Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1103 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

Thomas dựa đầu vào tường, hai tay khoanh lại. Teresa kê chân lên ghế, ngồi đối diện với nó. Trước khi hai đứa ra| ngồi riêng, Minho đã dặn nó không được nghe một lời nào của Teresa.

- Vậy... - Teresa mở lời.

- Thì...

- - Chúng ta bắt đầu từ đâu đây?

- Đây là ý của cậu. Cậu nói đi. Nếu không có gì để nói thì thôi.

Teresa thở dài.

- Cái gì chưa chắc chắn thì cậu đừng nên kết luận vội. Cậu bỏ cái kiểu hành động ngớ ngẩn đó đi. Đúng, tớ biết tớ đã làm nhiều chuyện ở Đất cháy, nhưng cậu cũng đã biệt vì sao tớ hành dộng như vậy. Để cứu cậu mà thôi. Tớ đâu có biết tất cả chỉ là chuyện Biến số và mẫu thức. Cậu tin tớ một chút đi, nói chuyện với tớ như một người bình thường đi.

Thomas im lặng một lúc mới trả lời:

- Thôi được, Nhưng cậu đã bỏ rơi tớ ở VSAT, điều đó cho thấy…

- Tom! - Con bé la lên như thể vừa lãnh một cái tát. – Bọn tớ không bỏ rơi cậu! Cậu đang nói cái quái gì vậy?

-Vậy chứ cậu đang kể chuyện gì vậy? – Giờ thì Thomas hoàn toàn lẫn lộn.

- Bọn tớ đâu có bỏ cậu lại! Bọn tớ đi theo cậu. Chính cậu đã bỏ rơỉ đám bọn tớ!

Thomas chỉ còn biết trố mắt nhìn Teresa.

- Cậu tưởng tớ ngu lắm sao?

- Lúc ở trong trụ sớ VSAT, ai cũng nói là cậu, Newt và Minho đã trốn thoát và đang ở đâu đó trong cánh rừng xung quanh. Bọn tớ đã đi tìm nhưng không thấy tăm hơi các cậu. Tớ đã hi vọng bằng cách nào đó các cậu quay về được với thế giới văn minh. Chứ cậu nghĩ vì sao tớ lại mừng đến thế khi thấy cậu còn sống?

Thomas cảm thấy một sự tức tối quen thuộc.

- Cậu tưởng tớ sẽ tin chuyện đó chắc? Cậu chắc đã biết điều Chuột Chù cố gắng nói cho tớ biết. Bọn họ cần tớ, tớ chính là ứng viên cuối cùng.

Teresa thừ người:

- Cậu nghĩ tớ là đứa con gái xảo quyệt nhất quả đất chứ gì? - Con bé không đợi Thomas trả lời mà nói luôn. - Nếu cậu nhớ lại được như lẽ ra phải thế, thì cậu đã biết tớ vẫn là Teresa trước đây. Tớ đã làm chuyện phải làm Đất cháy để cứu cậu, và kể từ lúc đó tớ toàn phải trả giá vì điều đó.

Cơn giận của Thomas gần như tịt ngòi, Hình như con bé không đóng kịch.

- Làm sạo tớ tin cậu được đây Teresa? Làm sao đây?

Teresa ngước nhìn nỏ với đôi mắt long lanh:

- Tớ thề, tớ hoàn toàn không biết gi ứng viên cuối cùng. Cái đó đã được bày ra sau khi chúng ta vào trong Mê cung, nên tớ không có ký ức về nó. Nhưng điều mà tớ biết đó là VSAT không có ý định dừng Thử nghiệm trước khi có được bản sơ đồ họ cần. Họ đang chuẩn bị bắt đầu một đợt khác, Thomas à. VSAT đang tập hợp nhiều người Miẽn hơn để bắt đầu thử, nếu như Thử nghiệm này không thành công. Và tớ không thể làm lại một lần nữa. Tớ đã bỏ đi tìm cậu. Thế đấy.

Thomas không đáp. Một phần trong nó muốn tin con bé. Muốn vô cùng.

- Tớ rất xin lỗi. - Teresa vừa thở dài vừa nói, rồi quay đi và luồn tay vào mái tóc. Con bé chờ thêm một lúc nữa, rồi quay lại nhìn Thomas. – Tất cả những gì tớ có thể nói với cậu là, trong lòng tớ đã rất day dứt. Day dứt lắm. Tớ đã tin sẽ có một giải pháp cho bệnh Nhật trùng, và tớ biết họ cần cậu để thực hiện. Nhưng giờ thì khác rồi. Ngay cả khi đã nhớ lại được, tớ cũng không thể suy nghĩ theo cùng một lối như trước kia. Bây giờ tớ đã nhận ra chuyện này sẽ không bao giờ chấm dứt. - Teresa ngừng lời.

Thomas không biết phải nói gì. Nó dò xét khuôn mặt con bé và trông thấy một nỗi đau chưa từng thấy trước đây. Con bé nói thật

Teresa nói tiếp không đợi Thomas lên tiếng:

- Vậy nên tớ đã tự thỏa thuận với bản thân. Tớ sẽ làm mọi thứ phải làm để bù đắp cho những sai lầm của mình. Tớ muốn cứu các bạn của mình trước, rồi cả những người Miễn khác, nếu có thể. Hãy nhìn xem, tớ đã làm khá tốt.

Thomas lắp bắp:

- Ờ... chẳng phải chúng ta từng làm tốt hơn hay sao?

Teresa nhướng mày:

- Cậu tưởng có thể ngăn chặn bọn họ sao?

- Đằng nào chúng ta cũng sắp bị bán lại cho VSAT, còn quan trọng nữa đâu?

Teresa không đáp ngay. Thomas sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để biết trong đầu con bé đang nghĩ gì, và không phải theo lối trò chuyện qua ý nghĩ như trước. Trong một thoáng, nó cảm thấy buồn khi biết hai đữa đã từng có nhiều thời gian ở bên nhau, nhưng nó lại không ký ức gì về chuyện đó. Chúng đã từng là bạn rất thân.

Cuối cùng Teresa lên tiếng:

- Nếu chúng ta có thể làm được gì đó, thì tớ hy vọng cậu sẽ tìm được cách để tin tưởng tớ lần nữa. Tớ biết tụi mình có thể thuyết phục Arỉs và những bạn khác hỗ trợ. Các bạn ấy cũng có cùng cảm giác như tớ.

Thomas biết nó phải thận trọng. Thật lạ lùng khi Teresa chỉ dồng ý với nó về VSAT khi đã lấy lại ký ức.

- Để xem thế nào đã. - Cuối cùng nó đáp.

Teresa nhăn trán.

- Thật ra cậu không tin tớ, đúng không?

- Để xem thế nào đã. - Nó lặp lại.

Rồi nó đứng dậy bỏ đi. Nó căm ghét vẻ mặt đau đớn của con bé. Và căm ghét chính bản thân mình vì đã quan tâm, sau tất cả những điều Teresa đã làm với nó.

☆ ☆ ☆


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »