Gã thợ săn không ở một mình. Có một người dân khác trong thành phố ma này.
Hắn ở đây.
Kẻ biến hình đã chọn địa điểm ít hiếu khách nhất trên trái đất để náu mình. Nơi mà chẳng ai sẽ đến tìm hắn.
Hắn đã trở về nhà.
Gã thợ săn cảm thấy sự hiện diện của hắn. Những giọt máu vẫn chưa đông trên sàn nhà.
Hắn ở gần đây.
Gã phải khẩn trương động não. Trong phòng khách, gần cái đèn, là cái túi với khẩu súng gây mê. Nhưng gã không có thời gian để lấy nó.
Hắn đang quan sát mình.
Gã chỉ muốn chạy trốn khỏi căn hộ của Anatolij Petrov. Lối thoát duy nhất là tới chỗ chiếc Volvo đang đỗ trước đống bê tông chình ình giữa đường để ngăn các phương tiện vào thành phố. Quãng đường khá nguy hiểm. Lũ sói chết tiệt, gã sẽ phải chạy. Không có chiến lược nào. Gã chỉ có nước chạy trốn.
Gã nhào về phía cửa ra vào và bắt đầu lao thật nhanh xuống các bậc cầu thang. Gã không cảm thấy gì ở dưới chân vì chỉ lướt trên chúng. Trong bóng tối gã cũng không nhìn thấy chỗ nào để đặt chân. Nếu ngã chắc sẽ tiêu đời. Ý nghĩ sẽ bị giam lại trong lòng tòa nhà với một cái chân gãy và chờ đợi kẻ thù xuất hiện đáng lẽ phải khiến gã thận trọng hơn, đằng này gã lại dấn thân mạo hiểm. Thi thoảng gã nhảy cóc vài đợt thang, tránh những đống rác vụn. Gã thở hồng hộc và mồ hôi lạnh toát nơi sống lưng. Tiếng bước chân của gã dội vang trong lồng cầu thang.
Mười một tầng chạy đứt hơi và cuối cùng cũng ra được đến bên ngoài.
Chỉ có những cái bóng vây xung quanh gã. Những tòa nhà đang nhìn gã bằng hàng ngàn con mắt trống rỗng, những chiếc ô tô như những quan tài sẵn sàng đón gã, cây cối đang vươn những bộ xương gỗ mỏng manh chực tóm lấy gã. Nhựa đường đang vỡ vụn dưới đế giày, cứ như thể thế giới đang sụp đổ dưới chân gã. Gã cảm thấy nỗi hoảng sợ đang lớn dần trong lồng ngực, những lá phổi bắt đầu bốc cháy. Mỗi hơi thở là một cơn đau buốt. Vậy ra đó là cái cảm giác khi ta phải trốn chạy kẻ muốn làm hại mình.
Gã thợ săn đã trở thành con mồi.
Mày đang ở đâu? Tao biết mày ở đây và đang theo dõi tao. Giờ mày cười nhạo sự tuyệt vọng của tao. Và mày đang chuẩn bị xuất hiện.
Gã rẽ vào góc và thấy một đại lộ trước mặt. Gã chợt nhận ra mình không nhớ nổi đã đi ra từ hướng nào. Gã mất phương hướng. Gã dừng lại để suy nghĩ, người gập xuống vì quá sức. Rồi gã thấy bộ khung hoen gỉ của những vòng quay mặt trời và hiểu ra đó là hướng của công viên giải trí. Chiếc Volvo ở cách gã chưa đây nửa cây số. Gã sẽ tới được đó.
Mình sẽ làm được.
Gã tiếp tục lao đi, phớt lờ đau đớn và mệt mỏi, giá rét và sợ hãi. Nhưng qua đuôi mắt hắn đã thấy con sói đầu tiên.
Con thú tiến sát gã và chạy cùng với gã. Chỉ một lát sau, con thứ hai xuất hiện. Rồi con thứ ba. Chúng bám theo gã với một cự li nhất định. Gã thợ săn biết rằng nếu mình chậm lại chúng sẽ tấn công.
Vì thế gã chạy không ngừng nghỉ. Giá mà mình có thời gian lấy khẩu súng thuốc mê trong túi…
Gã trông thấy chiếc Volvo đậu ở nơi gã đã để nó lại. Một chút an ủi, nhưng gã không biết liệu đó có phải là một sự xếp đặt. Nếu đúng như vậy, nó sẽ là trò lừa gạt cuối cùng. Nhưng gã không thể đầu hàng vào lúc này. Chỉ còn ít mét nữa thì một trong số những con sói quyết định tấn công. Gã tung một cú đá, dù không trúng lắm nhưng cũng làm nó rớt lại phía sau.
