Một cái vuốt nhẹ lên má làm cô thức giấc. Cô mở mắt, mong sẽ nhìn thấy Shalber ở bên. Nhưng cô chỉ có một mình. Dẫu vậy, cảm giác thật là trong trẻo.
Người đồng hành trong cái đêm lạ lùng ấy đã dậy. Cô nghe thấy tiếng nước chảy từ vòi hoa sen. Tốt hơn là như vậy. Cô cần một chút thời gian cho riêng mình. Vì giờ sự chân thành đáng sợ của ngày hôm qua đưa lại cho cô một cảm giác hoàn toàn khác so với những gì đã xảy ra trên giường. Thờ ơ với những xấu hổ, ngại ngùng của cô, mặt trời ló qua mành cửa sổ chiếu sáng bộ đồ lót của cô đang vương vãi trên sàn cùng với quần áo, đống chăn lộn xộn ở cuối giường, và rọi lên cơ thể trần trụi của cô.
“Mình trần truồng,” cô nhắc lại, như thể để làm mình tin.
Thoạt tiên, cô đổ lỗi cho rượu vang. Nhưng rồi cô nhận ra rằng nó không đủ để là một con cừu bị hiến tế. Cô muốn giễu cợt ai đây? Những người phụ nữ không bao giờ làm tình một cách ngẫu nhiên, cô tự nhủ. Đàn ông thì có thể, có cơ hội là họ sẽ lao vào ngay. Phụ nữ cần sự chuẩn bị. Họ muốn khi được chạm vào, cơ thể phải mượt mà và có mùi hương dễ chịu. Ngay cả khi phiêu lưu với tình một đêm, thực ra họ cũng đã lên kế hoạch. Và cho dù trong những tháng trở lại đây, cô không biết trước mình sẽ có một cuộc gặp như vậy, cô cũng không buông thả mình. Cô tiếp tục chăm sóc bản thân. Một phần trong cô không muốn nỗi đau khổ thắng thế. Và rồi liên quan cả đến mẹ cô. Trước đám tang của David, bà đã đẩy cô vào phòng để chỉnh lại tóc tai. “Một người phụ nữ luôn kiếm được hai phút để chải đầu,” bà nói. “Ngay cả khi phải chịu đựng và cảm thấy mệt nhọc cả khi thở,” bà thêm vào. Đó là một khái niệm không liên quan gì đến sắc đẹp hay vẻ bề ngoài. Đó là vấn đề về cá tính. Một sự chú ý mà đàn ông cho là phù phiếm và duyên dáng trong một thời khắc như thời khắc đó.
Nhưng giờ Sandra thấy xấu hổ. Ai biết được liệu Shalber có nghĩ rằng cô quá dễ dãi. Cô lo sợ sự phán xét của ông ấy. Không phải cho bản thân mình, mà về phía David. Ông ta thấy thương hại cho anh sau khi biết rằng cô vợ góa của anh đã sẵn sàng lên giường với một gã đàn ông khác như thế nào?
Bất giác, cô nhận ra mình đang đi tìm một lý do để ghét ông ta. Dẫu vậy đêm qua Shalber đã rất dịu dàng. Đâu phải một đam mê khó cưỡng, tất cả đã diễn ra với sự ngọt ngào đến phát cuồng. Ông ấy đã để lại ấn tượng rằng ông ấy đã ghì chặt cô vào lòng, mà không nói lời nào. Thi thoảng ông hôn nhẹ lên đầu cô, cô cảm thấy sự ấm nóng từ hơi thở của ông ấy.
Cô đã bị ông ấy thu hút ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Có thể vì thế mà cô giận dữ. Cô nhận ra khuôn mẫu. Trước hai người ghét nhau và rồi không thể tránh khỏi họ phải lòng nhau. Cô thấy mình tầm thường như một cô gái mười lăm tuổi. Chỉ còn thiếu nước cô so sánh giữa người đàn ông mới của mình với David. Ngay cả khi việc đó hơi phóng đại, cô bực mình xua đuổi ý nghĩ đó và tìm thấy sức mạnh để đứng dậy. Cô thu lượm đồ lót và vội vã mặc vào, trước khi Shalber từ phòng tắm bước ra.
Cô lại ngồi xuống giường, chờ đợi phòng vệ sinh được giải phóng để trốn mình trong dòng nước ấm. Dĩ nhiên sẽ thật lạ lùng khi đi qua ông ấy với quần áo trên mình. Có thể ông ấy sẽ suy ra rằng cô đã nghĩ lại. Chỉ có điều Sandra không thực sự hối hận. Cô đã muốn khóc, nhưng lại thấy vui một cách vô thức.
Cô vẫn còn yêu David.
Nhưng chính trong cái từ còn ấy là sự khác biệt. Nó ẩn chứa sự nguy hiểm của thời gian. Dạo gần đây nó đã lẻn vào trong câu nói đó, nằm chình ình ngay chính giữa mà Sandra không hề nhận ra. Đúng là nó đang tiến hành một cuộc chia cắt. Lén lút báo trước việc sẽ xảy ra. Mọi thứ đang thay đổi và chuyển trạng thái, trước hay sau cả tình cảm đó cũng sẽ đổi thay. Tình cảm của cô với David sẽ thế nào sau hai mươi hay ba mươi năm nữa? Miễn là cuộc sống nhượng cho cô ngần ấy thời gian. Cô hai mươi chín tuổi, vì vậy cô buộc phải tiếp tục cuộc hành trình, cho dù anh đã dừng lại. Cô sẽ tiếp tục quay lại phía sau và chồng cô sẽ trở nên ngày càng nhỏ bé. Cho đến một ngày anh biến mất sau đường chân trời. Hai người bên nhau cũng đã lâu. Nhưng không đủ nhiều để so với tương lai đang đợi cô ở phía trước.
Cô sợ sẽ quên anh. Vì thế cô bấu víu một cách tuyệt vọng vào những ký ức.
Cũng như thời khắc đó, khi đang nhìn hình phản chiếu của mình trong chiếc gương cạnh tủ, cô không còn thấy một góa phụ mà là một phụ nữ trẻ trung vẫn còn có thể trao năng lượng và sự đam mê của mình cho một người đàn ông. Và cô chợt nhớ tới vô số lần cô ân ái cùng David. Nhất là hai lần trong số đó.
Lần đầu tiên theo đúng nghĩa của nó là lần được dự đoán trước khi họ trên đường về nhà, nơi một chiếc giường ấm êm đang chờ họ và tất cả những gì riêng tư mà một khoảnh khắc như thế cần có. Thế mà họ đã đỗ lại bên lề đường, bổ nhào vào nhau ở hàng ghế phía sau. Không rời môi, cùng lắm cũng chỉ trong giây lát. Họ cởi quần áo cho nhau, một cách điên cuồng. Họ không tài nào kháng cự nổi sự cấp bách phải có nhau, gần như báo trước việc họ cũng sẽ mất nhau quá sớm.
Lần thứ hai thì kém rõ ràng hơn. Đó không phải là lần cuối cùng. Thậm chí Sandra chỉ còn lưu lại một ký ức mơ hồ về nó. Cô để ý một sự ngẫu nhiên rằng, đáng lẽ làm cô buồn thì nó lại làm cô mỉm cười: mỗi khi người thân nào đó mất đi, với những người ở lại, những lần cuối cùng sẽ trở thành công cụ tra tấn. “Lẽ ra mình có thể nói thế này, làm thế kia.” Giữa cô và David không có vấn đề tồn tại. Anh biết cô yêu anh thế nào, cô cũng vậy. Sandra không hối tiếc. Nhưng một cảm giác tội lỗi thì có. Và nó nảy sinh trong chính lần họ ân ái ở nhà, vài tháng trước khi chồng cô qua đời. Nói chung, đêm hôm đó không có gì khác so với những lần trước. Họ vẫn giữ thói quen tán tỉnh nhau, anh vẫn nói những lời đáng yêu suốt cả buổi tối. Cô để anh từ từ lại gần, từ chối đáp lại cho đến tận phút cuối. Dù họ làm chuyện đó hàng ngày nhưng họ vẫn không để mất thói quen đó. Đó không chỉ là một trò chơi để mọi thứ thêm hấp dẫn. Đó là cách để làm mới lời hứa họ chưa bao giờ xem thường.
Nhưng, hôm đó xảy ra một chuyện. David trở về sau một chuyến công tác kéo dài khoảng hai tháng. Anh không thể hình dung nổi điều gì đã xảy ra khi anh vắng nhà. Cô cũng không để lộ điều gì cả. Cả tối, Sandra giả vờ mà không nói dối. Một thỏa hiệp được thực hiện chỉ bằng cách lặp lại những việc hàng ngày. Như thể mọi thứ vẫn bình thường. Cả thói quen ân ái.
Cô chưa bao giờ nói chuyện đó với bất kỳ ai. Thậm chí, cô tự cấm mình nghĩ về nó. David không biết và nếu có ngày cô thú nhận với anh, cô chắc chắn anh sẽ bỏ cô. Có một từ để định nghĩa cho sai lầm của mình mà cô chưa bao giờ thốt ra.
“Một tội lỗi,” cô tự nói với bản sao của mình trong gương.
Ai biết được liệu vị linh mục ân giải có giải được tội lỗi cho cô. Nhưng cô không cần lời nói để loại bỏ cảm giác phiền muộn của mình.
Cô nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đang đóng. Cô tự hỏi: Giờ chuyện gì sẽ xảy ra? Cô và Shalber đã ân ái cùng nhau hay chỉ quan hệ tình dục? Và họ phải cư xử với nhau thế nào đây? Cô đã không cân nhắc tới yếu tố đó và giờ cảm thấy quá muộn để nghĩ ra điều gì. Cô không muốn ông ấy là người lên tiếng trước. Nhưng quả thật cô không muốn chấm dứt. Tự nhiên cô cảm thấy mình khó xử. Nếu ông ấy lạnh nhạt, cô không muốn ông ấy nhận thấy sự thất vọng trên khuôn mặt cô. Nhưng cô không biết tránh việc đó như thế nào. Để xua đuổi suy nghĩ ấy, cô nhìn đồng hồ. Cô đã dậy được hai mươi phút và Shalber vẫn còn chưa ra khỏi phòng tắm. Cô vẫn nghe thấy tiếng vòi hoa sen nhưng chỉ lúc đó mới nhận ra âm thanh ấy bất động. Tiếng nước chảy không hề có sự thay đổi như vẫn xảy ra khi có một cơ thể chuyển động dưới dòng. Tiếng động đều đều như thể không gặp sự cản trở nào cả.
Sandra đứng phắt dậy, vội vã lao về phía phòng vệ sinh. Tay nắm dễ dàng được kéo xuống và linh cảm khi nãy đã trở thành hiện thực một cách đáng sợ. Cô bị một đống hơi nước bủa vây. Cô cố đưa tay ra xua và thấp thoáng thấy cái bồn tắm đứng. Sau lớp kính mờ không có bóng dáng ai cả. Cô lại gần cánh cửa và mở toang nó ra.
Nước chảy nhưng ở dưới không hề có người.
Chỉ có một lý do duy nhất để Shalber bày ra trò bịp bợm như thế. Sandra quay ngay về phía bồn cầu. Cô tới thẳng chỗ đó, mở nắp bộ phận xả nước và nhìn thấy cái phong bì không thấm nước mình cất giấu vẫn còn ở đó. Cô cầm nó lên để kiểm tra bên trong. Nhưng thế chỗ cho những manh mối của David là một vé tàu tới Milan.
Cô ngồi thụp xuống sàn đầy hơi nước, hai tay ôm đầu. Bây giờ thì đúng thật, cô muốn khóc. Và cả gào thét. Sẽ thoải mái hơn, nhưng cô không làm thế. Cô nghĩ lại đêm vừa trải qua, tự hỏi sự dịu dàng đó có phải là một phần của cái bẫy? Thế nhưng trong đầu cô chỉ xuất hiện cái lần cô ân ái với David dù biết rằng cô giấu anh điều gì đó. Rất nhiều lần cô đã tìm cách loại bỏ bí mật đó. Giờ đây cô nhận thức trở lại rằng mình không thể im lặng được nữa.
Phải, mình là một người có tội, cô tự thú để làm bản thân vui lòng. Và cái chết của David là sự trừng phạt dành cho mình.
Cô thử liên lạc với Shalber qua điện thoại. Nhưng một giọng ghi âm thông báo thuê bao không thể liên lạc được đã làm tan biến mọi nỗ lực của cô. Dĩ nhiên cô không hy vọng ông ta sẽ để người khác lần ra mình. Và xét cho cùng, không có thời gian để hối tiếc cũng như để tự hỏi xem liệu mình có phạm phải sai lầm. Cô phải trở lại thực tế.
Cô đã có một giao kèo với vị linh mục có vết sẹo trên thái dương. Nhưng giờ thì Shalber đã có được tấm ảnh David chụp anh ta, ông ta sẽ dễ dàng tìm ra người đó. Và nếu anh ta bị bắt, với cô thế là hết. Con đường truy tìm kẻ sát hại chồng cô đã đột ngột ngưng lại với tấm ảnh tối thui, vị linh mục ân giải là tia hy vọng cuối cùng mà cô có.
Cô phải báo cho anh ta trước khi quá muộn.
Cô không biết phải tìm anh ta như thế nào và không thể ngồi chờ vị linh mục đó tự liên lạc như đã hứa. Cô phải tìm ra cách gì đó.
Cô bắt đầu đi quanh nhà, cố suy nghĩ về những sự việc gần đây. Sự giận dữ không giúp ích cho cô, mà ngăn cô lại. Trong cô đang chất chứa những suy nghĩ đối lập về gã cảnh sát Interpol. Nhưng cô sẽ không để cho cơn tức giận thắng thế.
Cô sẽ phải quay lại vụ án Figaro.
Tối hôm trước, tại bảo tàng linh hồn của Luyện ngục, cô đã cung cấp cho vị linh mục một khả năng giải mã bí ẩn. Anh ta đã lắng nghe và rồi biến mất, chỉ nói rằng phải khẩn trương trước khi mọi chuyện quá muộn. Anh ta không giải thích gì thêm và cô cũng không thể nài nỉ.
Cô muốn biết liệu ít nhiều tình hình đã thay đổi hay chưa. Cô đi về phía phòng bếp và bật thiết bị nhỏ trên tủ. Sau khi dò các kênh, cô bắt được một tin vắn thời sự. Người dẫn đang bình luận về việc đã tìm thấy thi thể của một phụ nữ trẻ chưa xác định được danh tính tại biệt thự Glori. Rồi cô ta chuyển sang một tin tức u ám khác và nhắc đến tên của Federico Noni và Pietro Zini. Vụ giết người – tự sát ở Trastevere là tin tức cuối cùng.
Sandra không tài nào tin nổi. Đâu là vai trò của cô trong phần kết bi thảm đó? Liệu cô có góp phần, dù rất nhỏ, tới những cái chết đó? Cô tự nhủ là không, khi nghe thấy thông tin về những vụ việc. Thời gian không trùng khớp: trong khi thảm kịch diễn ra, cô đang đối thoại với vị linh mục ân giải. Vì vậy, anh ta cũng không thể có mặt khi chuyện xảy ra.
Dẫu vậy, vụ án Figaro có thể xem như đã khép lại, và cô không thể dùng nó để liên lạc với giáo đoàn ân giải.
Cô thất vọng. Cô không biết bắt đầu từ đâu.
Gượm đã, cô tự nhủ. Làm sao Shalber biết được anh ta đang điều tra vụ Figaro nhỉ?
Cô tổng hợp lại những gì gã cảnh sát Interpol đã nói với cô về vụ đó. Trong lúc lục lọi trí nhớ, cô tìm thấy thông tin mình cần: Shalber biết được mối quan tâm của những linh mục ân giải nhờ việc đặt máy nghe lén. Việc đó được tiến hành tại một biệt thự ở ngoại ô Roma, nơi cảnh sát đang tiến hành khám xét.
Biệt thự nào nhỉ? Và tại sao họ lại có mặt ở đó?
Cô đi lấy điện thoại trong túi và ấn số cuộc gọi cuối cùng nhận được vào ngày hôm trước. De Michelis trả lời ở hồi chuông thứ sáu.
“Tôi có thể giúp gì cho cô đây, Vega?”
“Thanh tra, tôi vẫn cần sự giúp đỡ của ông.”
“Chính vì thế tôi đây.” Ông khá vui vẻ.
“Ông có biết người của chúng ta đã khám xét một biệt thự ở Roma những ngày vừa qua không? Chỗ đó hẳn có liên quan đến một vụ rất lớn.” Sandra suy luận ra qua việc Shalber đã tới đó ngay tức khắc để đặt máy nghe trộm.
“Cô không đọc báo ư?”
Cô sững sờ. “Tôi phải biết điều gì cơ?”
“Chúng ta đã tóm được một tên giết người hàng loạt. Dân tình đang phát sốt vì những chuyện này, cô nên biết mới phải.”
Chắc hẳn đó là một tin thời sự nóng hổi nhưng cô đã bỏ lỡ. “Cập nhật cho tôi đi.”
“Tôi không có nhiều thời gian.” Xung quanh chỗ De Michelis rất ồn ào, ông thanh tra đã phải di chuyển để có một chút riêng tư. “Chuyện là thế này: Jeremiah Smith, bốn nạn nhân trong sáu năm. Hắn bị đột quỵ vào buổi tối ba hôm trước. Người ta đến cấp cứu cho hắn và đúng lúc đó phát hiện ra hắn là một con quái vật. Hắn đang ở bệnh viện, trong tình trạng nguy kịch. Vụ án kết thúc.”
Sandra trầm ngâm một lúc. “Được rồi. Tôi cần ông giúp.”
“Giúp gì nữa sao?”
“Lần này rất quan trọng.”
De Michelis lẩm bẩm gì đó khó hiểu. Rồi ông nói: “Cứ nói đi.”
“Một lệnh công tác để tiến hành điều tra vụ này.”
“Tôi hy vọng là cô đang đùa.”
“Ông muốn tôi tiến hành điều tra mà không có bất cứ sự bảo đảm nào ư? Ông biết là tôi có thể làm vậy.”
De Michelis ngẫm nghĩ một lát. “Một ngày nào đó, cô sẽ giải thích cho tôi tất cả chuyện này, đúng không? Nếu không tôi sẽ thấy mình thật ngu ngốc khi tin tưởng cô.”
“Nhất định rồi.”
“Được, tôi sẽ gửi lệnh công tác qua fax tới Sở Cảnh sát Roma sau một tiếng nữa. Tôi phải bịa ra một lý do đáng tin, nhưng trí tưởng tượng thì tôi có thừa.”
“Tôi có cần cảm ơn ông không nhỉ?”
“De Michelis cười.”Dĩ nhiên là không."
Cô dập máy. Sandra thấy mình đã trở lại cuộc chơi. Cô muốn quên đi việc Shalber đã làm với cô và cô bằng lòng trút nỗi tức giận vào chiếc vé tàu gã ta bỏ lại để thế chỗ những manh mối: Cô xé nó thành những mảnh nhỏ và quăng xuống sàn nhà khách. Cô không nghĩ Shalber sẽ quay lại đây để tóm dấu vết đó. Cô tin rằng giờ họ sẽ không còn gặp nhau nữa. Và cảm giác đó làm cô phiền lòng đôi chút. Cô tránh không nghĩ về nó. Thậm chí, cô tự hứa với bản thân sẽ dẹp chuyện xảy ra sang một bên. Cô có việc khác phải làm. Cô phải tới Sở Cảnh sát để lấy công lệnh, rồi yêu cầu một bản sao hồ sơ về Jeremiah Smith. Cô sẽ tra cứu lại những sự việc đó theo hướng suy luận: nếu những linh mục ân giải quan tâm đến vụ án thì có nghĩa nó vẫn chưa được khép lại.