Minho là người đầu tiên đưa ra lời giải thích:
- Có lẽ họ biết sẽ có chuyện như thế này xảy ra, và họ không muốn giết chúng ta. Nếu quan sát, có thể thấy trừ phi bị bắn vào đầu, súng phóng lựu chỉ làm ta bất động một lúc. Do vậy họ đến đây lấy súng phóng lựu để sử dụng cùng với súng thường.
Brenda lắc đầu trước cả khi Minho kịp nói hết câu.
- Không phải. Lúc nào bọn họ cũng mang theo súng phóng lựu. Do vậy việc tất cả các bảo vệ đến đây lấy súng mới là không hợp lí. Cho dù anh nghĩ về VSAT như thế nào thì mục tiêu của họ cũng không phải là giết chóc càng nhiều càng tốt. Ngay cả khi có Chạch xâm nhập.
- Chạch từng đột nhập vào đây trước kia sao? - Thomas hỏi.
Brenda gật đâu.
- Càng bị nhiễm nặng, càng Hỏng, thì họ càng kinh khủng. Em thực sự không nghĩ các bảo vệ...
Minho ngât lời con bé:
- Biết đâu chuyện đó vừa tái diễn. Có thể một số Chạch đã đột nhập vào và lấy vũ khí ở đây, bắn gục mọi người, trước khi bắt đầu ăn thịt họ. Có thể chúng ta chỉ thấy có vài bảo vệ vì những người còn lại đã chết hết!
Thomas đã từng nhìn thấy những người Chạch bị Hỏng nặng, ký ức đó ám ảnh nó mãi không thôi. Đó là những người bị nhiễm Nhật trùng quá lâu đến nỗi bộ não bị ăn rỗng và hoàn toàn mất trí. Họ trở thành những con thú trong bộ dạng con người.
Brenda thở dài.
- Em ghét phải nói ra, nhưng có lẽ anh đúng. - Con bé ngẫm nghĩ một lúc. - Thật đấy, chuyện đó giải thích tất cả. Ai đó dã vào đây và lấy đi một mớ vũ khí.
Thomas thấy lạnh gáy.
- Nếu là như vậy thì tình hình tồi tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều.
- Cũng mừng khi đứa không được miễn dịch với Nhật trùng này không phải là đứa duy nhất có bộ óc còn làm việc được.
Thomas quay lại và trông thấy Newt trên ngưỡng cửa.
- Lần sau cậu chỉ việc giải thích thay vì nổi khùng lên như thế.
- Minho nói với giọng tỉnh bơ. - Tôi không nghĩ cậu mất trí nhanh tới mức đó, nhưng cũng mừng là cậu đã bình thường trở lại. Có lẽ chúng ta cần một người Chạch để đánh hơi ra những gã Chạch khác, nếu thực sự bọn họ đã đột nhập vào đây.
Thomas hết hồn khi nghe câu nhận xét ác ý của Minho, nó ngó qua phía Newt để trông chừng phản ứng của thằng bạn.
Newt bực bội ra mặt.
- Cậu không bao giờ biết khi nào thì phải ngậm miệng lại hả, Minho? Lúc chết bằm nào cậu cũng muốn nói lời sau cùng.
- Dẹp cái mặt cậu đi. - Minho đáp trả với giọng tỉnh rụi, tới nỗi trong một thoáng Thomas dám thề là thằng bé đã mất trí. Căng thẳng bao trùm lên căn phòng.
Newt chậm rãi tiến đến chỗ Minho và dừng lại ngay trước mặt thằng bé. Thế rồi, nhanh như rắn mổ, nó đấm cho Minho một phát vào mặt. Minho loạng choạng lui lại, ngã vào mấy cái kệ trống. Nhưng nó lập tức xông tới quật Newt xuống sàn.
Mọi việc diễn rạ quá nhanh, khiến Thomas không tin nổi măt mình. Nó lao tới nắm áo Minho lôi ra.
- Dừng lại! - Nó thét lên.
Hai đứa trảng viên tiếp tục đánh nhau. Tay đấm, chân đạp loạn xạ.
Brenda bước đến hỗ trợ. Con bé hợp sức với Thomas lôi Minho đứng dậy, trong khi thằng bé vẫn điên cuồng đấm đá. Một cú thúc chỏ trúng vào cằm Thomas khiến nó nổi điên.
