Trong những ngày tháng sau cái chết của David, sự cô đơn là một vỏ bọc quý giá. Nó không phải là một trạng thái, mà là một địa điểm. Nơi có thể tiếp tục nói chuyện với anh mà không cảm thấy mình là một cô gái đáng thương. Sandra đã tự giam mình trong cái bong bóng u sầu vô hình đó, những thứ đổ xuống đầu cô đều bị bật ngược trở lại. Không có ai hay cái gì có thể chạm đến cô nếu cô tiếp tục ở đó. Oái ăm thay, nỗi đau khổ lại có khả năng bảo vệ cô.
Cứ như vậy cho đến khi những phát súng vượt qua cô vào sáng hôm đó tại gian thờ Thánh Raimondo di Peñafort.
Cô đã sợ chết. Từ giây phút ấy, cái bong bóng biến mất. Cô muốn sống. Và đó là lý do cô thấy có lỗi với David. Trong năm tháng trời sự tồn tại của cô chỉ đang treo lơ lửng. Thời gian trôi, mà cô lại bất động. Nhưng giờ cô tự hỏi một người vợ sẽ phải gắn bó với người chồng cho đến lúc nào. Mong muốn được sống khi anh ấy đã chết là sai lầm chăng? Liệu đó có thể được coi là một kiểu phản bội? Chỉ là một suy nghĩ ngu ngốc, cô biết thế. Nhưng, lần đầu tiên, cô rời xa David.
“Rất thú vị.”
Giọng nói của Shalber có khả năng phá giải bùa im lặng nơi có đang trú ẩn cùng những suy tư đó. Họ đang ở trong phòng khách sạn của Sandra và tay cảnh sát Interpol đang ngồi trên giường, cầm trong tay những tấm ảnh chụp từ chiếc Leica. Ông ta xem đi xem lại chúng nhiều lần.
“Chỉ có bốn cái thôi sao? Không còn cái nào nữa ư?”
Sandra lo sợ ông ta sẽ phát hiện ra trò lừa bịp của cô. Cô đã quyết định không đưa cho ông ta tấm ảnh chụp người linh mục với vết sẹo trên thái dương. Shalber dẫu sao cũng là một cảnh sát và cô biết cảnh sát thì suy nghĩ thế nào. Họ không bao giờ đầu hàng trước sự nghi ngờ.
“Ngay cả khi cô thấy đó là việc tốt, điều mà những linh mục ân giải làm là bất hợp pháp. Hoạt động của họ không có biên giới cũng chẳng có luật lệ,” ông ta đã khẳng định như vậy khi giải thích cho cô họ là ai. Vì vậy, với Shalber người đàn ông đó phải chịu trách nhiệm về một hành vi vi phạm pháp luật. Chẳng có gì có thể làm thay đổi suy nghĩ của ông ta.
Ở Học viện người ta đã dạy cô rằng tất cả đều có tội cho đến khi có bằng chứng phản bác, và không có điều ngược lại. Ngoài ra, không bao giờ được tin bất cứ ai. Ví dụ, trong một cuộc thẩm vấn, một cảnh sát giỏi phải phản bác mọi lời nói. Một lần cô phải thẩm vấn một người đi tham quan sau khi anh này tìm thấy thi thể một người phụ nữ trong một cái hố. Hiển nhiên là người đàn ông đó không có liên quan, anh ta chỉ gọi cảnh sát. Nhưng cô đã công kích anh ta bằng một loạt những câu hỏi vô nghĩa. Cô bắt anh ta phải nhắc đi nhắc lại câu trả lời, lần nào cũng giả đò mình không hiểu, với ý định khiến anh ta rơi vào tình thế mâu thuẫn. Người đàn ông khốn khổ bị tra tấn bằng vô số những câu hỏi chỉ ngây thơ nghĩ rằng mình có thể giúp làm sáng tỏ về cái chết đó mà không hay biết rằng chỉ cần một nghi ngờ nhỏ nhất, anh ta sẽ bị tống vào tù.
Tôi biết ông nghĩ gì, Shalber. Và tôi sẽ không để ông làm việc đó. Ít nhất cho đến lúc tôi biết liệu mình có thể hoàn toàn tin tưởng ông hay không. “Chỉ có bốn tấm,” Sandra xác nhận.
Tay cảnh sát chăm chăm nhìn cô hồi lâu, ông ta đang dò xét câu trả lời hay hy vọng cô sơ hở. Cô vẫn giữ được ánh mắt bình thản. Sau đó, ông ta quay lại tập trung vào những tấm hình. Cô tưởng mình đã vượt qua thử thách, nhưng cô nhầm.
“Trước đó cô nói rằng hôm qua cô đã gặp một người trong số bọn họ. Tôi tự hỏi làm thế nào cô nhận diện ra hắn nếu như cô chưa từng biết mặt.”
Sandra nhận ra mình đã mắc một sai lầm. Cô tự trách bản thân đã cung cấp cho ông ta thông tin đó khi họ ở nhà khách của Interpol, nhưng cô biến báo.
“Tôi đến nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi để xác minh tấm ảnh của David có chụp chi tiết bức họa của Caravaggio.”
“Điều này cô nói với tôi rồi.”
“Tôi đã nhìn thấy người đàn ông đó trước mặt nhưng không biết là ai. Chính anh ta đã nhận ra tôi và ngay lập tức bỏ đi,” cô nói dối. “Tôi chỉ đi theo anh ta và chĩa súng vào anh ta cho đến khi anh ta nói mình là một linh mục.”
“Ý cô là anh ta biết cô là ai?”
“Tôi không biết anh ta làm thế nào, nhưng tôi có cảm giác anh ta biết về mình. Vâng, tôi tin là anh ta biết tôi là ai.”
Shalber gật gù. “Tôi hiểu.”
Ông ta chưa tin đâu, cô cược là như vậy. Nhưng vào thời điểm này ông ta muốn để cô thoát. Đằng nào cũng tốt, như vậy bắt buộc ông ta sẽ không thể loại cô ra khỏi cuộc điều tra. Cô thử thay đổi chủ đề: “Tấm ảnh tối đen, theo ông nó có ý nghĩa gì?”
Ông ta sao nhãng trong giây lát, nhưng ngay lập tức tập trung trở lại. “Tôi không biết. Hiện giờ tôi vẫn không thấy nó nói lên điều gì.”
Sandra đứng dậy khỏi giường. “Được rồi, bây giờ chúng ta hành động thế nào đây?”
Shalber trả lại có những tấm ảnh. “Figaro,” ông ta đáp gọn lỏn. “Hắn đã bị bắt. Nhưng nếu những linh mục ân giải quan tâm đến vụ án này, hẳn phải có lý do.”
“Ông định làm gì?”
“Tên tấn công đã trở thành kẻ giết người. Nạn nhân cuối cùng của hắn đã chết.”
“Ông muốn bắt đầu từ cô ta?”
“Từ anh trai cô ta. Anh ta có mặt khi cô ấy bị giết.”
“Bác sĩ tin rằng tôi sẽ sớm có thể đi lại được.”
Federico Noni để tay trên đùi, mắt nhìn xuống. Đã lâu rồi cậu ta không cạo râu, cả tóc cũng dài ngoằng. Dưới cái áo màu xanh lá cây, còn thấy thấp thoáng những múi cơ bắp của người đã từng một thời là vận động viên. Nhưng đôi chân thì gầy gò và bất động trong một cái quần tập, đặt trên chỗ để chân của chiếc xe lăn. Cậu ta đi một đôi giày Nike có đế sạch bóng.
Sandra ghi nhớ những chi tiết đó khi quan sát cậu ta. Nhưng trong đôi giày thể thao là tất cả câu chuyện về thảm kịch của cậu thanh niên. Chúng có vẻ còn mới nhưng ai biết cậu ta đã mang nó bao lâu rồi.
Ít phút trước cô và Shalber đã có mặt tại cổng ngôi biệt thự trong khu phố Nuovo Salario. Họ ấn chuông cửa và chờ đợi khá lâu trước khi có ai đó ra mở. Federico Noni sống như một tù nhân và không muốn gặp ai. Để thuyết phục cậu ta, Shalber đã nhờ Sandra kiếm cho ông ta phù hiệu của cảnh sát Ý và ông ta đã giơ nó lên màn hình chuông cửa. Ông ta giả bộ là một thanh tra. Dù không muốn nhưng cả cô cũng phải nói dối. Cô căm ghét cách thức của gã đàn ông đó, sự kiêu ngạo của ông ta và cách lợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình.
Ngôi nhà của Federico khá bừa bộn, bí bức và những tấm mành cửa sổ không biết đã bao lâu rồi không được kéo lên. Đồ đạc được sắp đặt để chừa lối đi cho chiếc xe lăn. Dưới đất người ta có thể là mơ thấy những vệt do bánh xe lăn để lại.
Sandra và Shalber ngồi trên một sofa. Federico ngồi trước mặt họ. Sau lưng cậu ta là cầu thang dẫn lên tầng trên. Giorgia Noni đã bị giết ở trên đó. Nhưng dĩ nhiên cậu anh trai không bao giờ lên đó nữa. Cậu ta đã được bố trí một chiếc giường gấp trong phòng khách.
“Ca phẫu thuật đã thành công. Tôi đã tin chắc rằng chỉ cần vật lý trị liệu là có thể hồi phục. Rất tốn sức nhưng tôi đã làm được. Tôi đã quen với việc luyện tập thể chất, tôi không sợ. Thế mà…”
Federico đang cố trả lời một câu hỏi lỗ mãng của Shalber về nguyên nhân cậu ta bị liệt chi dưới. Tên cảnh sát Interpol cố tình bắt đầu từ một chủ đề khó chịu nhất. Sandra biết kỹ thuật đó, một vài đồng nghiệp của cô cũng áp dụng nó khi họ lấy cung các nạn nhân của một vụ án. Sự thương cảm thường làm họ thu mình lại, trong khi để có được những câu trả lời hữu ích cần phải tỏ ra bàng quan.
“Vào thời điểm bị tai nạn, anh đã lái mô tô với tốc độ cao?”
“Không hề. Đó là một cú ngã nực cười. Tôi nhớ là thoạt đầu, dù bị gãy xương, tôi vẫn cử động được chân. Nhưng sau đó vài giờ, tôi không có cảm giác gì nữa.”
Trên một tủ đô là tấm ảnh Federico Noni mặc bộ đồ của tay đua mô tô bên cạnh chiếc Ducati màu lửa đỏ. Cậu ta cầm trong tay một chiếc mũ bảo hiểm kín đầu và cười trước ống kính. Một anh chàng khôi ngô, trẻ trung và hạnh phúc, với khuôn mặt sáng sủa. Một trong số những mẫu người làm phụ nữ si mê, Sandra thầm nghĩ.
“Vậy ra anh từng là một vận động viên. Môn gì vậy?”
“Nhảy xa.”
“Anh giỏi chứ?”
Federico chỉ dừng lại ở việc chỉ về chiếc tủ bày những chiếc cúp cậu đã giành được. “Các vị đánh giá xem.”
Dĩ nhiên, họ đã để ý đến cái tủ đó từ lúc đến. Nhưng Shalber dùng chủ đề này để câu giờ. Ông ta muốn động viên Federico. Ông ta có một kế hoạch nhưng Sandra vẫn chưa hiểu ông ta mong muốn thu được điều gì. “Giorgia hẳn phải rất tự hào về anh.”
Chỉ mỗi việc nhắc tới tên cô em gái cũng làm cho Federico trở nên căng thẳng hơn. “Nó là tất cả những gì còn lại của tôi.”
“Bố mẹ anh đâu?”
Cậu thanh niên vô cảm khi nói đến chuyện đó, chỉ trả lời qua loa vấn đề: “Mẹ tôi đã bỏ nhà ra đi khi chúng tôi vẫn còn nhỏ. Chính bố là người đã nuôi nấng chúng tôi. Nhưng ông không thể gắng gượng nổi, ông ấy quá yêu vợ. Ông qua đời khi tôi mười lăm tuổi.”
“Em gái anh là người như thế nào?”
“Nó là người vui vẻ nhất mà tôi biết. Chẳng gì có thể làm tổn thương nó và tâm trạng của nó rất dễ truyền cảm hứng. Sau tai nạn, nó đã chăm sóc tôi. Tôi biết rằng cùng với thời gian tôi sẽ trở thành một gánh nặng và thật không công bằng nếu nó cứ phải gánh vác, nhưng nó vẫn kiên quyết. Nó đã từ bỏ tất cả vì tôi.”
“Cô ấy là bác sĩ thú y?”
“Vâng, nó có cả một cậu bạn trai. Nhưng tên đó đã bỏ nó khi phát hiện ra gánh nặng trách nhiệm mà nó phải đảm đương. Các vị có thể xem là tầm thường, đã bao lần các vị phải nghe điều đó, nhưng Giorgia không đáng phải chết.”
Sandra tự hỏi bức tranh thánh thần nào có thể đứng sau chuỗi thảm kịch đã phá nát cuộc đời của hai thanh niên lương thiện. Bị mẹ bỏ rơi, mồ côi cha, anh trai phải ngồi xe lăn, còn cô em gái bị tra tấn và sát hại. Ai biết được tại sao trong đầu cô bỗng liên tưởng tới cô gái trên bãi biển của David. Cuộc gặp vào hồi cuối của một chuỗi những rủi ro – hành lý thất lạc, chuyến bay overbooking, xe ô tô đi thuê bị hỏng khi chỉ còn ít cây số nữa là đến đích – có thể đã có một kết cục khác. Nếu cô gái lạ mặt chạy trên bãi biển thấy ở David một chút xíu hấp dẫn hay hợp gu của mình, có lẽ cô và anh sẽ không bao giờ tìm thấy nhau. Và có khi bây giờ sẽ là một cô gái khác khóc thương cho anh. Cũng có thể phải thừa nhận rằng đôi khi số phận đeo đẳng một cách đặc biệt và thường thì điều này mang một ý nghĩa nào đó. Nhưng trong trường hợp của Federico và Giorgia Noni ý nghĩa đó không hề tồn tại.
Federico tìm cách lái câu chuyện khỏi những ký ức làm mình quá đau xót. “Tôi không rõ lý do chuyến viếng thăm của các vị.”
“Hung thủ giết em gái anh có thể được giảm án khá nhiều.”
“Tôi nghĩ là hắn đã thú tội.” Thông tin có vẻ làm cậu ta quan tâm.
“Phải, nhưng giờ hình như Nicola Costa đang có ý định viện cớ mắc bệnh tâm thần,” Shalber đẩy lên cao trào bằng một lời nói dối. “Vì thế chúng tôi cần phải chứng minh rằng hắn luôn hành động với nhận thức rõ ràng và đầy đủ. Trong cả ba vụ tấn công và nhất là trong vụ giết người.”
Cậu thanh niên lắc đầu và siết chặt nắm đấm. Sandra cảm thấy thương cảm cho Federico và phẫn nộ với cái cách họ đang lừa gạt cậu. Cô vẫn chưa nói lời nào, nhưng sự hiện diện đơn giản của cô tại nơi đó làm gia tăng sức nặng cho mỗi lời dối trá của Shalber, vì thế cô thấy mình như kẻ tòng phạm.
Federico ngước nhìn họ bằng đôi mắt quắc lên vì giận dữ. “Tôi có thể giúp gì cho các vị?”
“Hãy kể cho chúng tôi mọi chuyện xảy ra như thế nào.”
“Lại nữa sao? Thời gian có thể đã làm sai lệch ký ức của tôi”
“Chúng tôi biết. Nhưng chúng tôi không có lựa chọn, anh Noni. Tên khốn Costa sẽ thử thay đổi mọi chuyện, chúng tôi không thể cho phép hắn ta làm thế. Chính anh đã cho hắn sập bẫy.”
“Hắn đội mũ trùm kín đầu, tôi chỉ nhận ra giọng nói của hắn”
“Điều này khiến anh trở thành nhân chứng duy nhất mà chúng tôi có. Anh có ý thức được việc đó không?” Shalber lôi ra một quyển sổ ghi chép và một cây bút chì, giả vờ như muốn ghi lại từng lời một.
Federico vuốt mặt, luồn tay qua bộ râu thô ráp. Cậu ta hít thở đôi lần thật sâu. Lồng ngực căng lên rồi lại xẹp xuống như thể bị mắc hội chứng thở gấp. Cậu ta bắt đầu kể lại sự việc. “Lúc đó là 19 giờ, Giorgia thường trở về nhà vào tầm đó. Nó đã đi chợ mua nguyên liệu để làm bánh. Tôi thích bánh ngọt,” cậu ta thanh minh như thể chuyện xảy ra sau đó phụ thuộc vào chi tiết ấy. “Tôi đang đeo tai nghe nghe nhạc. Tôi không tin nó. Nó nói rằng tôi đang ở giai đoạn gấu ngủ đông và rằng nó sẽ chờ đợi thêm chút nữa rồi bằng cách này hay cách khác nó sẽ chấm dứt tình trạng ù lì này của tôi… Chuyện là tôi từ chối vật lý trị liệu và không còn hy vọng có thể đi được trở lại”, cậu biện minh.
“Rồi chuyện gì xảy ra?”
“Tôi chỉ nhớ cú ngã xuống sàn nhà làm tôi bất tỉnh. Tên khốn đó đã tóm lấy vai tôi và lật chiếc xe lăn.”
“Anh không phát hiện ra ai đó đã lẻn vào nhà?”
“Không,” cậu ta đáp gọn lỏn. Đã đến đoạn nhạy cảm. Từ đó trở đi chuyện kể trở nên khó khăn hơn.
“Mời anh tiếp tục.”
“Khi tỉnh lại, tôi bị choáng. Tôi không mở nổi mắt và rất đau lưng. Tôi chưa kịp hiểu gì nhưng sau đó nghe thấy tiếng la hét từ lầu trên vọng xuống…” Một giọt nước mắt vượt qua tấm áo giáp của cơn thịnh nộ, chảy dài trên khuôn mặt cậu thanh niên cho đến khi biến mất trong bộ râu. “Tôi nằm trên sàn, xe lăn ở cách đó đôi mét, nhưng đã bị hư. Tôi cố tìm cách ra chỗ điện thoại nhưng nó ở trên một cái tủ, quá cao so với tôi.” Cậu ta nhìn đôi chân bất động: “Trong điều kiện này cả những việc đơn giản nhất cũng trở thành không thể.”
Nhưng Shalber không hề động lòng: “Thế điện thoại di động đâu?”
“Tôi không biết nó ở đâu, thêm nữa tôi quá hoảng loạn.” Federico ngoái về phía cầu thang. “Giorgia gào thét, gào thét, gào thét… Nó cầu cứu, cầu xin hắn rủ lòng thương cứ như thể thằng khốn đó thực sự có thể cho nó hoặc cái này hoặc cái kia.”
“Thế anh thì làm gì?”
“Tôi trườn về phía những bậc thang, tôi đã thử trèo lên bằng cách lấy tay làm đòn bẩy. Nhưng tôi không đủ sức.”
“Thế sao?” Shalber để lộ một nụ cười mỉm. “Anh là một người chơi thể thao, lại còn được huấn luyện. Tôi thấy khó mà tin rằng với anh trèo lên đó lại khó nhọc đến thế.”
Sandra ngoái lại lườm ông ta nhưng ông ta phớt lờ.
“Sao ông biết được tôi thế nào sau khi bị đập đầu xuống sàn,” Federico Noni đanh thép đáp trả.
“Đúng vậy, tôi xin lỗi.” Shalber nói mà không hề thấy thuyết phục, cố tình để lộ chủ nghĩa hoài nghi của mình. Ông ta cúi xuống quyển sổ và ghi chép gì đó nhưng trên thực tế đang chờ đợi cậu thanh niên cắn mồi câu mà mình đã giăng sẵn.
“Ông định nói gì cơ?”
“Không có gì, anh tiếp tục đi,” ông ta đáp, xua tay vẻ khó chịu.
“Tên sát nhân đã trốn thoát bằng của phụ khi hắn nghe thấy tiếng cảnh sát.”
“Anh nhận ra Nicola Costa qua giọng nói, đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Anh nói rằng tên sát nhân bị khuyết tật giọng nói và điều này hoàn toàn trùng khớp với dị tật vòm miệng của hắn.”
“Vậy thì sao?”
“Nhưng lúc đầu, anh đã nhầm hiệu ứng của chứng hở hàm ếch với giọng nói mang âm sắc Slav.”
“Sai lầm này là do lỗi của cảnh sát các ông, tôi thì liên quan gì?” Federico Noni giờ đã ở tư thế phòng thủ.
“Thế được rồi, chào anh.” Shalber khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng, bằng cách bắt tay cậu thanh niên và đang định rời gót.
“Khoan đã.”
“Anh Noni, tôi không có thời gian để lãng phí. Ở lại đây chẳng có nghĩa lý gì khi anh không nói cho chúng tôi biết sự thật.”
“Sự thật nào cơ?”
Sandra thấy cậu thanh niên sửng sốt. Cô không biết gã cảnh sát Interpol đang chơi trò gì nhưng cô có nguy cơ bị cuốn vào đó. “Có lẽ tốt hơn chúng ta nên đi thật.”
Shalber lại phớt lờ cô, đứng chình ình trước mặt Noni và bắt đầu chỉ mặt cậu ta. “Sự thật là anh chỉ nghe thấy giọng của Giorgia, chứ không phải của tên sát nhân. Vì thế không có giọng nói kiểu Slav hay dị tật phát âm nào hết.”
“Không phải vậy.”
“Sự thật là khi tỉnh lại, anh đã có thể thử leo lên trên đó để cứu cô ấy. Anh là một vận động viên, anh hẳn phải làm được.”
“Không phải.”
“Sự thật là trái lại anh chỉ ở dưới đó, trong khi con quái vật được thảnh thơi ra tay.”
“Không phải!” Federico Noni hét lên và khóc.
Sandra đứng dậy, tóm lấy tay Shalber cố kéo ông ta đi. “Giờ thì đủ rồi, để cậu ta yên.”
Nhưng ông ta không chịu bỏ cuộc. “Tại sao anh không nói cho chúng tôi biết thực tế mọi chuyện đã xảy ra như thế nào? Tại sao anh không tới cứu Giorgia?”
“Tôi, tôi…”
“Cái gì cơ? Tiếp tục đi, lần này chứng tỏ mình là thằng đàn ông đi xem nào.”
“Tôi…” Federico Noni lắp bắp trong những giọt nước mắt. “Tôi không… Tôi muốn…”
Shalber tiếp tục tra tấn không thương xót. “Dũng cảm lên xem nào, đừng có làm như tối hôm đó.”
“Tôi xin ông đấy, Shalber,” Sandra cố làm ông ta hồi tâm chuyển ý.
“Tôi… tôi sợ.”
Căn phòng lặng im, chỉ có tiếng nức nở của cậu thanh niên. Shalber, cuối cùng cũng ngừng tra tấn cậu ta. Ông ta quay lưng, tiến ra phía cửa. Trước khi bước theo ông ta, Sandra nán lại giây lát để quan sát Federico Noni đang bàng hoàng trong những giọt nước mắt, mặt cúi gằm nhìn đôi chân vô dụng. Cô muốn an ủi cậu ta nhưng không thể thốt lên lời nào.
“Tôi lấy làm tiếc về những gì đã xảy ra với anh, Noni.” Gã cảnh sát nói trong lúc bước qua ngưỡng cửa. “Chúc một ngày tốt lành.”
Trong lúc Shalber rảo bước về chỗ chiếc xe, Sandra chạy theo và bắt ông ta dừng lại.
“Ông nghĩ sao mà làm vậy? Đâu cần phải đối xử với cậu ta theo cách đó?”
“Nếu không thích phương pháp của tôi, cô có thể để mặc tôi tự xử lý.”
Ông ta khinh thường cả cô, cô không thể chấp nhận điều đó. “Ông không thể đối xử với tôi như vậy!”
“Tôi đã nói với cô rồi. Chuyên môn của tôi là xử lý những kẻ nói dối. Tôi không thể làm gì khác được, tôi căm thù chúng.”
“Thế ở trong đó thì ông chân thành chắc?” Cô vừa hỏi vừa chỉ về phía ngôi nhà sau lưng họ. “Kể từ lúc chúng ta tới, ông nói dối bao nhiêu lần rồi hả? Hay ông không đếm nổi?”
“Cô không bao giờ nghe đến việc mục đích biện minh cho phương tiện hay sao?” Shalber thọc tay vào túi, lấy ra một phong kẹo cao su và nhét một cái vào miệng.
“Thế mục đích là gì đây, hạ nhục một cậu thanh niên bị liệt chi dưới?”
Ông ta vươn cánh tay: “Nghe này, tôi lấy làm tiếc nếu số phận trút giận lên Federico Noni, có thể cậu ta không đáng bị thế. Nhưng việc tồi tệ xảy đến với bất kỳ ai, điều này không có nghĩa chúng ta được phép trốn tránh trách nhiệm. Hơn ai hết, chính cô là người phải hiểu rõ điều đó.”
“Về việc đã xảy ra với David, ý ông là thế?”
“Đúng vậy. Cô không đem cái chết của anh ấy ra như một cái cớ.”
Ông ta làm cô phát điên lên khi nhai tóp tép kẹo cao su. “Ông thì biết cái gì?”
“Cô có thể ngồi khóc suốt ngày, chẳng ai nói gì cô nếu cô làm vậy, nhưng trái lại cô đang tranh đấu. Chúng đã giết chồng cô, bắn cô, thế mà cô vẫn không lùi bước dù chỉ một centimet.” Ông ta quay lưng lại phía cô để tới chỗ chiếc ô tô, cũng bởi vì trời đang bắt đầu mưa.
Mặc cho bị ướt, Sandra chờ đợi trước khi phản kháng. “Ông thật ghê tởm.”
Shalber khựng lại và trở gót. “Với lời chứng giả mạo, tên khốn Federico Noni đã tống một người vô tội vào tù. Chỉ để không phải thừa nhận mình là một kẻ hèn nhát. Điều này không làm cô ghê tởm sao?”
“Tôi hiểu rồi. Ông tự cho mình cái quyền phán xét ai là người có tội ai thì không. Ông làm thế bao lâu rồi hả Shalber?”
Ông ta thở dài ngao ngán, tay khua khoắng: “Nghe này, tôi không thích tranh luận giữa đường. Tôi lấy làm tiếc vì đã cư xử cứng nhắc nhưng tôi là như vậy đấy. Cô nghĩ là cái chết của David không làm tôi tổn thương sao? Cô nghĩ là tôi không thấy mình có trách nhiệm phần nào vì đã không ngăn nổi chuyện đó xảy ra sao?”
Sandra nín lặng. Cô chưa hề xem xét tới khía cạnh đó. Có lẽ cả cô cũng phán xét Shalber quá vội vàng.
“Chúng tôi không phải là bạn nhưng anh ấy tin tưởng tôi và chỉ điều này thôi cũng làm tôi thấy có lỗi,” ông ta kết luận.
Sandra trấn tĩnh lại. Giọng nói có chừng mực hơn. “Chúng ta xử trí sao với cậu thanh niên? Có cần thông báo cho ai đó không?”
“Không phải bây giờ. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Đến lúc này có thể chắc chắn rằng những linh mục ân giải đang truy tìm Figaro thực sự. Cần phải đi trước họ một bước.”