Chỉ một cú điện thoại cũng đủ tạo động cơ cho Camilla Rocca. Chẳng cần xác minh, cũng chẳng cần bằng chứng.
Cuối cùng hắn cũng có một cái tên, Astor Goyash, và với bà thế là đủ.
Khách sạn Exedra tọa lạc ở nơi xưa kia là quảng trường Exedra* – vì nó mô phỏng lại hình bán nguyệt của khu Nhà tắm Diocletian vĩ đại, cho đến nay người ta vẫn có thể ngắm nhìn những tàn tích của nó cách đó không xa – và từ những năm năm mươi, nó được đổi tên thành quảng trường Repubblica. Nhưng những người dân Roma chưa bao giờ quen với sự thay đổi đó, dù thời gian đã trôi qua, họ vẫn gọi nó bằng cái tên cũ.
Khách sạn xa hoa nằm trước đài phun nước Naiadi đồ sộ, phía bên trái của quảng trường. Từ đường cao tốc, Marcus mất nửa tiếng để tới được địa điểm, hy vọng sẽ kịp ngăn chặn Camilla trước khi bà ta làm điều gì đó không thể cứu vãn nổi.
Anh vẫn chưa biết điều gì đang chờ đợi mình. Anh vẫn chưa khám phá ra lý do cái chết của cậu bé Filippo. Lần này sự thật mà người linh mục ân giải kia gợi ý không được rõ ràng cho lắm. “Anh giỏi như ông ta. Anh cũng giống ông ta,” Clemente đã nói với anh như vậy. Nhưng không đúng. Anh chưa bao giờ thắc mắc vị tiền bối của mình hiện đang ẩn nấp nơi đâu. Nhưng anh chắc chắn rằng ông ta đang quan sát anh từ xa, phán xét từng bước đi của anh. Ông ta sẽ xuất hiện, anh tự nhủ. Anh tin chắc rốt cuộc họ sẽ gặp nhau. Và ông ta sẽ giải thích cho anh mọi việc.
Anh bước vào bên trong khách sạn, đi ngang qua một người gác cổng mặc bộ chế phục người hầu. Ánh sáng của những chiếc đèn chùm bằng pha lê phản chiếu lên những phiến đá cẩm thạch hảo hạng, nội thất rất sang trọng. Anh dừng ở sảnh như một vị khách bình thường và tự hỏi làm thế nào có thể tìm ra dấu vết của Camilla.
Từ chỗ mình đứng, anh nhìn thấy rất nhiều thanh niên mặc đồ dạ tiệc đang đi tới. Marcus tránh mặt. Đúng lúc đó, một người vận chuyển mang tới một bưu kiện lớn có một bông hoa màu đỏ lại gần quầy lễ tân.
“Tôi đưa đồ cho Astor Goyash.” Lễ tân chỉ về phía cuối sảnh: “Tiệc sinh nhật ở trên sân thượng.”
Cuối cùng Marcus đã hiểu ra ý nghĩa món quà mà anh đã nhìn thấy ở nhà của Camilla Rocca, cũng như việc mua sắm một bộ váy mới: đó là mánh khóe để có thể trà trộn vào Exedra mà không bị ai để ý.
Anh thấy người vận chuyển đứng vào cùng hàng với những vị khách khác phía trước thang máy dẫn thẳng lên tầng thượng. Kiểm tra những người đi lên có cả hai tên khùng đã bám theo anh sau chuyến ghé thăm phòng khám của bác sĩ phẫu thuật Canestrari và sau đấy là ở bệnh viện.
Astor Goyash sẽ ở đó vào tối nay. Tuy nhiên với những biện pháp an ninh kia, tiếp cận ông ta là điều không thể. Nhưng vị linh mục bí ẩn đã cung cấp cho Camilla một giải pháp khác.
Marcus phải tới được căn phòng số 303 trước khi người phụ nữ đến.
Cửa khách sạn mở ra và dẫn đường là một nhóm toàn vệ sĩ. Họ vây xung quanh một người đàn ông không quá cao, khoảng bảy mươi tuổi, tóc muối tiêu, mặt rám nắng và hằn lên những nếp nhăn, đôi mắt lạnh lùng.
Astor Goyash.
Marcus nhìn xung quanh, sợ rằng sẽ thấy Camilla đột nhiên xuất hiện. Nhưng điều đó không xảy ra. Goyash được hộ tống tới một thang máy khác. Khi cửa thang máy đóng lại, Marcus hiểu rằng mình phải hành động mau lẹ. Từ giây phút đó trở đi, sự hiện diện của anh sẽ bị hệ thống camera giám sát từ xa để ý và nhân viên an ninh của khách sạn sẽ không ngại ngần tiếp cận anh để tìm hiểu lý do tại sao anh lại xuất hiện ở đó. Anh quay về phía lễ tân hỏi về căn phòng anh mới đặt lúc trước qua điện thoại của Bruno Martini. Ông ta yêu cầu giấy tờ tùy thân và Marcus đưa cho ông ta xem hộ chiếu ngoại giao giả với hình nổi của Vatican mà Clemente đã đưa cho anh từ lúc bắt đầu khóa huấn luyện.
“Bà Camilla Rocca đã tới chưa?”
Lễ tân nhìn anh chăm chú, lưỡng lự không biết có nên cung cấp cho anh thông tin đó hay không. Marcus cự lại ánh mắt của ông ta và cuối cùng người này chỉ dám nói rằng người phụ nữ vừa nhận phòng một giờ trước. Với Marcus thế là đủ. Anh cảm ơn và nhận từ ông ta một chiếc chìa khóa điện tử: phòng của anh nằm ở tầng hai. Anh đi thẳng về phía một cầu thang máy khác không bị người của Goyash canh giữ. Nhưng khi đã vào được trong thang máy, anh ấn nút thứ ba.
Cửa thang máy mở ra một hành lang dài. Anh nhìn ngó xung quanh, nhưng không thấy đám vệ sĩ. Anh chợt thấy có vẻ lạ. Anh đọc số phòng, đi thẳng về phía có số 303. Anh rẽ vào góc và đi khoảng chục mét cho đến khi thấy nó trước mặt. Không có người canh gác, và điều này làm anh thấy có vẻ bất bình thường. Có lẽ họ ở bên trong cùng Goyash. Trên ổ khóa điện tử có bật thông báo Không làm phiền. Lưỡng lự không biết nên làm gì, Marcus gõ cửa. Anh chờ đợi khoảng hai mươi giây trước khi có giọng phụ nữ hỏi anh là ai.
“Dịch vụ an ninh của khách sạn đây. Xin lỗi đã làm phiền cô nhưng chúng tôi nhận được tín hiệu báo động từ thiết bị báo cháy trong phòng cô.”
Ổ khóa kêu cạch và cửa phòng mở ra. Thật quá bất ngờ trước mặt anh là một cô bé tóc vàng, cùng lắm chỉ mười bốn tuổi. Cô bé trần nửa người, cuộn mình trong một tấm ga trải giường, ánh mắt mơ màng của kẻ vừa chơi ma túy.
“Tôi vừa châm một điếu thuốc nhưng không nghĩ đã gây ra một việc nghiêm trọng,” cô ta thanh minh.
“Cô đừng lo, nhưng tôi phải kiểm tra.” Không chờ được mời, anh né cô ta và tiến thẳng vào trong.
Đó là một phòng suite. Gian đầu tiên là phòng khách với sàn bằng gỗ sẫm màu. Có một chiếc sofa nhỏ đặt trước một cái tivi plasma đồ sộ và một quầy bar di động. Trong một góc chồng chất những hộp quà. Marcus ngó xung quanh một lượt: ngoài cô gái ra có vẻ không còn ai khác.
“Ngài Goyash đang ở đây?”
“Ông ấy trong phòng tắm, nếu anh muốn tôi sẽ gọi ông ấy.”
Marcus phớt lờ câu trả lời và đi thẳng vào phòng bên cạnh.
Cô gái bực bội đi theo anh, quên cả đóng cửa. “Này, anh đang đi đâu vậy?”
Có một chiếc giường lớn khá lộn xộn. Trên một chiếc bàn nhỏ anh thoáng thấy một chiếc gương với một vệt cocain và một tờ bạc đang cuộn tròn. Tivi đang mở và trên màn hình là những video ca nhạc, âm thanh rất to.
“Anh ra khỏi đây ngay lập tức,” cô gái giận dữ.
Marcus lấy tay bịt miệng cô gái và nhìn chằm chằm để cô ta hiểu rằng không nên phản ứng. Cô ta có vẻ bình tĩnh hơn nhưng giờ lại hoảng sợ. Marcus lại gần cánh cửa phòng tắm và ra hiệu hỏi cô gái. Cô ta gật đầu. Goyash đang ở trong đó. Tiếng tivi không cho anh nghe thấy điều gì đang xảy ra ở phía bên kia. “Ông ta có vũ khí không?”
Cô gái ra hiệu là không. Marcus hiểu rằng cô thiếu niên trước mặt anh là cái cớ để lão già buôn lậu người Bulgari tạm thời giải phóng khỏi đoàn tùy tùng của mình. Một món quà nhỏ về tình dục và ma túy trước bữa tiệc sinh nhật.
