Bruno Martini đang ẩn mình ở một cái ga-ra ô tô trong khoảng sân tòa nhà ông ta sinh sống. Ông ta đã biến nó thành một xưởng làm việc. Thú vui giết thời gian của ông là sửa chữa đồ lặt vặt. Ông sửa đồ điện gia dụng, nhưng làm cả công việc của thợ mộc và thợ cơ khí. Khi Marcus nhìn thấy ông ở phía bên kia rèm cuốn đã được kéo lên, ông đang tập trung vào động cơ của một chiếc Vespa.
Bố của Alice không để ý rằng anh đang tới gần. Mưa rơi xối xả như một tấm rèm cửa và chỉ được vén lên khi Marcus tới gần.
Martini quỳ sát chiếc mô tô, ngước mắt lên và nhận ra anh. “Anh còn muốn gì ở tôi?” ông ta cộc cằn hỏi.
Người đàn ông to lớn cuồn cuộn cơ bắp để đối phó với những đắng cay của cuộc sống, nhưng lại bất lực trước sự mất tích của cô con gái. Tính xấu của ông ta là sự bảo vệ duy nhất để ông ta không sụp đổ. Bởi vậy Marcus không chỉ trích ông ta. “Tôi có thể nói chuyện được không?”
Martini suy nghĩ một chút về điều đó. “Vào trong đi. Anh đang bị ướt rồi.”
Anh lại gần và người kia bắt đầu đứng dậy, lau tay vào bộ đồ bảo hộ đầy dầu mỡ. “Tôi đã nói chuyện với Camilla Rocca sáng nay,” người đàn ông nói. “Cô ấy rất thất vọng vì giờ biết rằng sẽ không bao giờ tìm được công lý.”
“Tôi ở đây không phải vì chuyện đó. Rất tiếc tôi không thể làm gì được cho bà ấy.”
“Đôi khi không biết lại tốt hơn.”
Anh ngạc nhiên khi nghe thấy Martini thốt ra câu đó. Một người bố luôn làm mọi việc để đi tìm con gái, ông đã mua một khẩu súng bất hợp pháp và thách thức chính quyền, tự biến mình thành kẻ báo thù. Anh tự hỏi liệu mình đến đây có đúng không. “Thế còn ông, ông vẫn còn muốn biết sự thật về những gì đã xảy ra với Alice chứ?”
“Từ ba năm nay tôi tìm kiếm con bé cứ như thể nó còn sống, nhưng tôi lại khóc than cho nó như thể nó đã chết.”
“Đó không phải câu trả lời,” Marcus cũng nhắc lại với vẻ cay đắng đó và anh có cảm giác Martini đã nhượng bộ đôi phần.
“Anh có biết không thể chết nghĩa là thế nào không? Là tiếp tục phải sống, như một người bất tử. Nhưng thử nghĩ xem, đó là hình phạt kiểu gì vậy? Dẫu thế, tôi cũng không thể chết khi chưa khám phá ra chuyện gì đã xảy đến với Alice. Và tôi phải ở đây, chịu đựng đau khổ.”
“Tại sao ông lại tự làm khổ mình?”
“Ba năm trước tôi có tật xấu là hút thuốc.”
Marcus không hiểu điều đó thì liên quan gì nhưng vẫn để cho ông ta nói.
“Hôm ấy ở công viên, tôi đã đi ra một chỗ để hút thuốc, đúng lúc đó Alice đã biến mất. Có cả mẹ con bé, nhưng người phải để mắt tới con bé là tôi. Tôi là bố của nó, đó là nhiệm vụ của tôi. Thế mà tôi lại sao nhãng.”
Với Marcus câu trả lời đó là đủ. Anh cho một tay vào túi và lấy ra tập hồ sơ Clemente đã đưa anh.
c.g.294-21-12.
Anh mở và lấy ra một tờ giấy. “Tôi muốn tiết lộ cho ông một việc nhưng với một điều kiện. Ông không được hỏi tôi làm thế nào tôi biết chuyện đó và cũng không bao giờ được nói rằng ông có thông tin đó từ tôi. Đồng ý chứ?”
Người đàn ông nhìn anh mông lung. “Được.” Có một nốt mới trong sâu thẳm giọng nói của ông ta. Đó là niềm hy vọng.
