Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1184 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60

Thomas đi theo nhóm chuyên gia VSAT, nhưng đầu óc nó đang vận hành hết tốc lực. Nó không biết phải làm gì. Không có cách nào liên lạc với Cánh tay phải, mà nó thì đã mất khả năng trò chuyện bằng ý nghĩ với Teresa hoặc Aris.

Họ đổi hướng nhiều lần. Lộ trình ngoằn ngoèo khiến Thomas nhớ đến Mê cung. Nó gần như ao ước mình được quay lại đó. Lúc đó mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều.

- Có một căn phòng ở đằng kia, bên trái. - Janson giải thích. - Tối đã đặt trong đó một chiếc máy chữ, trong trường hợp cậu muốn để lại lời nhắn cho các bạn bè của mình. Tôi sẽ tìm cách chuyển thông điệp của cậu cho họ.

- Tôi cũng sẽ bảo đảm cậu có gì đó để ăn. - Bác sĩ Wright nói từ phía sau.

Sự nhã nhặn của họ khiến Thomas cảm thấy khó chịu. Nó nhớ đến câu chuyện của những tên sát nhân bị kết án tử ngày xưa. Chúng cũng luôn được hưởng một bữa ăn cuối cùng theo đúng sở thích.

- Tôi muốn món bít tết. - Nó ngừng lại nhìn cô ta và nói. - Tôm nữa. Tôm hùm. Bánh kếp. Và một thanh kẹo.

-Tôi xin lỗi... Cậu sẽ phải bằng lòng với vài cái bánh mì kẹp thịt.

Thomas thở dài và lẩm bẩm:

- Biết mà.

☆ ☆ ☆

Thomas ngồi trên một cái ghế mềm, mắt nhìn vào máy chữ đặt trên chiếc bàn nhỏ trước mặt. Nó không có ý định viết lời nhắn gửi cho bất cứ ai, nhưng nó chẳng còn chuyện gì khác để làm. Tình thế tỏ ra phức tạp hơn nhiều so với nó tưởng. Nó không biết mình đã dự kiến điều gì, nhưng ý tưởng bị mổ sống chưa bao giờ xuất hiện trong đầu nó. Nó đã hình dung mọi thứ họ làm và có thể giả vờ hợp tác cho đến khi Cánh tay phải xuất hiện.

Nhưng bây giờ mà hợp tác thì nó sẽ một đi không trở lại.

☆ ☆ ☆

Rốt cuộc nó cũng gõ vài lời để nhắn gửi cho Minho và Brenda trong trường hợp nó thiệt mạng, rồi gục mặt vào cánh tay trên bàn cho đến khi thức ăn được đưa tới. Nó ăn chậm rãi, rồi lại nghỉ. Nó chỉ có thể hi vọng các bạn mình đến kịp lúc. Nếu không chắc nó sẽ không rời khỏi căn phòng này cho đến khi tuyệt đối phải làm như thế.

Nó ngủ gà gật trong lúc chờ đợi. Mỗi phút dường như dài dằng dặc.

☆ ☆ ☆

Một tiếng gõ cửa khiến nó choàng tỉnh.

- Thomas! - Giọng nói của Janson vọng vào qua cánh cửa. - Thực sự chúng ta cần phải tiến hành thôi.

Mấy chữ đó khiến ruột gan Thomas bấn loạn.

- Tôi... chưa sẵn sàng. - Nó thấy mình thật nực cười.

Một lát sau, Janson nói:

- Tôi e chúng ta không có nhiều lựa chọn.

- Nhưng... - Thomas chưa tìm được gì để nói thì cánh cửa đã mở ra và Janson bước vào phòng.

- Thomas... chờ đợi chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn thôi. Chúng ta cần phải đi.

Nó không biết phải làm gì nữa. Nó ngạc nhiên vì bọn họ tỏ ra rất bình tĩnh với mình cho đến lúc này. Nó nhận ra mình đã đi đến đường cùng và không còn thời gian. Nó hít một hơi thật sâu.

- Cứ như vậy mà làm thôi.

Chuột Chù mỉm cười đáp:

- Đi theo tôi.

☆ ☆ ☆

Janson đưa Thomas vào một phòng tiền phẫu, nơi có một vài y tá, một chiếc giường bánh xe và đủ thứ màn hình vây quanh. Bác sĩ Christensen cũng có mặt ở đó. Ông ta mặc đồ phẫu thuật và đã đeo khẩu trang y tế. Thomas chỉ nhìn thấy đôi mắt của ông ta, chúng ánh lên sự háo hức.

- Đơn giản vậy thôi sao? - Thomas hỏi. Một đợt hoảng loạn trào lên trong lòng nó, gây cho nó cảm giác có thứ gì đó đang gặm nhấm ngực mình. - Đã đến lúc mổ phanh đầu tôi ra sao?

- Tôi xin lỗi. - Tay bác sĩ trả lời. - Nhưng chúng ta cần phải bắt đầu.

Chuột Chù vừa mở miệng định nói thì một hồi chuồng báo động réo vang.

Tim Thomas nhảy vọt lên cổ và một sự nhẹ nhõm tràn qua người nó. Chắc chắn đó là dấu hiệu của nhóm Cánh tay phải.

Cánh cửa bật mở. Thomas quay lại vừa đúng lúc để nhìn thấy một phụ nữ hốt hoảng chạy vào thông báo:

- Một chiếc Berg vừa đến để giao hàng, nhưng hóa ra đó chỉ là trò lừa bịp để đưa người vào bên trong. Họ đang cố gắng chiếm lĩnh tòa nhà chính.

Câu nói của Janson khiến tim Thomas muốn ngừng đập:

- Có vẻ như chúng ta cần nhanh chóng bắt đầu cuộc phẫu thuật. Christensen, gây mê cho cậu ta đi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »