Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2856 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9 giờ 30 phút

Marcus thả tầm mắt chìm đắm trong quang cảnh của Roma từ trên sân thượng của tòa lâu đài. Sau lưng anh nhô lên Tổng lãnh thiên thần Michele đang sải cánh và vung gươm, bảo vệ cho loài người và những đau khổ vô tận của họ. Bên trái bức tượng đồng là chiếc chuông của lòng trắc ẩn, từng hồi chuông rung lên báo hiệu những cuộc hành quyết trong thời kỳ đen tối khi lâu đài Thánh Angelo là nhà tù của Giáo hội.

Nơi của nỗi thống khổ và sự tuyệt vọng đó lại trở thành một điểm đến cho những du khách. Họ chụp ảnh kỷ niệm tranh thủ lúc ánh mặt trời len lỏi giữa những đám mây và làm thành phố ướt nhẹp trong cơn mưa bừng sáng.

Clemente tới chỗ Marcus và đứng bên anh mà không rời mắt khỏi khung cảnh.

“Có chuyện gì vậy?”

Họ sử dụng hộp thư thoại để hẹn gặp nhau. Khi một trong hai người muốn gặp người kia chỉ cần để lại một tin nhắn với địa chỉ và giờ giấc. Chưa có ai vắng mặt trong những cuộc hẹn như thế.

“Vụ ám sát Valeria Altieri.”

Trước khi trả lời, Clemente nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sưng vù của anh. “Ai làm cho anh ra nông nỗi này vậy?”

“Đêm qua tôi gặp cậu con trai, Raffaele.”

Clemente lướt qua phần còn lại, chỉ dừng ở việc lắc đầu. “Một câu chuyện tồi tệ. Vụ án vẫn chưa được làm sáng tỏ.”

Cậu ta nói cứ như thể biết rất rõ về vụ án, điều làm Marcus thấy rất kỳ lạ vì vào lúc đó cậu bạn anh mới được hơn mười hai tuổi. Nhưng, chỉ có một lý do duy nhất: Bọn họ cũng quan tâm đến vụ án đó.

"Có

+++

hồ sơ lưu trữ không?"

Clemente không thích anh nhắc đến nó một cách công khai. “Anh phải thận trọng chứ,” cậu ta quở trách.

“Vụ đó rất quan trọng. Cậu biết những gì?”

“Có hai hướng. Cả hai đều liên quan đến Guido Altieri. Trong án mạng phụ nữ ngoại tình, kẻ tình nghi số một bao giờ cũng là người chồng. Và ông luật sư là người vừa có kiến thức vừa có tiền bạc để trở thành kẻ chủ mưu của vụ thảm sát và thoát tội giết người.”

Nếu Guido Altieri là thủ phạm, ông ta đã chủ động để cậu con trai bên cạnh những xác chết trong hai ngày chỉ để củng cố thêm chứng cứ ngoại phạm của mình. Marcus không thể tin nổi.

“Còn hướng thứ hai?”

“Altieri là một kẻ môi giới làm ăn phi pháp, vào thời gian đó hắn đang ở London để kết thúc một thương vụ sáp nhập công ty quan trọng. Trên thực tế, công việc đó che giấu những góc khuất không rõ ràng. Có dính dáng cả đến dầu lửa và buôn bán vũ khí, tham gia vào cuộc chơi là lợi nhuận ở mức khủng. Từ tiếng Anh EVIL được viết trên giường trong vụ thảm sát có thể được hiểu như một thông điệp dành cho gã luật sư.”

“Một lời đe dọa.”

“Nhưng xét cho cùng những tên sát nhân đã tha mạng cho con trai của gã.”

Có một vài đứa trẻ chạy vượt qua Marcus, anh đưa mắt dõi theo chúng và thầm ghen tị với cái cách chúng tồn tại nhẹ tênh trên thế giới.

“Tại sao hai hướng điều tra lại không thu được kết quả gì?”

