Lúc quay lại, Thomas trông thấy Minho đang ngồi với Brenda và Jorge. Thằng bé có vẻ không được vui Minho lườm Thomas.
- Con nhỏ phản bội đó còn gì để nói nữa đây?
Thomas ngồi xuống bên cạnh thằng bạn. Một số người lạ mặt cũng đă xích lại gần, nó dám khẳng định bọn họ đang nghe lỏm.
- Sao rồi? - Minho hỏi dồn.
- Teresa nói lí do nhóm bạn ấy trốn đi là do mọi người khám phá ra VSAT dự định bắt đầu lại và đang thu thập người Miễn, đúng như Gally đã nói. Teresa thề là mọi người tưởng tụi mình đã trốn thoát trước đó... rằng họ đã đi tìm tụi mình. - Thomas ngừng lời. Nó biết Minho sẽ không thích nghe phần tiếp theo. - Và nếu có thể thì bạn ấy đã giúp tụi mình.
Minho lắc đầu.
- Cậu đúng là đồ đầu bã. Lẽ ra cậu không nên nói chuyện với con nhỏ đó.
- Cảm ơn. - Thomas đưa tay vuốt mặt. Minho nói đúng.
- Xin lỗi phải cắt ngang nhé, chiến hữu. - Jorge lên tiếng. - Hai cậu có thể nói chuyện cả ngày, nhưng sẽ chẳng để làm gì trừ phi chúng ta có thể thoát ra khỏi cái nơi xinh xẻo này. Bất luận ai là người theo phe chúng ta.
- Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, ba trong số những kẻ bắt cóc bước vào với những cái túi đầy căng. Một người thứ tư đi vào theo, người này cầm một khẩu súng phóng lựu và một súng lục. Anh ta đảo mắt nhìn quanh phòng tìm xem có ai gây rối không, trong khi những người kia bắt đầu phân phát các thứ trong túi. Đó là bánh mì và nước uống.
- Sao tụi minh toàn bị dính vô mấy chuyện trời ơi vậy nè? - Minho lên tiếng hỏi. - Ít nhất chúng ta cũng từng có VSAT để quy trách nhiệm cho mọi thứ.
- Ờ, thì bây giờ cũng vẫn làm vậy được mà. - Thomas lẩm bẩm.
Minho nhăn mặt
- Tốt. Cái bọn mặt dẹp đó.
Một sự im lặng khó chịu trùm lên gian phòng trong khi nhóm bắt cóc rảo quanh. Mọi người bắt đầu ăn uống. Thomas nhận ra chúng nên nói khẽ nếu muốn tiếp tục trò chuyện.
Minho thúc cùi chỏ vào Thomas.
- Chỉ một tên có súng. – Thằng bé thì thào. - Coi bộ hắn cũng không đáng ngại lắm. Dám cá là tôi có thể hạ hắn.
- Có thể, - Thomas nói khẽ. - Nhưng đừng có làm chuyện dại dột. Hắn vừa có súng lục vừa có súng phóng lựu. Tin tôi đi, cậu sẽ không thích bị một trong hai thứ đó bắn trúng đâu.
- Tin tôi lần này đi. - Minho nháy mắt với Thomas, khiến nó chỉ còn biết thở dài. Khó có khả năng điều mà Minho định làm sẽ không bị phát hiện.
Nhóm bắt cóc tiến đến gần hai đứa và dừng lại. Thomas lấy một khoanh bánh mì và một chai nước, nhưng khi Minho được đ ưa đồ ăn, thằng bé gạt đi.
- Sao tôi phải nhận đồ ăn của mấy người chứ? Lỡ có độc thì sao?
- Cậu thích nhịn à? Được thôi. - Người đàn ông đáp lại, rồi đi tiếp.
Anh ta chỉ vừa mới dí qua chỗ hai đứa thì Mínho bất ngờ vùng dậy và tấn công người cầm súng. Thomas do dự trong khí khẩu súng phóng lựu tuột ra khỏi tay kẻ bắt cóc và nổ một phát, khiến trái lựu đạn điện bay vèo lên trấn nhà, bắn tia lửa điện tung tóe. Người đàn ông nằm dài dưới sàn trong lúc Minho bắt đầu dùng một tay đấm anh ta, tay kia cố gắng cướp khẩu súng lục.
Trong một tích tắc, mọi người như hóa đá. Nhưng rồi sự việc diễn ra nhanh tới nỗi Thomas không kịp phản ứng. Ba kẻ đồng bọn buông túi đồ ăn xuống để xông vào Minho, nhưng trước khi kịp làm điều đó thi họ đã bị sáu người khác quật xuống sàn. Jorge giúp Minho đè kẻ bắt cóc dưới sàn và đạp vào tay anh ta cho đến khi anh ta buông khẩu súng lục vừa rút ở thắt lưng ra. Minho đá khẩu súng ra xa và một người phụ nữ nhặt nó lên. Thomas nhận thấy Brenda đã chộp lấy khẩu súng phóng lựu.
- Dừng lại! - Con bé hô to, tay chĩa súng vào đám bắt cóc.
Minho đứng lên. Lúc thằng bé lùi ra khỏi người đàn ông nằm dưới đất, Thomas có thể thấy mặt anh ta đầy máu. Mọi người lôi ba kẻ còn lại đến đặt nằm bên cạnh đồng bọn.
Tất cả xảy ra rất nhanh khiến Thomas chưa kịp nhúc nhích, nhưng nó lập tức vào cuộc
- Chúng ta phải bắt bọn họ khai ra. - Nó nói. - Phải làm thật nhanh, trước khi những tên còn lại xuất hiện.
- Bắn bỏ tụi nó đi! - Một người đàn ông la lên. - Xong rồi ra khỏi đây.
Vài người khác cũng thốt lên đồng tình.
Thomas nhận thấy mọi người bắt đầu hỗn loạn. Nếu muốn có thông tin thì nó phải làm thật nhanh trước khi mọi thứ rối tung. Nó đứng dậy và tiến đến chỗ người phụ nữ cầm súng, bảo chị ta đưa súng cho mình. Sau đó nó quay lại và quỳ xuống bên cạnh người đàn ông đã đưa cho nó bánh mì. Nó kê súng vào thái dương anh ta.
- Tôi sẽ đếm tới ba. Tôi sẽ bóp cò nếu anh không tiết lộ VSAT định làm gì với chúng tôi và địa điểm các anh sẽ gặp họ. Một.
Người đàn ông nói luôn:
- VSAT á? Chúng tôi có liên quan gì với bọn họ đâu.
- Anh nói láo. Hai.
- Không, tôi xin thề! Chuyện này không dính dáng gì với họ! ít nhất theo những gì tôi biết.
- Thật à? Vậy các anh phải giải thích cho chúng tôi biết tại sao lại bắt cóc người Miễn.
Người đàn ông đánh mắt sang đồng bọn nằm cạnh, rồi nhìn thẳng vào mắt Thomas.
- Chúng tôi làm việc cho Cánh tay phải.