Cửa nhà mở và đang va đập. Không phải là một dấu hiệu tốt.
Anh đi găng tay cao su và đẩy cánh cửa. Lũ mèo của Zini chạy tới để đón một vị khách mới. Marcus hiểu vì sao ông cảnh sát mù lại chọn chính những con vật này để bầu bạn.
Chúng là những động vật duy nhất có thể sống cùng ông trong bóng tối.
Anh chặn trận cuồng phong lại phía sau. Sau tiếng ầm ĩ, anh ngóng chờ sự yên lặng. Nhưng anh lại nghe thấy một âm thanh điện tử, chói tai và ngắt quãng gần đâu đây.
Anh dấn bước, lần theo nó. Chỉ sau mấy bước chân, anh thấy thấp thoáng một chiếc điện thoại không dây đang được đặt trên chân đế của nó gần tủ lạnh. Tín hiệu phát ra từ thiết bị đó. Nó đang báo sắp hết pin.
Chính là chiếc điện thoại đổ chuông liên tục khi anh gọi số của Zini từ nhà của Federico Noni. Nhưng không phải vì những hồi chuông liên tục mà nó hết pin. Ai đó đã cắt điện.
Vì sao Figaro phải tắt nguồn sáng ở nhà của một người mù cơ chứ?
“Zini!” Marcus gọi. Nhưng không thấy tiếng trả lời.
Vậy là anh tiến vào hành lang dẫn tới các căn phòng khác. Anh buộc phải dùng đèn pin để định hướng. Vừa mới bật đèn lên, anh trông thấy một vài đồ đạc đang chắn ngang lối đi như thể chúng bị xô đẩy trong một cuộc trốn chạy.
Đã có một cuộc rượt đuổi?
Anh cố tái dựng vụ việc. Sự mù lòa lại làm Pietro Zini sáng suốt hơn. Ông cảnh sát đã hiểu ra. Chính bức email nặc danh đã giúp ông đi đúng hướng, có lẽ nó đánh thức một mối ngờ vực đã lâu.
Hắn ta không giống anh.
Xác chết ở biệt thự Glori đã cho ông lời xác nhận. Vì thế ông đã gọi điện cho Federico Noni, có lẽ họ đã to tiếng và ông cảnh sát đe dọa sẽ tố cáo hắn.
Nhưng tại sao ông ta không làm việc đó, mà cho hắn thời gian tới đây để giết mình?
Trong ngôi nhà đó, Zini đã cố trốn chạy, nhưng rõ ràng Federico – khỏe hơn vì từng là vận động viên và trên hết là sáng mắt – đã không để ông thoát.
Marcus biết chắc chắn ở đây có người đã chết.
Theo sau lũ mèo, anh tiến về phía phòng làm việc. Đang định bước qua ngưỡng cửa, anh bỗng nhận thấy lũ mèo phải nhảy lên để vào được bên trong. Anh chiếu đèn pin và thấy thứ gì đó lấp lánh cách sàn nhà vài centimet.
Sợi dây nilon được căng ngang và chỉ có lũ mèo phát hiện ra nó trong bóng tối.
Anh không biết lý giải thế nào về chướng ngại vật đó. Đành chỉ bước qua nó và vào phòng.
Gió lồng lộn bên ngoài, tìm kiếm một khe hở để thâm nhập. Ánh đèn pin quét qua căn phòng khiến những cái bóng lùi bước và trốn chạy bên dưới đống đồ đạc. Trừ một thứ.
Nhưng nó không phải là một cái bóng. Là một người đàn ông nằm sõng soài dưới mặt đất với một cái kéo trong tay, cái khác đang cắm vào cổ. Một bên má ngập trong một vũng máu thâm sì. Marcus cúi xuống chỗ Federico Noni đang trừng trừng nhìn anh bằng cặp mắt vô hồn, miệng nhăn nhó. Đột nhiên anh hiểu được chuyện gì đã thực sự xảy ra trong những bức tường đó.
Zini – một người đàn ông của công lý – đã lựa chọn việc báo thù.
Chính ông lão mù đã nài nỉ Marcus gặp cô cảnh sát. Thế là, trong lúc họ ở bảo tàng linh hồn của Luyện ngục, ông đã tranh thủ thực hiện kế hoạch. Ông gọi cho Federico Noni, nói với hắn là mình biết sự thật. Nhưng, thực ra đó chỉ là một lời mời gọi. Và hắn đã sập bẫy.
Trong lúc chờ hắn tới, ông đã chuẩn bị các chướng ngại vật và sợi dây nilon. Ông cúp điện để san bằng thế bất lợi. Chẳng ai có thể trông thấy ai.
Ông cảnh sát đã hành động như một con mèo. Và Federico là con chuột cần bắt.
Zini to lớn hơn và thông thuộc hơn với bóng tối. Ông biết rõ không gian, biết di chuyển thế nào. Cuối cùng, ông đã giành được phần thắng. Sau khi để hắn bị vấp, ông đã dùng kéo đâm hắn. Đúng là một đòn trả miếng.
Một cuộc hành quyết.
Marcus nán lại một chút để quan sát ánh mắt thôi miên của xác chết. Anh đã phạm phải một sai lầm khác. Thêm một lần nữa, chính anh lại là người cung cấp mảnh ghép còn thiếu cho một vụ báo oán.
Anh quay người để bước ra nhưng chợt thấy lũ mèo đang tụ tập trước một cái cửa sổ sát mặt đất trồng ra vườn rau nhỏ.
Có cái gì đó ở ngoài kia.
Anh mở toang lối ra và gió ồ ạt lao vào phòng. Những con vật đến tụ lại xung quanh chiếc ghế võng nơi Pietro Zini đang nằm, như lần đầu anh gặp ông ấy.
Marcus chiếu đèn vào đôi mắt vô cảm của ông. Ông không đeo cặp kính tối màu và khuôn mặt mang vẻ cam chịu. Một tay đặt trên bụng, trong lòng bàn tay là khẩu súng ông đã dùng để bắn vào vòm họng mình.
Lẽ ra anh phải giận Zini. Xét cho cùng, ông ta đã lợi dụng anh và trên hết đã làm anh đi chệch hướng.
Cậu thanh niên Federico Noni đó đã phải chịu đựng quá nhiều. Nhiều năm trước, cậu ta đã mất chức năng vận động của đôi chân, chuyện lại xảy ra với đúng người là vận động viên như cậu ấy. Nếu bị mù lòa vào tuổi của tôi, anh còn có thể chấp nhận được. Rồi đến vụ cô em gái bị giết hại dã man ngay trước mặt cậu ta. Liệu anh có thể hiểu được dù chỉ là ý tưởng về một chuyện như thế này không? Nghĩ mà xem, cậu ta đã thấy mình bất lực ra sao. Ai biết được cậu ta đã cảm thấy có lỗi như thế nào về chuyện này, dù cho cậu ta không làm điều gì sai trái.
Ông cảnh sát lẽ ra có thể tố cáo Federico Noni, phanh phui sự thật và giải phóng cho một kẻ vô tội đang bị giam ở Regina Coeli. Nhưng Zini tin rằng khi họ bắt hắn, Nicola Costa đang chuẩn bị một bước nhảy vọt. Hắn không chỉ là một kẻ mắc chứng nghiện nói dối mà còn là một gã tâm thần nguy hiểm. Việc hắn được mọi người chú ý tới sau khi bị bắt đã trấn an bản năng của hắn. Nhưng rốt cuộc đó chỉ là một liều thuốc giảm đau. Trong con người hắn tồn tại nhiều nhân cách. Nhân cách ái kỷ sẽ không thể chế ngự mãi mãi bản năng khát máu.
Hơn nữa, với Zini đó cũng là vấn đề về thể diện. Federico Noni đã chơi xỏ ông, vạch trần một điểm yếu của ông. Vì mình sắp mù lòa, ông cảnh sát thấy có thiện cảm với gã thanh niên đó. Chính là sự cảm thông đã lừa gạt ông. Trong khi nguyên tắc đầu tiên của mọi cảnh sát là không bao giờ được tin tưởng bất kỳ ai.
Không chỉ có vậy, Federico đã phạm tội lỗi ghê tởm nhất: Giết em gái của chính mình. Sát hại người thân thì nghĩa là sao? Gã thanh niên đó không có khả năng kiềm chế trước bất cứ thứ gì. Vì lẽ đó, theo luật của Zini, hắn đáng chết.
Marcus đóng chiếc cửa sổ sát mặt đất như khép lại màn kịch của một vở trình diễn. Trong phòng làm việc, anh nhận ra ngay chiếc máy tính với màn hình chữ nổi. Dù không có điện nhưng nó vẫn chạy. Nó hoạt động nhờ bộ lưu điện dự phòng.
Đó là một dấu hiệu.
Những chiếc loa gắn với phần mềm tổng hợp âm thanh đã được dùng vào chiều hôm đó để nghe nội dung của bức email nặc danh mà Pietro Zini mới nhận được vài ngày trước. Nhưng Marcus chắc chắn rằng tin nhắn còn nữa và ông cảnh sát đã dừng máy trước khi nó đọc phần còn lại.
Vì thế, sau khi tìm ra nút ấn chính xác, Marcus khởi động lại thiết bị. Giọng nói điện tử lạnh lùng và vô hồn đọc chầm chậm những từ ngữ bí ẩn mà giờ anh đã có thể giải mã.
“h-ắ-n-t-a-kh-ông-gi-ống-a-nh…h-ãy-t-ìm-tr-ong-kh-u-v-ườn-c-ủa-b-iệt-th-ự-G-lo-ri.”
Đây là phần anh đã biết. Và, như dự đoán, còn phần phía sau.
“g-ã-th-anh-n-iên-đ-ã-l-ừa-ô-ng… ô-ng-s-ẽ-s-ớm-c-ó-kh-ách.”
Mẩu tin nhắn thứ hai ám chỉ trực tiếp tới Federico Noni và gián tiếp tới Marcus, báo trước cho Zini biết chuyến viếng thăm của anh.
Nhưng đoạn cuối cùng trong chuỗi âm thanh điện tử mới làm anh sửng sốt.
“ch-uyện-đ-ã-x-ảy-r-a… s-ẽ-c-òn-x-ảy-r-a-n-ữa… c.g.925-31-073”
Bởi lời tiên tri nó vừa thông báo – chuyện đã xảy ra sẽ còn xảy ra nữa – vì mật mã ám chỉ tới một trường hợp bất công khác – 925-31-073 – nhưng trên hết là vì hai con chữ đứng trước dãy số.
Culpa gravis.
Giờ Marcus đã hiểu – Có một nơi mà ở đó thế giới ánh sáng tiếp xúc với thế giới bóng tối. Và ở đó, xảy ra mọi việc: trong vùng đất nhá nhem mọi thứ tan loãng ra, lẫn lộn, mơ hồ. Chúng tôi là những người canh gác có nhiệm vụ bảo vệ biên giới đó. Nhưng thi thoảng cũng có thứ lọt được qua… Tôi phải tống khứ nó trở lại bóng tối.
Người giúp các nạn nhân kết nối với những tên đao phủ là một linh mục ân giải giống như anh.