Anh phải rất khẩn trương. Không còn thời gian để tới đó bằng phương tiện công cộng, vì thế anh vẫy một chiếc taxi. Anh xuống xe cách biệt thự ở phố Nuovo Salario một đoạn và đi bộ tiếp.
Khi tiến gần tới đó, anh nghĩ lại những lời nói của cô cảnh sát và về suy luận đã cho phép anh tìm ra lời giải cho ẩn số. Cho dù anh hy vọng mình đã lầm nhưng giờ anh chắc chắn rằng mọi việc đã diễn ra như những gì anh hình dung.
Gió cuốn tung đám giấy và túi nilon xung quanh Marcus, đưa anh tới điểm đến.
Trước ngôi nhà của Federico Noni không có ai cả. Đèn bên trong đã tắt. Co người trong chiếc áo mưa, anh chờ vài phút rồi lẻn vào nhà.
Tất cả đều tĩnh lặng. Quá tĩnh lặng.
Anh quyết định không dùng đèn pin và thâm nhập vào bên trong.
Không một tiếng động. Không một âm thanh.
Marcus tới phòng khách. Rèm cửa đã đóng kín, Anh bật một ngọn đèn gần sofa và điều đầu tiên đập vào mắt anh là chiếc xe lăn bị bỏ ở giữa phòng.
Giờ anh có thể nhìn thấy rõ mọi việc đã xảy ra như thế nào. Tài năng của anh là nhập vào những đồ vật, hóa thân trong linh hồn câm lặng của chúng và nhìn vào quá khứ bằng cặp mắt vô hình. Cảnh tượng đó giúp anh giải nghĩa thông điệp trong lá thư nặc danh Zini nhận được.
Hắn ta không giống anh.
Nó ám chỉ Federico. Nó muốn nói rằng họ không phải tàn tật như nhau. Hắn ta đã diễn kịch.
Nhưng giờ Figaro đang ở đâu?
Nếu Federico sống ẩn dật, hắn ta không thể ra khỏi nhà bằng cửa chính. Những người hàng xóm sẽ nhìn thấy hắn. Làm thế nào hắn có thể thoải mái ra khỏi nhà và đi tấn công những nạn nhân của mình?
Marcus tiếp tục dò xét, tiến lại gần những bậc cầu thang dẫn lên tầng trên. Anh khựng người lại trước cánh cửa của một cái kho dưới cầu thang. Anh mở nó ra. Bên trong là một cái hốc tối om. Anh bước qua ngưỡng cửa và va vào thứ gì đó treo lủng lẳng trên trần. Một cái bóng đèn. Anh vươn tay và kéo dây để bật nó.
Anh đang ở trong một kho chứa đồ chật hẹp và sực mùi băng phiến. Ở đó có chứa những bộ quần áo cũ, được chia thành hai hàng. Bên trái treo đồ của nam, bên phải là đồ của nữ. Một màn trình diễn thời trang tang tóc của những cái vỏ trống rỗng. Có lẽ chúng thuộc về cha mẹ quá cố của hắn, Marcus nghĩ. Có cả một cái tủ giày và những chiếc hộp chất đống ở kệ trên cao.
Anh thấy trên mặt đất có một chiếc đầm màu xanh lam và một chiếc váy hoa đỏ bị tuột khỏi mắc áo. Có lẽ ai đó đã làm rớt chúng. Marcus luồn tay vào giữa những cái mắc và di chuyển chúng, anh phát hiện ra một cánh cửa.
Anh suy ra rằng cái kho ngay từ đầu đã là một lối đi đơn thuần.
Anh mở cửa. Anh lấy đèn pin trong túi và bật nó lên, chiếu sáng một hành lang ngắn với những mảng vữa bị ố và bong tróc do ẩm ướt. Anh tiến vào hướng đi duy nhất cho đến khi tới một căn phòng chồng chất những hộp và đồ đạc không còn dùng đến. Chùm sáng của chiếc đèn pin dừng lại ở một vật đặt trên bàn.
Một quyển vở.
Anh cầm lên và giở nó ra xem. Những bức vẽ trong những trang đầu tiên là tác phẩm của một đứa trẻ. Trong những cảnh tượng đó, lặp đi lặp lại những yếu tố giống nhau.
Nhân vật nữ, vết thương, máu. Và kéo.
Thiếu mất một trang, rõ ràng nó đã bị xé. Marcus biết rằng một trong những tác phẩm thiếu nhi kinh hoàng ấy đang được treo trên tường phòng áp mái của Jeremiah Smith. Vòng tròn đã khép lại.
Nhưng những trang tiếp theo trong quyển vở lại cho thấy công việc đó không dừng lại ở tuổi niên thiếu. Nó tiếp tục với những nét vẽ trưởng thành và chính xác hơn, nó tiến hóa và được hoàn thiện theo thời gian. Những người phụ nữ được định hình rõ rét hơn, những vết thương chân thực và tàn ác hơn. Dấu hiệu cho thấy trí tưởng tượng lệch lạc và bệnh hoạn lớn lên cùng với con quái vật.
