Thomas chớp mắt, cố gắng thích ứng với bóng tối. Chuông báo động réo từng hồi lanh lảnh chói tai.
Nó cảm thấy Minho đứng dậy, sục sạo xung quanh.
- Mụ bảo vệ biến mất rồi! - Thằng bé la lên. - Tôi không tìm được cô ta!
Ngay sau đó, tiếng súng vang lên giữa những hồi chuông báo động, tiếp nối bằng tiếng trái lựu đạn điện nổ tung dưới sàn. Ánh sáng từ các tia lửa điện bừng lên, và Thomas trông thấy một bóng người đang chạy phía xa, dần dần biến vào trong bóng tối.
- Lỗi tại tôi. - Minho khẽ lẩm bẩm.
- Quay lại vị trí đi. - Thomas nói, nó thấy sợ vì hồi chuông báo động. - Lắng nghe tiếng cửa mở nhé. Tôi sẽ dùng thẻ từ của Chuột Chù. Sẵn sàng nào!
Nó lần mò trên tường cho đến khi tìm được đúng vị trí, nó quét thẻ. Sau một tiếng tách, một trong hai cánh cửa bắt đầu mở vào trong.
- Bắt đầu bắn. - Minho la lên.
Newt, Brenda và Minho nhất loạt bắn lựu đạn qua khung cửa vào trong bóng tối. Thomas thận trọng quay lại vị trí của mình và bắn tiếp một trái nữa qua những tia điện đang lẹt xẹt nơi mép của cánh cửa. Sau một vài giây, những trái lựu đạn nổ rền, tạo ra một nguồn sáng chói mắt. Không có dấu hiệu của con người, cũng không có tiếng súng đáp trả.
Thomas hạ súng xuống.
- Ngừng lại! - Nó hô lớn. - Đừng phí đạn nữa.
Minho đã vừa bắn một cú nữa, nhưng cả bọn chỉ đứng yên chờ cho đến khi các tia lửa điện giảm bớt để có thể bước qua cửa một cách an toàn.
Thomas quay sang Brenda, nói thật lớn để át tiếng ồn ào.
- Bọn anh không nhớ được gì. Em có biết điều gì hữu ích không? Mọi người ở đâu? Tại sao lại có báo động?
Brenda lâc đầu và đáp:
- Em phải nói thật. Em thấy có gì đó không ổn.
- Dám cá đây chỉ là một bài kiểm tra chết bầm khác của bọn họ! - Newt la lên. - Tất cả những chuyện này đều là dàn dựng và chúng ta đều đang được phân tích.
Âm thanh ồn ào khiến Thomas gần như không thể suy nghĩ được gì, Newt chỉ càng làm nó rối thêm.
Nó giương súng lên và bước qua ngưỡng cửa. Nó muốn đi tới chỗ nào đó an toàn hơn trước khi ánh sáng từ các trái lựu đạn tắt hẳn. Từ trong hố sâu ký ức, nó biết mình đã lớn lên ở đây và thầm ao ước mình có thể nhớ lại bản thiết kế của nơi này. Một lần nữa nó nhận ra Brenda quan trọng thế nào với sự tự do của chúng. Cả Jorge cũng thế, nếu anh ta sẵn sàng đưa chúng cất cánh khỏi nơi này.
Tiếng chuông báo động chấm dứt.
- Bây giờ... - Thomas lên tiếng. Nhận thấy mình nói quá to, nó giảm bớt âm lượng lại. - Bây giờ tính sao?
- Chắc bọn họ chịu hết xiết tiếng còi báo động rồi. – Minho đáp. – Việc bọn họ tắt báo động chẳng có nghĩa gì đâu.
Ánh sáng từ các trái lựu đạn đã tắt ngầm, nhưng căn phòng ở bên kia cánh cửa được chiếu sáng bởi những ngọn đèn khẩn cấp màu đỏ. Bọn trẻ đang ở trong một khu vực lễ tân khá rộng, với ghế dài, ghế cá nhân và hai cái bàn giấy. Không có ai trong tầm mắt.
- Tôi chưa từng nhìn thấy một người nào trong mấy cái phòng chờ này. - Thomas nói. Không gian quanh nó bỗng trở nên thân thuộc. - Toàn bộ nơi này trống vắng và rất đáng sợ.
- Đã từ lâu họ không chấp nhận khách khứa trong này. Em chắc chắn thế. - Brenda đáp.
- Làm gì tiếp đây, Tommy? - Newt hỏi. - Tụi mình không thể đứng đây cả ngày.
Thomas nghĩ một giây. Chúng phải tìm ra bạn bè, nhưng việc phải đảm bảo một con đường thoát thân có lẽ là ưu tiên hàng đầu.
- Được rồi. - Thomas nói. - Brenda, bọn anh thực sự cần em giúp. Bọn anh cần đến được nhà để máy bay và tìm Jorge, để anh ấy chuấn bị cát cánh. Newt và Minho, các cậu có thể ở lại với Jorge để yểm trợ, trong khi Brenda và tôi đi tìm các bạn. Brenda, em có biết chúng ta có thể lấy thêm vũ khí ở đâu không?
- Kho vũ khí nằm trên đựờng tới nhà để máy bay. - Brenda đáp. - Nhưng có thể nó đang được canh gác.
- Tụi này đã gặp nhiều tình huống tệ hơn nhiều. - Minho đề nghị. - Cứ bắn thôi, cho đến khi đối phương hoặc chúng ta buông súng.
- Chúng ta sẽ tiêu diệt bọn chúng. - Newt gằn giọng thêm.
- Cho tới thằng cuối cùng.
Brenda chỉ tay vào một trong hai hành lang tiép nổi vtẵ phòng và nói:
- Lối này.
Brenda dẫn Thomas và hai đứa bạn qua nhiều ngã rẽ dưới ánh đèn khẩn cấp màu đỏ. Nhóm trẻ không gặp trở ngại nào, mặc dù thỉnh thoảng lại có một con bọ dao lúp xúp chạy qua sàn nhà làm vang lên những tiếng lích tích. Minho cố gắng bắn vào một con, nhưng nhắm trượt và suýt làm Newt bị thương. Newt hét lên, nhìn mặt thằng bé giống như chỉ muốn bắn lại.
Sau mười lăm phút chạy, nhóm trẻ đến được kho vũ khí. Thomas khựng lại trên hành lang. Nó ngạc nhiên khi thấy cửa kho mở toang. Theo những gì quan sát được, có vẻ các kệ vũ khí bên trong vẫn còn đầy.
- Thôi rồi. - Minho lên tiếng. - Không còn nghi ngờ nữa nhé.
Thomas hiểu ngay ý thằng bé. Nó đã có quá thừa kinh nghiệm rồi.
- Ai đó đã gài chúng ta. - Nó lẩm nhẩm.
- Chắc chắn rồi. - Minho thêm vào. - Mọi người tự dưng biến mất, cửa nẻo không khóa, vũ khí phơi ra chờ tụi mình lấy. Và chắc chắn bọn họ đang quan sát tụi mình bằng đám bọ dao chết bằm đó.
- Ghê thật. - Brenda lên tiếng,
Nghe thấy giọng con bé, Minho quay sang chất vấn:
- Nè cưng, làm sao tụi anh dám chắc cưng không dính dáng tới chuyện này?
Brenda đáp vớí giọng run run:
- Em chỉ có thể nói là, em thề mình không liên quan, Em hoàn toàn không biết chuyện gì đang diễn ra.
Thomas ghét phải thừa nhận, nhưng khả năng mà Newt đã nghĩ tới lúc trước – rằng toàn bộ vụ bỏ trốn này có thể chỉ là một bài kiểm tra được sáp đặt - ngày càng trở nên lớn hơn. Một lần nữa đám trẻ lại bị biến thành bầy chuột thí nghiệm, chạy lăng quăng trong một loại mê cung khác. Thomas chỉ hi vọng đó không phải là sự thật
Newt bước vào trong kho vũ khí.
- Nhìn này. - Thằng bé gọi mọi người.
Khi Thomas bước vào trong thì Newt đang chỉ tay và khu vực kệ trống.
- Để ý lớp bụi này. Rõ ràng một số thứ vừa mới được lấy đi . Có lẽ chỉ trong một tiếng đồng hồ vừa qua.
Thomas quan sát. Căn phòng khá bụi bặm, đủ để khiến người ta nhảy mũi nếu sục sạo quá mức, nhưng vị trí mà Newt chi hoàn toàn không bám bụi. Thằng bé nói đúng.
- Vậy thì có gì quan trọng? - Minho hỏi từ phía sau lưng hai đứa.
Newt quay lại nhìn thằng bé.
- Này huynh, cậu không thể tự mình suy luận được một lần hay sao?
Minho hấp háy mắt. Coi bộ thằng bé bất ngờ nhiều hơn là giận dỗi.
- Newt à, - Thomas xen vào, - chuyện này rất tệ, đúng vậy, nhưng cậu bình tĩnh đi. Có chuyện gì không ổn nào?
- Tôi sẽ nói cho cậu biết cái chuyện không ổn chết bằm ở đây. Cậu sắm vai anh hùng mà chẳng có kế hoạch, dẫn tụi này chạy quanh như một đám gà con đi tìm thức ăn. Minho thì chẳng bước nổi được một bước nếu không hỏi cần sử dụng chân nào.
Rốt cuộc Minho cũng đã hoàn hồn trở lại để nối đóa:
- Nghe này, mặt dẹp. Cậu mới là đứa tỏ ra biết tuốt chỉ vì phát hiện một số vũ khí đã được mang ra khỏi kho. Lần này tôi tạm tin cậu, coi như cậu đã phát hiện ra điều gi đó sâu sắc hơn thế. Lần sau, tôi sẽ đập cậu một cái vì tội nói chuyện hiển nhiên ai cũng biết.
Thomas quay lại nhìn Newt đúng lúc thằng bé biến sắc mặt- Newt tỏ ra choáng váng, nó gần như muốn khóc.
- Tôi xin lỗi. - Newt lí nhí nói, rồi quay gót bỏ ra khỏi phòng.
- Chuyện gì vậy? - Minho khẽ hỏi.
Thomas không muốn nói ra điều nó đang nghĩ: sự tỉnh táo của Newt đang dần dần mất đi. Thật may là nó không phải làm thế, vì Brenda đã lên tiếng:
- Các anh đang bỏ qua nhận định của Newt đấy.
- Nhận định nào? - Minho hỏi.
- Ở khu vực này từng có hai, ba chục khẩu súng và súng phóng lựu, nhưng giờ chúng đã biến mất. Rất gần đây thôi. Trong giờ vừa qua, như Newt đã nói
- Thế hả? - Minho châm chọc, ngay khi Thomas hiểu ra.
Brenda xòe hai bàn tay ra như thể câu trả lời rất hiển nhiên.
- Các bảo vệ chỉ đến đây khi họ cần thay vũ khí hoặc sử dụng thứ gì đó ngoài súng phóng lựu. Tại sao tất cả bọn họ lại phải làm chuyện đó cùng một lúc? Ngay hôm nay? Súng phóng lựu cũng rất nặng, không thể vừa bắn nó vừa mang vác một thứ vũ khí khác được. Hơn nữa, tại sao không thấy những món vũ khí đáng lẽ họ phải bỏ lại?