Marcus nói tiếp: “Tôi chắc chắn điều ông sắp nghe sau đây không mấy dễ chịu. Ông đã sẵn sàng chưa?”
“Rồi.” Ông nói liền một hơi.
Marcus cố đề cập một cách tế nhị. “Ba năm trước Alice bị một người đàn ông bắt cóc và đưa ra nước ngoài.”
“Chuyện là thế nào?”
“Hắn ta là một kẻ biến thái. Hắn nghĩ người vợ đã chết của mình đã đầu thai vào con gái ông. Vì thế hắn đã bắt cóc cô bé.”
“Vậy thì…” Ông ta không thể tin nổi.
“Phải, cô bé còn sống.”
Đôi mắt của Martini ngấn lệ, con người to lớn đó sắp sụp đổ.
Marcus đưa ông ta tờ giấy anh có trong tay. “Ở đây có tất cả những thứ cần thiết để lần ra dấu vết của cô bé. Nhưng hứa với tôi, ông phải làm việc đó một mình.”
“Tôi hứa.”
“Ở cuối trang là số điện thoại của một chuyên gia đi tìm những người bị mất tích, đặc biệt là trẻ em. Ông hãy liên lạc với cô ấy. Cô ấy tên là Mila Vasquez, có vẻ là một cảnh sát giỏi.”
Martini cầm tờ giấy và nhìn anh chăm chú, không biết nên nói gì.
“Giờ tốt hơn tôi nên đi.”
“Đợi đã.”
Marcus dừng lại, nhưng anh nhận thấy người đàn ông không thể thốt nên lời. Ngực ông ta rung lên những tiếng nấc thầm lặng. Anh biết ông ta đang nghĩ gì, suy nghĩ đó không chỉ cho Alice. Lần đầu tiên, Marcus có thể hình dung ra một cuộc đoàn tụ gia đình. Người vợ đã bỏ đi do cách cư xử của ông ta trước vụ mất tích sẽ quay lại và cả cậu con trai. Và họ sẽ lại yêu thương nhau như ngày xưa.
“Tôi không muốn Camilla Rocca biết việc này,” Martini khẳng định. “Ít ra là chưa. Sẽ thật kinh khủng nếu biết Alice còn hy vọng sống trong khi Filippo con trai cô ấy lại không bao giờ trở về nữa.”
“Tôi không có ý định để bà ấy biết. Dẫu sao người phụ nữ đó vẫn luôn có gia đình ở bên.”
Martini ngước đầu lên và nhìn anh ngạc nhiên. “Gia đình nào cơ? Chồng cô ấy đã bỏ cô ấy hai năm trước và tái hôn với một người khác, họ thậm chí đã có con. Vì thế tôi và cô ấy đã gắn bó với nhau.”
Bất giác, Marcus nhớ lại mẩu giấy anh đã thấy ở nhà của Camilla, nó được gắn trên tủ lạnh bằng một miếng nam châm hình con cua.
Hẹn gặp em sau mười ngày nữa. Yêu em.
Ai biết được nó đã ở đó bao lâu rồi. Nhưng còn một việc khác làm anh lo lắng, dù chưa biết đó là gì. “Tôi phải đi,” anh nói với Martini. Và trước khi người đàn ông kịp cảm ơn, anh quay lưng và một lần nữa băng qua tấm rèm mưa.
Anh mất gần hai tiếng để tới được Ostia do giao thông đình trệ vì mưa giông. Chiếc xe khách thả anh ở trước một đảo giao thông gần đường ven biển, từ đó anh đi bộ tiếp.
Xe của Camilla Rocca không đậu trong hẻm. Nhưng Marcus nán lại một chút dưới cơn bão quan sát ngôi nhà để chắc chắn ở đó không có ai. Rồi anh tiến tới cổng và lại đột nhập vào bên trong.
Không có gì thay đổi so với chuyến viếng thăm ngày hôm trước. Nội thất theo phong cách hàng hải, cát lạo xạo dưới đế giày. Nhưng bồn rửa trong bếp không được đóng cẩn thận và đang rỏ nước. Những giọt nước rơi vào im lặng, hòa lẫn tiếng mưa đang xối xả bên ngoài.