“Về hướng thứ nhất, Guido và Valeria Altieri đang chuẩn bị ly dị. Bà ta quá phóng túng, tên thuyền trưởng chỉ là người cuối cùng trong một bản danh sách dài. Ông luật sư cũng không phải chịu mất mát quá lâu, vì ông ta lấy vợ mới ít tháng sau vụ việc ấy. Từ đó ông ta có một gia đình mới, những đứa con khác. Hơn nữa, nói tóm lại, nếu một người như Altieri muốn giải quyết bà vợ thì ông ta sẽ chọn một cách thức ít tàn độc hơn.”

“Thế còn Raffaele?”

“Đã nhiều năm nay ông ta không nói chuyện với con trai. Theo những gì tôi biết, cậu thanh niên này bị hoảng loạn, đi ra đi vào các viện tâm thần. Cậu ta đổ lỗi cho ông bố về những gì đã xảy ra.”

“Giả thuyết về mưu đồ quốc tế thì sao?”

“Nó chỉ có lý trong thời gian ngắn, sau đó thì sụp đổ vì thiếu bằng chứng.”

“Mặc dù giống với một vụ tàn sát nhưng những tên sát thủ rất chính xác và sạch sẽ.”

Kể cả không phải thế đi chăng nữa, Marcus cũng cho rằng án mạng xảy ra vào thời kỳ mà những cuộc điều tra được tiến hành bằng cách thức cũ. Phân tích ADN dần dần được áp dụng trong phương pháp điều tra của Khoa học hình sự. Thêm nữa, hiện trường vụ án đã bị “vấy bẩn” bởi sự hiện diện của đứa trẻ trong bốn mươi tám giờ, và sau đó bị xóa đi vĩnh viễn. Anh nghĩ lại bản sao mà Raffaele Altieri đã dựng nên với hy vọng tìm thấy câu trả lời. Mười chín năm trước, sự bất lực trong việc tìm ra ngay hung thủ thực sự đã gây ra tổn thất không thể cứu vãn tới kết quả của cuộc điều tra. Vì thế việc đi tìm động cơ của vụ án càng trở nên khó khăn hơn.

“Còn một hướng điều tra thứ ba nữa, đúng không?”

Marcus đã đoán ra: Đó là lý do tại sao trước đây họ cũng từng quan tâm đến vụ án này. Anh không hiểu tại sao cậu bạn mình lại không đề cập. Quả nhiên, Clemente cố tình chuyển chủ đề: “Nghe này, chuyện đó thì có liên quan gì đến Jeremiah Smith và cô gái bị mất tích Lara?”

“Tôi vẫn chưa rõ. Nhưng Raffaele Altieri đêm qua đã ở trong căn hộ của cô gái, ai đó đã gửi thư để dụ cậu ta tới.”

“Ai đó ư? Kẻ nào vậy?”

“Tôi không biết, nhưng trong nhà của Lara có một quyển Kinh Thánh trên kệ sách ở phòng bếp. Điều bất thường mà tôi đã không để ý trong lần thực nghiệm hiện trường đầu tiên. Đôi khi cần bóng tối để nhìn mọi việc rõ hơn, vì thế đêm qua tôi đã trở lại căn hộ đó. Tôi muốn dựng lại những điều kiện y hệt như khi Jeremiah hành động.”

"Một quyển Kinh Thánh?" Clemente không hiểu.

“Có một cái kẹp sách đánh dấu đoạn lá thư của Thánh Paolo viết cho giáo dân Thessalonica: Ngày của Chúa sẽ đến như một tên trộm viếng thăm trong đêm… Nếu không quá vô lý, tôi cho rằng có kẻ đã để lại đó cho chúng ta một lời nhắn để chúng ta gặp được chính Raffaele Altieri.”

Clemente sững người: “Chẳng ai biết chúng ta.”

“Phải rồi,” Marcus nói. Chẳng ai cả, anh cay đắng nhắc lại.

Clemente giục anh: “Chúng ta không còn nhiều thời gian để cứu Lara, anh biết mà.”

“Cậu bảo tôi nghe theo bản năng và nói rằng chỉ có tôi mới có thể cứu sống cô ấy. Thì đây là điều mà tôi đang làm.” Marcus không có ý định nhường bước. “Giờ hãy nói cho tôi về hướng điều tra thứ ba. Tại hiện trường vụ án, ngoài chữ EVIL, còn tìm thấy ba ký hiệu hình tròn được vẽ bằng máu của nạn nhân, tạo thành ba đỉnh của một hình tam giác.”

Clemente quay mặt về phía bức tượng đồng Tổng lãnh thiên thần, như thể cầu xin sự che chở cho điều mà cậu ta sắp sửa nói ra.

“Đó là một biểu tượng bí truyền.”

Marcus thấy rằng không có gì đáng ngạc nhiên khi cảnh sát đã quyết định bỏ qua chi tiết đó trong biên bản. Cảnh sát vốn là những người thực tế, họ không thích một cuộc điều tra bị chuyển hướng sang thế giới huyền bí. Đó là những chủ đề rất khó để đưa ra tại một phiên tòa, trái lại chúng có thể giúp những tên bị cáo nếu có viện cớ mắc bệnh tâm thần để chạy tội. Và rồi, luôn có nguy cơ cứu vãn những hình tượng xấu xí.

Tuy nhiên Clemente xem xét giả thuyết đó một cách nghiêm túc. “Có người cho rằng trên chiếc giường đó đã diễn ra một nghi lễ.”

Những án mạng theo nghi lễ nằm trong số những điều bất thường mà họ thường quan tâm tới. Ở đó chủ nghĩa hưởng lạc và dục vọng hòa trộn với nhau. Trong khi chờ đợi Clemente tìm cho mình hồ sơ về vụ án Altieri trong kho dữ liệu, Marcus nóng lòng muốn hiểu ý nghĩa biểu tượng hình tam giác, vì thế anh tìm đến nơi duy nhất có thể cho anh lời giải.

Thư viện Angelica tọa lạc tại nơi trước kia là tu viện của dòng Thánh Agostino, ở quảng trường Thánh Agostino. Từ thế kỷ thứ mười bảy, những thầy tu đã phụ trách việc sưu tầm, biên mục và lưu trữ khoảng hai trăm nghìn quyển sách quý, được chia thành những tác phẩm cổ và những tác phẩm hiện đại. Đây là thư viện châu Âu đầu tiên được mở cửa cho công chúng đến tra cứu.

Marcus ngồi tại một trong những chiếc bàn của phòng đọc mang tên Vanvitelliano – kiến trúc sư đã trùng tu toàn bộ quần thể vào thế kỷ thứ mười tám, bao quanh là một dãy kệ gỗ chật cứng sách. Để vào được đây người ta phải đi qua một hành lang được trang hoàng bằng những bức họa đồng quê nổi tiếng, nơi có đặt danh mục sách của thư viện. Ở gần phía trong kia là phòng bọc sắt lưu trữ những quyển sách thu nhỏ quý giá nhất.

Trong nhiều thế kỷ, thư viện Angelica là nhân vật chính của rất nhiều cuộc tranh luận về đề tài tôn giáo vì nó lưu giữ vô số những văn bản cấm. Đó là những quyển Marcus quan tâm, anh đã yêu cầu được tra cứu một vài đầu sách về nghiên cứu biểu tượng.

Anh đeo một chiếc găng tay vải trắng để giở các trang sách vì sự tiếp xúc với acid trên da có thể làm chúng hư hại. Trong căn phòng chỉ có mỗi âm thanh đó, tương tự như tiếng đập cánh của một con bướm. Vào thời Tòa án dị giáo, chỉ cần đọc những từ ngữ ấy Marcus có thể phải trả giá bằng cả tính mạng. Sau một giờ nghiên cứu, anh đã tìm ra nguồn gốc của biểu tượng hình tam giác.

Ra đời để chống lại cây thánh giá của Công giáo, nó sớm trở thành biểu trưng của một vài tôn giáo thờ cúng Satan. Nó xuất hiện vào thời kỳ cải đạo của hoàng đế Costantine. Những người Công giáo không còn bị truy quét và họ đã rời bỏ những hầm mộ. Những kẻ dị giáo thì lại trú ẩn trong đó.

Marcus ngạc nhiên khi phát hiện ra Satan giáo hiện đại bắt rễ từ chính những tà giáo đó. Qua nhiều thế kỷ, hình ảnh Satan đã lấn át những vị thần khác vì nó là kẻ thù chính của Chúa được người Công giáo tôn thờ. Tín đồ của những tôn giáo đó bị coi là những kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Chúng gặp nhau ở những nơi hẻo lánh, thường là ở ngoài trời. Với một cây gậy, chúng khoanh vùng phạm vi đền thờ của mình trên mặt đất, như vậy sẽ dễ dàng xóa dấu vết trong trường hợp bị phát hiện. Việc sát hại những người vô tội là để ký thỏa ước bằng máu giữa các môn đệ. Nhưng ngoài mục đích tế lễ, nó còn che giấu một mục đích thực dụng.

Nếu ta bảo mày giết ai đó, mày sẽ gắn bó với ta cả đời, Marcus kết luận. Ai bỏ tà giáo sẽ có nguy cơ bị cáo buộc giết người.

Trong danh mục của thư viện anh đã tìm thấy những quyển sách giải thích tiến trình lịch sử đến tận thời hiện đại của những tập tục thờ cúng đó. Vì chúng là những ấn phẩm thời nay nên anh tháo găng tay tra cứu và say sưa nghiền ngẫm một quyển tội phạm học.

Hình mẫu Satan xuất hiện trong rất nhiều vụ án mạng. Nhưng, phần lớn nó chỉ là một cái cớ để giải phóng sự đồi bại mang bản chất dục vọng. Một vài tên sát nhân biến thái còn tin rằng có thứ gì đó siêu nhiên đang tìm cách liên lạc với chúng. Sùng bái một nghi lễ đẫm máu là cách để đáp lại lời kêu gọi. Các xác chết trở thành những kẻ truyền tin.

Trường hợp nổi tiếng nhất là David Richard Berkowitz – thường được biết đến với biệt danh Con trai của Sam, một kẻ giết người hàng loạt đã gây chấn động New York vào cuối những năm bảy mươi. Khi bị bắt, hắn đã khai với cảnh sát rằng kẻ ra lệnh cho hắn giết người là một hiện thân của quỷ thường giao tiếp với hắn qua con chó của ông hàng xóm.

Trong vụ án của Valeria Altieri, Marcus loại trừ khả năng họ đang đương đầu với một tên tội phạm bệnh hoạn. Có nhiều tên cùng ra tay, điều này làm anh phỏng đoán rằng đầu óc của chúng hoàn toàn tỉnh táo.

Tuy nhiên giết người theo nhóm là một hiện tượng đặc trưng trong nhiều trường hợp của Satan giáo. Bởi vì chính trong đám đông, các cá nhân mới tìm thấy dũng khí để thực hiện những hành động đáng xấu hổ mà nếu làm một mình chúng sẽ không thể. Sự liên kết giúp vượt qua những cảm xúc ức chế thông thường và trách nhiệm được chia sẻ không gây ra cảm giác tội lỗi.

Tồn tại một loại Satan giáo cay nghiệt mà những tín đồ của nó lạm dụng ma túy khiến chúng trở nên dễ sai khiến hơn. Những nhóm này rất dễ được nhận dạng thông qua trang phục, nổi bật là màu đen và biểu tượng về nguồn gốc Satan. Chúng lấy cảm hứng chủ yếu không phải từ những văn bản báng bổ thần thánh mà từ dòng nhạc heavy metal.

Chữ EVIL trên tường phòng ngủ của Valeria Altieri có thể liên quan đến thể loại này, Marcus nghĩ vậy. Nhưng hiếm khi những nhóm như thế lại giết người, chúng thường chỉ dừng ở việc tái hiện những buổi lễ quỷ và hiến tế những con vật tội nghiệp.

Marcus cho rằng Satan giáo đích thực không thô thiển như thế. Nó dựa trên bí mật tuyệt đối. Không có bằng chứng về sự tồn tại của nó, chỉ là những dấu hiệu ngụy tạo và bất hợp lý. Quả thực, có rất ít những vụ án mạng của Satan giáo mà không thể quy cho những kẻ cuồng tín hay bị tâm thần. Vụ án nổi tiếng nhất xảy ra ở chính nước Ý và được mệnh danh là Quái vật thành Florence.

Marcus chăm chú đọc bản tóm lược vụ án. Sau khi hiểu rằng tám vụ án mạng kép xảy ra trong khoảng từ năm 1974 đến năm 1985 không phải là tác phẩm của một bàn tay duy nhất mà của một nhóm người, cảnh sát điều tra đã tiến hành bắt giữ bọn tội phạm mà không lấn cấn gì thêm. Và điều mặc dù người ta vẫn e ngại – sự tồn tại của những tên thủ phạm chính có liên quan đến một vài loại giáo phái mang nguồn gốc thần bí – chưa bao giờ được làm sáng tỏ. Giả thuyết được đưa ra là các vụ giết người được thực hiện nhằm mục đích tìm kiếm vật hiến tế là con người để phục vụ cho nghi lễ nào đó mà không ai có thể hay biết.

Marcus tìm thấy một đoạn trong bản báo cáo xem ra có thể hữu ích. Nó đề cập đến lý do vì sao Quái vật thành Florence thường sát hại những đôi tình nhân trẻ trốn về thôn quê. Cái chết dễ chịu nhất là đến vào lúc đạt cực khoái, hay còn được gọi là mors justi. Chúng tin rằng, chính trong thời điểm đó, con người sẽ giải phóng những năng lượng đặc biệt có thể củng cố và tăng thêm hiệu quả cho một nghi lễ đen tối.

Trong những trường hợp cụ thể, những vụ giết người thường được tiến hành theo một lịch trình nhất định, vào những ngày trước lễ hội Công giáo, đặc biệt là những đêm trăng non.

Marcus kiểm tra ngày xảy ra vụ sát hại Valeria Altieri và gã tình nhân. Đó là đêm 24 tháng 3, đêm trước lễ Truyền tin. Theo sách Phúc Âm, đó là thời điểm Tổng lãnh thiên thần Gabriele đến báo tin cho trinh nữ Maria biết bà sẽ mang thai đứa con của Chúa. Và đêm đó có trăng non.

Tất cả những yếu tố của một vụ án mạng Satan giáo đều có cả. Giờ cần khởi động lại theo hướng đó đối với cuộc điều tra đã bị dừng lại gần hai mươi năm. Marcus chắc chắn rằng có người biết rất nhiều thứ trong ngần ấy năm tháng nhưng đã lựa chọn việc câm lặng. Anh thọc tay vào túi và tìm thấy tấm danh thiếp của Ranieri mà anh lượm được từ bàn làm việc của Raffaele Altieri.

Anh sẽ bắt đầu từ gã thám tử tư.

Ranieri có một văn phòng ở tầng trên cùng của một tòa nhà trong quận Prati. Marcus trông thấy ông ta bước xuống từ một chiếc Subaru màu xanh lá cây. Ông ta già hơn rất nhiều so với tấm ảnh đăng trên trang web quảng cáo dịch vụ cho văn phòng của mình. Marcus thấy khá bất hợp lý khi kẻ tiến hành công việc mang tính bảo mật lại lộ diện trước bất kỳ ai. Nhưng có khi Ranieri chẳng thèm bận tâm.

Trước khi theo ông ta vào phía bên trong tòa nhà, anh để ý thấy chiếc xe đang đỗ dính đầy bùn. Dù cho có mưa dai dẳng trong những giờ qua nhưng ở Roma không thể thảm hại đến mức ấy. Từ đó anh suy luận gã thám tử đã đi ra ngoại ô.

Người gác cổng tòa nhà đang chăm chú đọc báo và Marcus thản nhiên đi qua. Ranieri không dùng thang máy, nhìn cái cách ông ta lên cầu thang có vẻ như ông ta đang rất vội.

Ông ta bước vào văn phòng. Marcus thì dừng lại ở tầng một, nơi anh ẩn mình trong một góc và thoải mái chờ đợi người đàn ông quay trở ra để rồi đột nhập vào căn hộ và khám phá xem tại sao ông ta lại vội vã đến vậy.

Buổi sáng hôm ấy, khi anh đang nghiên cứu tại thư viện, Clemente đã giữ lời hứa, tìm được cho anh hồ sơ về vụ án – mã số c.g.796-74-8. Nó bao gồm những văn bản chi tiết về tất cả các nhân vật chính liên quan đến vụ việc. Cậu ta đưa nó cho anh qua hòm thư của một khu chung cư lớn. Họ thường dùng nó để trao đổi tài liệu và trên thực tế nó không đề tên ai sinh sống ở đó cả.

Marcus đã có thời gian nghiên cứu kỹ lý lịch của Ranieri trong lúc chờ ông ta xuất hiện.

Gã thám tử tư không nổi danh cho lắm. Nhưng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Ông ta đã bị treo tên trong sổ đăng ký hành nghề vì có hành vi sai trái. Xem ra đó không chỉ là công việc duy nhất của ông ta: trong quá khứ ông ta đã từng tham gia vào vài vụ lừa đảo, thậm chí từng bị tuyên phạt vì tội buôn bán séc giả. Khách hàng sộp nhất của ông ta là Raffaele Altieri, trong suốt những năm qua ông ta đã kiếm được bộn tiền từ cậu ta. Tuy nhiên quan hệ của bọn họ bất thình lình bị cắt đứt. Văn phòng trong khu Prati chỉ là vỏ bọc bề ngoài để thu hút những khách hàng dốt nát nhằm mưu đồ trục lợi. Nơi đây đến cả một cô thư ký cũng không có.

Chính vào lúc Marcus đang xem xét mặt này thì có tiếng phụ nữ rú lên trong khoang cầu thang. Có vẻ như nó phát ra từ tầng trên cùng.

Anh được huấn luyện rất kỹ: trong những trường hợp như vậy, anh sẽ phải bỏ đi không do dự. Một khi đã an toàn, anh có thể gọi lực lượng trị an. Điều quan trọng nhất là không được để lộ danh tính, và anh phải bảo vệ nó bằng bất cứ giá nào.

Mình không tồn tại, anh tự nhắc nhở.

Anh chờ đợi xem có ai trong tòa nhà nghe thấy tiếng gì đó. Nhưng chẳng có ai xuất hiện ở chiếu nghỉ cầu thang. Marcus không kiềm chế được nữa: nếu người phụ nữ thực sự gặp nguy hiểm, anh sẽ không thể tha thứ cho bản thân khi đã không đến ứng cứu. Đúng lúc anh đang định lên tầng trên cùng thì cửa văn phòng bật mở và Ranieri bước xuống cầu thang. Marcus trốn lại vào trong góc và người đàn ông đi qua mà không hề nhận ra anh. Ông ta mang theo một chiếc cặp da.

Khi chắc chắn gã thám tử tư đã rời tòa nhà, Marcus lao như tên lên cầu thang, hy vọng còn kịp.

Khi đến được chỗ chiếu nghỉ, anh tung một cú đá vào cửa văn phòng. Anh thấy mình ở trong một phòng chờ khá hẹp. Ở cuối hành lang có duy nhất một căn phòng. Marcus vội lao về hướng đó. Tới ngưỡng cửa, anh dừng lại chờ đợi. Anh nghe thấy tiếng động. Anh cẩn thận ngó vào bên trong, hóa ra chỉ là một cái cửa sổ mở toang cánh đang đập vì gió.

Chẳng có người phụ nữ nào cả.

Nhưng còn một cánh cửa thứ hai đang đóng. Anh thận trọng lại gần. Anh đặt bàn tay lên tay nắm cửa và mở ra đột ngột, chắc mẩm sẽ nhìn thấy một cảnh tượng rùng rợn. Trái lại đó chỉ là một phòng vệ sinh nhỏ. Trống trơn.

Người phụ nữ hú hét lúc trước anh nghe thấy đang ở đâu?

Bác sĩ đã từng nói với anh về ảo giác âm thanh. Một hiệu ứng phụ của bệnh mất trí nhớ. Nó đã xảy ra. Có lần anh đã tưởng mình nghe thấy chuông điện thoại réo liên hồi trên tầng áp mái ở phố Serpenti. Nhưng anh không có điện thoại. Một lần khác, anh nghe thấy Devok gọi tên anh. Anh không biết liệu đó có thực sự là giọng ông ấy không, anh chẳng nhớ. Nhưng anh liên tưởng âm thanh đó với khuôn mặt của ông ấy, vì thế có hy vọng rằng một ngày nào đó những ký ức có thể quay trở lại. Theo các bác sĩ thì không phải vậy, chứng mất trí nhớ liên quan đến một tổn thương não bộ thì không thể phục hồi và trường hợp của anh không phải là một chấn thương tâm lý. Tuy nhiên có khả năng lấy lại được một trí nhớ thầm kín và xa xưa.

Anh hít thật sâu, cố xua đuổi tiếng hát của người phụ nữ. Anh phải tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng đó.

Anh lại gần cửa sổ đang mở và nhìn xuống dưới: chỗ Ranieri đỗ chiếc Subaru màu xanh lá cây đã trống trơn. Nếu đi bằng ô tô chứng tỏ gã thám tử tư sẽ không quay về sớm, vì thế anh có một chút thời gian.

Trên mặt đường có một vệt dầu. Marcus kết hợp chi tiết đó vào những vết bùn mà anh đã nhìn thấy trên thân xe và suy luận rằng sáng hôm đó gã thám tử đã ghé thăm một địa điểm gập ghềnh, làm bẩn và hỏng chiếc Subaru.

Anh đóng cửa sổ lại và tranh thủ xem xét văn phòng.

Ranieri dừng lại khoảng hơn mười phút một chút. Ông ta tới đây để làm gì vậy?

Có một cách để biết điều đó và Marcus nhớ lại một trong những bài học của Clemente. Những nhà tội phạm học và profiler* gọi nó là điều bí ẩn của căn phòng trống. Nó bắt nguồn từ giả thuyết cho rằng mỗi sự việc kể cả vô nghĩa nhất cũng để lại những dấu vết, những dấu vết này theo thời gian tính bằng phút sẽ mất đi khả năng tiềm ẩn của chúng.

Vì vậy, ngay cả khi không gian đó tưởng chừng như trống rỗng, nó không phải vậy. Nó chứa rất nhiều thông tin. Nhưng Marcus có quá ít thời gian để tìm ra chúng và sử dụng chúng để tái hiện sự việc đã xảy ra.

Hướng tiếp cận đầu tiên là dùng thị lực. Và thế là anh quan sát xung quanh. Một tủ sách trống một nửa, với những tờ tạp chí về vũ khí và văn bản luật. Nhìn vào đống bụi đang bao phủ có thể hiểu rằng nó chỉ được dùng để dàn dựng. Một chiếc sofa đã sờn, một đôi ghế bành ở trước một cái bàn làm việc có ghế xoay.

