Xác chết nói: “Không.”
Tiếng thốt mông lung giữa cơn mơ và cơn tỉnh. Nó đến từ quá khứ nhưng có thể truyền tới hiện tại chỉ giây lát trước khi cánh cửa nối hai thế giới khép lại và Marcus sẽ tỉnh giấc.
Anh thốt ra lời phủ định đó với sự quả quyết, nhưng cũng sợ hãi, trước cái họng súng lạnh lùng. Anh biết nói ra cũng chẳng ích gì. Như mọi người thường làm vậy khi bị bắn. Đó là rào cản cuối cùng không có tác dụng trước một điều không thể tránh khỏi. Lời cầu khẩn của kẻ không còn đường lui.
Marcus không đi kiếm ngay cây bút dạ anh thường dùng để ghi lại những mảnh vụn của giấc mơ lên bức tường cạnh chiếc giường xếp. Với hơi thở hổn hển và con tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, anh nán lại suy nghĩ về việc tại sao lần này anh lại không quên những gì đã trông thấy.
Trước mắt anh vẫn còn rõ mồn một hình ảnh của gã đàn ông vô diện đã bắn anh và Devok. Trong những phiên bản trước của giấc mơ, đó là một cái bóng bằng hơi nước tan biến mỗi khi anh cố định hình nó. Anh đã nhìn thấy bàn tay hắn cầm khẩu súng.
Hắn thuận tay trái.
Không nhiều lắm, nhưng với Marcus điều đó làm lóe lên một tia hy vọng. Có thể một ngày nào đó hình ảnh trong mơ của anh lên tới cánh tay đang giương súng và anh sẽ nhìn vào mắt kẻ đã đày đọa anh phải lang thang trong chính con người mình để kiếm tìm danh tính đích thực. Vì điều còn lại với anh chỉ là ý thức rằng mình còn sống. Chẳng có gì khác nữa.
Anh lại nghĩ về Federico Noni và những bức tranh trong quyển vở anh tìm thấy ở nhà hắn. Chúng kể về sự ra đời của một con quái vật. Việc những tưởng tượng mang tính bạo lực xuất hiện ngay từ thời thơ ấu khiến anh băn khoăn. Trong mớ bòng bong mà anh đang tìm cách gỡ, có sợi chỉ đỏ của một mối nghi ngờ. Tốt hay xấu, độc ác hay nhân từ, người ta sinh ra đã thế hay trở nên như vậy? Làm sao trái tim của một đứa trẻ lại có thể nuôi dưỡng cái ác một cách hiển nhiên và để mặc cho nó giày xéo mình như thế?
Ai đó sẽ đổ vấy trách nhiệm cho một chuỗi những việc đã hằn sâu trong tâm hồn của Federico, như sự bỏ rơi của bà mẹ hay cái chết quá đột ngột của ông bố. Nhưng đó chỉ là sự lý giải yếu ớt và quá tầm thường. Rất nhiều đứa trẻ sống trong những thảm kịch còn tồi tệ hơn nhưng không vì thế mà khi lớn lên chúng trở thành những kẻ sát nhân.
Hơn nữa Marcus ý thức rằng câu hỏi đó cũng liên quan đến anh. Chứng mất trí nhớ đã xóa sạch những ký ức, chứ không phải quá khứ của anh. Nó ra sao trước thời điểm đó nhỉ? Trong quyển vở của Federico có lẽ sẽ có bóng dáng của câu trả lời. Trong mỗi cá thể đều tồn tại thứ gì đó bẩm sinh, nằm ngoài ý thức của họ, của những kinh nghiệm được tích lũy và của sự giáo dục được thừa hưởng. Một đốm sáng để nhận dạng mỗi con người hơn cả tên tuổi hay ngoại hình của họ.
Một trong những bài đầu tiên anh được huấn luyện là thoát khỏi những lừa gạt về mặt hình thức. Clemente đã để anh nghiên cứu vụ án của Ted Bundy, một kẻ giết người hàng loạt với khuôn mặt của một gã trai ngoan. Cô người yêu và đám bạn miêu tả hắn là một người dễ mến và hào phóng. Tuy nhiên, hắn đã giết người hai mươi tám lần. Nhưng trước khi bị nhận dạng là sát thủ máu lạnh, Bundy từng được trao huân chương vì đã cứu sống một bé gái bị đuối nước trong một cái hồ nhỏ.
Chúng ta đang ở giữa một cuộc chiến, Marcus tự nhủ. Anh đã rút ra kinh nghiệm rằng việc lựa chọn đội để chơi không bao giờ là chính xác. Và rằng, rốt cuộc, ông trọng tài duy nhất lại là người hết lần này đến lần khác quyết định đi theo tiếng gọi của đốm sáng đó – dù nó tích cực hay tiêu cực – hoặc là lờ tịt nó đi.
Điều này đúng cho những kẻ phạm tội, và cho cả những nạn nhân.
Theo quan điểm này, ba ngày vừa qua mang tính giáo dục rất cao. Monica – chị gái của một trong những nạn nhân bị Jeremiah Smith sát hại – Raffaele Altieri và Pietro Zini đã phải đứng ở ngã ba đường, và họ đã đưa ra sự lựa chọn của mình. Họ được biết sự thật và còn được trao cả cơ hội quyết định giữa tha thứ và trả thù. Monica đã chọn phương án một, hai người kia thì chọn phương án hai.
Và rồi cả nữ cảnh sát đang truy tìm thủ phạm giết hại chồng mình nữa. Cô ta đang tìm thứ gì đây, một sự thật thỏa đáng hay một cơ hội để trừng phạt? Marcus chưa bao giờ nghe thấy cái tên David Leoni, người mà cô vợ cho rằng bị giết trong khi điều tra về những linh mục ân giải. Anh đã hứa sẽ giúp cô ta khám phá ra bí mật đó. Tại sao anh lại làm như vậy? Anh sợ rằng cả cô ta cũng sẽ bị cuốn vào kế hoạch báo thù ấy, dù chưa biết sẽ như thế nào. Đó chỉ là cách để trì hoãn thời gian. Và anh cảm thấy có một mối liên hệ gắn cô với phần còn lại.
Cho đến thời điểm này tất cả những người có liên quan đều phải chịu một điều nghịch lý đã vĩnh viễn thay đổi cuộc sống của họ. Cái ác không chỉ dừng ở việc làm họ tổn thương mà trên đường ghé qua, nó còn gieo rắc những mầm mống. Trong một vài trường hợp, chúng đã cắm rễ và đầu độc sự sống của họ. Như một ký sinh trùng thầm lặng, cái ác lớn lên trong sự di căn của lòng căm ghét và hận thù, làm biến đổi vật chủ. Những con người chưa bao giờ nghĩ mình có thể cướp đi sinh mạng của kẻ khác đã bị một mất mát khủng khiếp tấn công và theo thời gian nó biến họ thành những kẻ đi ban phát cái chết..
Nhưng một phần trong Marcus không cho phép anh kết tội những người thay vì hài lòng với sự thật lại dấn bước và lựa chọn việc trừng phạt. Vì chính anh cũng có nhiều điểm chung với họ.
Anh quay về phía bức tường cạnh chiếc giường xếp và đọc lại hai chi tiết cuối cùng của hiện trường tại khách sạn ở Praha mà anh đã ghi lại.
“Kính vỡ.”
“Ba phát súng.”
Rồi anh viết thêm: “Thuận tay trái.”
Anh sẽ làm gì nếu đối mặt với kẻ ám sát Devok, kẻ cũng tìm cách giết hại anh và làm anh mất trí nhớ? Anh không nghĩ mình là một người đúng đắn. Anh có thể tha thứ cho kẻ đã không phải trả giá cho những sai lầm của hắn ư? Vì vậy anh hoàn toàn không thể đổ lỗi cho những kẻ chỉ vì tìm cách chữa trị cho một tội ác lại để chính tay mình bị nhúng chàm.
Những con người đó đã được ban một quyền năng vô biên. Và người đã trao nó cho họ là một linh mục ân giải.
Sau suy luận đó, Marcus có những cảm xúc thật trái ngược. Anh xem nó như một sự phản bội nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm khi phát hiện ra rằng không chỉ có mình sở hữu tài năng bí ẩn đó. Cho dù anh vẫn chưa rõ động cơ của anh bạn linh mục ân giải, nhưng việc có một người của Chúa đứng đằng sau mỗi khám phá đem đến cho anh một tia hy vọng về Lara.
Anh ta sẽ không để cô ấy bị chết, anh tự nhủ.
Tuy nhiên, Marcus cảm thấy những manh mối của cuộc điều tra đang tuột khỏi tay anh. Đáng lẽ đối tượng ưu tiên của anh là cô sinh viên bị Jeremiah Smith bắt cóc, nhưng anh lại gần như quên mất. Anh đã bị những sự kiện khác đưa đẩy vì tin rằng mưu đồ của kế hoạch đó cũng chứa đựng tình tiết về cô gái. Nhưng đúng lúc đó, trong đầu anh văng vẳng nội dung tin nhắn cuối cùng trong email mà vị linh mục ân giải bí ẩn đã gửi cho Pietro Zini.
Nó đã xảy ra. Còn xảy ra nữa.
Và nếu tất cả được dàn dựng để anh có thể tới rất gần việc giải cứu Lara nhưng anh lại thất bại thì sao? Sau đó anh sẽ phải chung sống với nỗi day dứt ấy. Quả là hơi quá với trí nhớ còn non nớt của anh.
Mình phải đi đến cùng, không có sự lựa chọn nào khác. Nhưng mình phải đến trước khi mọi chuyện kết thúc. Chỉ như vậy mình mới cứu được mạng cô ấy.
Giờ anh tập hợp lại tất cả những điềm báo. Có một mối nguy rất gần mà anh phải nghĩ tới.
c.g.925-31-073.
Mã số trong phần cuối bức email báo hiệu một tội ác khác vẫn chưa bị trừng phạt. Máu đã đổ mà chưa kẻ nào phải trả giá. Ở đâu đó ngoài kia, ai đó đang sắp phải lựa chọn: Tiếp tục là nạn nhân hay trở thành kẻ giết người.
Khi khóa huấn luyện bắt đầu được hai tháng, Marcus đã hỏi Clemente về kho lưu trữ. Sau nhiều lần nghe nói về nó, anh tò mò muốn biết khi nào mình có thể tới chiêm ngưỡng. Một buổi chiều khá muộn, cậu bạn xuất hiện trước cửa phòng áp mái ở phố Serpenti và tuyên bố với anh: “Đã đến lúc rồi.”
Marcus để cậu ấy dẫn đường ở Roma mà không hỏi han gì. Họ đi xe ô tô một quãng rồi tiếp tục đi bộ. Lát sau, họ tới một tòa nhà cổ trong trung tâm. Clemente đã mời anh xuống dưới lòng đất. Rồi cậu ta dẫn anh đi dọc một hành lang toàn những bức tranh tường, cho tới một cánh cửa nhỏ bằng gỗ. Khi cậu ta mở cửa bằng chiếc chìa khóa mang theo mình, Marcus bồn chồn đứng quan sát. Trước biên giới cuối cùng đó, anh cảm thấy chưa sẵn sàng. Hơn nữa anh không nghĩ tới đó lại đơn giản đến thế. Chưa kể từ lần đầu nghe nói về nó, kho lưu trữ đã để lại cho anh một nỗi lo sợ nhất định. Trong hàng thế kỷ, nó đã mang nhiều cái tên chỉ hình tượng hay nỗi ghê rợn. Thư viện của cái ác. Bộ nhớ của quỷ. Marcus đã hình dung nó là một lối đi quanh khu tụng niệm chật cứng các kệ đầy ắp sách được xếp đặt ngăn nắp. Một mê cung khổng lồ rất dễ làm người ta lạc đường hoặc đánh mất lý trí vì những gì nó chứa đựng. Nhưng khi Clemente mở cánh cửa, Marcus nhìn vào bên trong mà không hiểu gì.
Nó chỉ là một căn phòng nhỏ với những bức tường trần trụi, không cửa sổ, ở giữa có một cái bàn và một cái ghế. Trên bàn là một tập hồ sơ.
Clemente đã mời anh ngồi xuống và đọc nó. Đó là lời xưng tội của một người đàn ông đã giết người mười một lần. Nạn nhân toàn là bé gái. Hắn giết người lần đầu vào lúc hai mươi tuổi, từ đó trở đi hắn không tài nào dừng lại nổi. Hắn không biết giải thích sức mạnh đen tối nào đã dẫn dắt bàn tay của hắn gieo rắc cái chết. Trong con người hắn tồn tại một sự cưỡng ép không thể lý giải nổi khiến hắn lặp lại hành vi kinh khủng đó.
Marcus nghĩ ngay đến một tên sát nhân hàng loạt và đã hỏi Clemente xem liệu cuối cùng hắn có dừng tay.
“Có,” cậu bạn của anh trấn an. Chỉ có điều những việc đó đã xảy ra hơn một nghìn năm trước.
Trước đây Marcus cứ nghĩ rằng những tên giết người hàng loạt chỉ là sản phẩm của thời hiện đại. Trong thế kỷ qua, nhân loại đã đạt được những kết quả vĩ đại về phương diện đạo đức. Sự tồn tại của những kẻ sát nhân hàng loạt có thể được xem như cái giá phải trả cho tiến trình phát triển. Nhưng khi đọc lời thú tội đó anh buộc phải nghĩ lại.
Sau hôm đó, những buổi tối tiếp theo Clemente lại đưa anh đến căn phòng nhỏ và cho anh xem một vụ án mới. Marcus đã sớm tự hỏi tại sao cậu ta phải đưa anh đến đúng nơi đó. Sao cậu ta không thể đưa anh những tập hồ sơ ở phòng áp mái? Nhưng câu trả lời rất đơn giản. Sự tách biệt đó là cần thiết để Marcus tự hiểu ra một bài học quan trọng.
“Kho lưu trữ là tôi,” một ngày nọ, anh nói với Clemente.
Và cậu ta đã xác nhận với anh rằng, ngoài địa điểm bí mật nơi họ lưu giữ những chứng cứ cụ thể về tội ác, kho lưu trữ là chính bản thân những linh mục ân giải. Mỗi người biết một phần khác nhau, bảo quản kinh nghiệm đó và mang nó vào thế giới.
Nhưng sau cái chết của Devok và cho đến tận đêm hôm trước nhà Zini, Marcus cứ nghĩ mình đơn độc.
Ý nghĩ đó không thôi dằn vặt anh khi anh đi dạo trên những con đường nhỏ trong khu người Do Thái, hướng thẳng ra Cổng vòm Ottavia, tọa lạc sau lưng của giáo đường Do Thái lớn. Vào thời La Mã cổ đại, nó từng là đền thờ của Nữ hoàng Juno và sau đó là đền thờ của Thần Zeus. Trên những di tích người ta đã dựng nên một chiếc cầu hiện đại bằng gỗ và thép để ngắm cảnh Trường đua Flaminio.
Clemente tựa cả hai tay trên bao lơn. Cậu ta đã biết tất cả.
“Anh ta tên là gì?”
Vị thầy tu trẻ tuổi không quay lại, câu hỏi làm cậu ta điếng người. “Chúng tôi không biết.”
Lần này Marcus không thể hài lòng với một câu trả lời cho có. “Sao các cậu lại không thể biết danh tính của vị linh mục ân giải đó cơ chứ?”
“Tôi không lừa anh khi tôi nói rằng chỉ mỗi cha Devok biết tên và diện mạo của các anh.”
“Thế đâu mới là lời nói dối?” Anh nổi giận, đoán rằng Clemente đang cảm thấy có lỗi.
“Tất cả những việc này bắt đầu đã từ lâu, trước cả vụ Jeremiah Smith.”
“Vậy ra các cậu biết ai đó đang vi phạm tính bảo mật của kho lưu trữ.” Anh đành phải tự suy luận.
_“Tất cả những chuyện đã làm, rồi sẽ lại làm ra._ Anh muốn biết nó có nghĩa là gì sao? Sách Giảng Viên*: chương 1, câu 9.”
“Từ khi nào việc thu thập dữ liệu lại tiếp diễn?”
“Từ nhiều tháng trời nay. Có quá nhiều người chết, Marcus. Điều này không có lợi cho Giáo hội.”
Những lời nói của Clemente bỗng khiến anh rơi vào tuyệt vọng. Anh cứ tưởng tất cả những nỗ lực này là vì Lara. Hóa ra anh phải cam chịu vì việc khác. “Vậy ra đây mới là điều các cậu quan tâm. Ngăn chặn việc kho lưu trữ bị rò rỉ, tránh việc người ta biết rằng chúng ta phải chịu trách nhiệm nếu ai đó bắt đầu tự thi hành công lý. Vậy Lara là gì vậy, chỉ là một tai nạn đơn thuần? Và cái chết của cô ấy sẽ chỉ là một thiệt hại thứ yếu không thể tránh khỏi?” Anh nổi xung.
“Anh được vời tới để cứu cô gái.”
“Không đúng,” Marcus chặn họng cậu ta.
“Việc những linh mục ân giải làm là trái với quyết định của giáo chức cấp cao của Giáo hội. Các anh đã bị đình chỉ, mệnh lệnh của các anh đã bị hủy bỏ. Nhưng ai đó vẫn muốn tiếp tục.”
“Devok.”
“Ông ta cho rằng dừng lại là sai lầm và rằng những linh mục ân giải có một vai trò quan trọng phải thực hiện. Tất cả kiến thức về cái ác, bắt nguồn từ kho lưu trữ, phải được lưu lại trên thế giới. Ông ta tin vào sứ mệnh của mình. Anh và những thầy tu khác đã đi theo ông ta trong cuộc phiêu lưu điên rồ này.”
“Tại sao ông ta lại tới Praha để tìm tôi? Tôi đã làm gì ở đó?”
“Tôi không biết, tôi thề đấy.”
Marcus lướt mắt qua những tàn tích của Đế chế La Mã cổ đại. Anh bắt đầu hiểu vai trò của mình. “Mỗi khi khám phá ra một trong những bí mật, linh mục ân giải để lại dấu vết cho những đồng sự của mình. Anh ta muốn người khác chặn mình lại. Các cậu đã huấn luyện tôi lần nữa chỉ để đi tìm anh ta. Tôi có ích cho các cậu. Vụ mất tích của Lara tạo cho các cậu một cái cớ để đưa tôi vào vụ việc mà không mảy may nghi ngờ. Trên thực tế, với các cậu cô ấy chẳng quan trọng gì… cả tôi cũng vậy.”
“Có là đằng khác. Sao anh có thể khẳng định như vậy được?”
Anh lại gần Clemente để nhìn thẳng vào mắt cậu ta. “Nếu kho lưu trữ không ở trong tình trạng nguy hiểm, các cậu đã bỏ mặc tôi mất trí trên cái giường bệnh đó.”
“Không. Chúng tôi cung cấp cho anh ký ức để anh tiếp tục. Tôi đã tới Praha vì Devok bị chết. Tôi được biết rằng khi ông ta bị bắn còn có một người khác ở cùng ông ta. Tôi không rõ đó là ai, tôi chỉ biết rằng người lạ mặt đó đang ở trong bệnh viện và mắc hội chứng mất trí nhớ.”
Vào những giai đoạn đầu, Marcus bắt mình nhắc đi nhắc lại nhiều lần câu chuyện đó để tự thuyết phục về danh tính của chính bản thân mình. Lục soát đồ của anh trong phòng khách sạn, Clemente đã tìm thấy một hộ chiếu ngoại giao của Vatican với một danh tính giả mạo và những ghi chép của anh, một kiểu nhật ký mà trong đó Marcus ghi lại những điểm chính về bản thân, có lẽ vì lo sợ rằng nếu chết anh sẽ trở thành một cái xác vô danh. Bằng cách này hay cách khác, từ cuốn nhật ký đó, Clemente đã suy luận ra anh là ai. Nhưng cậu ta tìm được lời xác nhận chỉ sau khi anh ra viện và dẫn anh tới hiện trường của một vụ án gần đây. Lần đó, Marcus đã có thể miêu tả sự việc xảy ra, với một khả năng tiên lượng đáng kinh ngạc.
“Tôi đã báo cáo phát hiện này với cấp trên của tôi,” Clemente nói tiếp. “Họ muốn bỏ qua. Tôi đã nài nỉ vì cho rằng anh là người chính xác và tôi đã thuyết phục được họ. Anh chưa bao giờ bị lợi dụng, nếu điều này làm anh lo lắng. Với chúng tôi anh là một cơ hội.”
“Nếu tôi có thể tìm ra linh mục ân giải phản bội, chuyện gì sẽ xảy ra với tôi sau đó?”
“Anh sẽ được tự do, anh không hiểu ư? Và điều này không phải do ai khác quyết định. Nếu muốn anh có thể ra đi ngay lúc này, tất cả phụ thuộc vào anh. Không có bất cứ ràng buộc nào cho anh. Nhưng tôi biết, trong sâu thẳm anh thấy cần phải biết mình thực sự là ai. Và việc anh đang làm, dù anh không thừa nhận, nó cũng giúp anh khám phá ra điều đó.”
“Và khi tất cả kết thúc, những linh mục ân giải sẽ chỉ còn là lịch sử. Lần này các cậu tin rằng việc đó sẽ là mãi mãi.”
“Có một lý do nếu mệnh lệnh bị bãi bỏ.”
“Lý do gì?” Marcus truy hỏi. “Nào, tiếp đi, nói cho tôi nghe.”
“Có những việc cả tôi và anh đều không thể hiểu được. Những quyết định đến từ cấp cao và để đáp ứng những yêu cầu cấp bách nhất định. Nghĩa vụ của chúng ta, những người của Chúa, là phụng sự mà không thắc mắc, vì biết rằng có ai đó phía trên chúng ta đã lựa chọn vì lợi ích của chúng ta.”
Những đàn chim bay lượn giữa các cây cột cổ đại, lặp lại cùng một vẻ hài hòa và ríu rít trong không khí sôi nổi của buổi sáng. Ngày mới bắt đầu với những tia nắng nhưng hào quang đó không tìm được sự tương đồng trong tâm hồn của Marcus. Bất chấp những gì đã tranh đấu, ý tưởng về việc có thể sống khác đi cũng không làm anh phiền lòng. Ngay từ khi khám phá ra tài năng của mình, anh cảm thấy ít nhiều có phần trách nhiệm. Như thể giải pháp cho tất cả những cái ác phụ thuộc vào anh. Giờ Clemente lại đang mở cho anh một lối thoát. Nhưng cậu ta có lý: Điều anh đang làm cũng hữu ích với anh. Nếu anh tìm thấy Lara và ngăn chặn được linh mục ân giải kia, anh xứng đáng có cơ hội ra đi. Về điểm đó có thể chấp nhận được.
“Tôi phải làm gì?”
“Khám phá xem cô gái có còn sống hay không và cứu cô ấy.”
Cách duy nhất, Marcus biết rất rõ, là phải lần theo dấu vết của linh mục ân giải. “Ông ta phá được những vụ án mà kho dữ liệu xếp vào loại có một không hai. Giỏi thật.”
“Anh cũng vậy. Nếu không anh sẽ không khám phá ra đúng những việc như thế. Anh giống ông ta.”
Marcus không biết liệu sự so sánh đó an ủi hay làm anh hoảng sợ. Nhưng anh phải tiếp tục. Cho tới tận cùng, anh tự nhủ. "Mật mã lần này là c.g.925-31-073."
“Anh sẽ không thích nó đâu,” Clemente thông báo tức thì, và rút từ túi bên trong áo mưa ra một chiếc phong bì. “Có ai đó đã chết, nhưng chúng tôi không biết đó là ai. Kẻ sát nhân đã thú tội nhưng chúng tôi không biết tên hắn.”
Marcus nhận hồ sơ từ tay của Clemente và ngay lập tức anh thấy nó quá nhẹ và mỏng. Anh mở nó ra và thấy bên trong có mỗi một tờ giấy viết tay. “Cái gì vậy?”
“Lời xưng tội của một người tự sát.”
← Một cuốn sách nằm trong Kinh Thánh Cựu Ước.