Hắn còn nán lại Pripjat vài tháng để chắc chắn rằng không có ai khác đến tìm mình. Việc hắn làm với nạn nhân cuối cùng khá lâu và phức tạp. Không giống như với những nạn nhân khác chỉ sau vài giờ tra tấn họ đã khai ra tất cả. Hắn phải mất nhiều ngày để ép anh ta nói chuyện và kể cho hắn nghe mọi điều về bản thân, để hắn có thể học cách trở thành anh ta. Thật lạ lùng, điều khó khăn nhất là bắt anh ta nói ra tên của mình.
Kẻ biến hình nhìn mình trong gương. “Marcus,” hắn nói. Hắn thích cái tên đó.
Hắn đã tới thành phố được ba ngày, hắn thuê một phòng khách sạn. Tòa nhà cổ kính và từ cửa sổ hắn có thể chiêm ngưỡng những mái nhà đen của Praha.
Hắn mang theo rất nhiều tiền, số tiền được tích lũy trong nhiều năm từ những người đã bị hắn cướp đi sinh mạng. Và một cuốn hộ chiếu ngoại giao của Vatican, lấy từ nạn nhân cuối cùng và đã được hắn tráo ảnh. Danh tính trên giấy tờ đó là giả mạo, vì nó không trùng khớp với điều mà hắn moi được. Lời giải thích rất đơn giản.
Gã thợ săn không tồn tại.
Đó là điều kiện lý tưởng cho kẻ biến hình. Trở thành một người mà không ai biết dứt khoát sẽ giúp hắn trốn được nguy cơ bị lật mặt. Nhưng hắn vẫn chưa thể chắc chắn. Hắn phải đợi, vì thế hắn ở đó.
Hắn đang lướt lại những ghi chép đã lấy được ở Pripjat. Một tiểu sử tóm lược danh tính mới của hắn. Chỉ có những thông tin cơ bản, vì phần còn lại hắn đã học thuộc lòng.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.
Trên ngưỡng cửa xuất hiện một ông già với khuôn mặt hốc hác và dáng vẻ mệt mỏi, vận đồ tối màu. Ông ta cầm một khẩu súng. Ông ta không bắn ngay. Ông ta bước vào và đóng cửa lại. Ông ta có vẻ bình tĩnh và quả quyết.
“Ta đã tìm được mi,” ông ta nói. “Ta đã phạm sai lầm và ta tới đây để sửa chữa.”
Kẻ biến hình im lặng. Hắn điềm tĩnh. Hắn bình thản đặt những tờ giấy đang đọc dở lên một cái bàn nhỏ và không hề tỏ vẻ bối rối. Hắn không sợ – hắn không biết đó là cái gì, người ta không dạy hắn – hắn chỉ thấy tò mò. Tại sao mắt ông già đó lại ngấn nước?
“Ta đã yêu cầu người học trò giỏi nhất của mình đi săn đuổi mi. Nhưng nếu như mi ở đây, vậy là Marcus đã chết. Và đó là lỗi của ta.”
Hắn thấy ông ta chĩa khẩu súng về phía mình. Kẻ biến hình chưa bao giờ cận kề cái chết như thế. Hắn luôn tranh đấu để tồn tại trong cuộc sống của chính mình. Giờ hắn không muốn bị giết. “Khoan đã,” hắn nói. “Ông không thể làm vậy. Như thế là không đúng, Devok.”
Ông già khựng lại. Gương mặt ông lộ vẻ ngạc nhiên. Không phải câu nói đó ngăn ông lại, cũng không phải việc hắn biết được tên ông. Mà là âm thanh khi những lời nói đó phát ra.
Kẻ biến hình nói bằng giọng của Marcus.
Giờ ông già thấy hoang mang. “Mi là ai?” Ông sợ hãi hỏi.
“Tôi là ai ư? Ông không nhận ra tôi sao?” Hắn nói điều đó gần như van nài. Vì vũ khí của kẻ biến hình – thứ duy nhất hắn cần và cũng là thứ duy nhất hiệu quả – là ảo ảnh.
Trước ánh mắt của ông già có thứ gì đó rất khó hiểu đang diễn ra. Ông ta đang tham gia vào một màn biến hình. “Không phải. Mi không phải cậu ấy.” Dù biết chắc mình có lý, nhưng có gì đó chặn ông lại. Đó là tình thương ông dành cho cậu học trò. Vì thế ông không còn sức để bóp cò.
“Ông là thầy dạy của tôi, người huấn luyện tôi. Tôi mang ơn ông về những gì mình được học. Và giờ ông muốn giết tôi ư?” Hắn tiếp tục nói với ông, nhưng cùng lúc tiến lại gần. Từng bước một.
“Ta không quen biết mi.”
“Có một nơi mà ở đó thế giới ánh sáng tiếp xúc với thế giới bóng tối,” hắn nhắc lại những gì đã học thuộc lòng. “Và ở đó, xảy ra mọi việc: trong vùng đất nhá nhem mọi thứ tan ra, lẫn lộn, mơ hồ. Chúng tôi là những người canh gác có nhiệm vụ bảo vệ biên giới đó. Nhưng thi thoảng cũng có thứ lọt được qua. Nhiệm vụ của tôi là tống khứ nó trở lại bóng tối.”
Ông già run rẩy, sắp chùn bước. Kẻ biến hình giờ đã ở rất gần ông, hắn có thể tước vũ khí trong tay ông, nhưng hắn nhìn thấy giọt đầu tiên rơi xuống sàn gỗ. Hắn nhận ra mũi mình đang chảy máu. Chảy máu cam là thứ duy nhất của bản thân hắn mà hắn không thể thay đổi. Đặc trưng duy nhất, phần còn lại hắn đều đi mượn. Danh tính thật sự của hắn, chôn vùi dưới hàng chục danh tính khác, hội tụ trong cái dấu hiệu đặc biệt kia.
Ảo ảnh sụp đổ và ông già nhận ra trò bịp. “Khốn kiếp.”
Kẻ biến hình chồm tới bàn tay đang cầm súng và tóm được vũ khí trong tức thì. Ông già ngã về phía sau và hắn chĩa súng trước mặt ông.
Nằm sõng soài trên sàn gỗ, ông già bắt đầu cười, chùi bàn tay dính máu lên áo sơ mi. Kẻ biến hình mang khuôn mặt lem luốc máu.
“Sao ông lại cười? Giờ ông không sợ hay sao?”
“Trước khi tới đây, ta đã xưng tội. Giờ ta thanh thản và sẵn sàng chết. Hơn nữa ta thấy thật thú vị khi mi nghĩ rằng chỉ cần giết ta là có thể giải quyết những vấn đề của mi, nhưng trái lại chúng chỉ vừa mới bắt đầu.”
Kẻ biến hình nghĩ tới một cái bẫy, hắn sẽ không bị lừa. “Có lẽ sự im lặng sẽ tốt hơn, ông nghĩ sao? Sẽ hợp lý hơn nếu ra đi mà không có những lời trăng trối. Thế mới đàng hoàng, ông không thấy sao? Tất cả những kẻ tôi giết cuối cùng đều vấy bẩn cái chết của họ bằng những lời lẽ ngu ngốc, tầm thường. Họ cầu xin lòng thương, họ van nài tôi. Mà không biết điều đó với tôi là lời xác nhận rằng họ không còn gì khác để nói.”
Ông già lắc đầu. “Đồ ngây thơ đáng thương. Một linh mục giỏi hơn ta đang săn lùng mi. Anh ta sở hữu chính tài năng của mi: Có thể trở thành người mà anh ta muốn. Chỉ có điều anh ta không phải một kẻ biến hình và không giết hại ai cả. Anh ta rất giỏi nhập vai những người đã bị mất tích. Trong lúc này anh ta đang là một cảnh sát của Interpol và có thể tham gia tất cả các cuộc điều tra của cảnh sát. Anh ta sẽ tìm ra mi sớm thôi.”
“Tốt thôi, giờ ông sẽ nói cho tôi biết anh ta tên là gì?”
Ông già tiếp tục cười một cách khả ố. “Dù mi có tra tấn ta, mi cũng chẳng được gì. Những linh mục ân giải không có tên. Họ không tồn tại, mi nên biết việc đó.”
Trong lúc kẻ biến hình đang cân nhắc xem có bị lừa gạt, ông già lợi dụng sự lơ đễnh của hắn và lấy lại sức để nhảy xổ về phía hắn. Ông giật lấy khẩu súng và ấn nó xuống dưới, thể hiện một sự nhanh nhẹn đến không ngờ. Cuộc đọ sức lại tái diễn. Nhưng lần này ông già không muốn nhường bước.
Có một phát súng về phía chiếc gương và kẻ biến hình thấy hình ảnh của mình vỡ vụn. Hắn quay được khẩu súng về phía đối phương và bóp cò. Ông già đờ ra với vẻ mặt bàng hoàng, mắt trợn trừng và miệng há hốc. Viên đạn đã găm vào tim ông. Nhưng, thay vì ngã ra đằng sau, ông lại bổ nhào về đằng trước, lao xuống đất cùng tên sát nhân. Cú va đập xuống sàn làm súng nổ phát thứ ba. Kẻ biến hình có cảm giác trông thấy viên đạn như một cái bóng vụt qua trước mắt, trước khi xuyên vào thái dương hắn.
Nằm duỗi dài trên sàn gỗ, chờ đợi cái kết, hắn quan sát hình ảnh của chính mình phản chiếu trong hàng nghìn mảnh gương đã vỡ vụn. Có tất cả danh tính của hắn, những gương mặt hắn đã chiếm đoạt. Như thể vết thương trên thái dương đã giải phóng chúng khỏi nhà tù trong tâm trí hắn.
Họ nhìn hắn. Từ từ, hắn bắt đầu quên họ.
Và trước khi chết, hắn không biết mình là ai nữa.