Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2864 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20 giờ 35 phút

Sau khi bỏ vào túi những vật dụng cần thiết, Sandra lên một chiếc taxi gần khu vực phố Gioliti. Cô đưa địa chỉ cho tài xế, rồi trên ghế phía sau cô lượt lại kế hoạch vừa thảo. Cô đang đối mặt với một sự mạo hiểm vô cùng lớn. Nếu họ phát hiện ra mục đích thực sự của cô, chắc chắn cô sẽ bị đình chỉ công tác.

Chiếc xe đã đi qua quảng trường Repubblica và bắt đầu tiến vào phố Nazionale. Cô biết rất ít về Roma. Với một người sinh ra và lớn lên ở miền Bắc như cô, thành phố đó là một điều bí ẩn. Có thể nó quá đẹp chăng. Đôi chút giống Venice, nơi mà theo cô dân cư chỉ toàn là khách du lịch. Thật khó để nghĩ rằng có ai đó thực sự sinh sống ở những địa điểm như vậy. Rằng họ làm việc, đi chợ, đưa con tới trường, thay vì dành thời gian trầm trồ trước những điều kỳ diệu ở xung quanh.

Chiếc taxi rẽ vào phố San Vitale. Sandra xuống xe ngay trước Sở Cảnh sát.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi, cô tự nhủ.

Cô trình thẻ ngành ở chốt bảo vệ và yêu cầu được nói chuyện với người đồng cấp ở phòng lưu trữ. Họ mời cô vào đợi trong phòng chờ trong lúc liên lạc với người kia qua điện thoại. Vài phút sau, tới tiếp cô là một nam cảnh sát tóc đỏ, mặc áo sơ mi, miệng nhồm nhoàm.

“Tôi có thể giúp gì cho cô, sĩ quan Vega?” Vừa nhai anh ta vừa hỏi. Từ những mẩu vụn trên áo, có thể đoán đó là một cái bánh mì.

Sandra nở nụ cười thỏa hiệp nhất mà cô có. “Tôi biết là đã muộn rồi nhưng cấp trên cử tôi tới Roma chiều nay. Đáng lẽ tôi phải thông báo trước nhưng không có thời gian.”

Người đồng nghiệp tóc đỏ gật gù, tỏ vẻ quan tâm hời hợt. “Được rồi, nhưng có chuyện gì vậy?”

“Một nghiên cứu.”

“Một trường hợp cụ thể hay là…”

“Một nghiên cứu thống kê về ảnh hưởng của tội phạm bạo lực tới tổng thể xã hội và khả năng can thiệp của lực lượng cảnh sát, đặc biệt tập trung vào sự khác biệt trong cách tiếp cận giữa Milan và Roma,” cô tuôn ra tất cả trong liền một hơi.

Người đàn ông nhăn trán. Một mặt, anh ta không có vẻ gì ghen tị với cô: Đó thường là kiểu nhiệm vụ che đậy một biện pháp trừng phạt hay hành hạ thực sự từ phía cấp trên. Mặt khác, anh ta chẳng hiểu mục đích có thể là gì. “Nhưng ai quan tâm đến chuyện đó mới được chứ?”

“Tôi không rõ, nhưng tôi cho rằng ông cảnh sát trưởng sẽ phải tham gia một hội nghị trong vài ngày tới. Có lẽ ông ấy cần số liệu cho bài báo cáo.”

Tay cảnh sát bắt đầu hiểu ra đây sẽ là một công việc tốn thời gian. Và anh ta không muốn hủy hoại ca trực buổi tối bình yên của mình với đống phiền nhiễu đó. Sandra đọc thấy điều đó trên nét mặt anh ta.

“Tôi có thể xem lệnh công tác của cô chứ, sĩ quan Vega?” Anh ta chuẩn bị một giọng điệu theo kiểu quan liêu, chuyên quyền, như để báo trước một sự khước từ.

Nhưng cô đã dự liệu trước cả việc này. Cô tiến lại gần với điệu bộ thân mật và thì thầm với anh ta. “Nghe này, bạn đồng nghiệp, chỉ riêng chúng ta biết thôi, tôi chẳng thích thú gì khi phải thức cả đêm ở phòng lưu trữ chỉ để làm hài lòng tên khốn sếp tôi, thanh tra De Michelis.” Cô thấy có lỗi kinh khủng khi khắc họa chân dung ông ấy theo cách đó, nhưng không có phiếu công tác, cô cần nhắc đến tên một ông sếp. “Chúng ta làm vậy đi: Tôi đưa anh một danh sách những thứ cần tìm, còn anh cứ thoải mái sắp xếp khi nào có thể.”

Sandra đặt vào tay anh ta một tờ giấy in. Trên thực tế, nó là bản danh sách các địa điểm du lịch của thành phố, do ông bảo vệ khách sạn của cô chuẩn bị. Cô biết rằng với anh đồng nghiệp chỉ cần liếc qua độ dài là đủ để từ bỏ mọi hình thức gây khó dễ.

Quả vậy, tay cảnh sát trả lại cô từ danh sách. “Đợi chút, cô bạn.” Cả anh ta cũng chuyển sang ngôi thân mật. “Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Theo như tôi hiểu, nó là một nghiên cứu nhạy cảm. Tôi nghĩ cô là người phù hợp hơn.”

“Nhưng tôi không biết phương pháp biên mục của các anh,” cô tiếp tục tấn công anh ta.

“Không có vấn đề gì, tôi có thể giải thích cho cô làm như thế nào. Cực dễ.”

Sandra biểu lộ tất cả vẻ chán nản của mình, mắt nhìn lên trời, đầu thì lắc: “Thôi được, nhưng tôi muốn khởi hành về Milan sáng ngày mai hay cùng lắm là trưa mai. Vì vậy, nếu anh không phiền, tôi sẽ bắt tay vào việc ngay lập tức.”

“Dĩ nhiên rồi,” anh ta tán thành, thái độ hợp tác bất ngờ. Rồi anh ta dẫn đường cho cô.

Một căn phòng lớn đầy tranh tường, trần cao trang trí họa tiết damask, ở đó có sáu chiếc bàn làm việc và ngần đó máy tính. Phòng lưu trữ chỉ có vậy. Bảng kê mục lục sách bằng giấy đã được chuyển hoàn toàn thành một cơ sở dữ liệu lưu ở máy chủ nằm dưới đó hai tầng, dưới mặt đất.

Tòa nhà Sở Cảnh sát được xây dựng vào thế kỷ thứ mười chín. Cảm giác cứ như đang làm việc trong một tác phẩm nghệ thuật. Đó là một trong số những lợi thế của Roma, Sandra nhận định khi ngước mắt nhìn lên.

Cô ngồi vào một ghế, những cái còn lại đều trống. Ánh sáng duy nhất đến từ một cây đèn gần chỗ cô, tạo ra xung quanh cô một cái bóng dễ chịu. Trong sự tĩnh mịch đó, mọi âm thanh đều dội lại giữa những bức tường, trong khi ngoài kia cô đã bắt đầu nghe thấy tiếng đì đùng của một cơn bão mới.

Cô tập trung vào đích đến đã được xác định. Tay đồng nghiệp tóc đỏ chỉ mất có ít phút để giải thích cho cô cách đăng nhập hệ thống. Sau khi cấp mật khẩu tạm thời cho cô, anh ta lặn mất hút.

Sandra lôi từ trong túi ra quyển sổ cũ bìa bằng da của David. Chồng cô đã ở Roma ba tuần và trong những trang viết về thời gian đó, có thể đếm được khoảng hai mươi địa chỉ được ghi lại và sau đó đánh dấu trên bản đồ thành phố. Để làm được việc đó anh đã sử dụng chiếc radio bắt tần số của cảnh sát. Mỗi khi tổng đài điều hành thông báo vụ phạm tội cho lực lượng phản ứng nhanh, chắc David cũng đi tới đó.

Tại sao? Anh ấy đang tìm kiếm cái gì vậy?

Sandra giở tới trang sổ có ghi địa chỉ đầu tiên, cô nhập nó cùng ngày tháng vào công cụ tìm kiếm của kho lưu trữ. Chỉ mất có vài giây để câu trả lời xuất hiện trên màn hình.

“Phố Erode Attico. Một phụ nữ bị bạn trai cùng chung sống sát hại.”

Cô mở file dữ liệu và đọc tóm lược biên bản. Đó là một vụ cãi lộn trong gia đình nhưng bị đẩy lên quá trớn. Người đàn ông, quốc tịch Ý, đã dùng dao đâm bạn gái, người Peru, rồi bỏ chạy.

Giờ hắn ta vẫn đang lẩn trốn. Không hiểu nổi tại sao David lại quan tâm đến câu chuyện đó, Sandra quyết định nhập một địa chỉ mới cùng với ngày tháng vào công cụ tìm kiếm.

“Phố Assunzione. Cướp của và ngộ sát.”

Một bà lão bị tấn công tại gia. Những tên trộm đã trói và bịt miệng nạn nhân, người phụ nữ đã chết vì ngạt thở. Dù có cố gắng đến mấy, Sandra cũng không tìm được mối liên hệ với sự việc xảy ra ở phố Erode Attico. Địa điểm và nhân vật khác nhau, hoàn cảnh dẫn đến những cái chết thảm cũng khác nhau. Cô tiếp tục: một địa chỉ khác, một ngày tháng khác.

“Đường Trieste. Án mạng từ một vụ ẩu đả.”

Nó xảy ra vào ban đêm, tại một bến xe buýt. Hai kẻ lạ mặt đã ẩu đả vì những lý do vụn vặt. Rồi một tên rút dao ra.

Thế vụ này thì có liên quan gì cơ chứ? Cô tự hỏi, càng lúc càng bực bội.

Cô không tài nào tìm thấy sợi dây liên hệ giữa ba vụ án và với cả những vụ cô phân tích khi tiếp tục tìm kiếm. Chúng đều là những vụ dính máu, với một hoặc nhiều nạn nhân. Một bản đồ tội ác lạ lùng. Một số vụ đã sáng tỏ, một số vụ thì chưa.

Nhưng tất cả đều được lưu hồ sơ theo quy trình chụp ảnh hiện trường.

Nghề của cô là tìm hiểu hiện trường vụ án dựa trên những hình ảnh, vì thế cô rất giỏi trong việc nghiên cứu những hồ sơ vụ án thông qua việc đọc các văn bản ghi chép. Cô thích hướng tiếp cận bằng thị giác và vì thấy có tập hợp hình ảnh trong nhiều vụ án, cô quyết định tập trung vào những bức hình mà đồng nghiệp chụp ảnh hiện trường của cô thực hiện.

Việc kiểm tra không hề đơn giản: hai mươi án mạng có nghĩa là hàng trăm bức ảnh. Cô bắt đầu quan sát chúng trên máy. Không thể xác định đối tượng tìm kiếm, cô sẽ phải mất nhiều ngày và David thì không để lại thêm chỉ dẫn nào cả.

Fred quỷ quái, tại sao lại là đống bí ẩn này? Anh không thể viết cho em một lá thư với những lời chỉ dẫn sao? Nó làm anh tốn công quá ư, anh yêu?

Cô căng thẳng, đói và không ngủ hơn hai mươi tư giờ và từ lúc đến Sở Cảnh sát cô đã nhịn tiểu. Vào hôm trước, một tay nhân viên của Interpol đã làm lung lay lòng tin của cô dành cho chồng mình, cô đã khám phá ra cái chết của David không phải là một tai nạn mà là một án mạng, tên sát nhân đã đe dọa cô bằng cách biến ca khúc gắn với kỷ niệm đẹp nhất trong đời cô thành một bài hát đưa tang sầu thảm.

Quả thực quá nhiều thứ đã xảy ra trong đúng một ngày.

Ngoài kia trời lại bắt đầu mưa. Sandra bỏ dở công việc, gục đầu xuống bàn. Cô nhắm mắt trong giây lát và ngừng suy nghĩ. Cô cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đổ dồn lên mình. Đi tìm công lý không bao giờ dễ dàng, vì thế mà cô chọn nghề này. Nhưng chỉ là một phần trong bộ máy, đóng góp công sức bằng công việc của chính mình. Trái lại, nếu kết quả chỉ dựa vào đúng một mình cô lại là một câu chuyện khác.

Mình không thể làm được, cô tự nhủ.

Đúng lúc đó, điện thoại của cô rung. Tiếng động vang lên trong căn phòng trống làm cô giật nảy.

“De Michelis đây. Tôi biết mọi chuyện rồi.”

Trong phút chốc cô lo sợ ông sếp đã được thông tin về việc cô đã sử dụng trái phép tên của ông và việc cô có mặt ở đó không vì lý do công vụ nào cả.

“Tôi có thể giải thích cho ông,” cô nhanh nhảu.

“Gì cơ?… Không khoan đã, để tôi nói. Tôi đã tìm thấy bức họa!” Sự hân hoan trong giọng nói của ông thanh tra đủ làm cô an lòng.

"Đứa trẻ hoảng hốt bỏ chạy là một trong những nhân vật trong bức tranh của Caravaggio: Cuộc tử đạo của Thánh Matteo."

Sandra đã hy vọng rằng chi tiết ấy sẽ tiết lộ cho cô điều gì đó. Cô đã mong chờ hơn thế nhưng không có đủ dũng khí để giảm bớt lòng nhiệt tình của De Michelis. .

“Nó được vẽ trong khoảng năm 1600 và 1601. Lúc đầu nó được đặt làm một bức tranh tường, nhưng sau đó họa sĩ đã chọn phương án vẽ sơn dầu trên vải toan. Nó nằm trong nhóm các bức họa về Thánh Matteo, cùng với bức Linh ứng Lời ơn gọi. Ba bức tranh đều ở Roma, được đặt trong gian thờ Contarelli nằm trong nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi.”

Nhưng tất cả thông tin này không giúp gì cho cô và vẫn là chưa đủ. Cô cần biết nhiều hơn thế. Cô mở trình duyệt và tìm kiếm bức họa trong phần hình ảnh của Google.

Nó hiện lên màn hình.

Bức họa miêu tả cảnh Thánh Matteo bị sát hại. Tên đao phủ đang vung gươm, nhìn ông đầy căm ghét. Thánh Matteo nằm sõng soài dưới đất. Một tay giơ lên cố ngăn tên đồ tể, trong khi cánh tay còn lại đặt thoải mái bên thân như thể chấp thuận đón nhận cuộc tử đạo sắp diễn ra. Xung quanh họ còn có những người khác, trong số đó có cả cậu bé với vẻ mặt kinh hoàng.

“Một điểm gây tò mò của bức tranh,” De Michelis tiếp lời. “Trong số những người chứng kiến cảnh tượng có cả hình ảnh tự họa của Caravaggio.”

Sandra nhận ra chân dung tự họa của người nghệ sĩ, ở phía trên góc bên trái. Đột nhiên cô nảy ra một suy luận.

Cảnh tượng trong bức tranh chính là hiện trường của vụ án.

“De Michelis, tôi phải tạm biệt ông.”

“Sao cơ, cô không nói cho tôi biết mọi chuyện tiến triển thế nào à?”

“Tất cả đều ổn, ông đừng lo.”

Ông thanh tra lầm bầm điều gì đó.

“Mai tôi sẽ gọi cho ông. Cảm ơn, ông đúng là một người bạn.”

Cô dập máy mà chẳng để ông đáp lời. Điều đó quá quan trọng. Giờ cô đã biết mình phải tìm kiếm thứ gì.

Theo quy trình chụp ảnh hiện trường, ngoài hiện trường vụ án, người ta còn phải ghi lại những tình huống khác. Tình trạng địa điểm và đặc biệt trong những trường hợp thủ phạm chưa bị pháp luật trừng trị, cả đám đông tò mò thường tụ tập phía bên ngoài rào chắn của cảnh sát. Quả thật, có khả năng thủ phạm trà trộn trong dân thường để tới thăm dò tiến trình điều tra.

Nguyên lý về việc hung thủ thường quay lại địa điểm gây án đôi khi cũng xảy ra. Rất nhiều tên tội phạm đã bị tóm cổ nhờ vào mánh lới đó.

Sandra lướt qua những bức ảnh của hai mươi vụ án đã được David ghi lại trong sổ và chỉ tập trung vào những tấm hình đó để tìm kiếm một khuôn mặt trong số những kẻ tò mò. Ai đó, cũng giống như Caravaggio trong bức tranh, che giấu danh tính của mình giữa đám đông.

Cô dừng lại ở án mạng của một cô gái bán hoa: Bức ảnh ghi lại thời điểm thi thể được vớt lên trong cái hồ nhỏ ở khu Triển lãm thế giới của Roma. Nhân viên đang kéo nó lên bờ. Bộ trang phục thiếu vải và lòe loẹt của người đàn bà đối lập với màu xám nhợt của cái chết phủ lên da thịt trẻ trung như một lớp verniz. Trên gương mặt, Sandra thấy biểu hiện của vẻ ngượng ngùng, xấu hổ khi bị phơi bày trước ánh sáng lõa lồ của ban ngày và những cái nhìn soi mói của một trung đội khán giả. Sandra có thể tưởng tượng ra những lời bình phẩm méo mó của họ. Là cô ta tự chuốc lấy. Nếu cô ta lựa chọn một cuộc sống khác, sẽ không có kết cục như vậy.

Rồi cô nhìn thấy hắn. Gã đàn ông hơi lẩn khuất so với những người khác. Hắn đang đứng trên vỉa hè và ánh mắt không ẩn chứa bất cứ lời phán xét nào. Nó trung tính, hướng thẳng vào trung tâm của hiện trường, trong khi nhân viên nhà xác đang khẩn trương mang thi thể đi.

Sandra ngay lập tức nhận ra gương mặt đó. Chính hắn là kẻ xuất hiện trong bức ảnh thứ năm của chiếc Leica. Mặc quần áo màu xám, với vết sẹo trên thái dương.

Là mày tư, tên khốn kiếp? Chính mày đã đẩy David của tao vào hư vô?

Cô tiếp tục tìm kiếm, hy vọng tìm thấy hắn ở cả những chỗ khác. Quả nhiên, hắn xuất hiện trong ba tình huống nữa. Lần nào cũng giữa đám đông, lúc nào cũng đứng riêng lẻ.

David đã hy vọng tìm ra hắn ở những địa điểm có xảy ra đổ máu. Chính thế mà có chiếc radio bắt tần số của cảnh sát, những địa chỉ trên quyển sổ và bản đồ thành phố.

Tại sao anh lại điều tra về hắn? Hắn là ai? Hắn thì có liên quan gì tới những cái chết thảm thương đó? Và tới cái chết của David?

Giờ Sandra biết mình phải làm gì: Cô phải tìm ra hắn. Nhưng ở đâu? Có lẽ cả cô cũng phải dùng phương pháp đó: Chờ đợi những cuộc gọi qua chiếc radio tổng đài của lực lượng phản ứng nhanh và lao ngay tới địa điểm.

Đột nhiên, cô bắt đầu cân nhắc một khía cạnh mà trước đó không nghĩ tới. Câu hỏi vào thời điểm này không liên quan gì cả, nhưng vẫn cần một lời giải cho nghi vấn.

David không chụp toàn bộ bức tranh của Caravaggio mà chỉ một chi tiết. Không có nghĩa gì cả: Nếu anh đang định hướng cho cô, tại sao cô phải làm mọi thứ phức tạp lên?

Sandra bật lại màn hình máy tính có hiện bức tranh. Đáng lẽ ra David có thể lấy hình ảnh từ Internet, thậm chí chụp lại nó từ màn hình. Đằng này, ghi lại chi tiết đứa bé, anh muốn nói với cô rằng chính anh đã đích thân đến đó.

“Có những việc em phải thấy tận mắt, Ginger.”

Cô nhớ lại thông tin De Michelis vừa nói. Bức tranh được đặt tại Roma, trong nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi.

« Lùi
Tiến »