Đang định bảo cô gái đi ra, lúc quay lại anh chợt nhìn thấy Camilla Rocca đang đứng trước ngưỡng cửa. Dưới chân bà ta là hộp quà đã mở. Trên tay bà ta là một khẩu súng. Trong ánh mắt bà ta là một quầng xám của lòng thù hận.
Theo bản năng, anh vươn một tay ra để chặn bà ta lại. Cô gái hét lên nhưng tiếng hét hòa lẫn vào những nốt nhạc chói tai của một bài nhạc rock. Marcus đẩy cô ta sang một bên và cô gái mười bốn tuổi hoảng loạn trốn vào một góc giường.
Camilla hít thật sâu để lấy dũng khí. “Astor Goyash?” Dĩ nhiên, bà ta nghĩ mình đang đối mặt với người đàn ông bảy mươi tuổi.
Marcus cố bình tĩnh và thử thuyết phục bà ta. “Tôi biết câu chuyện của bà, nhưng với cách này là không thể giải quyết được điều gì.”
Người phụ nữ nhận ra ánh sáng đang lọt qua khe cửa của phòng tắm. “Ai ở trong đó vậy?” Bà ta chĩa khẩu súng về hướng đó.
Marcus biết rằng ngay khi cánh cửa mở ra, bà ta sẽ nổ súng. “Hãy nghe tôi. Hãy nghĩ về đứa con mới sinh của bà. Nó tên là gì vậy?” Anh cố tìm cách kéo dài thời gian hàng chuyển sự chú ý sang điều có thể làm bà ta do dự, cũng như nao núng. Nhưng Camilla không trả lời anh, ánh mắt bà ta luôn chăm chăm vào cánh cửa. Anh thử lại: “Hãy nghĩ về chồng bà. Bà không thể để họ lại một mình.”
Trong đôi mắt của Camilla những giọt lệ đầu tiên bắt đầu xuất hiện. “Filippo là một đứa trẻ rất ngoan.”
Marcus quyết định cứng rắn. “Bà nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra khi bà bóp cò? Bà sẽ cảm thấy thế nào sau đó? Để tôi nói cho bà biết. Chẳng có gì thay đổi cả, mọi thứ sẽ vẫn như bây giờ. Bà sẽ không nhẹ lòng đâu. Sẽ rất khó khăn. Và bà sẽ được gì?”
“Không có cách nào khác để thực thi công lý.”
Marcus biết người phụ nữ có lý. Không có bằng chứng để chứng tỏ Astor Goyash và Canestrari có liên quan tới Filippo. Thứ duy nhất chính là mẩu xương anh tìm thấy trong bệnh viện đã bị những tên vệ sĩ của gã người Bulgari lấy mất. “Sẽ không bao giờ có công lý,” anh nói bằng tông giọng điềm tĩnh như thông cảm, thoáng chút cam chịu vì anh sợ rằng không thể né tránh điều tồi tệ. “Sự trả thù không phải là phương án duy nhất bà có.” Anh thấy ở bà ta đúng ánh mắt của Raffaele Altieri trước khi bắn ông bố, sau khi lúc nào cũng nghi ngờ ông ta. Cũng đúng sự quyết đoán của Pietro Zini khi tự xử Federico Noni thay vì tố cáo hắn. Vì vậy, lần này mọi thứ cũng trở nên vô ích, cửa phòng tắm sẽ mở và Camilla sẽ bóp cò.
Họ thấy tay nắm cửa đang hạ xuống. Ánh đèn phía bên trong phụt tắt và cửa phòng tắm mở toang. Từ phía giường cô gái hét lên. Mục tiêu xuất hiện ở khung cửa. Hắn khoác một chiếc áo choàng tắm trắng tinh, nhìn chằm chằm vào họng súng với vẻ do dự bất ngờ và đôi mắt lạnh lẽo tan chảy trong tức khắc. Nhưng hắn không phải một ông lão bảy mươi.
Hắn là một cậu bé mười lăm tuổi.
Trong căn phòng tất cả đều rối bời và mất phương hướng. Marcus nhìn Camilla rồi chăm chăm vào cậu thiếu niên. “Astor Goyash đâu?”
Cậu ta nói liền một hơi nhưng chẳng ai nghe rõ.
“Astor Goyash đâu?” Camilla bực dọc nhắc lại, huơ huơ khẩu súng về phía cậu ta.
Cậu ta chỉ đáp: “Tôi đây.”
“Không, không phải cậu,” bà ta nhắc lại như thể không muốn tin vào minh chứng.
“Vậy thì… có lẽ là ông nội tôi… Trên kia là tiệc sinh nhật tôi, ông ấy giờ đang ở đó.”
Camilla đã nhận ra sự hiểu lầm và do dự. Marcus tranh thủ cơ hội đó để tiến lại gần và đặt một tay lên khẩu súng, cho đến khi làm bà ta hạ dần nó xuống. Ánh mắt tuyệt vọng của người phụ nữ sụp dần xuống cùng khẩu súng. “Chúng ta đi thôi,” anh nói với bà ta. “Không còn việc gì ở đây nữa. Bà không muốn giết cậu ta chỉ vì ông nội cậu ấy, vì một vài lý do mờ ám nào đó, có liên quan đến cái chết của con bà đấy chứ? Điều đó còn không đáng giá một cuộc báo thù, sự tàn nhẫn thì miễn phí đấy. Nhưng tôi biết bà không đủ khả năng.”
Camilla nghĩ ngợi. Đang định tin anh bỗng bà ta khựng lại một cách đột ngột. Bà ta đã trông thấy điều gì đó.
Marcus nhìn theo ánh mắt ấy và thấy bà ta đang quan sát lại cậu thiếu niên. Bà ta nhìn trân trân vào phần áo choàng tắm đang để hở, chính xác là tầm ngực cậu ta. Bà ta tiến gần và cậu ta lùi lại, tựa vai vào tường. Camilla nhẹ nhàng vén mép vải bông, phát hiện ra một vết sẹo dài trên xương ức.
Marcus chợt thấy rùng mình và nghẹn thở một lúc lâu. Lạy Chúa tôi, họ đã làm gì thế này.
Cháu trai của Astor Goyash ba năm trước ở cùng độ tuổi của Filippo Rocca. Alberto Canestrari là một bác sĩ phẫu thuật. Ông ta đã giết người vì tiền để lấy quả tim.
Nhưng Camilla không thể biết sự thật đó, Marcus tự nhủ. Ấy vậy mà, thứ gì đó trong bà – một linh cảm, bản năng của người mẹ, giác quan thứ sáu – đã thôi thúc bà ta thực hiện hành động đó. Cho dù người phụ nữ có vẻ thực sự không hiểu rõ lý do.
Bà ta đặt một bàn tay lên ngực của cậu thiếu niên, cậu ta không phản ứng. Bà đứng yên lắng nghe nhịp đập đều đặn từ cơ thể lạ lẫm đó. Một âm thanh đến từ một nơi khác, một cuộc sống khác.
Camilla và cậu thiếu niên nhìn nhau. Thẳm sâu trong đôi mắt của cậu, có phải người mẹ đó đang tìm kiếm một tia sáng nói với bà rằng con trai mình cũng đang ở đó? Hay phát hiện rằng cả Filippo, bằng cách nào đó, cũng có thể nhìn thấy bà trong khoảnh khắc ấy?
Marcus không biết điều đó, nhưng anh nhận ra rằng bằng chứng duy nhất có thể chứng minh cho việc lão già Astor Goyash liên quan đến cái chết của đứa bé nằm trong ngực của cậu cháu trai. Để tóm hắn chỉ cần tiến hành sinh thiết trái tim và so sánh mẫu ADN đó với ADN của những người thân của Filippo. Nhưng Marcus không chắc liệu lần này công lý có thể an ủi người mẹ khốn khổ đó. Nỗi đau sẽ nhức nhối, vì thế anh quyết định im lặng. Anh chỉ muốn đưa Camilla ra khỏi căn phòng đó, người phụ nữ còn có một đứa trẻ khác để bận tâm.
Anh lấy can đảm cắt đứt sự tiếp xúc giữa bà ta và cậu thiếu niên Goyash. Anh tóm lấy vai bà để dẫn bà ra phía cửa.
Camilla nhẹ nhàng rời tay khỏi ngực cậu thiếu niên, như một cái vuốt ve tạm biệt lần cuối.
Rồi bà bước ra phía cửa cùng với Marcus. Họ đi dọc hành lang khách sạn, thẳng tới chỗ thang máy. Đột nhiên, Camilla quay về phía người đã cứu vớt mình và như thể mới gặp anh lần đầu. “Tôi biết anh. Anh là linh mục, có phải không?”
Marcus bàng hoàng và không kịp phản ứng. Anh chỉ gật đầu, chờ đợi phần còn lại.
“Ông ấy đã nói với tôi về anh,” người phụ nữ tiếp lời.
Và Marcus hiểu rằng bà ta đang nói tới vị linh mục ân giải bí ẩn và anh để cho bà ta tiếp tục.
“Tuần trước, ông ấy đã thông báo trên điện thoại cho tôi biết là sẽ gặp anh ở đây.” Camilla cúi đầu và nhìn anh với vẻ mặt ngạc nhiên. Bà ta có vẻ lo ngại cho anh. "Ông ta bảo tôi nói với anh rằng các anh sẽ gặp nhau ở nơi mọi thứ bắt đầu. Nhưng lần này anh sẽ phải đi tìm con quỷ."
← Kiến trúc hình bán nguyệt.