- Hai cậu còn ngu tới cỡ nào nữa đây? - Thomas hét lên, bẻ quặt tay Minho ra sau lưng. - Chúng ta đang phải chạy trốn ít nhất một kẻ thù, có khi là hai. Vậy mà hai cậu còn đánh nhau nữa sao?
- Nó bắt đầu trước! - Minho la lên, nước miếng văng cả vào Brenda.
Con bé chùi mặt.
- Anh bao nhiêu tuổi rồi? Tám tuổi hả? - Brenda hỏi.
Minho không đáp. Thằng bé cố gắng vùng ra trong vài giây nữa, trước khi xuôi xị. Thomas thấy muốn bệnh vì tất cả chuyện này. Nó không biết cái gì tồi tệ hơn: việc Newt đã bắt đấu mất trí, hay việc Minho, đứa đáng lẽ có thể tự kiềm chế, lại đi hành động như một thằng đầu bã.
Newt dứng dậy, cẩn thận chạm vào một vết đỏ trên má, nơi Minho đã đấm trúng.
- Lỗi tại tôi. Mọi thứ làm tôi phát điên. Hai cậu tự tìm xem chúng ta nên làm gì. Tôi cán nghỉ ngơi một chút. - Nói đoạn nó lại quay lưng bỏ ra khỏi phòng lần nữa.
Thomas tức tối thở hắt một cái, rồi buông Minho ra, trước khi chỉnh lại áo xống. Chúng không có thời gian để đay nghiến lẫn nhau. Nếu muốn ra khỏi đây, chúng cần phải hợp sức và hoạt động theo nhóm.
- Minho, cậu kiếm thêm vài khẩu súng phóng lựu cho tụi mình, cùng với hai khẩu súng lục trên cái kệ đằng kia. Brenda, em có thể lấy một thùng đạn đầy được không? Anh sẽ đi tìm Newt.
- Nghe cũng được đó. - Con bé đáp và bắt tay vào tìm kiếm xung quanh.
Minho cũng im lặng đi lục lọi các kệ chứa đồ.
Thomas bước ra hành lang. New đang ngồi trên sàn cách đó khoảng sáu mét, lưng dựa vào tường.
- Đừng nói một lời nào nữa. – Thằng bé gầm gừ khi Thomas tiến đến nơi.
Mở đầu hay ghê, Thomas nghĩ bụng.
- Nghe này, có gi đó khác thường đang xảy ra. Hoặc VSAT đang thử tụi mình, hoặc đám Chạch đang chạy quanh khu này và tàn sát mọi người. Dù thế nào thì chúng ta cũng phải đi tìm các bạn rổi chuồn khỏi đây.
- Tôi biết. - Newt đáp cộc lốc.
- Vậy thì cậu đứng dậy và quay vào trong kia giúp đỡ tụi mình. Cậu là đứa nóng ruột nhất, cậu hành động như thể chúng ta không có thời giờ cho chuyện vớ vẩn. Vậy mà bây giờ cậu ngồi đây hờn dỗi.
- Tôi biết. - Vẫn cùng một câu trả lời từ phía Newt.
Thomas chưa bao giờ thấy Newt như thế này. Thằng bé nom hoàn toàn tuyệt vọng, việc nhìn thấy nó như vậy khiến Thomas nản lòng.
- Tụi mình hành động như một lũ c... - Thomas khựng lại, nó không thể nói ra điều gì tệ hơn. - Ý tôi là...
- Cậu im đi. - Newt đáp. - Tôi biết có gì đó đã bắt đầu xảy ra trong đầu tôi. Tôi thấy không ổn. Nhưng cậu không cần phải lo quắn đít như thế. Để tôi yên một lúc rồi tôi sẽ ổn thôi. Chúng ta sẽ đưa các cậu ra khỏi đây, sau đó tôi sẽ tính tiếp.
- Cậu nói vậy là sao?
- Chúng ta sẽ cùng nhau ra khỏi đây, sao cũng được. Chỉ cần cậu cho tôi một phút thôi.
Cuộc sống trong Trảng dường như đã trôi xa đến mấy thời đại. Ở đó, Newt luôn là đứa điềm tĩnh, tự chủ. Còn giờ đây, thằng bé đang phá vỡ sự gắn kết của nhóm. Nó ăn nói như thể việc trốn thoát khỏi đây chẳng có nghĩa lí gì với mình.
- Tốt thôi. - Thomas đáp. Nó nhận ra việc duy nhất có thể làm được là đối xử với Newt như bình thường. - Nhưng cậu biết đấy, chúng ta không thế lãng phí thêm thời gian. Brenda đang gom góp đạn dược. Cậu sẽ phải giúp con bé mang chỗ đạn đó tới nhà chứa máy bay.
- Sẽ làm. - Newt nhanh chóng đứng lên. - Nhưng trước hết tôi phải đi lấy một thứ. Sẽ không lâu đâu.
Thằng bé bắt đầu bỏ đi vể phía khu vực tiép tân.
- Newt! - Thomas la lên, tự hỏi không biét thằng bạn mình đang tính toán chuyện gì. - Đừng có ngu ngốc. Chúng ta phải đi thôi. Và chúng ta cần đi cùng nhau.
Nhưng Newt vẫn bỏ đi. Không quay lại nhìn Thomas, nó nói gọn lỏn:
- Cứ làm tiếp đi! Chuyện này chỉ mất vài phút thôi.
Thomas lắc đầu. Nó không còn biết phải làm gì hay nói gì đế đem trở lại thằng Newt biết nghĩ mà nó từng thấy. Nó quay gót đi vào kho vũ khí.
☆ ☆ ☆
Thomas, Minho và Brenda thu thập mọi thứ mà ba đứa có thể mang theo được. Thomas đeo mỗi bên vai một khẩu súng phóng lựu, cộng thêm một khẩu cầm trên tay. Nó nhét hai khẩu súng lục đầy đạn vào túi quần trước và vài hộp đạn ở túi quần sau. Minho cũng tự trang bị y hệt, trong khi Brenda chuẩn bị một thùng các- tông chất đầy đạn súng và những trái lựu đạn điện màu xanh nhạt, trên cùng là khẩu súng phóng lựu.
- Có vẻ nặng đấy. - Thomas nói và chỉ tay vào cái thùng. - Em có muốn...
Brenda ngắt lời Thomas:
- Em có thể xoay sở được cho đến khi anh Newt quay lại.
- Ai mà biết được thằng đó định làm gì. - Minho nói. - Trước kia nó chưa bao giờ hành động như vậy. Nhật trùng bắt đầu ăn não nó rồi.
- Newt nói sẽ quay lại ngay. - Thomas đã quá mệt mỏi với thái độ của Minho. Thằng bé chỉ làm tình hình tồi tệ thêm. - Cậu nói năng cho cẩn thận đi. Chúng tôi không muốn cậu làm Newt nổi nóng lần nữa.
- Anh còn nhớ chuyện em đã nói lúc ở trong xe tải không? - Brenda hỏi Thomas.
Cú bẻ ngoặt chủ để nói chuyện làm Thomas bất ngờ, việc con bé nhắc tới Đất cháy càng khiến nó ngạc nhiên hơn. Chuyện này chỉ càng khiến nó nhớ tới việc Brenda đã từng nói dối mình.
- Chuyện gì? Em muổn nói một số chuyện em nói là sự thật à?
Đêm hôm đó nó đã cảm thấy gần gũi với Brenda biết mấy. Nó nhận ra mình đang mong chờ con bé đáp “vâng”.
- Em xin lỗi, em đã nói dối về lí do có mặt ở đó. Và về việc em cảm thấy Nhật trùng đang hủy hoại não mình. Nhưng những cái khác là sự thật. Em thề. - Con bé ngừng lời và đưa mắt nhìn Thomas van lơn. - Chúng ta đã nói về việc sự gia tăng mức hoạt động của não bộ sẽ đẩy nhanh tiến trình gây hại, hay còn được gọi là sự hủy hoại nhận thức. Đó là nguyên nhân thứ thuốc đó, Kẹo lạc ấy, được sử dụng rất nhiều nơi những người có điều kiện mua. Kẹo lạc kìm hãm hoạt động của não bộ. Nó kéo dài thời gian trước khi người ta phát điên. Nhưng nó rất đắt.
Thomas không hình dung nổi sự tồn tại của những người không tham gia thử nghiệm hoặc không chiếm cứ các tòa nhà bỏ hoang như hồi ở Đát cháy.
- Khi dùng thuốc đó, người ta có tiếp tục các hoạt động thường ngày được không? Sinh hoạt, lao động, bất cứ chuyện gì?
- Họ làm những chuyện cần làm, nhưng theo cách rất... thoải mái. Anh có thể là một lính cứu hỏa tìm cách đưa ba chục đứa trẻ ra khỏi đám cháy, nhưng anh sẽ không bận tâm lắm nếu chẳng may làm rơi rớt vài đứa trên đường thoát khỏi ngọn lửa.
Ý tưởng về một thế giới như thế khiến Thomas kinh hoàng
- Cái đó... bệnh quá.
- Tôi cũng đồng ý với cậu. - Minho lẩm bẩm.
- Hai anh lại bỏ qua điểm mấu chốt rồi. - Brenda nói tiếp. - Các anh hãy nghĩ tới những chuyện kinh khủng mà Newt đã trải qua, những quyết định mà anh ấy đã phải thực hiện. Chẳng trách vì sao Nhật trùng phát triển nhanh đến thế trong đầu anh ấy. Newt đã bị kích thích quá mức. Nhiều hơn hẳn so với một người bình thường, trong cuộc sống thường nhật.
Thomas thở dài. Nỗi buồn lại bóp nghẹt tim nó.
- Nhưng mà chúng ta chẳng thể làm được gì cho đến khi tới được một nơi an toàn hơn.
- Làm chuyện gì?
Thomas quay lại và nhìn thấy Newt đứng trên ngưỡng cửa. Nó nhắm mắt một lúc để trấn tĩnh lại.
- Không có gì hết. Đừng bận tâm. Cậu đã ở đâu vậy?
- Tôi cần nói chuyện với cậu, Tommy. Một mình cậu. Chuyện này chỉ mất một vài giây thôi.
Chuyện gi nữa đây? Thomas tự nhủ thắm.
- Chuyện quái gì đây? - Minho hỏi.
- Ồ, thôi nào. Tôi cần đưa một thứ cho Tommy. chỉ cậu ấy chứ không ai khác.
- Sao cũng được. Hai cậu đi đi. - Minho chỉnh lại quai đeo súng trên vai. - Nhưng nhanh lên.
Thomas bước ra ngoài hành lang cùng với Newt. Nó thấy sợ trước những điều thằng bạn mình có thể sắp nói ra và tính chất điên khùng của chúng. Từng giây trôi qua một cách nặng nề.
Hai đứa đi được vài mét thì Newt dừng bước và quay lại đối diện với Thomas, đưa cho nó một cái phong bì nhỏ dán kín.
- Cậu nhét cái này vào túi.
- Cái gì đây? - Thomas cầm cái phong bì lật qua lật lại. Cả hai mặt đều trống trơn.
- Cứ nhét cái thứ chết bằm này vào túi cậu đi.
Thomas bối rối làm theo, nhưng vẫn tò mò.
- Giờ thì nhìn vào mắt tôi. - Newt búng tay.
Lòng Thomas chùng xuống khi nhìn thấy sự khổ tâm trong đôi mắt bạn mình.
- Chuyện gì vậy?
- Cậu chưa cần biết ngay lúc này. Cậu không thể biết. Nhưng cậu phải hứa với tôi một điều. Tôi không đùa đâu.
- Điểu gì?
- Cậu phải thể không được đọc những gì ở trong cái phong bì này, cho đến thời điểm thích hợp.
Thomas không thể hình dung mình phải chờ đợi để đọc lá thư. Tày nó đã bắt đầu lôi cái bì thư ra khỏi túi, nhưng Newt nắm tay nó, ngăn lại.
- Thời điểm thích hợp là khi nào? - Thomas hỏi. - Làm sao tôi...
- Cậu sẽ biết thôi! - Newt đáp trước khi Thomas nói hết câu. - Bây giờ cậu thề đi. Thề đi! - Toàn thân thằng bé như run lên theo từng chữ nói ra.
- Được rồi! - Thomas cảm thấy lo lắng vô cùng cho thằng bạn. - Tôi thề tôi sẽ không đọc nó cho đến thời điểm thích hợp. Tôi thề. Nhưng mà...
- Vậy là được rồi. - Newt cắt ngang. - Cậu mà không giữ lời là tôi sẽ không tha cho cậu đâu.
Thomas muốn đưa tay ra lay thằng bạn, hoặc đám vào tường cho đỡ tức. Nhưng nó không làm thế. Nó cứ đứng ngây ra trong khi Newt quay gót bước trở vào trong kho vũ khí.