Federico Noni vẫn luôn nuôi dưỡng giấc mơ về cái chết đó. Nhưng hắn chưa bao giờ thực hiện được. Có lẽ, nỗi sợ hãi đã ngăn cản hắn. Sợ hãi vì phải vào tù, hoặc bị mọi người chỉ trỏ như một con quái vật. Hắn đã tạo ra vỏ bọc là một vận động viên giỏi, một thanh niên ngoan, một người anh tốt. Điều đó có giá trị cho cả bản thân hắn.
Nhưng rồi tai nạn xe mô tô xảy ra.
Sự việc đó đã chặn lại tất cả. Lúc trước nữ cảnh sát nói với anh là cô đã nghe thấy họ nói rất rõ với Federico Noni rằng các bác sĩ tin tưởng vào khả năng phục hồi của hắn. Nhưng sau đó hắn đã từ chối vật lý trị liệu.
Điều kiện đó là một chỗ trú ẩn hoàn hảo. Cuối cùng, hắn cũng có thể bộc lộc bản chất thực sự của mình.
Xem tới trang cuối cùng, Marcus phát hiện ra nó có chứa một mẩu giấy cắt từ báo cũ. Anh mở nó ra. Là bài báo cách đây một năm đưa tin vụ tấn công thứ ba của Figaro. Trên bài báo ai đó đã viết một dòng mực đen: “Em biết hết.”
Là Giorgia, Marcus suy luận ngay ra. Vì thế hắn đã giết cô ấy. Và từ đó trở đi Federico đã khám phá ra một trò chơi mới làm hắn hứng thú hơn rất nhiều.
Những vụ tấn công xảy ra ngay sau tai nạn. Ba vụ đầu tiên hữu ích cho việc chuẩn bị. Chúng như một bài tập, một cuộc tập dượt. Nhưng Federico không nhận thức được việc này. Hắn ta chờ đợi một hình thức thỏa mãn khác, đáng giá hơn rất nhiều. Giết người.
Vụ sát hại cô em gái nằm ngoài dự kiến nhưng là cần thiết. Giorgia đã hiểu mọi chuyện và cô không chỉ là một mối đe dọa mà còn trở thành một chướng ngại vật. Federico không thể cho phép cô vấy bẩn hình ảnh trong sạch của hắn, cũng như lên án sự trá hình quý giá của hắn. Vì thế hắn đã giết cô. Nhưng cũng là cơ hội để hắn hiểu.
Cướp đi sinh mạng của ai đó đem lại khoái cảm hơn rất nhiều so với một vụ tấn công bình thường.
Vậy nên hắn không biết tự kiềm chế. Cái xác trong khu vườn của biệt thự Glori là một minh chứng. Nhưng hắn đã cẩn trọng hơn, hắn đã học được kinh nghiệm và chôn cô ta dưới đất.
Federico Noni đã lừa gạt tất cả. Bắt đầu từ ông cảnh sát già đang dần trở nên mù lòa. Với ông ta, lời thú tội của một kẻ mắc chứng nghiện nói dối là đủ để giải quyết nhanh gọn, phần còn lại đã được lo liệu bởi một cuộc điều tra đầy rẫy những kẽ hở, bắt nguồn từ định kiến rằng thủ phạm luôn luôn và dù thế nào cũng là một con quái vật.
Marcus đặt quyển vở xuống vì anh phát hiện ra thứ gì đó ở phía sau cái tủ. Đó là một cánh cửa bằng sắt. Anh lại gần và mở nó ra.
Một cơn gió điên cuồng lao vào phòng. Anh ngó mặt ra ngoài và thấy đó là một lối đi khác trông ra một con ngách hoang vắng. Chẳng ai có thể để ý người ra kẻ vào. Có lẽ nó vô dụng từ nhiều năm nay, nhưng Federico Noni đã học cách sử dụng nó.
Hắn ta giờ đang ở đâu? Hắn ta đã đi đâu? Câu hỏi lại âm vang trong đầu Marcus.
Anh đóng cửa lại và vội vàng quay ra. Anh tới phòng khách và bắt đầu lục lọi xung quanh. Anh không bận tâm đến việc sẽ để lại dấu vết, anh chỉ sợ không kịp thời gian.
Anh nhắm vào chiếc xe lăn. Ở một bên có một cái túi đựng đồ. Anh thọc tay vào và tìm thấy một chiếc điện thoại di động.
Hắn xảo quyệt thật, anh tự nhủ. Hắn bỏ nó ở đây vì biết rằng, dù đã tắt nó vẫn giúp cảnh sát lần ra vị trí của mình.
Điều này có nghĩa là Federico Noni đã ra khỏi nhà để tiếp tục hành động.
Marcus kiểm tra những cuộc gọi gần nhất. Có một cuộc gọi đến, vào khoảng một tiếng rưỡi trước. Anh nhận ra số vì chính mình vừa gọi vào ban trưa.
Zini, anh tự nhủ.
Anh ấn phím gọi lại, mong chờ ông cảnh sát già sẽ trả lời. Nhưng chẳng có gì hết: Điện thoại đổ chuông hoài. Marcus tắt cuộc gọi và với linh cảm tê tái, anh vội vã lao ra khỏi biệt thự.