Tổ chức bố trí cho họ một chiếc xe du lịch mới. Lawrence cầm lái và viên phi công ngồi cạnh anh ta. Chị ta giữ im lặng và có vẻ không mấy thân thiện, cứ lầm lì một mình. Lawrence cũng không ở trong tâm trạng tốt, có lẽ vì đang từ chỗ là một người giao thực phẩm cho một cơ sở khép kín, nay anh ta phải phục vụ như một tài xế được chỉ định giữa cái thành phố đầy Chạch này. Những hai lần.
Mặt trời dã mọc, chiếu ánh sáng len lỏỉ qua những tòa nhà của một thành phố đã thay đổi hoàn toàn sau đêm qua. Vì một nguyên nhân nào đó, ánh sáng khiến cho mọi thứ có vẻ an toàn hơn.
Thomas đã được trả lại khẩu súng lục lắp đầy đạn. Nó nhét súng vào cạp quần jean, thừa hiểu một ổ đạn mười hai viên sẽ chẳng làm được gì nhiều nếu họ lại bị mai phục, nhưng nó cũng an tâm hơn.
- Được rồi, hãy ghi nhớ kế hoạch. - Cuối cùng Lawrence lên tiếng phá vỡ im lặng.
- Kế hoạch là gì vậy? - Thomas hỏi.
- Đến được nhà chứa máy bay mà không bị giết.
Kế hoạch nghe cũng hay đối với Thomas.
Họ lại im lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng máy và những cú dằn xóc trên đường đi. Những thời điểm như thế này không thể không khiến Thomas nghĩ tới tất cả những chuyện khủng khiếp sẽ có thể xảy ra trong vòng một, hai ngày tới. Nó cố gắng không suy nghĩ gì và chú tâm quan sát thành phố hoang tàn bên ngoài cửa sổ.
Cho đến lúc này nó chỉ trông thấy lác đác một vài người, hầu hết là từ xa. Nó tự hỏi liệu có phải đa phần mọi người thức khuya vì sợ sẽ có thứ gì đó nhảy bổ ra từ trong bóng đêm, hay chính bản thân họ thực hiện những cú nhảy đó.
Ánh nắng láp lánh trên cửa kính của các tòa cao ốc chọc trời. Chúng dường như nối tiếp nhau trải dài hút tầm mắt về tất cả các hướng. Chiếc xe du lịch chạy qua trung tâm thành phố, vào một con đường rộng, với những chiếc xe hơi bị bỏ lại nằm rải rác đây đó. Thomas nhìn thấy một vài người Chạch ẩn nấp trong mấy chiếc xe và nhòm qua cửa sổ như thể đang chờ con mồi sập bẫy.
Lawrence đổi hướng sau đó chừng một, hai dặm và tiến vào một xa lộ dài thẳng tắp dẫn tới một trong các cửa ngõ của thành phố. Các tấm chắn mọc lên ở cả hai bên của con đường. Có lẽ chúng đã được xây dựng để tiếng ồn xe cộ không quấy rầy những cư dân có nhà ở gần đó. Không thể tin nổi một thế giới như vậy đã từng tồn tại. Thế giới trong đó bạn không phải nơm nớp lo cho mạng sống của mình từng ngày.
- Chiếc xe này sẽ đưa chúng ta tới nơi. - Lawrence nói. - Nhà chứa máy bay có lẽ là nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của chúng tôi, nên mọi thứ chúng ta cần làm là đến được đó. Khoảng một giờ nữa chúng ta sẽ bay trên trời, an toàn và sung sướng.
- Tốt thôi. - Thomas nói, mặc dù sau sự việc đêm trước chuyện này nghe có vẻ quá dễ dàng.
Viên phi công vẫn yên lặng.
Sau khi đi được khoảng ba dặm thì Lawrence bắt đầu giảm tốc độ.
- Chuyện quái gì thế này? - Anh ta lẩm bẩm.
Thomas lại hướng sự chú ý vào con đường phía trước để xác định xem anh ta đang nói về điều gì. Nó trông thấy nhiều chiếc xe hơi đang xoay vòng vòng.
- Chắc tôi sẽ phải cố vượt qua họ. - Lawrence nói, gần như là tự nói với mình.
Thomas không đáp. Nó biết mọi người thừa hiểu bất cứ chuyện gì khác thường đều đồng nghĩa với rắc rối.
Lawrence lại tăng tốc.
- Chúng ta sẽ mất rất nhiều thời gian để quay lại và tìm một con đường khác. Tôi sẽ cố gắng lách qua.
- Chỉ cần anh đừng làm chuyện ngu ngốc. - Viên phi công gằn giọng. - Chắc chắn chúng tôi sẽ không thể tới được đó nếu đi bộ.
Khi họ đến gần, Thomas chồm người về phía trước để cố quan sát chuyện đang diễn ra. Một nhóm khoảng hai chục người đang đánh nhau trên một đống gì đó mà nó không thấy rõ. Họ ném các thứ, xô đẩy và đấm đá. Phía sau họ, cách chừng ba chục mét, những chiếc xe hơi đang xoay vòng và đụng vào nhau. May là chúng chưa tông phải những người đang ở trên đường.
- Anh định làm gì? - Thomas hỏi.
Lawrence vẫn giữ tốc độ. Họ đã chạy gần đến nơi.
- Anh dừng lại đi! - Viên phi công la lên.
Lawrence phớt lờ chị ta.
- Không, tôi sẽ lách qua.
- Anh sẽ giết chết chúng ta mất!
- Chúng ta sẽ ổn thôi, chỉ cần cô im đi một lúc!
Họ đã đến khá gần nhóm người đang đánh lộn trên đường và cái đống khổng lổ khồng biết là gì. Thomas dịch ra sát cửa sổ cố gắng nhìn cho rõ hơn. Đám Chạch đang xé những túi rác to tướng, bọn họ lôi những hộp đựng đồ ăn, thịt thối và thức ăn thừa ra nhưng không ai cầm được thứ gì trên tay vì họ nhanh chóng giật của nhau. Họ đấm đá, cấu xé lẫn nhau. Một người đàn ông đã bị rách một vết dưới mắt. Máu chảy ròng ròng xuống mặt ông ta như những giọt lệ màu đỏ.
Chiếc xe đổi hướng với một cú lết bánh khiến Thomas lại chú ý nhìn về phía trước. Những người lái mấy chiếc xe hơi kia đã ngừng lại. Ba chiếc xe đều là kiểu cũ với thân xe móp méo và tróc sơn gần hết. Lúc này cả ba chiếc đang dàn hàng ngang đối diện với chiếc xe du lịch. Lawrence không giảm tốc độ, mà hướng đến lỗ hổng lớn giữa chiếc xe bên phải và chiếc chính giữa. Nhanh như cắt, chiếc xe hơi bên trái phóng tới, bẻ lái thật gắt để bắt kịp chiếc xe du lịch trước khi nó chạy qua.
- Bám chắc vào! - Lawrence hét to và phóng xe nhanh hơn.
Thomas bám lấy chiếc ghế đang ngồi trong khi họ lao tới khoảng trống. Hai chiếc xe hơi phía trước không nhúc nhích, nhưng chiếc thứ ba đang lao tới chỗ họ. Thomas nhận ra họ không có cơ hội nào và gần như hét lên điều đó, nhưng đã quá muộn.
Phần đầu của chiếc xe du lịch chỉ vừa mới vượt qua khoảng trống thì chiếc xe hơi thứ ba đã tông vào phần đuôi bên trái của nó. Thomas bay qua ưái và đập người vào thanh sắt nằm giữa hai cái cửa sổ bên hông, làm nó gãy lìa với một tiếng rắc thật lớn. Mảnh kính bay tung tóe trong khi chiếc xe du lịch xoay tròn. Thomas lộn nhào trong xe, nó cố gắng bám vào thứ gì đó. Âm thanh ken két của mấy cái lốp xe miết trên đường và tiếng kim loại loảng xoảng vang lên chói tai.
Tiếng ồn ngừng lại khi cuối cùng chiếc xe du lịch đụng vào vách xi măng của con đường.
Thomas quỳ mọp dưới sàn, người bầm dập và xây xát nhiều chỗ. Nó gượng đứng lên vừa kịp để trông thấy ba chiếc xe hơi đã phóng đi. Tiếng máy nhỏ dần khi chúng biến mất trên con đường thẳng tắp, về hướng mà họ vừa từ đó đi tới. Nó liếc nhìn Lawrence và nữ phi công. Cả hai đều vô sự.
Việc kỳ lạ nhất xảy ra sau đó. Thomas nhìn qua cửa sổ và thấy một thằng Chạch đang nhìn về phía nó từ cách đó khoảng sáu mét. Nó chỉ mất đúng một giây để nhận ra đó chính là bạn mình.
Newt.