầu lại.

Marcus, cô tự nhủ khi nhớ lại tên của vị linh mục ân giải có vết sẹo trên thái dương. Cô muốn nói chuyện với anh ta thêm một lần nữa và cố tìm hiểu. Khi cô đang ngạt thở, cái ôm thật chặt của anh đã truyền cho cô sự can đảm cần thiết để kháng cự. Cô muốn anh biết điều đó.

Jeremiah Smith đã được mang đi trong một cái bao màu đen đựng xác chết. Hắn bị mang đi trước mặt cô và cô nhận ra mình không hề thấy tiếc thương gì cho gã đàn ông đó. Đêm ấy, chính bản thân cô đã trải nghiệm hệ quả của cái chết. Điều đó đủ để cô tự giải phóng tất cả lòng căm ghét, sự thù hận và khao khát báo thù. Vì trong những khoảnh khắc đó cô thấy rất gần David.

Monica đã kéo cô ra khỏi một kết cục hiển nhiên với sức mạnh của người bác sĩ can đảm. Rồi cô ấy đã diễn kịch với cảnh sát, tự thế mình cho Marcus ở hiện trường. Cô ấy tự nhận là đã bắn Jeremiah. Monica đã làm rất tốt việc xóa dấu vân tay trên khẩu súng và in dấu vân tay của mình vào. Không phải là báo thù, mà là tự vệ hợp pháp. Tất cả để làm họ tin cô ấy.

Sandra gặp cô ấy khi đi ngược chiều ở hành lang, vào cuối cuộc hỏi cung lần thứ bao nhiêu không biết nữa. Monica không có vẻ mệt mỏi, trái lại nét mặt cô ấy có phần tươi vui.

“Thế nào, cô ổn chứ?”

“Tôi ổn,” Sandra hắng giọng đáp. Cô vẫn còn khản tiếng do ống thở và thấy đau mọi thứ cơ trên cơ thể. Nhưng ít ra cảm giác kinh hãi về sự tê liệt đã qua đi. Một bác sĩ gây mê đã giúp cô dần thoát khỏi tác dụng của succinylcholine. Như thể cải tử hoàn sinh. “Người ta trưởng thành nhờ cả sức mạnh của những cái tát, bố cô đã nói vậy nếu tôi không nhầm.”

Họ cười. Chỉ là vô tình mà đêm hôm trước Monica quay trở lại khoa điều trị tích cực sau chuyến viếng thăm thường lệ vào buổi tối. Sandra không hỏi cô ấy tại sao và cô ấy đã nói là không biết lý do nào thôi thúc mình. “Có lẽ là do cuộc nói chuyện của chúng ta lúc trước, tôi không biết nữa.”

Sandra không biết nên cảm ơn cô ấy về sự rủi ro kia hay cảm ơn số phận, hoặc ai khác ở phía trên thi thoảng để ý sắp xếp mọi việc. Có thể là Chúa trời hay chồng cô, với cô chẳng có gì khác nhau cả.

Monica cúi xuống chỗ Sandra và ôm lấy cô. Không cần lời nói. Họ ở yên như vậy trong vài giây. Rồi cô bác sĩ trẻ chia tay với một nụ hôn má.

Cô lơ đãng dõi theo cô ấy khuất dần và không để ý tới thanh tra Camusso đang tiến lại gần.

“Cô cừ lắm,” ông đánh giá.

Sandra chuyển ánh mắt lên nhìn ông. Ông ta vẫn một bộ toàn màu xanh da trời. Màu duy nhất cho cả áo khoác, quần, sơ mi và cà vạt. Cô cược rằng cả đôi tất cũng đồng màu. Ngoại lệ duy nhất là đôi giày moca màu trắng. Nếu thiếu đôi giày và mái tóc thì Camusso sẽ bị lẫn với đồ nội thất và tường của khoa điều trị tích cực và biến mất như một con tắc kè hoa.

“Tôi đã nói chuyện với cấp trên của cô, thanh tra De Michelis. Ông ấy đang từ Milan tới để đón cô.”

“Ôi không, khỉ thật. Tại sao ông không ngăn ông ấy lại? Tôi định khởi hành vào tối nay.”

“Ông ấy đã kể cho tôi một câu chuyện rất thú vị về cô.”

Sandra bắt đầu lo ngại.

“Có vẻ như cô đã có lý, sĩ quan Vega. Xin chúc mừng.”

Cô phân vân. “Về việc gì cơ?”

“Câu chuyện về cái máy sưởi bằng gas và cacbon monoxit. Người chồng đã bắn vợ và con trai sau khi tắm, và rồi ông ta quay trở lại phòng vệ sinh và bất tỉnh, ngã đập đầu và chết.”

Bản tóm tắt thật hoàn hảo, kết quả thì chưa rõ. “Bác sĩ pháp y đã chấp nhận giả thuyết của tôi?”

“Không chỉ chấp nhận. Ông ta ủng hộ nó.”

Sandra không thể tin nổi. Điều này sẽ không thể làm mọi chuyện trở lại như cũ. Nhưng sự thật luôn làm khuây khỏa. Như chuyện của David, cô thấy vậy. Giờ biết được kẻ nào đã giết anh, cô thấy nhẹ nhõm khi để anh ra đi.

“Tất cả các khoa trong bệnh viện đều được giám sát bởi hệ thống camera an ninh, cô biết chứ?”

Camusso phát biểu câu đó một cách đột ngột và Sandra rùng mình vì đã không nghĩ tới điều đó. Phiên bản về sự việc xảy ra do Monica cung cấp và sau đó được có xác nhận đang gặp nguy hiểm. Marcus cũng gặp nguy hiểm. “Các ông đã có cơ hội xem những đoạn phim đó chưa?”

Ông thanh tra nhăn nhó. “Có vẻ như là hệ thống camera giám sát khu điều trị tích cực đã bị hỏng do bão trong những ngày vừa qua. Vì vậy không có hình ảnh nào ghi lại sự việc đã xảy ra. Thật không may, phải không?”

Sandra cố không để lộ vẻ nhẹ nhõm.

Nhưng Camusso vẫn còn điều gì đó để bổ sung: “Cô biết là bệnh viện Gemelli thuộc về Vatican chứ?”

Đó không phải một lời khẳng định vô tình, nó có một ngụ ý mà cô phớt lờ. “Tại sao ông lại nói với tôi điều đó?”

Ông cảnh sát nhún vai, nhìn cô ngờ vực, nhưng ông ta từ chối đi sâu vào việc đó. “Vậy thôi, chỉ đơn giản là sự tò mò.”

Trước khi ông ta quay lại chủ đề, Sandra đứng dậy khỏi ghế. “Ông có thể nhờ ai đó đưa tôi về khách sạn được không?”

“Tôi sẽ đưa cô đi,” Camusso trả lời. “Ở đây tôi không còn việc gì khác.”

Sandra chuyển nỗi thất vọng thành một nụ cười vô cùng giả tạo. “Vâng nhưng trước tiên tôi muốn ghé qua một chỗ.”

Ông thanh tra sở hữu một chiếc Lancia Fulvia và giữ gìn nó một cách hoàn hảo. Khi bước vào xe, Sandra cảm thấy như quay trở về thời quá khứ. Bên trong có mùi như vừa mới ra khỏi đại lý ủy quyền phân phối xe. Mưa trút xuống không ngừng nghỉ nhưng chiếc xe có vẻ sạch sẽ đến khó tin.

Camusso đưa cô tới địa chỉ mà cô chỉ dẫn. Suốt chặng đường họ nghe một kênh radio chỉ đưa tin về các thành công vào thập kỷ bảy mươi. Họ đi qua phố Veneto và Sandra thấy như được quay trở lại thời đại của Cuộc sống ngọt ngào.

Hành trình lỗi thời kết thúc dưới tòa nhà nơi có nhà khách của Interpol.

Lúc đi lên cầu thang, Sandra đã rất hy vọng gặp lại Shalber. Cô không chắc sẽ tìm thấy ông ta ở đó, nhưng cô phải thử. Cô có hàng nghìn thứ để kể cho Shalber và trên hết, cô chờ đợi ông ta nói với mình điều gì đó. Ví dụ như ông ta vui mừng vì cô còn sống, cho dù đã ngu ngốc để mất dấu của cô. Nếu tối hôm trước ông ta theo cô tới tận bệnh viện Gemelli thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Xét cho cùng, Shalber chỉ muốn bảo vệ cô.

Nhưng điều cô muốn nghe thấy nhất từ ông ta là sẽ tuyệt vời nếu họ gặp lại nhau trong tương lai. Họ đã ân ái cùng nhau và cô thấy ổn. Cô không muốn mất ông ta. Dù vẫn chưa thể thừa nhận, nhưng cô đang phải lòng Shalber.

Tới chiếu nghỉ, cô thấy cửa phòng mở. Không hề do dự, cô bước qua ngưỡng cửa với một tia hy vọng. Cô nghe thấy những tiếng ồn phát ra từ phòng bếp và đi thẳng tới đó. Nhưng khi bước vào cô thấy một người đàn ông khác đang mặc vest màu lam, rất lịch thiệp.

Cô chỉ nói được mỗi câu: “Xin chào.”

Ông ta nhìn cô, ngạc nhiên về sự hiện diện của cô. “Cô không đưa chồng tới sao?”

Sandra không hiểu, nhưng vội vã làm sáng tỏ sự hiểu lầm có thể có. “Sự thật là tôi đang tìm Thomas Shalber.”

Người đàn ông động não. “Có thể là một người thuê nhà trước đây.”

“Tôi nghĩ Shalber là một đồng nghiệp của ông. Ông không biết ông ấy sao?”

“Theo tôi được biết thì bên duy nhất lo việc bán nhà là công ty của chúng tôi. Và ở chỗ chúng tôi không có ai tên như thế.”

Sandra bắt đầu lờ mờ hiểu. “Ông là đại diện của công ty bất động sản?”

“Cô không thấy biển chúng tôi treo trên cửa sao?” Người đàn ông nói với một giọng điệu kiểu cách. “Căn hộ đang được rao bán.”

Cô không biết nên buồn hay ngạc nhiên hơn. “Từ bao giờ vậy?”

Người bán có vẻ mất phương hướng. “Hơn sáu tháng nay không có ai ở đây cả.”

Cô không biết phải nói gì. Bất cứ lời giải thích nào xuất hiện trong đầu cũng không đủ sức thuyết phục.

Người đàn ông lại gần cô tỏ vẻ thân thiện. “Tôi đang đợi người mua. Tuy nhiên trong lúc đó nếu cô muốn xem căn hộ…”

“Không, cảm ơn,” Sandra trả lời. “Tôi nhầm, xin lỗi ông.”

Cô quay gót để trở ra nhưng nghe thấy người bán năn nỉ. “Nếu cô không thích nội thất, cô không nhất thiết phải lấy chúng. Chúng tôi có thể trừ tiền nhà.”

Sandra lao xuống cầu thang, tới chỗ tầng trệt cô buộc phải tựa vào tường vì bị chóng mặt. Hai phút sau, cô ra đến đường và trở lại xe của Camusso.

“Sao cô nhợt nhạt vậy? Cô muốn tôi đưa đến bệnh viện không?”

“Tôi ổn.” Nhưng không phải. Cô đang giận dữ. Một trò bịp nữa của Shalber. Có lẽ nào tên cảnh sát đó đã dựng lên tất cả? Vậy thì cái đêm bên nhau ấy là sao đây?

“Cô đang tìm ai trong tòa nhà đó vậy?” Ông thanh tra hỏi cô.

“Một người bạn làm việc cho Interpol. Nhưng ông ta không ở đó và tôi không biết ông ta đi đâu.”

“Tôi có thể tìm người đó cho cô, nếu cô muốn. Tôi sẽ gọi điện cho đồng nghiệp tại trụ sở ở Roma, tôi biết họ rất rõ và cũng chẳng tốn công gì.”

Sandra thấy cần phải tìm hiểu chân tơ kẽ tóc sự việc đó. Cô không thể trở về Milan mang theo một mối nghi ngờ. Cô phải biết liệu Shalber có cảm thấy dù là một phần rất nhỏ những gì mà cô cảm nhận hay không. “Nếu ông có thể, vì cuộc gọi đó rất quan trọng với tôi.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »