Cô ở đó quan sát bức ảnh Thánh với chữ ký Fred trong ít nhất hai mươi phút. Lúc trước là một cuộc hành quyết tàn ác bằng bài hát tượng trưng cho tình yêu của cô với chồng, được ghi lại trong cái máy ghi âm cất giấu ở công trường bị bỏ hoang, cùng giọng của gã đàn ông đã sát hại chồng cô. Giờ, lại một mảnh riêng tư của họ bị xâm phạm. Cái tên trìu nên có vẫn thường dùng để gọi David không còn chỉ thuộc về mình có.
Chính là kẻ đã sát hại anh, siết chặt mảnh giấy được luồn qua khe cửa trong tay, cô tự nhủ. Hắn biết mình ở đây. Hắn muốn gì ở mình?
Trong phòng khách sạn, Sandra cố tìm ra một lời giải thích để tự trấn an. Trên bức ảnh Thánh Raimondo di Peñafort, cùng với câu kinh là địa chỉ nơi thờ vị thánh dòng Đa Minh.
Một gian thờ trong Vương cung thánh đường của Thánh Maria sopra Minerva.
Sandra quyết định gọi cho De Michelis để hỏi thông tin. Đang định dùng di động thì cô nhận ra nó đã hết pin. Cô cắm sạc và chọn điện thoại khách sạn. Nhưng cô dừng lại trong giây lát trước khi ấn số, quan sát ống nghe trong tay mình.
Sau khi phát hiện ra David đã tới Roma để tiến hành một cuộc điều tra tế nhị, cô đã tự hỏi liệu anh có tình cờ liên lạc với ai đó trong suốt thời gian ở thành phố này không. Một người có thể hỗ trợ anh về mặt nào đó. Nhưng trong máy tính xách tay và trong bộ nhớ của điện thoại không hề thấy email hay cuộc gọi nào trong suốt quãng thời gian đó.
Sự tách biệt đó khiến cô thấy lạ.
Đúng lúc đó, Sandra nhận ra mình vẫn chưa kiểm tra điện thoại của khách sạn.
Chúng ta đã quá quen với sự thừa thãi công nghệ này đến nỗi không còn biết suy luận ở trình độ sơ đẳng, cô tự nhủ.
Cô dập máy và ấn số 9 để gọi lễ tân. Cô đề nghị được nói chuyện với ông giám đốc và hỏi người này về danh sách các cuộc gọi David đã thực hiện trong suốt thời gian nghỉ tại khách sạn đó. Thêm một lần nữa, cô buộc phải sử dụng quyền của viên chức nhà nước, nói dối rằng đang phải điều tra về cái chết của chồng. Mặc dù không tin tưởng lắm, người đàn ông vẫn làm theo. Ít phút sau, một sứ giả cần mẫn đến trao cho cô một danh sách có đúng một số điện thoại.
0039 328 39 567 XXX
Sandra đoán đúng: David đã nhiều lần gọi tới một số điện thoại di động. Cô rất muốn xác minh xem ai trả lời số liên lạc đó, nhưng những con số cuối cùng đã bị mã hóa thành dấu X.
Điều này cũng dễ hiểu vì để bảo vệ quyền riêng tư, tổng đài điện thoại của khách sạn thường không ghi lại toàn bộ những con số của các cuộc gọi đến và gọi đi. Xét cho cùng, hệ thống đó chỉ có nhiệm vụ lưu minh chứng về những cuộc gọi mà khách hàng phải trả tiền.
Tuy nhiên, nếu David quyết định gọi tới số đó từ phòng của anh trong khách sạn, chứng tỏ anh không hề e ngại người ở đâu dây bên kia. Vậy tại sao cô phải e ngại?
Cô quan sát thêm lần nữa bức ảnh thánh có chữ ký Fred.
Thế nếu không phải kẻ sát hại chồng cô gửi nó đến cho cô thì sao? Liệu đó có phải là tác phẩm của một người cộng sự bí ẩn? Giả thuyết quả là thú vị. Dù là ai đi chăng nữa, hẳn anh ta cũng thấy nguy hiểm sau việc đã xảy ra với David. Bởi vậy anh ta thận trọng âu cũng là điều dễ hiểu. Có khi mẩu giấy cô tìm thấy dưới cánh cửa là một lời mời gọi tới Vương cung thánh đường của thánh Maria sopra Minerva vì ở đó có thứ hữu ích cho cô. Nó được ký tên Fred chỉ nhằm để cô yên tâm về việc anh ta biết David. Tóm lại, nếu có kẻ nào đó muốn làm hại cô, hắn thà ẩn mình trong bóng tối để rồi bất ngờ tấn công cô chứ việc gì phải để lại cho cô một lời nhắn.
Sandra biết rằng không tồn tại những sự chắc chắn mà chỉ là những mối nghi ngờ thêm thắt vào những điều nghi vấn. Cô hiểu rằng mình đang đứng giữa một ngã ba. Cô có thể bắt chuyến tàu đầu tiên và trở về Milan, cố tìm cách quên đi câu chuyện đó. Hoặc là lựa chọn đi tiếp, và thực hiện việc đó bằng mọi giá.
Cô quyết định đi tiếp. Nhưng trước tiên cô phải kiểm tra xem điều gì đang chờ đợi mình ở gian thờ Thánh Raimondo di Peñafort.
Vương cung thánh đường Thánh Maria sopra Minerva nằm cách đền thờ Pantheon không xa và nó được xây dựng vào năm 1280, trong khu đền cổ đại thờ nữ thần Minerva Chalcidica.
Sandra tới quảng trường trước mặt nhà thờ bằng taxi. Ở trung tâm, có một trụ biểu nhỏ của Ai Cập, được Bernini đặt trên lưng một chú voi con. Một truyền thuyết kể lại rằng vị kiến trúc sư của những giáo hoàng này muốn đặt con vật bằng đá quay lưng về phía tu viện của những cha cố dòng Đa Minh gần đó để giễu cợt sự đần độn của họ.
Sandra mặc quần jean và một chiếc áo nỉ màu xám có mũ trùm đầu phòng trời mưa. Cơn bão đêm qua dường như chỉ còn là ký ức. Không khí nóng hơn khiến cho đường phố khô ráo. Anh tài xế taxi chở cô cảm thấy có nghĩa vụ phải xin thứ lỗi về chuỗi ngày thời tiết xấu tưởng như vô tận và cam đoan với cô rằng ở Roma luôn luôn có nắng. Nhưng mây đen đã lại giăng như mảng hoại tử trên nền trời óng vàng.
Sandra bước qua cánh cổng của mặt tiền theo kiến trúc Roman và Phục hưng, và khám phá ra rằng phía bên trong mang phong cách Gothic Trung cổ đáng ngạc nhiên, với một vài chỉnh sửa rõ ràng kiểu Baroc. Cô nán lại vài giây để quan sát những mái vòm được vẽ bằng màu lam và trang trí bằng hình ảnh của những tông đồ, nhà tiên tri và học giả của hội thánh.
Vương cung thánh đường vừa mới mở cửa cho giáo dân. Theo lịch dán ngoài cổng, buổi lễ đầu tiên của sáng nay sẽ chỉ được tiến hành vào lúc mười giờ. Ngoại trừ một bà xơ đang chỉnh hoa trên điện chính, Sandra là vị khách duy nhất. Nhưng sự hiện diện của nữ tu sĩ làm cô thấy an tâm hơn.
Cô cầm tấm ảnh họa chân dung Thánh Raimondo di Peñafort và cất bước đi tìm bức tranh trong sự đơn độc hoàn hảo. Cô ngang qua các bệ thờ dọc theo những gian bên của giáo đường. Nhà thờ có cả thảy hai mươi gian. Tất cả đều rất tráng lệ. Chúng được trang hoàng bằng thạch anh đỏ có vân và sống động y như thật. Rồi cẩm thạch đa sắc thi thoảng rủ nhẹ xuống như một mảnh vải, tạo thành những đường cong mềm mại bằng đá, hoặc hóa thân trong những pho tượng linh thiêng da trắng như ngà, mượt mà và sáng bóng.
Gian thờ mà cô tìm kiếm là gian cuối, nằm ở trong cùng phía bên phải. Gian thờ nghèo nàn nhất.
Không có phù điêu, nó ép mình trong một góc tối rộng cùng lắm chỉ mười lăm mét vuông. Không có những miếng đá cẩm thạch giá trị phủ lên mảng tường xây dựng trần trụi, đen kịt muội than. Chỉ có một dãy những công trình tưởng niệm.
Sandra lấy điện thoại với ý định chụp ảnh gian thờ như trong quá trình chụp ảnh hiện trường. Từ tổng thể đến chi tiết. Cô bắt đầu chụp từ thấp lên cao. Cô đặc biệt chú ý tới những tác phẩm hiện diện trong gian thờ.
Thánh Raimondo di Peñafort với y phục của dòng Đa Minh được khắc họa cùng Thánh Paolo trong bức tranh trang trí ngự trên bệ thờ chính. Phía bên trái có một bức sơn dầu hoa hình Thánh Lucia và Thánh Agata. Nhưng Sandra cực kỳ ấn tượng với bức tranh tường ở phía bên phải của gian thờ.
Đức Jesus quan tòa đứng giữa hai thiên thần.
Bên dưới túm tụm vô số những cây nến cầu nguyện. Những đốm lửa nhỏ nhảy nhót dưới tác động của làn gió nhẹ nhàng nhất, đem lại cho không gian chật hẹp một sắc đỏ lờ nhờ.
Sandra chụp ảnh các tác phẩm đó với hy vọng chúng sẽ cho cô câu trả lời như hứa hẹn, y hệt những gì đã xảy ra với bức họa Cuộc tử đạo của Thánh Matteo ở nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi. Cô chắc chắn rằng qua bộ lọc của ống kính máy ảnh mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn. Như khi cô cùng đội Khoa học hình sự tác nghiệp tại hiện trường của một tội ác. Ấy thế mà, cô không tài nào tìm ra lời giải cho câu đố đó. Đây là lần thứ hai trong sáng nay, sau việc khám phá ra số điện thoại bí ẩn được lưu trong tổng đài của khách sạn nhưng thật trớ trêu lại thiếu mất những con số cuối cùng. Cô thấy nản chí khi biết rằng mình đã rất gần với sự thật mà không thể hoàn tất bước cuối cùng, cũng là bước quyết định.
Chẳng lẽ trong số những bức ảnh của David không có điều gì liên hệ tới nơi đây?
Cô nghĩ về hai tấm ảnh còn lại. Một lần nữa cô loại bức tối om để tập trung vào tấm ảnh kia. David ngực trần đứng trước gương trong phòng khách sạn. Một tay chụp ảnh, tay kia vẫy chào ống kính. Có thể đó là một tư thế vui tươi, nhưng vì nét mặt nghiêm nghị của anh mà tấm ảnh đó chẳng có vẻ gì hài hước cả.
Trong lúc suy nghĩ, cô ngừng chụp và chú ý đến vật mình cầm trên tay. Điện thoại và ảnh, tới lúc này cô mới để ý đến sự kết hợp đó. Ảnh và điện thoại. “Ôi không,” cô thốt lên như thể trong đầu vừa lóe lên suy luận ngu ngốc nhất. “Không thể nào.” Lời giải nằm ngay trong tầm tay mà lúc trước cô không hề nhận ra. Cô lần trong túi tờ giấy có in số điện thoại di động mà họ đưa cho cô ở khách sạn.
0039 328 39 567 XXX
David không giơ tay chào trong gương. Trái lại, với bàn tay giơ lên anh muốn nói với cô một con số. Chính xác là cái còn thiếu trong số điện thoại kia. Sandra ấn chuỗi số trên điện thoại, thay dấu X mã hóa những con số cuối cùng bằng dãy số 555.
Cô chờ đợi.
Trời bên ngoài đã sầm sì trở lại. Một ánh sáng đen như bồ hóng âm thầm lẻn vào Vương cung thánh đường qua những ô kính sắc màu. Nó chạy dọc những gian bên giáo đường, chiếm trọn mọi ngóc ngách, xó xỉnh.
Tín hiệu của đầu dây bên kia đang mở.
Một lát sau, cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trong nhà thờ.
Không thể nào lại có sự trùng hợp tình cờ đến thế. Hắn ta ở đó. Hắn đang quan sát cô.
Sau ba hồi, chuông ngắt và tín hiệu kết thúc. Sandra quay người về phía điện thờ chính để kiểm tra xem bà xơ cô thấy lúc trước có còn ở đó hay không. Nhưng không có. Thế là cô nhìn ra xung quanh, chờ đợi một sự xuất hiện. Điều đó không xảy ra. Cô chợt hiểu mình đang gặp nguy hiểm chỉ giây lát trước khi một tiếng rít xé toang không khí trên đầu cô rồi đập vào tường. Cô nhận ra tiếng súng giảm thanh và thụp người xuống, tay tóm lấy khẩu súng công vụ. Tất cả các giác quan của cô được báo động nhưng cô không thể kiểm soát nhịp đập hoảng loạn của con tim. Viên đạn thứ hai sượt qua cô vài mét. Cô không thể xác định vị trí của tay súng, nhưng cô chắc chắn rằng từ chỗ đó hắn không thể bắn trúng cô. Tuy nhiên, nếu không nhìn rõ, hắn sẽ sớm di chuyển để nhắm đích tốt hơn.
Cô phải chuồn khỏi đó.
Cô giữ chặt vũ khí trước mặt, xoay tròn trên gót chân như được huấn luyện trong học viện và đưa mắt quét qua khu vực xung quanh. Cô phát hiện ra một lối thoát cách vị trí của cô gần đó. Để tới được đó, cô phải lợi dụng chỗ nấp sau hàng cây cột của gian chính giáo đường.
Cô đã sai lầm khi tin tưởng vào bức ảnh thánh. Làm sao cô có thể khinh suất như vậy với kẻ sát hại David hiện còn đang nhởn nhơ?
Cô cho mình mười giây để tới lối ra. Cô bắt đầu đếm và cùng lúc lao về phía trước. Một, không có tiếng súng nào. Hai, cô đã tiến được hai mét. Ba, ánh sáng yếu ớt của một ô cửa kính chiếu vào cô trong giây lát. Bốn, cô lại ẩn vào bóng tối. Năm, chỉ còn thiếu vài bước, cô có thể đến đích sớm hơn. Sáu và bảy, cô thấy mình bị tóm vào vai, ai đó từ một trong những gian thờ đang kéo cô. Tám, chín và mười, đó là một sức mạnh bất ngờ và cô không tài nào chống đỡ nổi. Mười một, mười hai và mười ba, cô giãy giụa, kháng cự và cố thoát ra khỏi cánh tay đó. Mười bốn, cô thoát được, nhưng chỉ chốc lát. Cô đánh rơi súng và, trong nỗ lực trốn chạy tuyệt vọng, cô trượt ngã. Mười lăm, cô nhận ra mình sẽ bị đập đầu xuống sàn đá cẩm thạch và với một kiểu giác quan thứ sáu, cô thấy đau một tích tắc trước khi lao xuống đất. Cô vươn hai tay về phía trước để cản cú ngã, nhưng vô ích. Điều duy nhất có có thể làm là quay đầu để giảm nhẹ cú va đập cho khuôn mặt. Gò má đập xuống sàn nhà lạnh lẽo, trong phút chốc nó trở nên bỏng rát. Một cơn đau nhói chạy qua cơ thể cô như một luồng điện. Mười sáu, mắt cô mở, nhưng cô có cảm giác mình đã bất tỉnh. Đó là một tình huống lạ lùng, cô thấy mình vừa tỉnh vừa không trong cùng một lúc. Mười bảy, cô cảm thấy có hai bàn tay tóm lấy vai mình.
Rồi cô ngưng đếm và bóng tối ập xuống.