Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2877 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15 giờ 53 phút

Một cơn mưa lất phất và dai dẳng làm giao thông ở Roma hỗn loạn. Tới trước cổng khu vườn, Marcus dừng lại vài giây, nghĩ về bức thư điện tử Zini nhận được.

Hắn ta không giống anh. Hãy tìm trong khu vườn của biệt thự Glori.

Kẻ nào mới thực sự là Figaro? Và lần này sẽ đến lượt ai đảm nhiệm vai trò của kẻ trả thù? Có lẽ ở đó anh sẽ tìm ra câu trả lời.

Khu vườn là một trong những lá phổi xanh của thủ đô. Nó không phải là nơi lớn nhất nhưng trải dài hai mươi lăm hecta: quá rộng để khám phá trước khi hoàng hôn buông xuống. Hơn nữa, Marcus không biết mình phải tìm kiếm thứ gì.

Tin nhắn nhắm trực tiếp tới một người mù, anh nghĩ. Vì vậy nó phải là một dấu hiệu rõ ràng, có thể là âm thanh. Nhưng ngay lập tức anh tự đính chính: Không, tin nhắn đó là dành cho những linh mục ân giải. Việc nó được gửi tới Zini chỉ là hoàn toàn ngẫu nhiên.

Lộ trình đã được vạch cho chúng ta.

Anh bước qua cánh cổng lớn màu đen dẫn vào khu vườn và bắt đầu leo dốc. Biệt thự Glori tọa lạc trên một quả đồi. Anh đụng ngay một tay liều lĩnh mặc quần soóc và áo gió K-way đang chạy bộ, theo sát anh ta là một chú chó giống boxer. Marcus dựng cổ áo mưa, trời đang bắt đầu chuyển lạnh. Anh nhìn xung quanh, hy vọng có thứ gì đó lọt vào tầm ngắm.

Những điều bất thường.

Không giống những công viên khác của Roma, thảm thực vật ở biệt thự Glori dày đặc hơn rất nhiều. Những thân cây cao đan xen trên nền trời tạo ra những mảng sáng tối kỳ lạ. Ở tầng thấp là những bụi cây nhỏ, mặt đất thì được bao phủ bởi những cành cây và lá đã héo khô.

Một phụ nữ tóc vàng đang ngồi trên ghế băng. Một tay cầm ô, một tay giữ quyển sách đang đọc. Vẫy đuôi rối rít bên cô chủ là một chú Labrador. Con vật có lẽ muốn được chơi đùa nhưng chủ nhân của nó vẫn tiếp tục thờ ơ, chăm chú đọc. Marcus cố tình né ánh mắt của cô ta nhưng lúc ngang qua, người phụ nữ rời mắt khỏi cuốn sách để ngước lên xem liệu kẻ lạ mặt có phải là một mối nguy hiểm tiềm tàng. Anh đi qua mà không giảm tốc độ và chú chó bắt đầu bám theo anh với cái đuôi ngoe nguẩy. Nó muốn kết bạn. Marcus dừng bước và để nó lại gần. Anh xoa đầu nó.

“Nào anh bạn, trở về chỗ cô chủ đi.”

Chú Labrador có vẻ hiểu và chạy vụt về phía sau.

Anh cần một dấu hiệu để định hướng cuộc tìm kiếm. Và nó chỉ có thể nương náu trong chính cảnh vật ở nơi đây.

Một khu rừng với thảm thực vật dày đặc hơn những công viên khác ở Roma. Không lý tưởng lắm cho những cuộc picnic, nhưng lại rất tuyệt vời cho việc chạy bộ hay đi xe đạp… và quả là hoàn hảo để tập chạy cho những chú chó.

Những chú chó, đó là câu trả lời. Nếu ở đây có thứ gì đó, chúng chắc chắn sẽ đánh hơi ra, Marcus tự nhủ.

Anh bước dọc theo con đường dẫn lên tới đỉnh đồi, săm soi cẩn thận phần đất bên lề đường nhựa. Sau khi đi được khoảng trăm mét, anh nhìn thấy trên mặt đất lầy lội dấu vết của một loại đường đi.

Nó được định hình bởi hàng chục dấu chân thú.

Đó không thể là kết quả chuyến viếng thăm của một con vật riêng lẻ mà phải là tác phẩm của rất nhiều chú chó đi khám phá trong khu rừng rậm.

Marcus rời đường cái và bước vào những bụi cây. Chỉ có âm thanh nhỏ nhẹ của cơn mưa và bước chân anh trên đống lá cây ướt rượt. Anh đi thêm trăm mét nữa, cố không để mất những dấu chân chó vẫn luôn được tái tạo bất chấp cơn bão trong những ngày qua. Chúng qua đây liên tục, anh nghĩ. Nhưng xung quanh đó anh không tìm ra bất cứ dấu hiệu nào.

Lối đi đột ngột dừng lại, từ đó trở đi những dấu chân tản mát ra xung quanh, đánh dấu một vùng khá rộng, như thể những con vật đã mất dấu khứu giác. Hoặc có thể cái mùi đó dai dẳng đến nỗi không thể phát hiện ra nguồn gốc từ đâu.