Anh nhận thấy cả sự kết hợp lỗi thời giữa một cái tivi plasma và một chiếc đầu đọc bằng video. Anh nghĩ là những thứ đó đã không còn được sử dụng nữa. Nhưng điều làm anh bất ngờ nhất lại là việc không có cuộn băng video nào trong phòng.

Anh ghi nhớ chi tiết đó và tiếp tục xem xét. Trên tường có treo những văn bằng chứng nhận việc tham gia khóa học chuyên ngành kỹ thuật điều tra. Một chứng chỉ đã hết hạn. Khung treo thì bị lệch. Marcus dịch chuyển nó và phát hiện ra một cái két nhỏ. Cửa két chỉ khép hờ. Anh mở nó. Trống rỗng.

Anh nhớ lại cái cặp da mà Ranieri mang theo lúc ra khỏi văn phòng. Có lẽ ông ta đã mang thứ gì đó đi. Tiền chăng? Ông ta định chạy trốn? Khỏi ai và khỏi cái gì?

Anh chuyển sang thắc mắc về tình trạng của địa điểm. Khi anh tới, cửa sổ đang mở. Vì sao gã thám tử tư lại để nó như vậy?

Để không khí vào phòng, anh tự nhủ. Và ngay lập tức anh bắt đầu kiểm tra bằng khứu giác. Anh nhận thấy một mùi cháy nhẹ nhưng đặc trưng. Chất diệp lục, anh nghĩ. Anh đi thẳng về phía thùng đựng giấy vụn.

Có một tờ giấy duy nhất bị cuộn cong do lửa.

Ranieri không chỉ lấy một vật từ văn phòng, trước khi đi ông ta còn loại bỏ thứ gì đó. Marcus lượm phần còn lại của mẩu giấy từ đáy thùng rác. Anh đặt nó cẩn thận trên kệ bàn làm việc. Anh trở lại phòng tắm, kiểm tra nhãn của một chai nước rửa tay và mang nó ra. Anh nhúng đầu ngón tay vào xà phòng, miết cho mẩu giấy phẳng nhất có thể, đưa tay qua phần tối màu hơn, chỗ xem ra có viết cái gì đó. Rồi anh lấy diêm từ một cái hộp trên bàn – tương tự như Ranieri vừa làm khi nãy – và chuẩn bị đốt lại mẩu giấy. Nhưng trước khi bắt đầu, anh dừng lại để tập trung tinh thần. Anh chỉ có lần thử duy nhất này thôi, vì sau đó nó sẽ bị hủy mãi mãi.

Ngoại trừ chứng đau nửa đầu, những ảo giác âm thanh và cảm giác mất phương hướng, bệnh mất trí nhớ đem lại ít nhất một lợi thế: Nó giúp anh có được năng lực ghi nhớ tuyệt vời. Marcus tin rằng khả năng học hỏi rất nhanh là nhờ khoảng trống trong đầu anh. Và anh nhận ra mình sở hữu cả một trí nhớ hình ảnh hoàn hảo.

Nào, hy vọng nó có hiệu quả, anh tự nhủ.

Anh quẹt diêm, cầm mẩu giấy và đưa nó vào ngọn lửa, từ trái sang phải theo chiều đọc.

Mực bắt đầu phản ứng với chất glicerin có trong xà phòng. Khi bị cháy chậm hơn phần còn lại, nó sẽ tạo ra một sự tương phản. Những ký tự trong chữ viết tay được tái hiện lại một cách thoáng qua. Mắt anh chạy trên mẩu giấy để đuổi theo những con chữ và con số vừa hiện ra. Hiệu ứng tắt dần trong giây lát, kết thúc bằng một bụm khói xám. Marcus đã có được câu trả lời. Đó là một địa chỉ: số 10 phố Comete. Trước khi tất cả biến mất, anh còn kịp nhận ra cả ba dấu nhỏ tạo nên biểu tượng tam giác.

Ngoại trừ địa điểm được đề cập, nó giống hệt với mẩu giấy Raffaele Altieri nhận được.

← Chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm.

« Lùi
Tiến »