Bài đầu tiên mà Sandra Vega được học là những ngôi nhà không bao giờ nói dối.
Vì thế cô quyết định đi thực địa tại căn hộ của Lara ở phố Coronari. Cô hy vọng sẽ nối lại liên lạc với vị linh mục ân giải có vết sẹo trên thái dương, vì cô muốn biết cô gái đó có thực sự là nạn nhân thứ năm của Jeremiah Smith.
Có thể cô ấy còn sống, cô tự nhủ. Nhưng cô thiếu can đảm để tưởng tượng điều gì có thể xảy ra trong những khoảnh khắc đó. Vì vậy cô quyết định tránh càng xa càng tốt.
Cô sẽ tiến hành quy trình chụp ảnh hiện trường.
Thật tiếc là cô không mang theo chiếc Reflex. Thêm một lần nữa, cô sẽ phải tự hài lòng với camera của điện thoại. Nhưng hơn cả nhu cầu, đó là vấn đề về cách tư duy.
Mình nhìn thấy những gì mà máy ảnh của mình thấy.
Cô đã nghĩ sẽ giải phóng bộ máy của chiếc điện thoại bằng cách xóa các bức ảnh cô chụp ở nhà thờ Thánh Raimondo di Peñafort. Giữ lại chúng chỉ vô ích vì địa điểm đó chẳng liên quan gì tới vụ án. Nhưng sau đó cô nghĩ lại. Chúng là kỷ vật có ích để ghi nhớ ngày mà cô thoát chết trong gang tấc. Cô sẽ giữ gìn kinh nghiệm đó để không bị mắc bẫy thêm lần nữa.
Bước qua ngưỡng cửa phố Coronari, cô được chào mừng bởi một mùi bí bách và ẩm ướt. Chỗ đó cần phải được thông khí. Không cần tới chìa khóa để vào nhà, cánh cửa đã bị cảnh sát phá tung khi người nhà của cô gái báo mất tích. Cảnh sát đã không phát hiện ra thứ gì bất thường trong ngôi nhà chính thức là nơi cuối cùng Lara ở trước khi biến mất trong hư vô. Ít ra đó là những gì được xác nhận bởi đám bạn bè đưa cô về tối hôm xảy ra vụ mất tích và lịch sử các cuộc gọi cũng cho thấy cô sinh viên đã gọi hai lần từ ngôi nhà đó trước 23 giờ.
Sandra ghi nhớ chi tiết đó trong đầu: nếu chúng bắt cóc cô ấy hẳn phải vào những giờ tiếp theo, nghĩa là ban đêm. Và điều này đối lập với thói quen của Jeremiah Smith là luôn hành động vào ban ngày. Hắn đã thay đổi cách thức hành động vì cô ấy, cô tự nhủ. Hắn phải có một cái cớ hay ho để làm việc đó.
Cô đặt túi xuống đất và lấy điện thoại ra. Cô khởi động màn hình và nhanh chóng chụp. Cô sẽ tuân theo nguyên tắc trong sổ tay nghề nghiệp, vì thế đầu tiên cô miêu tả những nét chung như thể đang mang máy ghi âm với micro đeo tai. Rồi cô chuyển sang ngày tháng và địa điểm nơi mình đang có mặt. Cô sẽ cung cấp một bản miêu tả chính xác điều cô trông thấy trong khi chụp hình nó.
“Căn hộ chia thành hai tầng. Ở tầng một là phòng khách có bếp. Nội thất khiêm tốn nhưng trang nhã. Kiểu nhà điển hình của một sinh viên xa nhà. Trừ điểm khác biệt là ngôi nhà này rất được chăm chút.” Thậm chí là hơi quá, cô thầm nghĩ.
Cô chụp một loạt ảnh về không gian xung quanh. Khi quay lại để chụp cửa ra vào, cô khựng lại trước một chi tiết.
“Có hai ổ khóa. Một cái là dây xích và chỉ có thể mở ra đóng vào từ bên trong. Nhưng cả cái đó cũng bị bật tung.”
Làm thế nào mà những đồng nghiệp của cô lại không nhận ra cơ chứ? Lara ở trong nhà khi cô ấy mất tích. Không có nghĩa gì cả.
Cô nôn nóng khám phá ra bí ẩn, nhưng sự phát hiện có nguy cơ làm cô sao nhãng. Cô ghi âm lại sự việc bất hợp lý, nhưng muốn ưu tiên xem xét tầng phía trên.
Bài thứ hai mà Sandra Vega được học là cả những ngôi nhà cũng chết, giống như con người.
Nhưng Lara không chết, cô tự nhủ để thuyết phục mình.
Sandra nhận ra ngay rằng nếu cô sinh viên bị bắt cóc trong giấc ngủ, Jeremiah Smith hẳn đã nhọc công dọn lại giường và mang đi một chiếc ba lô, vài bộ quần áo cùng với điện thoại của cô ấy. Nó phải được xem như ra đi có chủ đích. Nhưng ổ khóa đã lật tẩy hắn. Tuy nhiên hắn có đủ thời gian để xóa những dấu vết về sự hiện diện của mình. Làm thế nào hắn có thể vào và ra nếu như cửa bị khóa từ bên trong nhỉ? Mối nghi ngờ đó làm cô trăn trở.
Cô chuyển sang chế độ chụp liên hoàn con gấu bông giữa những cái gối, tủ đầu giường với tấm hình của bố mẹ cô gái, bàn học phía trên có dự án một cây cầu còn đang dang dở, những tập sách kiến trúc được đặt trong tủ.
Có một sự đối xứng bất thường trong căn phòng đó. Điển hình của dân kiến trúc, cô nghĩ. Tôi biết cô đang giấu giếm thứ gì đó, nếu con quái vật chọn cô là vì nó biết cô. Hãy nói cho tôi biết nơi cô đang lưu giữ dấu vết đưa tôi tới chỗ hắn. Hãy cho tôi lời khẳng định rằng tôi có lý và tôi thề là sẽ di chuyển cả thế giới để tìm ra cô.
Trong lúc khẩn cầu một tín hiệu từ phía Lara, Sandra tiếp tục miêu tả thành lời tất cả những gì cô trông thấy. Cô không thấy có thứ gì đặc biệt, ngoại trừ sự ngăn nắp đến ám ảnh. Vậy là cô điểm qua những hình ảnh cuối cùng trên màn hình điện thoại, hy vọng có chi tiết nào đó sẽ làm mình chú ý.
Dưới bàn làm việc, có một chiếc thùng rác đầy khăn giấy đã dùng.
Sự chăm chút mà Lara dành cho ngôi nhà khiến cô cho rằng cô gái này là người khá tỉ mẩn. Rối loạn ám ảnh cưỡng chế là từ xuất hiện trong đầu cô. Chị gái cô cũng hệt như vậy. Có những thứ có nguy cơ làm chị ấy phát cuồng: ví dụ bức tranh về điếu thuốc trên bộ phận đánh lửa của xe chị ấy phải luôn luôn ở vị trí nằm ngang, các đồ trang trí luôn phải đặt theo thứ tự từ thấp đến cao. Từ công việc đến những ám ảnh nhất định, có vẻ như số phận con người cũng tham gia cuộc chơi. Cả Lara cũng vậy, sự đối xứng Sandra để ý trước đó không phải tình cờ. Bởi vậy, cô thấy rất lạ khi cô ấy không đi đổ giỏ rác đầy ứ đó. Sandra đặt điện thoại xuống và cúi người kiểm tra kỹ hơn những thứ bên trong. Ở giữa đống khăn giấy bỏ đi và những tờ ghi chép cũ, cô tìm thấy một mẩu giấy bị vo viên. Cô mở nó ra. Đó là hóa đơn của một tiệm thuốc.
“Mười lăm euro và chín mươi cent,” cô đọc nhưng không thấy ghi tên thuốc. Từ ngày tháng cho thấy nó được mua khoảng hai tuần trước khi Lara mất tích.
Trong giây lát, Sandra bỏ lửng việc chụp ảnh hiện trường. Cô bắt đầu kiểm tra các ngăn kéo, tìm kiếm loại thuốc có thể tương ứng với hóa đơn đó. Nhưng cô không tìm thấy. Thế là, cô cầm mẩu giấy đó trong tay, quay lại tầng dưới và đi thẳng về phía nhà vệ sinh.
Đó là một phòng nhỏ, trong đó có cả kho để chứa chổi và nước giặt. Trên gương có một cái tủ. Sandra mở ra: thuốc được đặt riêng rẽ với mỹ phẩm. Cô bắt đầu lôi chúng ra ngoài và kiểm tra giá in trên vỏ hộp. Kiểm tra xong cái nào, cô lại đặt vào lavabo.
Chẳng có loại nào có giá 15,9 euro.
Nhưng Sandra biết rằng thông tin đó quan trọng. Cô đẩy nhanh tiến trình, phần nhiều vì căng thẳng hơn là cần kíp. Khi kết thúc, cô chống cả hai tay lên thành bồn, nghỉ vài giây để bình tĩnh trở lại. Cô hít thở thật sâu, nhưng buộc phải tống không khí ra ngoài vì trong đó mùi ẩm mốc còn mạnh hơn phần còn lại của ngôi nhà. Ngay cả khi bồn cầu có vẻ sạch, cô giật nước để xả trôi phần nước tù đọng và quay ra để trở lại tầng trên. Đúng lúc đó, cô bỗng nhìn thấy một quyển lịch treo phía sau cánh cửa.
Chỉ một người phụ nữ mới có thể hiểu tại sao một phụ nữ khác lại cần treo lịch trong phòng tắm, cô tự nhủ.
Cô gỡ quyển lịch khỏi cái đinh treo và bắt đầu lật giở, quay ngược thời gian. Ở tất cả các trang đều có khoanh tròn bằng mực đỏ những ngày nối tiếp nhau. Nói chung tháng nào cũng khá đều đặn.
Nhưng ở tháng cuối cùng, những ngày đó không được đánh dấu.
“Chết tiệt,” cô thốt lên.
Sandra đã đoán ra mọi việc. Cô không cần phải xác nhận lại điều đó – như Lara đã làm. Lara ném tờ hóa đơn ấy vào sọt rác nhưng sau đó không đủ sức để đi đổ rác. Vì cùng với tờ hóa đơn và đống giấy ăn còn một thứ khác nữa. Một thứ có ý nghĩa đặc biệt đối với một sinh viên nữ và thật khó để xa rời nó.
Que thử thai.
Nhưng Jeremiah Smith hẳn đã mang nó đi cùng Lara, Sandra tự nhủ. Sau dây buộc tóc, vòng tay san hô, khăn màu hồng và chiếc giày patin bốn bánh, phải chăng đây là vật thờ tiếp theo của con quái vật?
Sandra dạo quanh phòng khách với chiếc điện thoại trong tay: Cô định phải thông báo cho thanh tra Camusso về phát hiện này, có thể tin Lara mang bầu sẽ là một động lực mới cho cuộc điều tra. Nhưng cô kiềm chế lại, tự hỏi còn điều gì khác mà mình đã bỏ qua.
Cánh cửa bị chốt từ bên trong, đó là câu trả lời.
Đó là trở ngại duy nhất tới giả thuyết rằng ai đó đã đưa Lara ra khỏi căn hộ của cô ấy. Nếu cô có thể chứng minh chắc chắn rằng cô sinh viên không tự ý bỏ nhà đi, sẽ không còn nghi ngờ gì nữa về việc cô ấy chính là nạn nhân thứ năm của Jeremiah Smith.
Mình đã bỏ qua chi tiết nào nhỉ?
Bài thứ ba cô được học là những ngôi nhà luôn có mùi.
Đâu là mùi của ngôi nhà đó? Ẩm ướt, ngay lập tức cô tự nhủ, nghĩ lại điều mà cô để ý khi bước vào căn hộ. Nhưng, nếu chú ý hơn, cô nhớ là thấy nó rõ nhất trong phòng tắm. Có thể là do nước thải. Không thấy có dấu hiệu nước bị rò rỉ, thế nhưng mùi quá nồng. Cô trở lại phòng vệ sinh nhỏ và bật đèn, quan sát xung quanh. Cô kiểm tra đường thoát nước của bồn tắm, bồn rửa mặt, giật nước thêm lần nữa. Có vẻ mọi thứ vẫn vận hành hoàn hảo.
Cô cúi người xuống vì mùi xộc lên từ bên dưới. Cô quan sát tỉ mỉ những viên gạch lát được xếp dưới chân và phát hiện ra một viên hơi mẻ. Cứ như thể ai đó đã luồn thứ gì qua để cậy lên. Cô nhìn xung quanh và tóm được một cái kéo đặt trên kệ. Cô luồn mũi kéo vào cái rãnh. Rất đỗi ngạc nhiên, cô nâng được một phần của sàn nhà lên. Cô dịch nó sang một bên và nhìn thấy thứ bị che giấu.
Bên dưới là một đường hầm bằng đá mà ai đó đã để mở.
Mùi hôi bốc ra từ đó. Những bậc thang bằng đá travertine dẫn xuống một đường hầm dưới lòng đất. Nó không đủ để chứng minh rằng Jeremiah Smith đã đến qua lối đó. Cô cần thêm bằng chứng. Chỉ có mỗi một cách là cô phải tự đi tìm.
Sandra lấy can đảm và leo xuống.
Khi tới chân cầu thang, cô rút điện thoại từ trong túi, dùng ánh sáng màn hình để định hướng. Cô chiếu cả hai phía của đường hầm nhưng từ bên phải cô có cảm giác một luồng khí đang thổi qua. Hơn nữa, từ đó cũng dội lại một âm thanh trầm và ồn ã.
Cô bước đi, cẩn trọng với từng chỗ đặt chân. Rất trơn, nếu ngã chắc chắn cô sẽ bị thương. Chẳng ai tìm thấy mình ở dưới này, cô tự nhủ để xua đuổi khả năng rủi ro đó.
Sau khi đi được khoảng hai mươi mét, cô nhận ra một quầng sáng báo hiệu lối ra. Nó trông thẳng ra sông Tevere. Dòng chảy dâng cao do mưa suốt những ngày trước và nước đục ngầu nhiệt tình cuốn theo những mảnh vụn đủ loại. Từ đó không thể đi tiếp vì nó bị chắn bởi một hàng rào kim loại khá dày. Quá phức tạp cho Jeremiah Smith, cô nghĩ. Vì vậy, hướng đúng phải là hướng đối diện. Vẫn dùng ánh sáng của điện thoại, cô quay lại phía sau, đi qua chỗ cái cầu thang dẫn lên phòng vệ sinh của Lara và sớm phát hiện ra rằng phía bên kia là một mê cung các đường hầm.
Sandra kiểm tra xem có lối thoát nào không và dùng điện thoại để liên hệ với Sở Cảnh sát. Ít phút sau, họ đã nối máy tới chỗ của thanh tra Camusso.
“Tôi đang ở nhà của cô sinh viên. Đúng như chúng ta lo ngại. Jeremiah đã bắt cóc cô ấy.”
“Cô có bằng chứng gì?”
“Tôi tìm thấy một lối đi hắn dùng để đưa cô ấy ra khỏi nhà mà không gặp trở ngại nào. Đó là một đường hầm trong phòng vệ sinh.”
“Lần này con quái vật của chúng ta đã nghiên cứu rất kỹ kế hoạch hành động của hắn,” ông cảnh sát có vẻ đang hân hoan.
Nhưng trước sự thiếu nhiệt tình của Sandra, ông hiểu còn điều gì khác nữa: “Còn chuyện gì nữa?”
“Lara có thai.”
Camusso nín lặng. Sandra có thể đọc được suy nghĩ của ông. Trách nhiệm của họ tăng thêm: Giờ là hai tính mạng cần cứu sống.
“Hãy nghe tôi, thanh tra, ông hãy cử ngay người tới đây.”
“Tôi sẽ tới”, ông trả lời. “Chúng tôi sẽ tới.”
Sandra dập máy và đang định quay lại phía sau. Cô chiếu ánh sáng của điện thoại lên nền đất trơn trượt như đã làm ở chiều đi. Nhưng có lẽ lúc trước cô quá suy tư và không nhận ra một hàng bước chân in trên mặt bùn.
Có ai đó ở cùng cô dưới này.
Dù là ai đi chăng nữa giờ hắn cũng đã ẩn mình trong mê cung các đường hầm trước mặt. Sandra tê cóng vì sợ. Hơi thở của cô đông lại trong không khí lạnh giá của đường hầm. Cô đặt tay lên khẩu súng nhưng ngay lập tức nhận ra rằng ở chỗ mình đang đứng, cô trở thành mục tiêu quá dễ dàng trong trường hợp kẻ theo đuổi cô có vũ trang.
Hắn có. Cô chắc chắn là như thế, đặc biệt sau kinh nghiệm với tay súng lần trước. Chính là hắn.
Cô có thể quay người và bắt đầu chạy về phía cầu thang bằng đá. Hoặc bắn vu vơ trong bóng tối, hy vọng mình là người đầu tiên. Nhưng cả hai giải pháp đều may rủi. Cùng lúc đó cô nhận thấy dấu hiệu của cặp mắt đang quan sát cô. Không có gì trong ánh mắt đó. Vẫn cảm nhận đó khi cô nghe giọng nói ghi âm của kẻ đã sát hại David lúc hắn hát ca khúc Cheek to Cheek.
Hết rồi.
“Sĩ quan Vega, cô ở dưới đó à?” Tiếng gọi vang lên từ phía sau cô.
“Vâng, tôi ở đây,” Sandra gào lên the thé. Là nỗi sợ hãi đã làm cô lạc giọng, khiến cô thật nực cười.
“Tôi là một đồng nghiệp. Chúng tôi là đội tuần tra ở gần đây, thanh tra Camusso đã cử chúng tôi tới.”
“Các anh làm ơn xuống chỗ tôi với.” Vô tình cô buột miệng thốt lên giọng van nài.
“Chúng tôi đang ở trong phòng vệ sinh, cô đợi chúng tôi xuống nhé.”
Đúng lúc ấy Sandra nghe rõ tiếng bước chân của ai đó đang bỏ đi về phía đối diện của đường hầm.
Ánh mắt vô hình làm cô kinh sợ đang chạy trốn.