Trời đã sẩm tối. Những tiếng ồn và ánh đèn thành phố mờ dần phía bên kia tấm màn sẫm màu của những tán cây. Anh thấy mình như đang ở một nơi quá xa xôi với nền văn minh, tối tăm và nguyên thủy. Marcus lấy chiếc đèn pin ở trong túi và bật nó lên. Anh chiếu chùm sáng ra xung quanh và thầm nguyền rủa vận đen của mình. Anh sẽ bị buộc phải trở gót để quay lại đây vào sáng hôm sau với nguy cơ là khu vườn sẽ đông người và như vậy anh sẽ không thể thực hiện được nhiệm vụ của mìn. Đúng lúc đang định bỏ cuộc hoàn toàn, anh bỗng soi thấy một điểm cách anh có vài mét. Thoạt đầu anh tưởng đó là một cành cây bị gãy. Nhưng nó quá thẳng, quá hoàn hảo. Anh dùng đèn soi kỹ hơn và đã biết mình phải làm gì.

Ở thân của một trong những cái cây có dựng một cái xẻng.

Anh đặt đèn pin xuống đất trong tư thế có thể chiếu sáng khoảnh đất xuất hiện vật dụng kia. Rồi anh đeo găng tay cao su luôn mang theo mình và bắt đầu đào bới.

Những âm thanh của khu rừng được bóng tối khuếch đại. Mỗi tiếng động đều trở nên đầy hăm dọa, nó lướt gần bên anh như một bóng ma và biến mất trong cơn gió làm cành cây lay động. Lưỡi xẻng phập vào nền đất mềm nhão. Marcus lấy chân ấn nó xuống để tăng thêm sức, rồi quăng bừa đống bùn trộn với lá cây ra xa mà không cần biết đi đâu. Anh nóng lòng muốn nhìn thấy thứ được chôn dưới đó nhưng phần nào anh đã có câu trả lời. Tốn sức hơn anh tưởng. Anh bắt đầu đổ mồ hôi, quần áo dính dớp và thở dốc. Nhưng anh không dừng lại. Anh muốn mình sẽ lầm.

Chúa ơi, xin ngài đừng để mọi việc diễn ra như con tưởng.

Nhưng chẳng lâu sau anh đã bắt đầu ngửi thấy mùi. Nó gắt và lợm giọng. Nó có khả năng xâm lấn toàn bộ hai lỗ mũi và phổi qua mỗi hơi thở. Nó gần như ở dạng lỏng, có thể uống được. Khi tiếp xúc với dịch vị nó kích thích những cơn buồn nôn. Marcus phải ngừng lại, đưa tay áo mưa lên ngang miệng để cố chắt lọc một chút khí sạch. Rồi ngay sau đó anh lại bắt tay vào việc. Dưới chân anh có một cái hố nhỏ, rộng chừng năm mươi centimet và sâu chừng một mét. Còn nửa mét nữa. Hơn hai mươi phút đã trôi qua.

Cho đến khi anh thấp thoáng nhìn thấy một chất lỏng màu đen và nhớt như dầu mỏ. Phần còn lại của quá trình phân hủy. Marcus quỳ xuống trước cái hố và bắt đầu đào bằng tay. Một phần chất dầu xám đó dây vào quần áo anh, nhưng anh mặc kệ. Anh bắt đầu cảm thấy dưới những đầu ngón tay có vật gì đó cứng hơn đất. Nó trơn và phần nào có thớ. Anh đang chạm vào một khúc xương. Anh cố lau sạch mọi thứ xung quanh và phát hiện ra một tảng thịt xám ngoét.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là xác người.

Anh cầm lại cái xẻng và cố giải phóng cái xác nhiều nhất có thể. Một cái chân lộ ra, rồi đến phần hông. Đó là một người phụ nữ và không có quần áo. Quá trình phân hủy đang ở giai đoạn cao, dù vậy cái xác vẫn còn được bảo quản khá tốt. Marcus không thể nói nạn nhân bao nhiêu tuổi nhưng anh chắc chắn rằng cô ta còn trẻ. Có rất nhiều vết cắt sâu trên toàn bộ phần ngực, một số khác ở phần mu, như thể những vết thương do vũ khí thô sơ gây ra.

Kéo.

Cuối cùng, Marcus cũng trấn tĩnh trở lại. Anh buông người về phía sau, ngồi thụp xuống nhìn màn trình diễn tởm lợm đó của sự chết chóc và bạo lực, hít thở sâu từng luồng không khí.

