Trong lúc ở khách sạn hoàn tất việc đóng gói hành lý mà hôm trước còn dở dang, Sandra nghĩ lại chuyện tối hôm đó với gã đàn ông đã làm cô tin là Thomas Shalber, trong ngôi nhà mà cô cho là nhà khách của Interpol. Nghĩ tới bữa tối mà hắn đã chuẩn bị cho cô, tới những tâm sự hai người chia sẻ cùng nhau. Bao gồm cả tấm ảnh cô bé mà hắn tuyên bố là con gái mình – Maria – người mà hắn không thể thường xuyên gặp mặt như mong ước.
Mọi chuyện với cô có vẻ… chân thực.
Trước sự xuất hiện của hai nhân viên thật của Interpol, cô tự đặt câu hỏi người cô thực sự gặp trong những ngày đó là ai. Những thắc mắc đang treo lơ lửng trong đầu cô lúc này lại khác.
Mình đã ân ái cùng ai tối hôm đó?
Thật khó chịu khi không có được câu trả lời. Người đàn ông đó đã len lỏi vào cuộc sống của co dưới nhiều vai diễn. Thoạt đầu, hắn chỉ là một giọng nói gắt gỏng trên điện thoại muốn thuyết phục cô nghi ngờ chồng mình. Sau đó hắn lại đóng vai người hùng cứu mạng cô, kéo cô thoát khỏi loạt bắn của tay súng trong gang tấc. Rồi hắn giúp đỡ cố, tìm cách quyến rũ để chiếm lòng tin của cô. Và thế là hắn đã lừa được cô và chiếm hữu những tấm ảnh của chiếc Leica.
Jeremiah Smith xác nhận rằng David đã tìm thấy kho dữ liệu bí mật của giáo đoàn ân giải. Vì thế hắn buộc phải giết anh.
Cả Shalber giả mạo cũng đang tìm kiếm kho dữ liệu? Có lẽ hắn phải đầu hàng trước tấm ảnh tối om có thể chứa đựng lời giải đáp nhưng hình ảnh lại không xuất hiện.
Tới lúc này thì đúng như Sandra lo ngại, hắn đang cố sức lật mặt Marcus, cũng bởi vì bức ảnh mà David chụp linh mục ân giải là chỗ bấu víu duy nhất mà hắn có.
Nhưng rồi hắn xuất hiện trở lại ở nhà thờ Thánh Maria sopra Minerva, trước gian thờ Thánh Raimondo di Peñafort, chỉ muốn giải thích cho cô tại sao hắn lại hành động như vậy để rồi tiếp tục biến mất. Xét cho cùng, hắn cũng có thể không cần làm việc đó.
Vậy thì vì mục đích gì?
Càng cố gắng tìm kiếm một logic liên kết những sự kiện đó, cô càng không hiểu nổi ý nghĩa của mỗi hành động. Cô không biết nên coi hắn là bạn hay là thù.
Tốt hay xấu?
David, cô tự nhủ. Không biết anh ấy có hiểu người mà mình đã giao thiệp là ai không. Anh ấy có số điện thoại của hắn, chính anh đã cung cấp cho cô những con số còn thiếu qua tấm ảnh chụp bằng chiếc Leica trước gương trong căn phòng đó. Chồng cô không mấy tin tưởng để giao những manh mối cho người đàn ông đó, nhưng anh vẫn muốn cô gặp hắn. Tại sao vậy?
Sandra suy nghĩ và những phân vân mới lại xuất hiện. Cô bỏ dở cái vali trong giây lát và ngồi lên giường để suy nghĩ. Mình đã sai lầm ở đâu nhỉ? Cô muốn quên thật nhanh tất cả câu chuyện đó, và cô sẽ phải làm vậy để không phá hủy kế hoạch về một cuộc sống mới của mình. Nhưng cô biết sẽ không thể chung sống với những nghi vấn đó. Cô sẽ phát điên lên mất.
