Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1040 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Thomas trố mắt nhìn Brenda, háo hức muốn nghe điều con bé sắp nói.

- Anh biết cái gì ở trong bộ não của các anh rồi đấy. Vậy mối bận tâm lớn nhất của chúng ta là gì?

Thomas ngẫm nghĩ rồi đáp:

- VSAT theo dõi, hoặc kiểm soát bọn anh.

- Chính xác. – Brenda nói.

- Vậy thì sao ? - Một lần nữa sự sốt ruột lại nổi lên trong lòng Thomas.

Brenda lại ngồi xuống đối diện với Thomas và chồm người tới trước, hai tay xoa vào nhau trong sự kích dộng.

- Em biết một người có tên là Hans đã đi tới Denver. Ông ta cũng miễn nhiễm đối với Nhật trùng như tụi mình. Ông ta là bác sĩ và từng làm việc tại VSAT cho đến khi có mâu thuẫn với ban lãnh đạo về quy trình cấy ghép các thiết bị trong não. Ông ta cho rằng những gì họ đã làm là quá liều lĩnh. Ông ta bảo họ đã đi quá giới hạn, tới mức vô nhân đạo. VSAT không chịu để ông ta ra đi, nhưng ông ta đã tìm được cách trốn thoát.

- Bọn họ nên xem lại về mặt an ninh. - Thomas lẩm bẩm

- Nhờ đó mà chúng ta mới có cơ hội. - Brenda nhoẻn miệng cười. - Dù sao thì, Hans là một thiên tài. Ông ta biết từng chi tiết nhỏ nhất về các thiết bị cấy trong não bộ của các anh. Em biết ông ta đi tới Denver, vì Hans đã gửi cho em một tin nhắn trên Netblock ngay trước khi em được đưa tới Đất cháy. Nếu chúng ta có thể gặp Hans, ông ta sẽ lấy được các thiết bị đó ra khỏi đầu các anh. Hoặc ít nhất là vô hiệu hóa chúng. Em không chắc việc tháo gỡ sẽ diễn ra như thế nào, nhưng nếu không ai làm được thì ông ta có thể làm được. Và ông ta sẵn sàng làm chuyện đó. Hans cũng căm ghét VSAT nhiều như tụi mình vậy.

Thomas ngẫm nghĩ một chút.

- Nếu họ kiểm soát bọn anh thì chúng ta gặp rắc rối lớn đấy. Anh đã chứng kiến điều đó ít nhất ba lần.

Alby vật lộn chống lại một thế lực vô hình khi nằm trong Trang ấp, Gally bị điều khiển để dùng dao giết Chuck, và Teresa cố nói chuyện với nó nơi căn nhà hoang tại Đất cháy. Đó là ba trong sổ những kỷ niệm khó quên nhất của Thomas.

- Chính xác. Họ có thể điều khiển anh, bắt anh làm một số thứ. Họ không thể nhìn bằng mắt anh, nghe giọng nói anh hay những việc tương tự như thế, nhưng chúng ta cần phải điều chỉnh lại chuyện đó. Nếu họ đang ở đủ gần để theo dõi anh và nếu họ cảm thấy có thể liều lĩnh, họ sẽ ra tay. Và đó là điều cuối cùng chúng ta mong đợi.

Việc này rất cần phải xem xét.

- Vậy là có vẻ như chúng ta có hàng đống lí do để đi tới Denver. Chúng ta sẽ hỏi ý kiến của Newt và Minho khi hai đứa thức dậy.

Brenda gật đầu

- Nghe được đó. - Con bé đứng dậy và bước lại gần hơn, rồi cúi xuống hôn lên má Thomas. Nó thấy nổi da gà. - Anh biết không, phần lớn những chuyện xảy ra ở trong đường hầm không phải là diễn đâu. - Brenda đứng lên, im lặng nhìn Thomas một lúc. - Em phải đi đánh thức Jorge đây. Chú ấy đang ngủ trong phòng cơ trưởng.

Brenda quay lưng bỏ đi Thomas ngồi đó, hi vọng mặt mình không đỏ ửng lên khi nhớ đến lúc hai đứa nằm sát nhau ở dưới Ngầm. Nó luồn tay sau đầu và nằm ngửa trên chiếc giường, cố điểm lại những gì vừa được nghe. Rốt cuộc chúng đã có một điểm đến. Nó cảm thấy nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt mình, và điều này không chỉ vi cái hôn của Brenda.

☆ ☆ ☆

Minho gọi cuộc họp của chúng là Trang nghị, chỉ để gợi nhớ kỷ niệm xưa.

Sau khi họp xong, Thomas thấy nhức đầu. Cơn đau tồi tệ đến nỗi nó tưởng như hai mắt minh sắp lọt ra ngoài. Minho cãi cùn trong mọi vấn đề và khiến Brenda trở nên khó ưa trong suốt cuộc họp. Thomas biết chúng cần phải suy xét sự việc dưới mọi góc độ, nhưng nó thầm mong Minho đối xử dễ chịu hơn với Brenda.

Cuối cùng, sau một giờ tranh cãi, bàn luận tới lui và đi quanh vấn đề cả chục lần, cả nhóm quyết định đi tới Denver, tuy không đạt được đồng thuận. Mọi người dự định đáp chiếc Berg xuống một sân bay tư nhân, đóng giả làm một nhóm người Miễn đi tìm việc làm trong lĩnh vực vận tải công cộng. Cũng may là trên chiếc Berg không đề chữ VSAT – tổ chức này không muốn quảng cáo rộng rãi với thế giới, có vẻ như thế. Chúng đã được xét nghiệm và chứng nhận miễn nhiễm đỗi với Nhật trùng nên có thể đường hoàng đi vào thành phố. Ngoại trừ Newt. Do đã bị mắc bệnh, thằng bé phải ở lại trên máy bay cho tới khi mọi người tìm ra cách gỉải quyết.

Cả nhóm ăn nhanh một bữa, sau đó Jorge đi điều khiển máy bay. Anh ta nói đã nghỉ ngơi đầy đủ và muốn mọi người chợp mất một chút, vì bay đến Denver sẽ mát vài tiếng đồng hồ. Sau đó, ai mà biết sẽ cần bao nhiêu thời gian để tìm một chỗ nghỉ qua đêm.

Thomas chỉ muốn ở một mình, nên nó viện đau đầu để cáo lui. Nó tìm thấy một cái ghế thư giãn ở trong một góc khuất và ngã người nằm xuống đó, xoay mặt vào tường. Nó lấy chăn đáp và cảm nhận một sự ấm áp đã lâu không có được. Cho dù rất sợ trước viễn cảnh có thể xảy ra, nó vẫn thấy bình yên. Có lẽ cuối cùng chúng đã đi gần đến chỗ thoát khỏi VSAT mãi mãi.

Nó nhớ lại cuộc trốn thoát của cả bọn và những sự việc đã diễn ra. Càng nghĩ, nó càng thấy không chắc chắn vụ việc có bàn tay đạo diễn của VSAT. Quá nhiều thứ đã xảy ra trong một thời gian ngắn, chưa kể mấy tay bảo vệ đó đã chiến đấu điên cuồng để giữ chúng ở lại.

Cuối cùng, giấc ngủ đưa nó ra khỏi dòng suy tưởng đó. Nó lại mơ.

☆ ☆ ☆

Nó chỉ mới mười hai tuổi. Nó ngồi trên ghế, đối diện với một người đàn ông có vẻ không được vui. Hai người đang ở trong một căn phòng có cửa sổ quan sát.

- Thomas. - Người đàn ông mở lời. - Dạo này cháu có vẻ… lơ đãng. Ta cần cháu quay về với những việc quan trọng. Cháu và Teresa đang thực hiện rất tốt việc giao tiếp qua ý nghĩ, mọi thứ đang tiến triển nhanh chóng. Đã đến lúc tập trung trở lại.

Thomas cảm thấy ngượng, rồi thấy xấu hổ vì mình đã tỏ ra như thế. Nó bối rối chỉ muốn bỏ chạy về phòng ngủ. Người đàn ông cảm nhận được điều đó.

- Chúng ta sẽ không rời khỏi căn phòng này cho đến khi ta hài lòng với cam kết của cháu. - Câu nói đó giống như lời tuyên án của một ông quan tòa không có trái tim. - Cháu sẽ trả lời các câu hỏi của ta, và cháu nên thành thật. Cháu có hiểu không?

Thomas gật đâu.

- Tại sao chúng ta ở đây?

- Vì Nhật trùng.

- Ta muốn cháu nói rõ hơn.

Thomas ngập ngừng. Dạo gần đây nó cảm thấy muốn nổi loạn, nhưng nó biết một khi nó nói ra những gì người đàn ông này muốn nghe thì mọi chuyện sẽ qua. Nó sẽ quay lại với việc làm những gì người ta yêu cầu và tìm hiểu những điều họ sẽ dành cho nó.

- Nói đi. - Người đàn ông thúc ép Thomas.

Thomas tuôn ra một tràng, trôi chảy từng chữ, như thể đã học thuộc nằm lòng.

- Qụầng lửa mặt trời tác động lên trái đất. An ninh ở nhiêu tòa nhà chính phủ bị tổn hại. Một virus do con người tạo ra với mục đích dùng trong chiến tranh sinh học đã bị rò rỉ từ một trung tâm kiểm soát dịch bệnh của quân đội. Loại virus này tấn công mọi cộng đồng dân cư lớn và lây lan nhanh chóng. Nó được biết đến với tên gọi Nhật trùng. Các chính phủ còn tồn tại dồn mọi nguồn lực vào VSAT, tổ chức này đã tìm thấy những người miễn nhiễm tốt nhất và giỏi nhất. Họ bắt đầu kế hoạch kích thích và lập sơ đồ các mẫu thức não của mọi cảm xúc con người đã biết, đồng thời nghiên cứu xem làm thế nào chúng ta có thể tiếp tục sống dù bị Nhật trùng ăn sâu vào não bộ. Cuộc nghiên cứu sẽ dẫn đến... - Nó tiếp tục nói không ngừng, tuôn ra những chữ mà nó căm ghét.

Thomas trong mơ quay người bỏ chạy, chạy vào trong bóng tối.

« Lùi
Tiến »