Cô xuất trình thẻ ngành đang đeo ở cổ và giơ công lệnh mà De Michelis đã gửi lên trước mặt đội cảnh sát gác trước cửa ngôi biệt thự của Jeremiah Smith. Các nhân viên cảnh sát kiểm tra thông tin cá nhân của cô, nhìn nhau đầy ẩn ý. Sandra có ấn tượng rằng đột nhiên cánh đàn ông lại bắt đầu hứng thú với cô. Và cô cũng biết tại sao. Là đêm vừa qua với Shalber đã xóa đi vẻ u buồn trong cô. Cô chờ đợi quy trình kiểm tra với sự nhẫn nhịn tinh ranh, rồi những nhân viên cũng để cô vào và xin lỗi vì đã để cô phải chờ.
Cô bước dọc theo lối vào nơi ở của Smith. Khu vườn trong tình trạng bị bỏ hoang. Cỏ đã mọc cao tới mức che lấp những bồn hoa lớn bằng đá. Những bức tượng tiên nữ và Vệ nữ nhấp nhô đâu đó, một vài bức thiếu chi. Chúng chào mừng cô với những cử chỉ thiếu hoàn chỉnh nhưng vẫn còn đầy vẻ duyên dáng. Cây thường xuân đã tấn công một đài phun nước, nước tù đọng trong bồn mang màu xanh lợt. Ngôi nhà là một phiến đá nguyên khối nhuốm màu thời gian. Dẫn vào nhà là một cầu thang rộng phía dưới nhưng hẹp dần ở phía trên. Thay vì việc tôn lên mặt tiền, trông nó có vẻ như một cái bệ đỡ.
Sandra bước lên, một vài bậc thang đã bị nứt. Khi cô bước qua ngưỡng cửa, ánh sáng ban ngày bỗng nhiên biến mất, nó bị những bức tường xám của một hành lang dài nuốt chửng. Cảm giác thật lạ lùng. Cứ như thể một lỗ đen hút lấy mọi thứ. Tất cả những gì đi vào không thể trở ra được nữa.
Đội Khoa học hình sự vẫn đang tiến hành thu thập bằng chứng nhưng phần lớn công việc đã được hoàn tất. Những người đồng nghiệp của cô rất chú ý tới việc kiểm tra đồ đạc. Họ lôi các ngăn kéo và để chúng xuống sàn, rồi tỉ mỉ khám xét đồ đạc bên trong. Họ tháo áo sofa, lột vỏ gối và ai đó cũng dùng ống nghe để kiểm tra xem tường có khoảng trống được sử dụng làm chỗ trú ẩn hay không.
Một người đàn ông cao và gầy, mặc bộ quần áo sáng màu, đang chỉ dẫn những nhân viên cảnh sát trong đội chó nghiệp vụ hướng ra phía vườn. Ông ta nhận ra sự có mặt của cô và ra hiệu cho cô chờ. Sandra gật đầu và dừng lại ở ngưỡng cửa. Các cảnh sát cùng chó nghiệp vụ ra khỏi ngôi nhà, những con vật kéo họ về phía khu vườn. Lúc bấy giờ, người đàn ông mới tới chỗ cô.
“Tôi là thanh tra Camusso.” Ông đưa tay ra bắt. Ông mặc bộ vest màu tím với áo sơ mi kẻ cùng tông và thắt cà vạt màu vàng làm điểm nhấn cuối cùng. Quá bảnh chọe.
Sandra không để bộ trang phục lập dị của người đồng nghiệp làm phân tâm, cho dù cô tìm thấy ở nó sự an ủi qua ánh mắt và qua tâm trạng – giữa đống đen ngòm bao quanh họ. “Vega.”
“Tôi biết cô là ai, họ đã thông báo cho tôi. Xin chào mừng.”
“Tôi không muốn làm vướng chân các ông.”
“Cô đừng lo. Ở đây chúng tôi cũng sắp xong rồi. Gánh xiếc sẽ hạ màn vào buổi trưa: tôi cho là cô tới hơi muộn để xem màn trình diễn.”
“Các ông đã có Jeremiah Smith và những bằng chứng cho thấy hắn liên quan đến bốn vụ giết người, vậy các ông còn đang tìm kiếm điều gì?”
“Chúng tôi không biết đâu là sân chơi của hắn. Các cô gái không bị giết tại đây. Hắn cầm tù họ trong một tháng. Không xâm hại tình dục. Hắn trói họ, nhưng không có bất cứ dấu hiệu tra tấn nào trên thi thể. Ba mươi ngày sau hắn cắt cổ họ và chấm hết. Nhưng dù sao hắn cũng cần một góc nhỏ bình lặng nơi hắn có thể thoải mái hành động theo ý muốn. Chúng tôi hy vọng sẽ tìm thấy thứ gì đó dẫn tới nơi cầm tù, nhưng chẳng có gì cả. Còn cô tìm kiếm điều gì?”
“Sếp tôi, thanh tra De Michelis, muốn viết một báo cáo chi tiết về tội phạm giết người hàng loạt. Ông biết đấy, những trường hợp như thế này không phải lúc nào cũng sẵn. Với đội Khoa học hình sự như chúng tôi, đây là một cơ hội tuyệt vời để có thêm kinh nghiệm.”
“Tôi hiểu rồi,” ông ta nói mà không màng đến việc kiểm tra xem cô có nói sự thật hay không.
“Đội chó nghiệp vụ còn ở đây làm gì vậy?”
“Những chú chó tìm xác chết sẽ đi một vòng nữa quanh vườn: khả năng xuất hiện thêm thi thể luôn xảy ra, đây không phải là lần đầu. Trời mưa những ngày qua khiến việc truy tìm sẽ rất khó khăn. Tôi không chắc chúng có thể đánh hơi ra thứ gì đó: đất ẩm và quá nhiều mùi bốc lên. Những con vật sẽ bị say và không có khả năng định hướng.” Ông thanh tra ra hiệu cho một trong những cấp dưới của mình mang tới một tập hồ sơ. “Nó đây, cái này dành cho cô. Trong đó chứa kết quả về trường hợp của Jeremiah Smith. Cô sẽ tìm thấy những bản báo cáo, lý lịch của hung thủ và bốn nạn nhân, dĩ nhiên cả tập ảnh. Nếu cô muốn một bản sao, cô phải gửi đề nghị lên thẩm phán có thẩm quyền. Bởi vậy cô có thể trả lại tôi tập hồ sơ này sau khi nghiên cứu xong.”
“Đồng ý, tôi sẽ không dùng nó lâu dâu,” Sandra trả lời trong lúc đón lấy tập hồ sơ.
“Có vẻ như xong rồi nhỉ? Cô có thể đi đâu tùy ý, tôi nghĩ cô không cần người dẫn đường”
“Tôi sẽ tự đi, cảm ơn ông.”
Ông thanh tra đưa cho cô bao bọc giày và găng tay cao su: “Tốt rồi, vậy chúc cô vui vẻ.”
“Đúng là đi dạo ở chỗ này sẽ làm tâm trạng thêm phấn khởi.”
“Phải rồi, vui như những đứa trẻ chơi trò trốn tìm trong một nghĩa địa vậy.”
Sandra chờ cho Camusso đi khuất, rồi cô lấy điện thoại với ý định chụp ảnh ngôi nhà. Cô mở tập hồ sơ và lướt nhanh bản báo cáo cuối cùng. Nó đề cập tới cách thức họ nhận dạng tên sát nhân hàng loạt. Đọc hồ sơ đó, cô thấy thật khó có thể tin mọi chuyện đã xảy ra như miêu tả.