Anh làm dấu thánh và chắp hai tay. Anh bắt đầu cầu nguyện cho người phụ nữ lạ mặt. Anh có thể hình dung ra những giấc mơ thời con gái, niềm vui sống của cô ấy. Vào tuổi cô, cái chết hẳn là điều gì đó thật mơ hồ và xa xôi. Một thứ chỉ liên quan đến những người khác. Marcus cầu Chúa đón nhận linh hồn đó, mà không biết lời mình nói có ai nghe thấy không, hay anh chỉ đang lẩm bẩm một mình. Sự thật đáng sợ của Marcus là, cùng với những ký ức, chứng mất trí nhớ cũng mang đi theo cả đức tin. Anh không biết một con chiên thì phải cảm thấy như thế nào, đâu là những tình cảm mà anh cần có để trở thành con người đó. Nhưng lời cầu nguyện cho linh hồn khốn khổ ấy đủ sức mạnh giúp anh khuây khỏa. Vì sự hiện diện của Chúa trời tại thời điểm đó là niềm an ủi duy nhất của anh trước cái ác.

Marcus không thể xác định chính xác thời điểm tử vong. Nhưng dựa trên đặc điểm của nơi chôn cất và tình trạng của thi thể, sự việc xảy ra chắc không quá lâu. Anh kết luận rằng cái xác trước mặt là bằng chứng cho việc Nicola Costa không phải là Figaro, vì người đàn ông có dị tật hở hàm ếch chắc chắn đã bị tống vào tù trước khi cô gái này bị giết hại.

Hung thủ là một kẻ khác, anh tự nhủ.

Có những cá thể vô tình hứng thú với mùi vị máu người và tìm lại bản năng săn mồi cổ xưa, di sản của cuộc chiến sinh tồn, tiếng vọng của một nhu cầu giết chóc của tổ tiên đã mất đi trong quá trình tiến hóa. Và như thế, với án mạng của Giorgia Noni, kẻ tấn công hàng loạt đã phát hiện ra một thú vui mới. Thứ hiện hữu trong con người hắn mà hắn không hề hay biết.

Marcus đã đúng. Hắn sẽ lại giết người.

Điện thoại ở đầu dây bên kia vẫn đang đổ chuông. Anh kẹp ống nghe ở bên vai, hy vọng ông ta sớm trả lời. Anh đang ở một trong những điểm liên lạc cách biệt thự Glori không xa.

Cuối cùng thì Marcus cũng nhận ra giọng nói của Zini. “Alo…”

“Như tôi đã hình dung,” anh lên tiếng ngay tức thì.

Ông cảnh sát già lầm bầm điều gì đó rồi hỏi: “Từ bao giờ?”

“Một tháng, có thể hơn. Tôi không dám nói chắc, tôi không phải bác sĩ pháp y.”

Zini ngạc nhiên trước thông tin đó. “Nếu lần này hắn nhọc công đi giấu cái xác, hắn sẽ sớm ra tay tiếp. Tôi nghĩ mình nên báo cảnh sát.”

“Trước tiên chúng ta cần tìm hiểu.” Marcus muốn hé lộ cho ông ta những gì anh biết và những lo lắng của mình. Điều mà họ khám phá ra không đủ để thực hiện công lý. Kẻ đã gửi email nặc danh cho Zini và đặt cái xẻng ở biệt thự Glori để chỉ chính xác chỗ cần đào chắc chắn sẽ tạo cơ hội cho Federico Noni trả thù. Hoặc cơ hội sẽ được trao cho một trong số ba người phụ nữ đã bị tấn công trước vụ ám sát Giorgia. Marcus thấy mình không còn nhiều thời gian. Liệu họ có phải báo cho cảnh sát để liên lạc với những nạn nhân nhằm ngăn chặn điều tồi tệ hơn sẽ xảy ra? Anh tin rằng giờ thì ai đó đã lần ra tung tích của tên Figaro thực sự. “Zini, tôi cần biết một việc. Phần đầu tiên của tin nhắn ông nhận được: Hắn ta không như anh. Nó có nghĩa là gì?”

“Tôi không biết nữa.”

"Đừng có lừa tôi.

Ông cảnh sát mù ngưng lại vài giây, ông đang suy tính. “Thôi được, anh hãy tới đây vào lúc tối muộn.”

“Không, ngay bây giờ.”

“Giờ thì tôi không thể.” Rồi Zini quay sang nói với người đang ở cùng ông ta trong nhà. “Sĩ quan, cô cứ dùng trà, tôi sẽ tới ngay đây.”

“Ai đang ở chỗ ông vậy?”

Zini hạ giọng. “Một cô cảnh sát. Cô ta muốn hỏi tôi về Nicola Costa, nhưng cô ta không kể cho tôi toàn bộ sự thật.”

Tình huống đang trở nên phức tạp. Người phụ nữ đó là ai? Tại sao lại bất ngờ hứng thú với một vụ án có vẻ như đã khép lại? Cô ta đang thực sự tìm kiếm điều gì?"

“Hãy chuồn khỏi cô ta.”

“Tôi tin là cô ta biết rất nhiều chuyện.”

“Vậy thì giữ cô ta lại và tìm cách để cô ta nói ra lý do thực sự tại sao lại tới tìm ông.”

“Không biết anh có đồng ý không, nhưng tôi nghĩ anh phải làm điều gì đó. Tôi có thể cho anh một lời khuyên?”

“Được thôi, tôi đang nghe đây.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »