Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2868 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba ngày trước
3 giờ 27 phút

Xác chết bắt đầu la hét.

Chỉ khi phổi trống rỗng và buộc phải lấy hơi, anh mới nhận ra mình đã thoát khỏi giấc mơ. Devok đã bị giết, vẫn giấc mơ đó. Không biết bao nhiêu lần anh sẽ phải chứng kiến cái chết của ông ấy nữa? Ký ức xa xôi nhất mà anh có là một chuỗi những cái chết, nó lặp đi lặp lại mỗi khi anh nhắm mắt ngủ.

Marcus luồn tay xuống dưới gối để kiếm cây bút. Khi tìm được nó, anh viết lên bức tường sát giường: Ba phát súng.

Một cơn nôn trớ cay đắng khác từ quá khứ. Nhưng yếu tố đó làm thay đổi nhiều thứ. Như đêm hôm trước, khi anh tỉnh lại với chi tiết về những mảnh kính vỡ, đó là cảm nhận âm thanh. Nhưng anh tin rằng lần này điều đó thực sự quan trọng.

Anh đã nghe thấy ba tiếng nổ rõ ràng. Cho đến tận lúc đó, anh vẫn thường chỉ đếm được hai phát súng. Một cho anh, một cho Devok. Nhưng trong phiên bản gần nhất của giấc mơ có thêm tiếng súng thứ ba.

Có thể nó là một trò đùa của tiềm thức cố ý làm thay đổi hiện trường của khách sạn ở Praha. Đôi khi nó thêm thắt những tiếng động hay những đồ vật tưởng như thật nhưng lại chẳng có liên quan gì, như một cái máy nghe nhạc tự động hay một đoạn funky. Marcus không thể kiểm soát nổi những điều kỳ quặc đó.

Nhưng lần này cứ như thể anh luôn biết về nó.

Chi tiết về phát sáng thứ ba bổ sung vào những mảnh ghép của hiện trường. Anh chắc chắn rằng cả chi tiết này cũng hữu ích để tái hiện lại sự việc đã xảy ra như thế nào và trên hết để thấy lại khuôn mặt gã đàn ông đã giết chết thầy anh và khiến anh phải quên đi chính bản thân mình.

Ba phát súng.

Chỉ vài giờ trước đó, Marcus lần nữa phải đối mặt với sự đe dọa từ súng. Nhưng tình huống đó khác. Anh không thấy sợ. Người phụ nữ ở nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi sẽ bóp cò, anh chắc chắn vậy. Nhưng không có sự thù hận trong mắt cô ta, hay chăng đó là sự thất vọng. Chỉ pha cúp điện tạm thời đó mới cứu anh khỏi sự cương quyết của cô ta. Đáng lẽ lúc đó anh có thể tẩu thoát. Nhưng anh đã nán lại nói cho cô ta biết mình là ai.

Tôi là một thầy tu.

Sao anh phải làm vậy? Vì sao anh thấy cần phải nói điều đó ra? Anh đã muốn cho cô ta thứ gì đó, một kiểu an ủi cho tất cả những đau khổ mà cô ta đang phải trải qua. Danh tính là bí mật lớn nhất của anh, anh sẽ phải bảo vệ nó bằng tính mạng của chính mình. Thế giới sẽ không hiểu. Đó là câu kinh mà Clemente nhắc đi nhắc lại với anh ngay từ ngày đầu tiên. Và anh đã vi phạm quy tắc đó. Lại còn trước một người xa lạ. Người phụ nữ đó dù là ai cũng có động cơ giết anh vì cô ta tin rằng anh chính là kẻ sát hại chồng mình. Dẫu vậy, Marcus không thể xem cô ta là kẻ thù.

Cô ta là ai vậy? Bằng cách nào mà cô ta và chồng lại có liên quan đến cuộc sống trước đây của anh? Và liệu cô ta có câu trả lời cho quá khứ của anh?

Có lẽ mình phải đi tìm cô ta, anh tự nhủ. Có lẽ mình phải nói chuyện với cô ta.

Nhưng việc đó khá mạo hiểm. Vả lại, anh không biết gì khác về cô ta.

Anh sẽ không nói gì với Clemente. Anh biết chắc cậu ấy sẽ không tán thành quyết định bốc đồng này. Cả hai đang phục tùng một lời tuyên thệ thiêng liêng, nhưng theo những cách khác nhau. Cậu bạn trẻ tuổi của anh là một thầy tu trung thành và tận tụy, trong khi trong tâm hồn anh lại quay cuồng những ý nghĩ mà chính anh cũng không tài nào hiểu nổi.

Anh nhìn đồng hồ. Cậu ấy đã để lại tin nhắn trong hộp thư thoại như mọi khi. Họ phải gặp nhau trước bình minh. Ít giờ trước đó, cảnh sát đã lục soát biệt thự của Jeremiah Smith.

Giờ đến lượt họ viếng thăm ngôi nhà của hắn.

Con đường uốn lượn giữa những quả đồi phía tây của Roma. Cách đó ít cây số là đường bờ sông của thị trấn Fiumicino với cửa sông cuồn cuộn của dòng Tevere. Chiếc Fiat Panda cũ kỹ ì ạch leo dốc, những ngọn đèn pha yếu ớt chỉ đủ chiếu sáng phần đường xe đi. Ở xung quanh, làng quê đã đắt đầu thức giấc báo trước buổi bình minh.

Clemente cầm lái, cậu ta nhoài cả người trên hộp số để nhìn đường cho rõ hơn và thường xuyên phải sang số cùng cục. Từ lúc lên xe ở chỗ cầu Milvio, Marcus đã tóm tắt lại cho cậu ấy những gì đã xảy ra đêm hôm trước ở nhà của Guido Altieri. Thế nhưng cậu bạn anh lại bận tâm hơn về những tin tức thời sự xuất hiện trên tivi. Không ai nói đến sự xuất hiện của một người thứ ba tại hiện trường vụ ông luật sư nổi tiếng bị con trai ruột sát hại. Điều này an ủi cậu ấy: Cho đến giờ bí mật của họ vẫn được bảo vệ.

Tất nhiên Marcus không nhắc gì tới sự việc xảy ra sau đó, đoạn người phụ nữ có vũ khí ở nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi. Thay vào đó, anh cập nhật thêm thông tin trong những giờ vừa qua có liên quan gì đến vụ mất tích của cô gái trẻ Lara.

“Jeremiah Smith không bị nhồi máu cơ tim. Hắn bị đầu độc.”

“Xét nghiệm về độc tố không cho thấy sự hiện diện của những chất khả nghi trong máu của hắn,” Clemente phản pháo.

“Dù thế nào, tôi vẫn cho là nó xảy ra như vậy. Không có lời giải thích nào khác.”

“Vậy thì hẳn ai đó đã thực hiện theo đúng hình xăm trên ngực hắn.”

Giết tao đi, Marcus nghĩ. Ai đó đang hành động trong bóng tối, tạo cơ hội cho Monica, chị gái nạn nhân của Jeremiah Smith, và cả Raffaele Altieri trả thù nỗi mất mát kinh hoàng mà họ đã phải chịu đựng. “Khi công lý bất lực, chỉ còn một lựa chọn: tha thứ hoặc báo thù.”

“Ăn miếng trả miếng,” Clemente bổ sung.

“Phải, nhưng có cả thứ khác.” Marcus ngưng lại, tìm cách cụ thể hóa ý tưởng nảy sinh trong đầu anh từ tối hôm trước. “Ai đó chờ đợi chúng ta can thiệp. Cậu nhớ quyển Kinh Thánh với cái kẹp sách bằng satin đỏ mà tôi tìm thấy ở nhà của Lara chứ?”

"Trang sách có bức thư của Thánh Paolo gửi cho giáo dân Thessalonica: Ngày của Chúa sẽ đến như tên trộm viếng thăm trong đêm."

“Tôi nhắc lại với cậu. Ai đó biết về chúng ta, Clemente,” anh khẳng định như đinh đóng cột. “Thử nghĩ xem. Hắn đã gửi cho Raffaele một lá thư nặc danh, còn cho chúng ta một quyển Kinh Thánh. Một thông điệp dành riêng cho những người theo đạo. Hắn kéo tôi vào là có mục đích. Nếu không, rất khó giải thích tại sao Raffaele lại bị gọi tới nhà của Lara. Cuối cùng, chính tôi là người dẫn cậu ta tìm ra sự thật về ông bố. Nếu luật sư Altieri bị giết thì là lỗi của tôi.”

Clemente quay lại nhìn Marcus trong giây lát. “Ai có thể sắp xếp tất cả chuyện này?”

“Tôi không biết. Nhưng hắn đang đưa các nạn nhân tiếp cận với những tên hung thủ và cùng lúc đó muốn kéo chúng ta vào cuộc.”

Clemente biết đó không phải là một giả thuyết đơn giản, vì vậy cậu im lặng. Tới lúc đó, chuyến viếng thăm căn biệt thự của Jeremiah Smith bỗng trở nên đặc biệt quan trọng. Họ chắc chắn sẽ tìm thấy một dấu hiệu dẫn họ tới tầng tiếp theo của mê cung. Tất cả chỉ với hy vọng có thể cứu sống Lara. Không có mục tiêu đó, họ sẽ thiếu động lực. Và tác giả của trò bí ẩn ấy biết rõ điều đó, vì thế hắn dùng tính mạng của cô sinh viên trẻ tuổi để treo thưởng.

Có một đội tuần tra dừng trước cổng. Nhưng ngôi biệt thự quá rộng để có thể giám sát được hết. Clemente đỗ chiếc Panda ở một con đường nhỏ cách đó một cây số. Rồi họ xuống xe, đi bộ, phó thác vào sự che chở của đêm tối.

“Chúng ta phải khẩn trương, sau hai giờ nữa cảnh sát Khoa học hình sự sẽ quay lại để tiếp tục thu thập dấu vết,” Clemente cảnh báo trong lúc rảo bước trên nền đất gồ ghề.

Họ đột nhập vào ngôi biệt thự qua một cửa sổ hậu sau khi gỡ niêm phong. Họ mang theo cả những niêm phong giả và sẽ dán lại chúng khi rời đi. Chẳng ai sẽ nghi ngờ có người đột nhập. Họ đi bao bọc giày và đeo găng tay cao su. Rồi họ bật cây đèn pin mang theo, dùng lòng bàn tay che đi một phần luồng sáng đủ để thấy đường mà không bị bên ngoài phát hiện.

Ngôi nhà được thiết kế theo trường phái Tân nghệ thuật nhưng có vài chỉnh sửa mang hơi thở hiện đại. Họ bước vào một phòng làm việc với một cái bàn bằng gỗ gụ và một giá sách rất lớn. Đồ nội thất cho thấy một quá khứ dư dả. Jeremiah lớn lên trong một gia đình tư sản, cha mẹ hắn đủ khả năng dựng nên một cơ ngơi tương đối nhờ vào nghề buôn bán vải. Tuy nhiên do quá mải miết với công việc kinh doanh, họ không có thêm đứa con nào khác. Có lẽ họ quá tin tưởng vào cậu con trai sẽ tiếp tục phát triển công ty và thương hiệu danh tiếng Smith. Nhưng hẳn họ đã sớm nhận ra người thừa kế duy nhất không đủ năng lực để duy trì công sức của họ cũng như làm họ tự hào.

Marcus soi đèn pin vào một loạt những khung ảnh đặt ngay ngắn trên một chiếc bàn gỗ sồi. Lịch sử gia đình hiện lên dày đặc trong những bức hình đã úa màu thời gian. Một chuyến picnic trên một thảm cỏ, cậu Jeremiah nhỏ tuổi ngồi trong lòng mẹ còn ông bố đang vòng tay che chở cho hai mẹ con. Trên sân tennis tại biệt thự, họ đang cầm vợt gỗ trong bộ đồng phục trắng tinh. Trong một ngày Noel xa lắc, diện đồ đỏ, họ tạo dáng trước một cây thông được trang hoàng.

Bất động chờ đợi chế độ tự chụp hình hoàn thành nhiệm vụ của nó, lúc nào cũng là một bộ ba hoàn hảo, gia đình Smith như thể những hồn ma từ một thời đại khác.

Nhưng đến một thời điểm, những tấm hình mất đi một nhân vật chính: cậu thiếu niên Jeremiah và bà mẹ mang nụ cười buồn bã do hoàn cảnh, người chủ gia đình đã bỏ lại họ sau một thời gian lâm bệnh ngắn ngủi, và họ tiếp tục truyền thống đó để lưu giữ một ký ức, hay đúng hơn là một phương thuốc để xua đuổi bóng ma của cái chết.

Có một bức ảnh đặc biệt thu hút sự chú ý của Marcus do cách lựa chọn chụp hình với người đã khuất hơi rùng rợn. Mẹ và con trai mỗi người đứng một bên cái lò sưởi lớn bằng đá sa thạch, phía trên nhô lên một bức tranh sơn dầu vẽ hình ông bố với thái độ nghiêm nghị.

“Họ không tìm thấy mối liên hệ gì giữa Jeremiah Smith và Lara.” Clemente ở phía sau anh lên tiếng.

Trong căn phòng hiện rõ dấu vết khám xét của cảnh sát. Những vật dụng bị xê dịch, các đồ đạc bị lục lọi.

“Nhưng họ vẫn chưa biết chính hắn là kẻ bắt cóc cô ấy. Họ sẽ không đi tìm cô ấy.”

“Thôi đi.” Giọng của Clemente đột nhiên đanh lại. Marcus ngạc nhiên, đó không phải phong cách của cậu ấy.

“Thật khó tin khi anh vẫn còn chưa hiểu. Anh đâu phải một tay thám tử trời ơi đất hỡi, anh cũng sẽ không cho phép mình như thế. Anh đã được huấn luyện một cách tốt nhất để đương đầu với tất cả chuyện này. Anh muốn tôi nói sự thật ư? Có thể cuối cùng cô gái sẽ chết. Thậm chí, theo tôi gần như chắc chắn là như vậy. Nhưng nó không phụ thuộc việc chúng ta sẽ làm hoặc không làm. Vì vậy, anh thôi ngay việc thấy mình có lỗi đi.”

Marcus tập trung trở lại bức hình Jeremiah Smith tạo dáng dưới tấm chân dung ông bố, nghiêm trang và ăn năn ở độ tuổi đôi mươi.

“Thế nào, anh định bắt đầu từ đâu?” Clemente hỏi.

“Từ căn phòng họ tìm thấy hắn đang hấp hối.”

Ở phòng khách lưu lại dấu vết của những kỹ thuật viên Khoa học hình sự. Chân máy ảnh với đèn halogen để chiếu sáng hiện trường, tàn dư của những chất phản ứng để xét nghiệm chất lỏng hữu cơ và dấu vân tay vương vãi khắp nơi, biển ghi mã số đánh dấu vị trí của những hiện vật đã được chụp hình rồi sau đó mang di.

Họ tìm thấy trong phòng một cái chun buộc tóc màu xanh lơ, một cái vòng tay san hô, một chiếc khăn len màu hồng đan bằng tay và một chiếc giày patin bốn bánh màu đỏ, những món đồ thuộc về bốn nạn nhân của Jeremiah Smith. Những vật thờ đó là bằng chứng không thể chối cãi cho sự dính líu của hắn, giữ chúng lại quả là mạo hiểm. Nhưng Marcus có thể hình dung ra tên sát nhân cảm thấy thế nào mỗi lần hắn vuốt ve những chiến tích ấy. Chúng là biểu tượng cho việc hắn có thể làm tốt nhất – giết người. Nâng niu chúng trong tay và cảm nhận năng lượng đen tối đó: một nguồn sinh khí, như thể cái chết hung tàn có quyền năng tiếp sức cho kẻ nào gieo rắc nó. Cảm giác run rẩy của một thú vui thầm kín.

Chúng được để trong phòng khách, vì Jeremiah muốn giữ chúng bên mình. Làm vậy như thể các cô gái kia cũng ở đó. Những tâm hồn tội lỗi, trở thành tù nhân của ngôi nhà đó cùng với hắn.

Thế nhưng, trong những đồ vật ấy thiếu thứ gì đó thuộc về Lara.

Marcus bước vào phòng, trong khi Clemente dừng lại trên ngưỡng cửa. Những đồ đạc phủ vải trắng. Ngoại trừ chiếc ghế tựa nằm ở chính giữa, trước một cái tivi cũ. Một cái bàn bị lật đổ và trên sàn nhà có một cái bát vỡ, một vũng nước sáng màu giờ đã khô và những mẩu vụn bánh quy.

Jeremiah đã làm rơi chúng khi hắn bị mệt, Marcus nghĩ. Ăn tối trước màn hình tivi với sữa và bánh. Hình ảnh đó phản chiếu sự cô đơn của hắn. Con quái vật không giấu mình. Chỗ trú ẩn tốt nhất của hắn là sự thờ ơ của người khác. Nếu thế giới quan tâm đến hắn đôi chút, có lẽ hắn sẽ dừng lại sớm hơn.

“Jeremiah Smith là một kẻ khó gần, dẫu vậy hắn thay đổi để thả thính những con mồi của hắn.” Ngoại trừ Lara, tất cả những nạn nhân khác đều bị hắn bắt cóc vào ban ngày, anh tự nhắc nhở mình. Đâu là phương pháp hắn tiếp cận họ và chiếm lòng tin của họ? Hắn có sức thuyết phục, những cô gái không sợ hắn. Vì sao hắn không sử dụng cùng một cách thức để làm quen? Mục đích duy nhất thôi thúc hắn là giết người. Công trạng thuộc về cái ác, Marcus nghĩ vậy. Vì cái ác có khả năng biến hắn thành người có vẻ tốt, người mà có thể tin tưởng được. Nhưng có một việc Jeremiah Smith không lường trước: Sự trả giá. Nỗi sợ lớn nhất của mỗi con người, kể cả của kẻ lựa chọn cuộc sống ẩn dật, không phải là cái chết. Mà là chết một cách cô độc. Chúng rất khác nhau. Và điều đó chỉ trở thành hiện thực vào lúc nó đang diễn ra.

Là ý nghĩ rằng không một ai khóc thương chúng ta, không một ai cảm thấy thiếu vắng hay nhớ về chúng ta. Nó đang xảy ra với chính mình, Marcus thầm nghĩ.

Anh đang quan sát nơi nhân viên cứu thương đã tiến hành hồi sức cấp cứu trong căn phòng: găng tay vô trùng, mẩu gạc, xi-lanh và ống nội khí quản vương vãi khắp nơi. Tất cả đóng băng y như những khoảnh khắc điên cuồng ấy.

Marcus cố hình dung những gì đã xảy ra trước khi Jeremiah Smith bắt đầu nhận thấy dấu hiệu của việc bị đầu độc. “Dù là ai đi nữa hẳn phải biết những thói quen của hắn. Kẻ đó cư xử y hệt những gì hắn đã làm với Lara. Y đã chui vào cuộc sống và vào nhà của hắn để quan sát hắn. Y đã không chọn đường để che giấu thuốc độc, nhưng có lẽ đã cho thứ gì đó vào sữa. Đó là một kiểu trả miếng.”

Clemente quan sát học trò của mình khi anh đang hoàn toàn nhập vai kẻ đã dàn dựng nên tất cả. “Vì thế mà Jeremiah Smith thấy bất ổn và gọi cấp cứu.”

“Gemelli là bệnh viện gần nhất, chuyện cuộc gọi được chuyển tới đó là điều dễ hiểu. Kẻ đã hại Jeremiah Smith biết rõ rằng Monica – chị gái nạn nhân đầu tiên của hắn – là bác sĩ trực cấp cứu tối qua. Trong trường hợp cấp cứu khẩn, cô ấy sẽ lên ngay chiếc xe cứu thương đầu tiên.” Marcus có vẻ rất ấn tượng với khả năng của kẻ đã đạo diễn kế hoạch trả thù. “Y không hành động nhất thời, y rất tỉ mỉ.” Anh đã tháo dỡ hiện trường vụ án. Từng mảnh, từng mảnh một, anh đã phơi bày cốt truyện bị che giấu, những sợi nilon, lõi bên trong của lớp giấy bồi, trò bịp bợm của lão phù thủy. “Đồng ý, mi tài thật,” anh nói, hướng về thủ phạm như thể hắn đang hiện diện. “Và giờ xem mi để lại gì cho bọn ta…”

“Anh tin là có manh mối dẫn chúng ta tới chỗ Lara bị giam cầm sao?”

“Không, hắn quá xảo quyệt. Dù có manh mối đi chăng nữa thì cũng bị hắn xóa rồi. Cô gái là một phần thưởng, đừng quên việc đó. Chúng ta phải xứng đáng có được nó.”

Marcus bắt đầu di chuyển trong căn phòng, đảm bảo rằng không có thứ gì anh đã bỏ sót.

“Theo anh, chúng ta nên tìm cái gì?” Clemente hỏi.

“Thứ không liên quan gì đến tất cả những việc còn lại. Để trốn tránh bị cảnh sát phát giác, hắn hẳn phải để lại một dấu hiệu mà chỉ chúng ta mới có thể nhận ra.”

Anh sẽ phải tìm ra điểm chính xác để từ đó bắt đầu việc quan sát hiện trường. Anh chắc chắn rằng chính ở đó điều bất thường sẽ hiện hữu. Điểm logic nhất là nơi tìm thấy Jeremiah bất tỉnh.

“Cửa chớp,” anh nói với Clemente, đoạn đi ra đóng những chiếc cửa sổ lớn nhìn ra phía sau của ngôi nhà. Đúng lúc đó, Marcus giải phóng chùm sáng của chiếc đèn pin, để nó lan tỏa khắp căn phòng. Bóng của những đồ vật dựng lên từng cái một, như những chú lính tuân lệnh từ từ tạo thành hàng. Sofa, tủ đồ, bàn ăn, ghế tựa, lò sưởi nơi phía trên nhô lên một bức tranh hoa tulip. Marcus bất chợt bị ký ức ảo ảnh tấn công. Anh quay gót, chiếu lại ánh đèn vào bức tranh hoa.

“Đáng lẽ nó không ở đây.”

Clemente không thể hiểu nổi. Nhưng Marcus nhớ rất rõ cái lò sưởi bằng đá sa thạch đó, vì nó xuất hiện trong bức ảnh anh trông thấy lúc trước trong phòng làm việc: Có Jeremiah và bà mẹ đứng dưới bức chân dung sơn dầu của ông chủ gia đình quá cố. “Nó đã bị chuyển chỗ.”

Những bức tranh đó không có trong phòng. Marcus lại gần bức họa hoa tulip, xê dịch cái khung tranh và thấy dấu vết của bức tranh để lại trên tường qua thời gian quả thực là khác. Khi đang định đặt nó lại như lúc trước, anh nhận ra ở phía mặt sau, chỗ lề phía dưới bên trái của tấm vải, có ghi số 1.

“Tôi tìm thấy nó rồi.” Clemente gọi anh từ ngoài hành lang.

Marcus tới chỗ cậu ta và nhìn thấy tranh của bố Jeremiah trên bức tường sát cửa ra vào.

“Những bức họa đã bị đảo vị trí.”

Trường hợp này cũng thế, anh tháo nó khỏi tường để kiểm tra mặt sau. Con số lần này là 2. Hai người nhìn nhau, trong đầu có chung một suy nghĩ. Họ chia nhau ra và bắt đầu gỡ từng bức tranh trên tường, để tìm ra con số thứ ba.

“Đây rồi,” Clemente reo lên. Đó là một bức họa đồng quê treo cuối hành lang, chỗ chân cầu thang dẫn lên tầng trên. Họ bắt đầu đi lên và ở lưng chừng, họ tìm thấy con số thứ tư, vậy là họ chắc chắn mình đang đi đúng hướng.

“Nó đang chỉ cho chúng ta một lộ trình.” Marcus nói. Nhưng không ai trong số cả hai hình dung ra nó sẽ đưa họ tới đâu.

Trên chiếu nghỉ tầng hai họ tìm thấy bức họa thứ năm. Rồi bức thứ sáu ở một lối đi nhỏ, bức thứ bảy ở hành lang dẫn tới những phòng ngủ. Bức thứ tám rất nhỏ. Bức tranh gỗ vẽ hình một con hổ Ấn Độ như thể vừa bước ra từ một câu chuyện của Salgari. Nó nằm gần một cánh cửa nhỏ nhắn, trong đó hẳn là căn phòng thời thơ ấu của Jeremiah Smith. Trên một cái kệ là những chú lính chì đang dàn quân, rồi một chiếc hộp đựng đồ mô hình tự lắp ghép Meccano, một cái ná súng cao su và một chú ngựa bập bênh.

Nhiều khi người ta quên mất rằng ngay cả những con quái vật cũng từng là trẻ con, Marcus suy nghĩ. Có những thứ chúng ta mang theo từ thời thơ ấu. Nhưng ai biết được nhu cầu giết người bắt nguồn từ nơi đâu.

Clemente mở chiếc cửa nhỏ và phát hiện ra một cái cầu thang khá dốc có vẻ như dẫn lên tầng áp mái.

“Có lẽ cảnh sát vẫn chưa kiểm tra kỹ trên đó.”

Cả hai đều chắc chắn rằng bức tranh thứ chín sẽ là bức cuối cùng trong chuỗi phát hiện. Họ thận trọng bước lên những bậc thang không đồng đều, trần nhà thì thấp đến nỗi họ buộc phải khom lưng. Ở cuối đường ống bằng đá đó có một căn phòng lớn chật ních đồ cũ, sách và rương. Một vài con chim đã làm tổ giữa những thanh xà gồ mái nhà. Hoảng hốt trước sự xuất hiện của họ, lũ chim bắt đầu bay mòng mòng xung quanh họ và va đập vào nhau tìm đường thoát thân. Chúng tìm thấy lối thoát tại một cái cửa mái đang mở.

“Chúng ta không thể nán lại lâu, chỉ lát nữa là trời sáng,” Clemente cảnh báo sau khi kiểm tra giờ.

Vậy là họ sẵn sàng bắt tay vào việc tìm kiếm bức tranh. Có rất nhiều bức vẽ chất đống trong một góc. Clemente lại gần để kiểm tra. “Chả có gì,” lát sau cậu ta tuyên bố, tay thì phủi bụi quần áo.

Marcus nhìn thấy một họa tiết trang trí mạ vàng nhô ra từ phía sau một chiếc ghế tủ. Anh đi vòng qua nó và thấy trước mặt mình một khung tranh được trang trí rất cầu kỳ treo trên tường. Không cần phải quay nó lại để kiểm tra xem có phải là bức họa thứ chín. Nội dung bức vẽ đủ dị thường để anh chắc chắn rằng nó chính là đích đến của cuộc truy tìm kho báu.

Bức tranh của một đứa trẻ.

Nó được vẽ bằng bút chì màu trên một trang vở, rồi được lồng trong chiếc khung quá ư lộng lẫy đó, cố tình thu hút sự chú ý của người xem.

Nó khắc họa một ngày mùa hè hay mùa xuân, nắng tỏa tưng bừng trong khung cảnh thiên nhiên tươi tốt. Cây cối, chim én, hoa và một con suối nhỏ. Nhân vật chính là hai đứa trẻ, bé gái mặc một bộ váy chấm bi đỏ còn bé trai cầm thứ gì đó trong tay. Bất chấp sự tươi vui của màu sắc và vẻ hoàn toàn ngây thơ của chủ thể, Marcus có cảm giác rất lạ.

Có cái gì đó xấu xa trong bức tranh ấy.

Anh tiến về phía trước một bước để quan sát rõ hơn. Chỉ khi đó anh mới nhận ra trên bộ váy của cô bé không phải là chấm bi mà là những vết thương rỉ máu. Và cậu bé đang cầm trong tay một cái kéo.

Anh đọc ngày tháng ghi bên lề. Hai mươi năm trước. Jeremiah Smith đã quá trưởng thành để có thể là tác giả bức vẽ. Nó thuộc về trí tưởng tượng bệnh hoạn của một kẻ khác. Anh nhớ lại bức họa Cuộc tử đạo của Thánh Matteo của Caravaggio: Thứ hiện diện trước mặt anh là một hiện trường vụ án. Nhưng khi nó được khắc họa, nỗi kinh hoàng vẫn còn đang diễn ra.

Cả những con quỷ cũng từng là những đứa trẻ, anh tự nhủ. Con quỷ trong bức họa dã lớn lên theo thời gian. Và Marcus hiểu rằng anh phải đi tìm nó.

« Lùi
Tiến »