Chiếc xe không phải là ảo ảnh. Nó có thực.
Gã bắt đầu nghĩ rằng nếu mình tới được đó, nhiều chuyện sẽ thay đổi. Đột nhiên gã nhận ra cuộc sống của mình mới quý giá làm sao. Gã không sợ chết, mà sợ cái ý nghĩ phải bỏ mạng ở nơi đó và theo cái cách mà gã cũng chẳng thể hình dung ra nổi.
Không, đừng như vậy, tao xin mày.
Khi tới được chỗ chiếc xe, gã không tin nổi. Gã mở cửa và nhìn thấy lũ sói chạy chậm lại. Chúng hiểu rằng không thể đuổi kịp và giờ chúng vội vã quay trở lại chỗ trú ẩn trong bóng tối. Gã điên cuồng tìm chùm chìa khóa đã cắm ở ổ. Tìm được nó, gã lại lo lắng xe sẽ không chạy. Thế nhưng chiếc xe đã nổ máy. Gã cười, thật khó tin. Gã xoay vô lăng thật nhanh để đổi hướng lái. Tất cả đều vận hành trơn tru. Adrenaline vẫn còn thắng thế nhưng những dấu hiệu mệt mỏi bắt đầu xuất hiện. Acid lactic tăng lên và những khớp xương đau nhức. Có lẽ cơ thể gã bắt đầu nghỉ ngơi.
Liếc mắt lần cuối về gương chiếu hậu, đôi mắt gã vẫn còn hoảng hốt và thành phố ma đang khuất dần. Rồi bóng của một người đàn ông hiện lên từ ghế sau.
Nhưng trước khi gã thợ săn kịp nghĩ, một bóng tối kinh hoàng đổ sập xuống người gã.
Tiếng nước làm gã tỉnh giấc. Những giọt nhỏ từ khe đá đang rỏ xuống. Gã có thể hình dung ra địa điểm dù không cần mở mắt. Gã không muốn nhìn. Nhưng cuối cùng gã cũng mở mắt.
Gã nằm dài trên một tấm gỗ. Ánh sáng yếu ớt tới từ ba bóng đèn treo trên trần nhà. Những dây tóc bóng đèn rực sáng run rẩy trước những thay đổi điện áp. Gã có thể nghe thấy tiếng ro ro của chiếc máy phát điện đang duy trì năng lượng cho chúng.
Gã không thể cựa quậy, gã bị trói. Nhưng dù gì gã cũng sẽ không cố. Gã thấy như vậy cũng ổn.
Gã đang ở trong một cái hang? Không, trong một căn phòng dưới lòng đất. Mùi ẩm mốc tỏa khắp căn phòng. Nhưng còn một thứ khác nữa. Đó là mùi kim loại, của mối hàn. Kẽm. Rồi có cả mùi hôi thối – không lẫn đi đâu được – của sự chết chóc.
Gã quay đầu khó nhọc và thấy rõ hơn. Gã đang ở trong một hầm mộ. Những bức tường khảm mosaic ngăn nắp. Có thứ gì đó đẹp đẽ nhưng cũng đáng nguyền rủa trong khung cảnh này.
Đó là xương người.
Chúng được chất thành đống hay cái nọ ghép với cái kia. Xương đùi, xương trụ, xương vai. Chúng được đúc cùng kẽm, chất liệu bọc ngoài những quan tài, để không làm ô nhiễm nơi đó.
Hắn không cần chỗ khác để làm nơi nương náu. Hắn quả khôn ngoan. Ở nơi mà mỗi đồ vật đều mang mầm truyền nhiễm phóng xạ, thứ duy nhất không bị đầu độc là những xác chết. Chắc hẳn hắn đã phải đào chúng lên từ nghĩa địa và dùng chúng để tạo nên một chỗ trú ẩn.
Gã nhận ra ba cái đầu lâu thâm lại theo thời gian đang lén quan sát gã từ trong bóng tối. Hai người lớn và một đứa trẻ. Cậu bé Dima thật và bố mẹ của cậu ta, gã nghĩ.
Gã thấy hắn đang lại gần. Không cần phải quay đầu lại. Gã biết.
Gã cảm nhận được hơi thở bình tĩnh, đều đặn của hắn. Hắn đưa một bàn tay lên trán gã để vén mái tóc dính đầy mồ hôi. Một cái vuốt ve. Rồi hắn đi vòng quanh cho đến khi chạm ánh mắt gã. Hắn mặc một bộ quân phục và một cái áo len đã sờn, màu đỏ và cao cổ. Khuôn mặt hắn bị che khuất bởi một cái mũ trùm kín, chỉ để lộ cặp mắt vô hồn và nhúm râu lởm chởm.
Trên phần khuôn mặt đó không thấy có dấu hiệu nào của cảm xúc. Hắn chỉ có vẻ đang tò mò. Hắn nghiêng đầu như những đứa trẻ thường làm khi chúng muốn tìm hiểu điều gì đó. Có một băn khoăn trong ánh mắt hắn. Nhìn hắn, gã biết mình không còn đường thoát.
Hắn không biết đến tình thương. Không phải vì hắn tàn ác. Mà vì chẳng ai dạy hắn điều đó.
Hắn nắm con thỏ bằng vải trong tay. Hắn vuốt ve cái đầu của nó một cách thờ ơ. Rồi hắn bỏ đi. Gã nhìn theo hắn. Trong một góc là chỗ ngủ với chăn và những mảnh giẻ. Hắn đặt con thỏ xuống, bắt đầu ngồi vắt chéo chân và lại chằm chằm nhìn gã.
Gã muốn hỏi hắn rất nhiều điều. Gã có thể hình dung ra số phận của mình: Gã sẽ không thể sống sót ra khỏi đó. Nhưng điều làm gã đau đớn nhất là không biết câu trả lời. Gã đã bỏ ra rất nhiều công sức trong cuộc săn đuổi, gã xứng đáng có được chúng. Nó chẳng khác nào một kiểu vinh danh trong quân đội.
Sự biến hình diễn ra như thế nào? Vì sao kẻ biến hình lại cần phải để lại những giọt máu của hắn – một kiểu chữ ký – mỗi khi hắn đánh cắp danh tính của ai đó?
“Làm ơn hãy nói chuyện với tôi.”
“Làm ơn hãy nói chuyện với tôi,” hắn nhắc lại.
“Nói gì đi.”
“Nói gì đi.”
Gã thợ săn bắt đầu cười. Cả hắn cũng vậy.
“Đừng đùa với tôi.”
“Đừng đùa với tôi.”
Và giờ gã đã hiểu. Hắn không đùa. Hắn đang luyện tập.
Gã thấy hắn đứng dậy và cùng lúc rút thứ gì đó từ trong bộ quân phục ra. Một vật dài và lấp lánh. Thoạt đầu gã không hiểu đó là thứ gì. Khi hắn lại gần, gã đã nhận ra một con dao sắc nhọn.
Hắn đặt con dao phẫu thuật lên má gã, chầm chậm khắc lên đó vài đường mà chỉ lát nữa hắn sẽ khứa lại sâu hơn. Một cảm giác nhồn nhột nguy hiểm trên da thịt gã. Dễ chịu và kinh hoàng.
Chỉ tồn tại một địa ngục, gã nghĩ. Và nó ở đây.
Kẻ biến hình không chỉ đơn giản muốn giết gã. Con mồi sẽ sớm trở thành gã thợ săn.
Nhưng trước khi điều đó tới, đã xảy ra một chuyện. Một câu trả lời. Hắn lột mũ trùm đầu và lần đầu tiên, gã nhìn rõ mặt hắn. Họ chưa bao giờ gần nhau đến thế. Xét cho cùng, gã có thể nói rằng mình đã thành công. Gã thợ săn đã đạt được mục đích.
Nhưng có thứ gì đó trên khuôn mặt của kẻ biến hình, thứ mà cả hắn cũng có vẻ không nhận ra.
Giờ thì gã đã hiểu nguồn gốc của thứ mà gã tưởng là chữ ký.
Hóa ra đó là biểu hiện cho sự mong manh của hắn. Gã thợ săn hiểu rằng trước mặt gã không phải là một con quái vật mà là một con người. Và cũng giống như tất cả những con người khác, kẻ biến hình cũng có dấu hiệu nhận diện, thứ gì đó làm hắn khác biệt cho dù hắn rất giỏi giấu mình dưới vô số danh tính.
Gã thợ săn sẽ sớm bỏ mạng, nhưng lúc đó gã cảm thấy nhẹ nhõm.
Kẻ thù của gã vẫn còn có thể bị ngăn chặn.