Anh bước về phía phòng ngủ. Trên những chiếc gối vẫn là hai bộ pijama. Anh không nhầm, anh nhớ rất rõ. Một của nữ, một của nam. Những đồ trang trí và các vật dụng khác đều ngăn nắp. Lần đầu ở đó, anh đã nghĩ rằng sự chính xác ấy có thể là kiểu trốn tránh khỏi nỗi sợ hãi, khỏi đống hỗn loạn mà vụ mất tích của cậu con trai đã để lại. Tất cả có vẻ đang ở đúng chỗ của nó, tất cả đều hoàn hảo. Những dấu hiệu bất thường, anh tự nhủ và nhắc lại điều gì mình sẽ phải tìm kiếm.
Tấm ảnh tươi cười của Filippo đang quan sát anh từ tủ ngăn kéo, và Marcus cảm thấy được chỉ dẫn. Trên tủ đầu giường, ở phía Camilla nằm, có thiết bị giám sát trẻ nhỏ mà hẳn người phụ nữ dùng để trông chừng giấc ngủ của đứa con mới sinh. Và điều này làm anh nhớ tới căn phòng kế bên.
Anh bước qua ngưỡng cửa của căn phòng từng một thời là phòng riêng của Filippo, giờ đã được chia thành hai phần bằng nhau. Phần anh quan tâm có một cái tủ mini, một núi thú nhồi bông và một cái cũi.
Đứa trẻ mà anh tin là đang tồn tại hiện ở đâu? Mánh khóe nào ẩn giấu sau vụ dàn dựng này?
Anh nhớ lại lời nói của Bruno Martini: “Chồng cô ấy đã bỏ cô ấy hai năm trước và tái hôn với một người khác, họ thậm chí đã có con.”
Camilla buộc phải chịu thêm một nỗi đau nữa. Người đàn ông bà ấy chọn yêu đã ruồng bỏ bà. Nhưng sự phản bội không nằm việc ông ta có người phụ nữ khác, mà ở chỗ đứa con mà người phụ nữ kia đã trao tặng. Một kẻ thế chỗ của Filippo.
Bản án thực sự không phải là việc mất con, anh nghĩ. Mà là cuộc sống vẫn tiếp diễn bất chấp chuyện đó. Và Camilla Rocca không muốn từ bỏ công việc làm mẹ.
Ngay khi hiểu ra sự thật, Marcus nhận ra dấu hiệu bất thường. Lần này không phải là một sự hiện diện. Có lẽ, thứ gì đó đã vắng mặt.
Bên cạnh chiếc cũi thiếu thiết bị giám sát trẻ nhỏ thứ hai.
Nếu bộ nhận tín hiệu ở trong phòng của Camilla thì bộ phát đang ở đâu?
Marcus quay trở lại và ngồi lên chiếc giường đôi, cạnh tủ đầu giường. Anh với một tay về phía cái nút điều khiển thiết bị. Anh bật nó lên.
Một tiếng lạo xạo đều đặn và liên tục. Âm thanh đó là một giọng nói khó hiểu của bóng tối. Marcus áp tai lại gần, cố giải mã thứ gì đó. Chẳng có gì. Anh vặn âm thanh to hết cỡ. Tiếng ồn xâm chiếm căn phòng. Anh ở yên đó chờ đợi, cảnh giác. Thời gian trôi qua và anh đang dò đáy sâu của một biển tiếng lao xao, tìm kiếm một thay đổi nhỏ nhất, một dấu hiệu mang màu sắc khác so với những thứ còn lại.
Rồi anh nghe thấy nó. Có một thứ gì đó ở dưới cùng của lớp bụi màu xám từ loa phát ra. Một âm thanh khác. Có nhịp điệu. Không phải nhân tạo, mà là sống động. Một hơi thở.
Marcus tóm lấy thiết bị giám sát trẻ, cầm nó trong tay, anh bắt đầu di chuyển trong ngôi nhà tìm kiếm nguồn phát tín hiệu. Nó không thể ở xa, anh tự nhủ. Những thiết bị này chỉ phủ sóng trong tầm vài mét. Vậy thì nó ở đâu?
Anh mở tất cả cửa, kiểm tra những căn phòng. Khi tới trước lối cửa hậu, qua tấm lưới chống muỗi, anh nhìn thấy hình ảnh lờ mờ của một khu vườn bỏ hoang và một nhà chứa dụng cụ.
Anh ra phía sau và điều đầu tiên anh để ý thấy là những nhà hàng xóm ở khá xa còn ngôi nhà được bao quanh bởi những cây thông cao như thể một bức bình phong. Chỗ này thật hoàn hảo. Anh bước dọc theo một lối đi rải sỏi để tới cái nhà bằng kim loại. Những bước chân hằn lên nền sỏi ẩm ướt, mưa quất vào anh liên hồi, gió ngược chiều tấn công, cứ như thể những thế lực bóng tối đang cố tìm cách bắt anh phải thoái lui. Nhưng anh đã đến đích. Cánh cửa bị khóa bằng một ổ khóa nặng trịch.
Marcus nhìn quanh và ngay lập tức tìm thấy thứ anh cần: một thanh sắt cắm trong đất để làm cọc cho hệ thống tưới tiêu. Anh đặt thiết bị giám sát trẻ nhỏ xuống, tóm lấy thanh sắt bằng cả hai tay và dùng một lực rất mạnh để kéo nó lên. Rồi anh trở lại chỗ ổ khóa và bắt đầu quật vào nó một cách quyết đoán nhưng cũng giận dữ. Cuối cùng, anh đã chiến thắng. Móc khóa bật tung và cửa hé ra vài centimet. Marcus chỉ chờ có thể để mở toang nó ra.
Ánh sáng mốc meo của ban ngày xâm lấn ít mét vuông, làm lộ ra một thảm rác và một cái máy sưởi nhỏ bằng điện. Thiết bị giám sát thứ hai ở gần một cái đệm bị quẳng dưới đất và bên trên là một đống giẻ… nhưng lại động đậy.
“Lara…” anh gọi, và chờ đợi rất lâu nhưng câu trả lời không tới. “Lara?” Anh nhắc lại, lớn tiếng hơn.
“Vâng,” một giọng hoài nghi đáp.
Marcus lao về phía cô. Cô ấy đang cuộn mình dưới lớp chăn dơ dáy. Cô ấy yếu ớt, bẩn thỉu, nhưng còn sống. “Cô yên tâm, tôi tới đây để cứu cô.”
“Cứu tôi với, xin anh đấy,” cô vừa khóc vừa cầu xin mà không nhận ra anh đã đang cứu mình.
Cô ấy tiếp tục lặp lại câu nói đó ngay cả khi Marcus đỡ tay cô, khi anh cùng cô đi ra dưới trời mưa, khi họ băng qua con đường rải sỏi, cho đến khi họ cùng nhau bước qua ngưỡng cửa của ngôi biệt thự nhỏ và Marcus khựng lại.
Ở hành lang là Camilla Rocca, người ướt sũng. Trong tay là chùm chìa khóa và túi đi chợ. Bà nhân viên bảo trợ xã hội đứng bất động. “Ông ta đã bắt cô ấy cho tôi. Ông ta nói rằng tôi có thể giữ đứa con của cô ấy.”
Marcus hiểu bà ta đang nói tới Jeremiah Smith.
Người phụ nữ trân trân nhìn anh rồi lại nhìn Lara. “Cô ấy không muốn có nó.”
Cái ác được sản sinh sẽ sản sinh ra cái ác khác, đó là những lời của Jeremiah. Camilla đã nhận từ cuộc đời một sự trớ trêu. Nhưng thứ bà ta phải chịu đựng lại biến bà ta thành chính nó. Bà ta đã chấp nhận món quà của một con quỷ. Marcus cũng hiểu được tại sao người phụ nữ đó có thể qua mặt được anh. Bà ta đã tự tạo ra một thế giới song song mà mình cho là có thực. Bà ta chân thành, không đóng kịch.
Anh bước tiếp và tới bên bà ta với Lara trong tay. Phớt lờ Camilla, anh lấy từ tay bà chùm chìa khóa xe ô tô.
Camilla đứng đó quan sát họ, rồi ngã khuỵu xuống sàn. Bà ta thều thào độc thoại, nhắc đi nhắc lại không dứt chỉ một câu duy nhất. “Cô ấy không muốn có nó.”