David là câu trả lời, cô chắc chắn vậy. Vì sao chồng cô lại đâm đầu vào vụ đó? Anh ấy là một phóng viên ảnh có tài, nhưng câu chuyện đó có vẻ như chẳng có gì liên quan đến anh. Anh là người Do Thái và, khác với cô, anh không bao giờ nói chuyện về Chúa. Ông nội của David đã sống sót trong trại tập trung của Phát xít Đức và anh cho rằng những nỗi kinh hoàng đó không phải để hủy hoại dân tộc của mình mà là để làm họ mất đi đức tin. Như vậy, những người Do Thái sẽ có bằng chứng rằng Chúa không tồn tại, điều này đủ để tiêu diệt họ.
Lần cuối cùng họ nói chuyện về chủ đề tôn giáo nghiêm túc hơn một chút là thời gian trước khi diễn ra đám cưới.
Một ngày nọ, trong lúc đang tắm, Sandra phát hiện ra một khối u nhỏ. Phản ứng của David điển hình cho văn hóa Do Thái: Anh bắt đầu đùa cợt.
Cô nghĩ rằng thái độ của anh phụ thuộc vào một dạng yếu mềm trong tính cách, do vậy những vấn đề sức khỏe của cô bị cho là nực cười và chuyển thành trò đùa vì David cảm thấy có lỗi khi không thể giải quyết chúng. Tất cả rất đáng yêu nhưng chẳng giúp ích gì. Vì thế anh đã đưa cô đi làm các xét nghiệm, trêu chọc cô suốt quãng thời gian đó. Sandra vờ làm anh tin rằng những câu đùa cợt đó thực sự giúp cô giảm áp lực. Trái lại, bên trong cô cảm thấy rất buồn bực và chỉ muốn anh chấm dứt trò đó lại. Nhưng đó là cách anh đương đầu với sự việc, và cô không chắc mình có thấy ổn hay không. Trước hay sau họ cũng phải nói chuyện và cô dự kiến sẽ có cuộc cãi vã về chủ đề ấy.
Suốt tuần họ chờ đợi kết quả xét nghiệm, David vẫn tiếp tục cái thái độ không thể chịu nổi đó. Sandra định rút ngắn thời gian và đề cập ngay vấn đề, nhưng sợ mình sẽ nổ tung.
Đêm trước ngày nhận kết quả, cô tỉnh giấc và với tay về phía David tìm kiếm anh trên giường. Nhưng anh không có ở đó. Vậy là cô thức dậy và thấy trong nhà không có ngọn đèn nào sáng. Trong khi đang tự hỏi anh đi đâu, cô tới ngưỡng cửa phòng bếp và trông thấy anh. Anh ngồi cúi gập người, lưng quay về phía cô. Anh đung đưa lẩm nhẩm những lời lẽ khó hiểu. Anh không để ý thấy cô, nếu không anh đã ngừng cầu nguyện. Cô quay trở lại giường và khóc.
Thật may cuối cùng đó là u lành tính. Nhưng Sandra cần phải nói chuyện rõ ràng với David về vấn đề đó. Chắc chắn họ sẽ phải trải qua những thử thách khó khăn trong hôn nhân bởi vậy họ cần thứ gì đó hơn sự mỉa mai để có thể đi tiếp. Cô nói về chuyện cầu nguyện tối hôm đó và David với đôi chút thẹn thùng buộc phải thừa nhận rằng anh đã hoảng sợ thế nào khi nghĩ rằng sẽ mất cô. Với bản thân mình, anh không sợ cái chết, công việc trên tuyến đầu của anh khiến anh tự động loại bỏ ý nghĩ mình có thể chết. Nhưng khi đó là Sandra, anh không biết phải làm gì. Điều duy nhất anh nghĩ tới là cầu cứu một vị Chúa mà anh thường né tránh.
"Khi em không còn gì để bấu víu, điều cuối cùng còn lại là lòng tin vào một vị Chúa trời mà em không tin tưởng.
Với Sandra nó đáng giá như một tuyên ngôn tình yêu thực thụ.
Nhưng giờ, trong căn phòng khách sạn đó, ngồi trên chiếc giường cạnh một chiếc vali còn bừa bộn, cô tự hỏi tại sao, nếu chồng cô có linh cảm sẽ bỏ mạng ở Roma, anh lại quyết định gửi cho cô những manh mối của một cuộc điều tra như một lời vĩnh biệt. Chính xác hơn, những tấm ảnh, vì đó là ngôn ngữ của họ thông qua công việc mà họ làm. Nhưng tại sao anh không chuẩn bị chẳng hạn một đoạn video để cho cô biết cô quan trọng với anh đến nhường nào? Anh không viết cho cô lấy một lá thư, một mẩu tin, chẳng gì cả. Nếu anh yêu cô nhiều như thế, tại sao không dành cho cô suy nghĩ cuối cùng?
“Vì David không muốn cô bị bó buộc với anh nếu anh chết,” cô tự nhủ. Và đó là một phát hiện.
Anh ấy đã tặng mình phần còn lại của cuộc sống. Cơ hội có thể yêu thêm lần nữa, có một gia đình và những đứa con. Một cuộc sống khác so với cuộc sống của một góa phụ. Nhưng không phải sau vài năm. Mà ngay từ bây giờ.
Cô phải tìm ra cách để từ biệt anh. Ngay khi quay về nhà ở Milan, cô sẽ phải loại bỏ mọi ký ức, lấy quần áo của anh ra khỏi tủ, làm mùi của anh biến mất khỏi căn nhà – xì gà vị hoa hồi và kem bôi sau cạo râu đã hết hạn.
Nhưng cô có thể bắt đầu ngay lập tức. Từ tin nhắn cuối cùng của David còn lưu trong hộp thư trong điện thoại di động và đã dẫn đường cho cô đến tận Roma. Nhưng trước tiên, cô muốn nghe lại nó. Cô sẽ không bao giờ còn được nghe lại giọng nói của chồng mình.
“Chào em, anh gọi cho em nhiều lần nhưng chỉ gặp hộp thư thoại… Anh không có nhiều thời gian nên anh sẽ liệt kê ra ngay đây những điều anh nhớ… Anh nhớ đôi chân lạnh ngắt của em kiếm tìm anh dưới lớp chăn khi em lên giường. Anh nhớ những lần em bắt anh nếm thử đồ ăn trong tủ lạnh để bảo đảm với em rằng chúng chưa bị hỏng. Hay khi em đánh thức anh gào thét vào lúc ba giờ sáng vì em bị chuột rút. Và, chắc em không tin đâu nhưng anh nhớ cả khi em dùng dao cạo của anh để tẩy lông chân mà sau đó không thèm nói gì với anh… Tóm lại, ở đây, Oslo, lạnh kinh khủng và anh nóng lòng muốn trở về. Anh yêu em, Ginger!”
Trên bàn phím, Sandra ấn nút xóa mà không do dự. “Anh yêu, em sẽ nhớ anh.” Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô. Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều thời gian cô không gọi anh là Fred.
Rồi cô thu dọn bản sao của những tấm ảnh trong chiếc Leica vì bản gốc tên Shalber giả mạo vẫn còn giữ. Cô xếp chúng thành một tập và đặt tấm ảnh tối om lên trên cùng. Cô đã sẵn sàng xé chúng ra và quên đi, nhưng cô chợt dừng lại.
Trong số những tấm hình David chụp, không có cái nào về nhà thờ Thánh Raimondo di Peñafort. Dẫu vậy, người thầy tu dòng Đa Minh trước kia đã từng là linh mục ân giải. Chính Shalber lại dẫn dụ cô tới Vương cung thánh đường với bức ảnh thánh dưới cánh cửa phòng khách sạn. Trước đây, Sandra đã bỏ qua chi tiết ấy. Tại sao hắn phải lừa cô tới chỗ đó?
Tấm ảnh tối.
Nếu hắn tin rằng trong những bức hình đó sẽ có câu trả lời về bí ẩn kho dữ liệu của những linh mục ân giải, vậy thì nó phải được che giấu trong cái gian thờ tồi tàn đó, Sandra tự nhủ. Chỉ có điều Shalber không đủ trình độ để tìm ra đường vào.
Cô quan sát tấm ảnh lần nữa. Hình ảnh không phải là kết quả của một lỗi chụp, như cô vẫn tin như vậy. Rõ ràng David muốn nó tối như thế.
Khi em không còn gì để bấu víu, điều cuối cùng còn lại là lòng tin vào một vị Chúa trời mà em không tin tưởng.
Trước khi khởi hành về Milan, cô phải quay lại nhà thờ Thánh Maria sopra Minerva.
Chỉ dẫn cuối cùng của David là một minh chứng về đức tin.