Cô lại gần căn phòng nơi đội cấp cứu tìm thấy Jeremiah Smith trong tình trạng hấp hối.
Trong phòng khách, những kỹ thuật viên Khoa học hình sự đã hoàn thành công việc của mình được một lúc lâu. Sandra chỉ còn lại một mình. Nhìn ngó xung quanh, cô cố tưởng tượng lại hiện trường. Các nhân viên y tế tới nơi và thấy người đàn ông đang nằm vật dưới sàn. Họ cố hô hấp nhân tạo cho hắn nhưng tình trạng quá trầm trọng. Họ đang chuẩn bị đưa hắn đi, nhưng một người trong số họ – cô bác sĩ trên xe cứu thương – đã nhận ra một vật hiện diện trong căn phòng.
Một chiếc giày trượt patin màu đỏ có móc khóa mạ vàng.
Cô ấy là Monica, là chị gái của một trong những nạn nhân mà tên giết người hàng loạt đã bắt cóc và giết hại trong sáu năm nay. Chiếc giày patin thuộc về em gái song sinh của cô. Chiếc kia được tìm thấy trên chân của xác chết. Monica hiểu rằng cô đang đối mặt với tên giết người. Người y tá nam ở cùng cô biết câu chuyện, giống như mọi người ở bệnh viện. Sandra hiểu một số sự việc diễn biến thế nào, ở đội cảnh sát cũng y hệt như vậy. Những người đồng nghiệp của bạn trở thành một kiểu gia đình thứ hai, vì đó là cách duy nhất để đương đầu với nỗi đau và sự bất công diễn ra hàng ngày trước mắt chúng ta. Từ mối quan hệ đó những quy tắc mới và một loại hiệp ước long trọng được ra đời.
Bởi vậy, lúc đó Monica và đồng nghiệp có thể để mặc cho Jeremiah Smith chết, như hắn đáng bị thế. Hắn ở trong tình trạng vô vọng, chẳng ai có thể kết tội họ vì tắc trách. Nhưng đằng này họ đã quyết định giữ hắn lại trên đời. Thậm chí chính cô ấy đã quyết định cứu mạng hắn.
Sandra chắc chắn rằng mọi chuyện đã tiến triển theo chiều hướng ấy, như những cảnh sát hiện diện lúc đó tại ngôi biệt thự đều biết. Ngay cả khi chẳng ai nói gì về việc đó.
Số phận đã bày ra một trò chơi lạ lùng trong ngôi nhà đó. Sự tình cờ hoàn hảo đến mức cô không thể tưởng tượng ra một động lực nào khác. Người ta không thể sắp xếp một sự việc như thế được, cô tự nhủ. Nhưng có những chi tiết của vụ việc mà cô không thấy thuyết phục.
Hình xăm của Jeremiah Smith.
Trên ngực hắn có ghi dòng chữ Giết tao đi. Trong hồ sơ, gần tấm hình chụp dòng chữ có một bản chứng thực chữ ký xác nhận rằng chính hắn đã viết nó. Cho dù đó là biểu tượng của sự lệch lạc ác-thống dâm, thật lạ lùng khi lời mời đó lại tương ứng với sự lựa chọn mà Monica phải đối mặt.
Sandra chụp một loạt ảnh của căn phòng. Cái ghế tựa của Jeremiah Smith, một cái cốc sữa vỡ vụn trên sàn, cái tivi cổ lỗ sĩ. Khi kết thúc, cô bỗng có cảm giác hội chứng sợ không gian kín đột ngột ập tới. Cho dù đã quen với những hiện trường thảm khốc, cô thấy cái chết có vẻ hữu hình và sỗ sàng hơn trong những đồ vật quen thuộc.
Thật quá sức chịu đựng, cô thấy cần phải ra khỏi đó.
Có những đồ vật gắn kết người chết với thế giới của người sống. Chỉ cần tìm ra chúng và giải phóng chúng.
Một sợi dây buộc tóc, một vòng tay san hô, một cái khăn… Và một chiếc giày patin bốn bánh.
Sandra điểm qua danh sách ngắn về những vật thờ được cảnh sát tìm thấy trong nhà của Jeremiah Smith đã xác nhận mối quan hệ của hắn với các nạn nhân. Thậm chí, người ta có thể khẳng định rằng bốn cô gái bị sát hại, bằng cách này hay cách khác, đã được nhận dạng qua những đồ vật đó.
Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá trong khu vườn của ngôi biệt thự để lấy hơi. Ít phút trước, cô chạy như bay qua trước mặt những người đồng nghiệp và trốn ra ngoài để tránh ánh mắt của họ. Ở đó thật dễ chịu, mặt trời buổi sáng vuốt ve, những tán cây để mặc cho những cơn gió chớp nhoáng bông đùa, tiếng lá xào xạc như thể một tràng cười.
Bốn nạn nhân trong sáu năm, Sandra nhắc lại. Tất cả đều có chung một vết cứa sắc lẹm ở tĩnh mạch cảnh. Một nụ cười được tạo ra bằng con dao cứa cổ.
Em gái của Monica tên là Teresa. Cô ấy hai mươi mốt tuổi và thích trượt patin. Vào một buổi trưa Chủ nhật như thường lệ, cô ấy đã mất tích. Trên thực tế, trượt patin là một cái cớ. Cô ấy thích một anh chàng và muốn gặp anh ta. Ai mà biết được Teresa đã chờ đợi anh ta bao lâu tại đường băng, vì ngày hôm đó anh ta đã không xuất hiện. Có lẽ Jeremiah Smith đã nhắm tới cô ấy đúng thời khắc đó, khi cô một mình tại một chiếc bàn nhỏ trong một quầy giải khát. Hắn đã tiếp cận cô ấy lấy cớ mời uống nước. Đội Khoa học hình sự đã phát hiện ra dấu vết của GHB – thường được biết đến với cái tên Rufis – trong một ly nước cam. Một tháng sau, Jeremiah Smith trả lại thi thể, bỏ nó bên bờ sông với đúng bộ quần áo cô ấy mặc vào hôm mất tích.
Tất cả nhân viên ở cửa hàng bán đồ ăn nhanh đều nhớ chiếc dây buộc tóc bằng lụa màu xanh da trời mà Melania – hai mươi ba tuổi – thường dùng để cột những lọn tóc vàng óng. Bộ đồng phục của nhân viên hầu bàn không được đẹp cho lắm, nhưng cô lại rất quan tâm đến vẻ ngoài khi xuất hiện. Cô đã làm bộ trang phục thêm phần sống động với kiểu buộc tóc rất cổ điển của thập niên năm mươi đó. Buổi trưa hôm bị bắt cóc, cô đang trên đường đến chỗ làm. Lần cuối cùng có người trông thấy cô là khi cô ấy đang đợi xe buýt. Thi thể của cô ấy xuất hiện ba mươi ngày sau tại một bãi đỗ xe. Bị giết và mặc lại quần áo. Nhưng cái dây buộc tóc thì biến mất.
Vanessa, mười bảy tuổi, rất mê tập gym. Cô tới phòng tập mỗi ngày để đạp xe. Cô chưa bao giờ bỏ lỡ buổi tập nào, ngay cả khi không được khỏe. Khi mất tích cô đang bị cảm lạnh. Mẹ cô đã cho một bài rao giảng hòng thuyết phục cô nghỉ tập vào hôm đó. Khi thấy không thể lay chuyển được con gái, bà đã đưa cô một chiếc khăn len để ít ra nó có thể giúp cô ấm áp hơn. Để làm vui lòng bà, Vanessa đã quàng nó. Bà mẹ không thể biết rằng chiếc khăn màu hồng ấy không đủ để bảo vệ con gái khỏi nguy hiểm đang rình rập. Thuốc mê lần này được giấu trong một chiếc chai đựng thực phẩm chức năng bổ sung muối khoáng.
Cristina rất ghét cái vòng tay san hô của cô. Nhưng cô chỉ thổ lộ với chị gái của mình. Chính cô ấy đã để ý thấy sự thiếu vắng của nó trên cổ tay em gái khi nhận xác tại nhà đại thể. Cristina đã tặng nó cho anh người yêu và cả cô cũng đeo một cái giống hệt. Cả hai người đều hai mươi tám tuổi và đang lên kế hoạch cưới xin. Có thể vì thế mà cô hơi căng thẳng. Một đống thứ phải chuẩn bị trong khi thời gian không còn nhiều, vậy là cô đã tìm đến phương thức nhanh gọn để giải tỏa căng thẳng trong một thời gian. Uống rượu. Bắt đầu vào buổi sáng và cứ như vậy cho tới tối, mỗi lần chỉ một chút, không bao giờ say xỉn thực sự. Chẳng ai biết điều đó lại đang trở thành một vấn đề. Nhưng Jeremiah Smith thì đã để ý. Hắn chỉ cần theo cô ấy tới một vài quán bar là hiểu rằng ra tay với cô dễ dàng hơn rất nhiều so với những người khác.
Cristina là nạn nhân cuối cùng của tên giết người hàng loạt.
Những tấm chân dung đó là kết quả từ lời chứng của họ hàng, bạn bè và người yêu. Mỗi người lại thêm vào một chi tiết riêng tư, tô màu cho bản báo cáo sự việc lạnh lùng. Để những cô gái đó hiện lên một cách chân thực.
Con người, không phải đồ vật, Sandra tự nhủ. Và đồ vật giống như con người. Bởi vì một sợi dây buộc tóc, một cái vòng tay san hô, một cái khăn và một chiếc giày patin bốn bánh đã thay thế cho kẻ đã biến mất khỏi tâm trí của những người yêu quý họ.
Nhưng khi đọc những tiểu sử đó cô thấy xuất hiện một dữ liệu mâu thuẫn. Bốn cô gái đều không khờ khạo. Họ có gia đình, bè bạn, những nguyên tắc ứng xử, hình mẫu để noi theo. Thế mà họ lại để cho gã đàn ông vô nghĩa như Jeremiah Smith tiếp cận. Một kẻ tuổi ngũ tuần, chắc chắn không bảnh bao, lại có thể mời họ uống và chi phối họ. Tại sao họ lại chấp nhận sự quan tâm của hắn? Hắn hành động giữa ban ngày ban mặt và chiếm được lòng tin của họ. Hắn đã làm thế nào chứ?
Sandra tin rằng câu trả lời không nằm ở những vật thờ kia. Cô đóng tập hồ sơ, ngẩng đầu lên và để cơn gió nhẹ mơn man. Cả cô trong một thời gian dài đã nhận dạng David qua một đồ vật.
Cái cà vạt kinh khủng màu xanh như da thằn lằn.
Cô mỉm cười khi nghĩ lại. Nó còn xấu hơn rất nhiều so với cái màu vàng của ông thanh tra vừa tiếp cô khi nãy. David không bao giờ ăn mặc lịch sự, anh thấy phiền phức khi phải đóng bộ như một anh chàng đỏm dáng.
“Anh nên may một bộ áo đuôi tôm,” cô ghẹo anh. “Tất cả những vũ công tip-tap đều có một bộ, Fred.” Vì thế, anh chỉ có đúng cái cà vạt đó. Khi những nhân viên nhà tang lễ hỏi cô bộ quần áo để mặc cho anh trong quan tài, cô đã hết sức bàng hoàng. Khi hai mươi chín tuổi cô chưa bao giờ hình dung tới việc mình phải đưa ra một quyết định như vậy. Cô phải lựa chọn đồ gì để đại diện cho David. Cô bắt đầu xới tung đống quần áo của anh trong vô vọng. Cô đã chọn một chiếc áo khoác safari, một chiếc sơ mi màu xanh da trời, quần kaki và giày thể thao. Đó là hình ảnh mọi người thường nhớ về anh. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó cô nhận ra chiếc cà vạt màu xanh da thằn lằn đã biến mất. Cô không tài nào tìm thấy nó ở bất cứ đâu nhưng cô không chịu đầu hàng. Cô đã lục tung cả căn nhà, nó như một kiểu ám ảnh. Xem ra khá điên khùng nhưng cô đã đánh mất David và cô không thể chịu nổi ý nghĩ phải từ bỏ thứ gì khác nữa. Cho dù là cái cà vạt kinh tởm màu xanh da thằn lằn.
Rồi bỗng một hôm cô nhớ ra chính xác nó ở đâu. Khi không còn nghĩ đến nó thì cô chợt nhớ ra. Làm sao cô lại quên được nhỉ?
Chiếc cà vạt là bằng chứng hiện hữu duy nhất về cái lần mà cô đã nói dối chồng.
Cách nhà Jeremiah Smith vài bước chân, Sandra nghĩ rằng hơi ấm của mặt trời và sự vuốt ve của gió thật không xứng đáng. Cô mở đôi mắt đang lim dim và thấy thấp thoáng trên cao ánh nhìn của một thiên thần bằng đá. Với vẻ im lặng bất động, bức tượng nhắc cô nhớ mình có điều cần được tha thứ. Và rằng thời gian luôn cho ta cơ hội để sửa chữa những sai lầm.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tay súng bắn cô ở nhà thờ Thánh Raimondo di Peñafort giết chết cô? Cô sẽ ra đi mang theo gánh nặng tâm lý đó. Món đồ nào sẽ làm gia đình và bạn bè tưởng nhớ đến cô? Cho dù đó là bất cứ thứ gì thì cũng sẽ giấu họ một sự thật: cô không xứng đáng với tình yêu của David, vì cô đã không chung thủy.
Những cô gái bị Jeremiah Smith bắt cóc cảm thấy được an toàn, cô tự nhủ. Cũng giống như mình trước khi bước vào nhà thờ ấy. Đó chính là lý do tại sao họ chết. Hắn có thể giết họ nhờ vào mong muốn được sống của họ và họ không thể biết khi nào chuyện đó sẽ ập tới với mình.
Phía sau thiên thần bằng đá, Sandra ngó thấy các đồng nghiệp đang cùng chó nghiệp vụ cẩn trọng kiểm tra một phần khu vườn. Đúng như những gì Camusso đã nói: Những con vật có vẻ mất phương hướng vì những mùi bốc lên từ mặt đất. Ít phút trước ông thanh tra đã cho cô vào tiến hành một nghiên cứu thông thường, thêm một sự cẩn trọng để không bỏ sót bất cứ thứ gì chưa được khám phá: “Khả năng xuất hiện thêm thi thể luôn xảy ra, đây không phải là lần đầu,” ông đã nói vậy. Nhưng giờ cô có khả năng phán đoán khi nào một người đồng nghiệp cố tìm cách đánh lạc hướng mình. Đó là thái độ cẩn trọng mà cảnh sát thường vận dụng khi họ sợ mắc sơ suất phòng trường hợp nó tấn công trở lại họ.
Đúng lúc đó, thanh tra Camusso tới phía sau cô. “Mọi việc ổn cả chứ?” ông hỏi. “Lúc nãy tôi thấy cô lao như bay ra khỏi ngôi biệt thự và…”
“Tôi cần một chút không khí,” Sandra ngắt lời ông ta.
“Cô đã phát hiện ra điều gì thú vị ư? Tôi không muốn cô quay lại chỗ ông sếp mà không có gì trong tay.”
Rõ ràng rằng ông chỉ xã giao với cô. Nhưng Sandra muốn tranh thủ cơ hội. “Cũng có một thứ. Và nó hơi lạ lùng. Có lẽ ông có thể giúp tôi hiểu thêm.”
Ông thanh tra nhìn cô trân trân, ngạc nhiên. “Cô cứ nói.”
Sandra để ý thấy vẻ lo lắng hiện lên trong ánh mắt của ông ta. Cô mở tập hồ sơ và chỉ cho ông tiểu sử của bốn nạn nhân của Jeremiah Smith. “Tôi nhận thấy tên sát nhân cứ mười tám tháng lại ra tay một lần. Vì khi các ông tìm thấy hắn cũng gần ngần đó thời gian đã trôi qua và các ông cũng chắc rằng hắn đưa các cô gái tới một chỗ, tôi tự hỏi liệu có khi nào hắn đã chuẩn bị ra tay trở lại hay không.” Cô tỏ vẻ nghiêm túc: “Như ông biết rõ rồi đấy, trong trường hợp giết người hàng loạt, những khoảng thời gian ngưng nghỉ là rất quan trọng. Nếu mỗi thời kỳ được chia thành ba giai đoạn: thai nghén ý tưởng, lên kế hoạch và hành động, thì theo tôi khi Jeremiah Smith bị ốm ắt hẳn hắn phải đang ở giai đoạn thứ ba.”
Ông thanh tra không bình luận gì.
Sandra tiếp tục công kích: “Thế nên tôi tự hỏi liệu có phải ở đâu đó một tù nhân đang chờ đợi sự ứng cứu của chúng ta.”
Cô cố tình để câu nói cuối cùng lắng xuống tạo lợi thế cho Camusso, vẻ mặt ông quả nhiên tối sầm lại.
“Có khả năng,” ông thanh tra đáp một cách khó nhọc.
Sandra hiểu ra rằng không chỉ mình cô đặt giả thuyết như vậy. “Một cô gái khác đã mất tích?”
Camusso sững người lại. “Cô biết mọi việc thế nào mà, sĩ quan Vega. Những thông tin mật bị rò rỉ sẽ có nguy cơ làm sai lệch kết quả điều tra.”
“Ông sợ gì cơ? Áp lực của báo chí? Công luận? Hay cấp trên của ông?”
Ông thanh tra trì hoãn thời gian trả lời. Nhận ra rằng cô không dễ dàng từ bỏ con mồi, cuối cùng ông đành thú thực: “Một nữ sinh viên kiến trúc đã bị mất tích gần một tháng trước. Lúc đầu có giả thuyết về việc ra đi có chủ đích.”
“Ôi Chúa ơi.” Sandra không tin nổi mình đã đoán trúng.
“Đúng như cô nói. Thời gian trùng khớp. Nhưng không có bằng chứng, chỉ là nghi ngờ thôi. Cô cứ thử hình dung mọi chuyện sẽ rắc rối cỡ nào nếu người ta biết chúng tôi đã đánh giá thấp tình hình cho đến khi Jeremiah Smith lộ diện.”
Sandra không muốn trách móc đồng nghiệp. Đôi khi cảnh sát phải hành động dưới áp lực và phạm phải những sai lầm. Chỉ là với họ những sai lầm đó không được tha thứ. Cũng ổn thôi. Vì người ta thường trông chờ những câu trả lời chắc chắn, một nền tảng vững chắc để thực thi công lý.
“Chúng tôi đang tìm kiếm cô ấy,” Camusso liền nói.
Và các ông không đơn độc, Sandra nghĩ cuối cùng cô cũng hiểu được vai trò của những linh mục ân giải trong câu chuyện đó.
Bức tượng thiên thần bằng đá tỏa bóng xuống ông thanh tra.
“Cô sinh viên đó tên là gì?”
“Lara.”