Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2862 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17 giờ 07 phút

Bài hát là dành cho cô. Một thông điệp rõ ràng. “Bỏ qua đi. Đừng điều tra. Sẽ tốt hơn cho mày.” Hoặc chính là điều ngược lại. “Tìm tao đi.”

Nước từ vòi hoa sen chảy xối xả vào gáy cô. Sandra đứng bất động, mắt nhắm nghiền, hai tay chống lên những viên gạch ốp tường. Trong đầu cô cứ văng vẳng giai điệu ca khúc Cheek to Cheek trộn lẫn với những câu nói cuối cùng của David được thu lại trong máy ghi âm.

“Đừng! Đừng! Đừng!”

Cô đã quyết định không rơi nước mắt nữa cho đến khi câu chuyện đó chấm dứt. Cô sợ nhưng sẽ không quay đầu. Giờ cô đã biết.

Có kẻ nào đó đã nhúng tay vào cái chết của chồng cô.

Trái tim tổn thương của một người vợ có thể đánh đổi phát hiện này với ảo tưởng sẽ có phương thuốc cho điều không thể lấy lại được. Thật kỳ lạ, ý nghĩ có thể làm điều gì đó, chí ít cũng bù đắp phần nào cho một tổn thương vô lý và bất công, lại đủ sức an ủi cô.

Sandra nghỉ lại một khách sạn một sao khiêm tốn ở khu vực gần nhà ga Termini nơi những đoàn người hành hương đến tham quan các địa danh của Thiên Chúa giáo thường lui tới.

David đã nghỉ tại đây khi anh ở Roma. Sandra đã yêu cầu đúng căn phòng của chồng mình và may cho cô, nó còn trống. Để tiến hành cuộc điều tra, cô cần tái hiện quanh mình đúng những điều kiện mà anh đã làm việc.

Nhưng tại sao sau khi phát hiện ra đoạn ghi âm, cô không tới ngay Sở Cảnh sát để trình báo? Không phải vì cô lo đồng nghiệp sẽ bất tín, điều này thì cô chắc chắn. Cảnh sát hẳn sẽ phải ưu tiên giải quyết vì đó là một vụ ám sát chồng của một người trong số họ. Là một tập tục bất thành văn, một kiểu quy tắc danh dự. Ít ra cô cũng có thể mở lời với De Michelis. Cô tiếp tục tự nhắc nhở mình cần thu thập đủ chứng cứ để công việc của ông được thuận lợi. Nhưng lý do thực sự lại ở chỗ khác. Cho dù cô cố tránh đề cập đến nó.

Cô bước ra khỏi bồn tắm và cuộn mình trong một chiếc khăn bông. Nước rơi lã chã, cô bước vào phòng, đặt vali lên giường và bắt đầu dỡ hết đồ cho đến khi tìm thấy thứ cô đặt tận dưới đáy.

Khẩu súng công vụ của cô. Cô kiểm tra ổ đạn và chốt hãm, rồi đặt nó trên tủ đầu giường. Từ lúc đó, cô luôn mang nó bên mình.

Xỏ độc chiếc quần lót, cô bắt đầu sắp xếp những đồ còn lại. Cô bê chiếc tivi nhỏ ra khỏi kệ và đặt lên đó máy thu phát sóng, quyển sổ của David với những địa chỉ lạ lùng và chiếc máy ghi âm. Sandra dùng băng dính dán lên tường năm tấm ảnh cô phóng ra từ chiếc Leica. Tấm đầu tiên là ảnh chụp công trường và cô đã dùng nó. Rồi đến tấm ảnh tối om nhưng cô vẫn quyết định giữ lại. Kế tiếp là tấm hình người đàn ông có vết sẹo trên thái dương. Tấm có chi tiết của bức họa và cuối cùng, bức hình chồng cô tự chụp mình ngực trần và đang vẫy tay trước gương.

Sandra quay về phía phòng tắm. Tấm hình cuối cùng đã được chụp ở chính chỗ đó.

Thoạt nhìn nó giống một trong những cử chỉ trêu chọc điển hình của anh, như khi anh gửi cho cô những tấm hình của một bữa trưa toàn món rắn quay ở Borneo hay những bức ảnh đầy đỉa trong một vùng đầm lầy ở Úc.

Nhưng khác với những tấm ảnh kia, trong tấm hình này David không cười.

Vì vậy, có lẽ điều mà thoạt đầu cô tưởng là lời tạm biệt buồn bã của một hồn ma ẩn chứa một thông điệp khác dành cho cô. Có lẽ Sandra phải tìm kiếm trong căn phòng đó vì David đã giấu thứ gì và muốn cô khám phá ra.

Cô bắt đầu lục soát. Cô di chuyển đồ đạc, tìm kiếm dưới gầm giường và trong tủ quần áo. Cô cẩn thận lần đệm và gối. Cô tháo hộp điện thoại, tivi để xem bên trong. Cô kiểm tra những viên gạch dưới sàn và miếng ốp chân tường. Cuối cùng cô khám xét thật kỹ phòng tắm.

Ngoại trừ những bằng chứng của việc dọn vệ sinh cẩu thả, cô không tìm thấy gì hết.

Đã năm tháng trôi qua, có lẽ thứ gì đó đã bị chuyển dịch hoặc bị bỏ đi. Cô thầm nguyền rủa chính mình lần nữa vì đã chờ đợi quá lâu trước khi kiểm tra những gì có trong túi đồ của David.

Ngồi bệt dưới đất, vẫn chưa mặc quần áo, cô bắt đầu thấy lạnh. Cô kéo tấm ga trải giường đã phai màu quấn vào người và cứ ở yên như vậy, cố ngăn không cho cơn bực tức lấn át lý trí. Đúng lúc đó, điện thoại của cô rung lên.

“Thế nào, cô nghe theo lời khuyên của tôi chứ, sĩ quan Vega?”

Phải mất một lát cô mới nhận ra kẻ mang chất giọng Đức kèm âm sắc cáu kỉnh đó.

“Shalber, tôi đang mong được nói chuyện với ông đây.”

“Hành lý của chồng cô vẫn còn ở kho lưu trữ chứng cứ hay tôi có thể xem qua một chút?”

“Nếu đang tiến hành điều tra, ông hãy gửi đề nghị lên thẩm phán.”

“Cô biết rõ hơn tôi rằng Interpol chỉ có thể sát cánh bên lực lượng vũ trang chính thức của một quốc gia. Tôi không muốn làm đồng nghiệp của cô cảm thấy bất tiện, tôi sẵn lòng tránh khó xử cho cô.”

“Tôi chả có gì phải giấu.” Gã đàn ông đó đủ khả năng chọc tức cô.

“Giờ cô đang ở đâu, Sandra? Tôi có thể gọi cô là Sandra được chứ?”

“Không và đó không phải là việc của ông.”

“Tôi đang ở Milan. Chúng ta có thể đi uống một cốc cà phê hay thứ gì mà cô thích.”

Sandra nhất định không để ông ta biết mình đang ở Roma. “Tại sao không? Ông nghĩ sao về trưa mai? Ít nhất chúng ta phải làm sáng tỏ vấn đề này.”

Shalber thoải mái cười lớn. “Tôi tin rằng chúng ta sẽ có cùng quan điểm.”

“Ông đừng ảo tưởng. Tôi không thích cái cách ông làm.”

“Tôi đoán là cô đã đề nghị một trong số ông sếp của cô tóm tắt thông tin về tôi.”

Sandra im lặng.

“Cô làm tốt lắm. Họ sẽ nói với cô rằng tôi là loại người không dễ dàng từ bỏ đâu.”

Câu nói đó có vẻ như là một lời đe dọa. Cô không thể để mình bị run sợ. “Shalber, ông nói cho tôi biết làm thế nào ông lại vào Interpol?”

“Tôi từng làm cảnh sát ở Vienne. Đội điều tra án mạng, chống khủng bố và ma túy. Gần như việc gì cũng làm. Tôi gây chú ý và Interpol đã gọi tôi.”

“Thế ông phụ trách gì cho họ?”

Shalber ngừng lại tạo hiệu ứng, giọng cợt nhả biến mất. “Tôi phụ trách những kẻ nói dối.”

Sandra lắc đầu thích thú. “Ông biết làm việc đó ư? Đáng lẽ tôi nên đập thẳng cái điện thoại vào mặt ông chứ đằng này lại luôn tò mò muốn nghe ông định nói gì với tôi.”

“Tôi muốn kể cho cô một chuyện.”

“Nếu ông cho rằng nó thực sự cần thiết.”

“Ở Vienne, tôi có một người đồng nghiệp. Chúng tôi đang điều tra về một nhóm buôn lậu người Slav, nhưng anh ta có một tật xấu là không chia sẻ thông tin vì nóng lòng muốn tiến thân. Anh ta xin nghỉ một tuần và nói với tôi là đưa vợ đi du thuyền. Trên thực tế anh ta đã thâm nhập vào hang ổ bọn tội phạm đó nhưng đã bị chúng phát giác. Chúng tra tấn anh ta ba ngày ba đêm, đằng nào thì cũng không ai biết để đến giải cứu, và cuối cùng chúng đã giết anh ta. Nếu anh ta có lòng tin, chắc hẳn bây giờ đã được cứu sống.”

“Một giai thoại hay. Tôi cá là ông kể chuyện đó mỗi khi muốn gây sự chú ý với một cô gái,” cô khẳng định đầy vẻ mỉa mai.

“Cô cứ nghĩ đi, tất cả chúng ta đều cần tới ai đó. Mai tôi sẽ gọi cho cô về vụ đi uống cà phê.”

Cô dập máy. Sandra tự hỏi ông ta nói câu cuối với ý gì đây. Người duy nhất cô cần không còn nữa. Còn David? Anh ấy đã cần ai? Liệu cô có chắc mình là người nhận những manh mối mà anh đã để lại trước khi ra đi mãi mãi?

Khi còn sống, David để cô đứng ngoài cuộc, anh không cho cô biết mình đang gặp nguy hiểm. Nhưng ở Roma anh chỉ có một mình? Trong điện thoại của David không có bất cứ cuộc gọi đến hay đi từ những số lạ. Về vẻ bề ngoài, xem ra anh không liên lạc với ai. Trái lại, có thể anh nhận được sự trợ giúp theo hình thức nào đó?

Sự ngờ vực đó càng trở nên rõ ràng hơn khi ánh mắt cô dừng lại chỗ chiếc máy thu phát sóng. Cô đã tự hỏi David dùng nó để làm gì. Và liệu anh có dùng nó để liên lạc với ai đó?

Cô đứng dậy, tiến lại gần cái kệ. Cô cầm chiếc radio và quan sát nó bằng một cặp mắt khác. Nó bắt sóng ở tần số 81. Có lẽ cô nên để nó bật, có khi ai đó sẽ thử liên lạc với cô.

Cô bật công tắc và tăng âm lượng. Dĩ nhiên cô không mong đợi sẽ nghe thấy gì. Cô đặt nó lại chỗ cái kệ và quay về phía vali để lấy quần áo.

Đúng lúc đó, có tín hiệu.

Đó là giọng nói lạnh lùng và đơn điệu của một người phụ nữ thông báo rằng ở phố Nomentana đang xảy ra một vụ ẩu đả của những tên buôn bán ma túy. Cảnh sát trong vùng được yêu cầu đến xử lý.

Sandra quay lại để quan sát chiếc radio. Nó bắt tần số mà tổng đài của cảnh sát Roma dùng để liên lạc với lực lượng phản ứng nhanh.

Vậy là cô đã hiểu ý nghĩa của cả những địa chỉ trên quyển sổ của David.

« Lùi
Tiến »